Sau 2 tháng cập bến Ninh Bình theo dạng “biệt phái”, GĐKT Vũ Tiến Thành được điều động trở lại HAGL. Ông Thành tái xuất, trong bối cảnh đội chủ sân Pleiku rơi vào tình thế nước sôi lửa bỏng: chỉ hơn vị trí play-off của Đà Nẵng 3 điểm, nhưng phải gặp Hà Nội ở vòng 25, trước khi chạm trán Becamex TP.HCM trong trận chung kết ngược ở vòng cuối.
Dù HLV Lê Quang Trãi khẳng định mục tiêu của HAGL chỉ là tối thiểu 1 điểm/trận, song lúc này, đây lại là đích ngắm khó khăn. HAGL chỉ giành 1 điểm trong 3 trận gần nhất dù gặp các đội ở nửa dưới bảng xếp hạng như PVF-CAND, Hà Tĩnh, Thanh Hóa.
Vậy mà, trong 2 vòng cuối, thầy trò Lê Quang Trãi phải gặp 2 đội bóng rất khát điểm. CLB Hà Nội phải thắng để giữ chỗ trong tốp 3, còn Becamex TP.HCM phải thắng để cứu vãn tương lai của cả đội. Nếu lấy ít hơn 1 điểm trong 2 trận cuối giải, gần như chắc chắn HAGL phải đá play-off.
HAGL không thể thay đổi bộ khung lực lượng, với 40% là cầu thủ trẻ, phần đông đá V-League chưa quá 3 năm. Chính sách trẻ hóa đã giúp HAGL mài giũa nhiều ngọc quý cho các cấp độ đội tuyển như Trung Kiên, Lý Đức, Quang Kiệt, Minh Tâm… nhưng giữa thời đại các đội đều chạy đua lực lượng bằng nội binh đẳng cấp và ngoại binh giỏi, ván bài với người trẻ đang đặt HAGL vào thế khó. Càng về cuối giải, lối chơi HAGL càng bế tắc, do chủ yếu phụ thuộc vào phản công và bóng dài hướng đến ngoại binh. Các đội V-League không khó bắt bài cách chơi này, khiến học trò ông Lê Quang Trãi chỉ ghi 3 bàn trong 6 trận gần nhất.
Chỗ duy nhất HAGL có thể bổ sung là băng ghế huấn luyện, nơi ông Vũ Tiến Thành đã trở lại để hỗ trợ chuyên môn cho HLV Lê Quang Trãi.
GĐKT Vũ Tiến Thành có duyên với nhiệm vụ trục vớt “tàu đắm”. Năm 2022, ông giúp CLB TP.HCM (tiền thân của đội Công an TP.HCM) trụ hạng ngoạn mục với 13 điểm trong 8 trận cuối giải, leo từ cuối bảng lên nhóm an toàn. Mùa 2023, đội TP.HCM lại trụ hạng đúng ở vòng cuối. Chuyển sang dẫn dắt HAGL mùa 2023 – 2024, ông Vũ Tiến Thành (trong luân phiên 2 vai trò GĐKT và HLV) đã giúp đội đi từ vị trí bét bảng sau 7 vòng đầu lên nhóm an toàn.
Cũng giống HLV nổi tiếng Sam Allardyce của Ngoại hạng Anh trước đây, ông Vũ Tiến Thành không nổi trội ở đội lớn, nhưng lại quen lèo lái trụ hạng, với 4 lần giải cứu thành công các đội bóng từng rơi vào “bĩ cực”. Khả năng tính toán điểm rơi phong độ, cùng lối chơi phòng ngự, pressing “sắt đá” giúp ông Thành là vốn quý mà HAGL cần có lúc này, khi cả thầy và trò đều đang loay hoay chống chọi những đội bóng lì đòn và bản lĩnh hơn.
Trong vai trò GĐKT, ông Vũ Tiến Thành cùng CLB Ninh Bình từng thua HLV Harry Kewell cùng CLB Hà Nội ở lượt về V-League, trong trận đấu thủ quân Văn Quyết của đội khách khẳng định “lối chơi trung vệ phất dài lên cho tiền đạo thì không phải là bóng đá”.
Thực tế, nhận định của đội trưởng sinh năm 1991 có phần chủ quan, bởi chọn cách chơi nào là quyền của mỗi đội. Chỉ trong 2 tháng huấn luyện ít ỏi, không dễ để GĐKT Vũ Tiến Thành để lại dấu ấn riêng. Tuy nhiên, rõ ràng ông Thành đã dưới cơ Harry Kewell.
Chiến lược gia người Úc vực dậy CLB Hà Nội nhờ cuộc cải tổ toàn diện từ phương pháp huấn luyện, sinh hoạt, kỷ luật đội lẫn kỹ năng đọc trận đấu. Cách tiếp cận thực dụng và chuyên nghiệp đậm đặc chất châu Âu của Kewell đưa CLB Hà Nội từ hố sâu thất vọng, bước dần lên và chuẩn bị về đích an toàn.
Đó là đối thủ ông Vũ Tiến Thành phải vượt qua nếu muốn cứu HAGL. Trong tay ông Thành lúc này là lực lượng non yếu hơn, tinh thần xuống dốc, cùng “pháo đài” Pleiku đã mất dần uy lực khi HAGL chỉ giành 10 điểm trong 12 trận sân nhà mùa này. HAGL sẽ chơi phòng ngự phản công, không còn cách nào khác. Song, phòng ngự thế nào để sạch lưới như trận lượt đi (hòa 0-0) lại là bài toán nan giải, khi CLB Hà Nội đã khác và HAGL cũng chẳng còn là chính mình.
GĐKT Vũ Tiến Thành cần chứng tỏ bản lĩnh, ít nhất là khả năng “thổi lửa” tinh thần. HAGL phải tự cứu mình trước khi quá muộn.
Lý do HLV De la Fuente có quyết định này là bởi trong tay ông đang có nhiều gương mặt mới và những sự trở lại quan trọng. Hàng thủ được củng cố với thủ môn Joan Garcia và hậu vệ Eric Garcia của Barcelona. Trên hàng công, tiền đạo cánh 22 tuổi Victor Munoz đang khoác áo CLB Osasuna cũng có lần đầu góp mặt.
Đáng chú ý, danh sách này đón chào sự trở lại của Nico Williams và Yeremi Pino, bất chấp những lo ngại về tình trạng thể lực. Cùng với đó, tài năng trẻ Lamine Yamal vẫn là hạt nhân trong lối chơi của nhà đương kim vô địch Euro 2024. Chiều ngược lại, những cái tên như Le Normand (Atletico) hay Dean Huijsen (Real Madrid) đã không được điền tên trong lần triệu tập này.
Dù bộ khung đã được định hình sau nhiều tháng ổn định, nhưng vẫn còn đó những hoài nghi. Vị trí thủ môn đang trở thành đề tài bàn tán khi Joan Garcia sẽ phải cạnh tranh gay gắt với Unai Simon và David Raya, người vừa trải qua mùa giải xuất sắc cùng Arsenal.
Tại tuyến giữa, sự trở lại của Gavi là tin vui đối với HLV De la Fuente, trong khi hàng công vẫn chờ đợi Nico Williams và Lamine Yamal bình phục chấn thương.
Theo kế hoạch, ngoại trừ các cầu thủ đang dự chung kết Champions League, đội tuyển Tây Ban Nha sẽ hội quân vào ngày 30/5 tại Las Rozas. Ngoài 26 cái tên chính thức, HLV De la Fuente còn triệu tập thêm 9 cầu thủ hỗ trợ tập luyện.
Trước khi chính thức vào giải, họ sẽ có hai bài kiểm tra cuối cùng bằng các trận giao hữu với Iraq (4/6) và Peru (9/6) tại Mexico.
Phát biểu trước truyền thông, HLV De la Fuente chứng tỏ tham vọng nâng cao chiếc cúp vô địch tại Bắc Mỹ. Ông chia sẻ: "Chúng tôi cảm thấy mình đủ khả năng và tràn đầy khát khao để chiến đấu đến cùng. Chúng tôi hiểu rằng phải làm mọi thứ thật tốt, không được mắc sai lầm nào. Tây Ban Nha hãy tin rằng chúng tôi sẽ chiến đấu vì mọi mục tiêu".
Với sự kết hợp giữa sức trẻ và kinh nghiệm, người hâm mộ xứ sở bò tót đang kỳ vọng La Roja sẽ tạo nên một hành trình lịch sử tại kỳ World Cup tới đây.
Danh sách 26 cầu thủ Tây Ban Nha dự World Cup 2026
Thủ môn: Unai Simon (Bilbao), David Raya (Arsenal), Joan Garcia (Barcelona)
Hậu vệ: Pedro Porro (Tottenham), Marcos Llorente (Atletico), Pau Cubarsi (Barcelona), Pubill (Atletico), Laporte (Bilbao), Eric Garcia (Barcelona), Alex Grimaldo (Leverkusen), Marc Cucurella (Chelsea)
Đình Bắc đang trải qua 6 tháng đẹp nhất sự nghiệp. Tháng 12.2025, chân sút sinh năm 2004 tỏa sáng với 3 bàn thắng, 2 kiến tạo, trở thành đầu tàu hàng công đưa U.22 Việt Nam lên đỉnh SEA Games. Đến tháng 1, Đình Bắc tiếp tục chơi xuất sắc với 4 bàn thắng, đoạt ngôi vua phá lưới U.23 châu Á 2026.
Pha bóng tả xung hữu đột qua hàng thủ U.23 UAE để dọn cỗ cho Lê Phát ghi bàn, tình huống chuyền bóng như đặt cho Quốc Việt sút tung lưới U.23 Hàn Quốc rồi tự mình sút phạt thành bàn... chỉ là phần nổi của tảng băng. Còn về phần chìm, tầm ảnh hưởng của Đình Bắc rất đậm nét, khi cựu tiền đạo Quảng Nam đảm nhiệm từ khâu ghi bàn, kiến tạo, rê dắt đến chạy chỗ hút người.
Trở về từ giải U.23 châu Á, Đình Bắc thăng hoa tại CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) với 10 bàn thắng sau 7 trận, vươn lên dẫn đầu danh sách chân sút nội. Rõ ràng, hào quang cùng U.23 Việt Nam đã tiếp thêm tự tin cho Đình Bắc. Anh có động lực lớn để phấn đấu, có vị thế đủ lớn để HLV Alexandre Polking trọng dụng dù không thiếu ngôi sao. Cộng với danh hiệu Quả bóng bạc Việt Nam ở tuổi 21, Đình Bắc là gương mặt tiêu biểu cho lớp kế cận.
Tuy nhiên, lần gần nhất Đình Bắc đá chính cho đội tuyển Việt Nam đã là chuyện của 3 năm trước. Chân sút xứ Nghệ được HLV Philippe Troussier phát hiện từ vòng loại U.23 châu Á 2024, rồi đưa lên tuyển bồi dưỡng và trao suất đá chính khi nhìn thấy tiềm năng. Đáp lại, Đình Bắc có bàn thắng cùng trận đấu để đời trước Nhật Bản, trở thành "sao mai" trẻ bậc nhất đá chính cho đội tuyển, ở tuổi 19. Nhưng, khi ông Troussier rời ghế, Đình Bắc cũng rơi vào quên lãng. Anh được HLV Kim Sang-sik sử dụng ở một số trận giao hữu, rồi sau đó không được dự AFF Cup. Ở vòng loại Asian Cup 2027, Đình Bắc hoàn toàn vắng bóng ở đội hình chính.
Chỗ đứng ổn định ở đội tuyển quốc gia là rào cản cuối cùng Đình Bắc cần chinh phục để bước lên hàng ngũ ngôi sao. Có những cầu thủ chơi tốt ở U.23, rồi... mất hút ở đội tuyển. Cũng có những cái tên đá hay ở V-League, song chẳng được HLV đội tuyển "đoái hoài". Bởi để chinh phục ông Kim, ngoài đẳng cấp, cầu thủ còn cần sự phù hợp và tương thích với chiến thuật.
Nút thắt của Đình Bắc chỉ là thời điểm. Khi mới đến, HLV Kim Sang-sik phải ưu tiên những gương mặt có kinh nghiệm dạn dày, hơn là mạo hiểm với "sao mai". Còn lúc Đình Bắc tỏa sáng, anh lại lỡ hẹn đội tuyển vì án treo giò (thẻ đỏ ở trận gặp U.23 Hàn Quốc được tính cho đội tuyển quốc gia).
Còn lần này, không ai có thể ngăn Đình Bắc. Anh đã xong phần chứng tỏ năng lực và chuẩn bị hoàn thành án treo giò để tái xuất đội tuyển.
Một cầu thủ đã ghi bàn vào lưới Nhật Bản tại Asian Cup, liệu có cần sân chơi AFF Cup với những trận đấu gặp đối thủ kém hơn để thể hiện bản thân?
Vấn đề không nằm ở ghi bàn vào lưới đội bóng nào, ở sân chơi nào. Thứ Đình Bắc cần thể hiện là khả năng duy trì ổn định trong khoảng thời gian dài ở đội tuyển Việt Nam.
Không phải một giải, mà là nhiều giải. Không phải một năm, mà là nhiều năm.
Trước Đình Bắc, Quang Hải từng có năm 2018 rực sáng với vai trò hạt nhân tại giải U.23 châu Á, rồi trở thành trụ cột đội tuyển Việt Nam và vô địch AFF Cup. Nhưng, giá trị của Quang Hải không chỉ nằm ở năm 2018 ấy. Anh là cầu thủ hay bậc nhất lịch sử bởi duy trì phong độ ấy suốt nhiều mùa giải. 8 năm sau kỳ tích Thường Châu, Quang Hải vẫn là trụ cột CLB CAHN, là gương mặt không thể thiếu của HLV Kim Sang-sik ở đội tuyển, vẫn ghi bàn, kiến tạo đều đặn và có vị trí vững chãi giữa "một trời sao".
Sát cánh cùng Quang Hải ở CLB CAHN, Đình Bắc càng hiểu rõ điều đó. Dòng chảy bóng đá luôn khắc nghiệt. Một giải đấu tỏa sáng có thể rơi vào quên lãng như hòn đá rơi xuống hồ sâu, chỉ tạo ra vài vệt nước nhỏ. Đình Bắc cần ổn định hơn và không bao giờ hài lòng với bản thân.
Đó cũng là sự chuyên nghiệp mà cựu tiền đạo Quảng Nam đang sở hữu. Đình Bắc có cá tính (điều hiển nhiên ở mỗi cầu thủ giỏi), nhưng cũng sẵn sàng tiết chế cái tôi và lùi về sau khi cần, mà khoảnh khắc để lại quả phạt đền cho Alan Sebastiao đá ở trận CLB CAHN gặp Thanh Hóa là ví dụ.
Hành trình lớn cần bắt đầu từ bước chân nhỏ. AFF Cup 2026 là khởi đầu "lần hai" của Đình Bắc trên đường chinh phục đội tuyển Việt Nam.
Phút 68, Ronaldo sút phạt đền thành công giúp gỡ hòa 1-1 cho Bồ Đào Nha, sau khi Renato Veiga bị phạm lỗi trong vòng cấm địa trước đó.
Bàn thắng này giúp Ronaldo phá "dớp tịt ngòi" ở vòng đấu loại trực tiếp World Cup. Một lần nữa, nó thể hiện "bản năng sát thủ" của siêu sao người Bồ Đào Nha ở những thời khắc quan trọng.
Nhưng trước đó, Ronaldo hầu như không có đóng góp gì về mặt lối chơi cho Bồ Đào Nha trước Croatia. Một trong những thống kê minh chứng cho điều đó là số lần chạm bóng trong vòng cấm địa.
Dù là tiền đạo cắm, và Bồ Đào Nha chơi áp đảo trong trọn vẹn hiệp 1, Ronaldo không có bất kỳ lần chạm bóng nào trong vòng cấm địa ở hiệp đấu này.
Sang hiệp 2, tình trạng này được giữ nguyên, cho đến khi Ronaldo sút thành công quả 11m ở phút 68. Và từ đó cho đến khi bị thay ra sân ở phút 81, Ronaldo vẫn không có thêm lần chạm bóng nào trong vòng cấm địa.
Như vậy, lần duy nhất Ronaldo chạm bóng trong vòng cấm địa chỉ là pha sút 11m. Một thống kê thực sự đáng buồn, phản ánh hai vấn đề lớn của Bồ Đào Nha cũng như Ronaldo hiện tại.
Đầu tiên là về mặt lối chơi, Ronaldo thực sự "đói bóng" khi hàng tiền vệ Bồ Đào Nha không có đủ chất sáng tạo và đột phá. Bên cạnh đó, bản thân CR7 cũng không còn đủ khả năng tranh chấp, lấn lướt đối thủ như trước đây.
Ví dụ rõ ràng là sau khi Ronaldo rời sân, người đá trung phong thay anh - Goncalo Ramos đã đánh đầu ghi bàn từ đường kiến tạo của Leao.
Theo Sofascore, Ronaldo được chấm 7,1 điểm ở trận này. Một con số tuy không thấp nhưng cũng chẳng phải là cao với một cầu thủ đã ghi bàn (thường được cộng điểm đáng kể).
Thống kê của Sofascore chỉ rõ màn trình diễn của Ronaldo hầu như chẳng có gì đáng chú ý ngoài việc thực hiện thành công quả phạt đền.
Anh không có bất kỳ lần rê bóng thành công nào, không có pha tắc bóng, tranh chấp hay chặn bóng thành công nào. Ronaldo cũng không tung ra được đường chuyền quan trọng nào, và đi cùng đó là việc chỉ có vỏn vẹn 1 cú sút trúng đích - pha đá 11m.
Ronaldo đã đi vào lịch sử, Bồ Đào Nha cũng thành công vượt khó, nhưng những con số không nói dối.