Trường hợp hy hữu này xảy ra vào chiều ngày 25-5 tại nhà riêng của gia đình ông Abe ở quận Shibuya, Tokyo. Thời điểm này, HLV đội Yomiuri Giants đang ở nhà cùng hai cô con gái của mình và ông Abe được cho là đã uống rượu say.
Mọi chuyện bắt đầu từ cuộc cãi vã giữa hai cô con gái của ông Shinnosuke Abe. Khi ông cố gắng can ngăn thì người con gái lớn (18 tuổi) đã cãi lại, khiến cho vị HLV 47 tuổi vô cùng tức giận. Ông Abe liền túm cổ áo con gái, ném cô xuống đất khiến cô gái 18 tuổi bị thương.
Khi mọi chuyện lắng xuống, cô con gái lớn của ông Abe đã lên mạng và tra cứu hướng giải quyết cho vụ việc. Cô gái 18 tuổi được ChatGPT khuyên là nên báo cáo vụ việc cho cơ quan bảo vệ trẻ em và con gái của ông Abe đã làm theo.
Theo trang Yahoo Japan, Sở Cảnh sát Shibuya (Tokyo) sau khi nhận được thông tin đã tiến hành bắt giữ HLV Shinnosuke Abe. Vị chiến lược gia 47 tuổi đã được thả ra vào rạng sáng ngày 26-5 để tiếp tục điều tra tại ngoại.
Sau khi bị áp giải đến Sở Cảnh sát, ông Abe khai nhận: “Tôi đã cố gắng bảo hai chị em nó im lặng khi chúng đang cãi nhau. Tuy nhiên chúng đã cãi lại tôi, điều đó khiến tôi mất đi sự bình tĩnh và để xảy ra vụ việc này”.
Dù được thả ra nhưng thông tin về vụ việc đã lan nhanh một cách chóng mặt và đến tai của ban lãnh đạo đội bóng chày Yomiuri Giants. HLV Shinnosuke Abe đã phải đến gặp chủ sở hữu đội Yomiuri Giants để xin từ chức. Ban lãnh đạo đội bóng lập tức chấp thuận đơn từ chức này do tính chất nghiêm trọng của sự việc.
Xuất hiện tại buổi họp báo của đội Yomiuri Giants, ông Shinnosuke Abe không kìm được cảm xúc và thừa nhận: “Tôi đã làm hoen ố danh tiếng của huấn luyện viên đội Giants danh giá. Những rắc rối do chính tôi gây ra đã làm tổn thương người hâm mộ và gia đình. Tôi vô cùng xin lỗi”.
Yomiuri Giants là một trong những đội bóng chày danh giá và giàu thành tích nhất “xứ mặt trời mọc”. Sau vụ việc, ban lãnh đạo đã chỉ định ông Hideki Hashigami làm HLV tạm quyền.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Thể Thao
Bóng đá Brazil 'dậy sóng': HLV Ancelotti ưu tiên danh tiếng hơn phong độ?

Một trong những trường hợp gây tranh cãi lớn nhất là Joao Pedro. Tiền đạo của Chelsea vừa trải qua mùa giải được xem là hay nhất sự nghiệp khi ghi 15 bàn và có 5 kiến tạo tại Premier League. Không chỉ là chân sút nổi bật của đội bóng thành London, Joao Pedro còn được người hâm mộ Chelsea bầu chọn là cầu thủ hay nhất mùa giải 2025-2026 với hơn 60% phiếu bầu.
Trong bối cảnh hàng công Brazil thiếu sự ổn định, nhiều người tin rằng Joao Pedro gần như chắc chắn sẽ có vé dự World Cup. Nhưng cuối cùng, anh vẫn bị gạch tên.
Quyết định này khiến dư luận Brazil phản ứng mạnh đến mức HLV Carlo Ancelotti phải trực tiếp lên tiếng giải thích và gửi lời xin lỗi tới học trò.
“Một số cầu thủ sẽ không hài lòng với danh sách này. Tôi xin lỗi và muốn cảm ơn tất cả những người đã đồng hành cùng chúng tôi. Joao Pedro có lẽ xứng đáng được góp mặt sau mùa giải tại châu Âu, nhưng chúng tôi đã chọn phương án khác”, chiến lược gia người Ý thừa nhận.
Không chỉ Joao Pedro, Antony cũng trở thành tâm điểm tranh cãi. Sau quãng thời gian bị xem là “bom xịt” tại Manchester United, cầu thủ 26 tuổi hồi sinh mạnh mẽ trong màu áo Real Betis. Antony ghi 14 bàn, có 10 kiến tạo tại La Liga và trở thành một trong những nhân tố quan trọng nhất giúp Betis cạnh tranh suất dự Champions League.
Phong độ của Antony thậm chí còn được đánh giá cao hơn một số cầu thủ tấn công có tên trong danh sách cuối cùng của Brazil. Tuy nhiên, cựu cầu thủ Ajax vẫn bị loại. Sau khi danh sách được công bố, Antony đăng tải dòng trạng thái đầy tiếc nuối trên Instagram: “Dĩ nhiên nỗi buồn vẫn còn sau khi lỡ thêm một kỳ World Cup cùng đội tuyển quốc gia. Nhưng tôi tự hào về những gì mình đã làm được. Tôi sẽ tiếp tục làm việc vì giấc mơ này vẫn còn sống”.
Không ít CĐV Brazil cho rằng danh sách lần này phản ánh một thực tế đáng lo ngại: phong độ ở cấp CLB không còn là yếu tố quyết định tuyệt đối trong cách Brazil lựa chọn nhân sự.
Trong khi nhiều cầu thủ chơi nổi bật bị loại, Neymar tiếp tục là cái tên xuất hiện ở World Cup. Và cũng như nhiều năm qua, anh lại trở thành trung tâm của mọi cuộc tranh luận.
Ngôi sao 34 tuổi chưa thi đấu cho đội tuyển Brazil kể từ tháng 10.2023 sau chấn thương đứt dây chằng chéo trước. Quãng thời gian khoác áo Al Hilal gần như bị phá hỏng bởi những vấn đề thể lực liên tiếp. Ngay cả khi trở lại Santos, Neymar cũng chưa cho thấy phiên bản bùng nổ như trước.
Mùa giải 2026, Neymar mới ghi 4 bàn và có 2 kiến tạo tại giải vô địch quốc gia Brazil - con số khá khiêm tốn nếu đặt cạnh những tiền đạo đang đạt phong độ cao ở châu Âu. Tuy nhiên, Ancelotti vẫn đặt niềm tin vào Neymar nhờ kinh nghiệm và tầm ảnh hưởng trong phòng thay đồ.
“Chúng tôi theo dõi Neymar suốt năm qua và nhận thấy gần đây cậu ấy cải thiện thể trạng, thi đấu ổn định hơn. Ở một số vị trí, chúng tôi ưu tiên kinh nghiệm”, HLV trưởng Brazil giải thích.
Nhưng chính cụm từ “ưu tiên kinh nghiệm” lại khiến nhiều người hâm mộ phản ứng. Với họ, Brazil đang tiếp tục mắc sai lầm quen thuộc: giữ lại những biểu tượng vì giá trị thương mại, hình ảnh và sức ảnh hưởng, thay vì lựa chọn các cầu thủ xứng đáng nhất về chuyên môn ở thời điểm hiện tại.
Neymar rõ ràng vẫn là gương mặt mang tính biểu tượng lớn nhất của bóng đá Brazil suốt hơn một thập kỷ qua. Anh là thủ lĩnh, là cầu thủ có khả năng tạo khác biệt và cũng là nhân vật thu hút truyền thông nhiều nhất của Selecao. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ World Cup không phải nơi dành cho hoài niệm.
Bóng đá hiện đại đòi hỏi tốc độ, cường độ vận động và trạng thái thể lực cực cao. Một Neymar liên tục chấn thương suốt gần 2 năm bị xem là canh bạc đầy rủi ro, nhất là khi Brazil đang sở hữu nhiều cầu thủ trẻ giàu năng lượng và có phong độ tốt hơn.
Với người hâm mộ Brazil, World Cup luôn là mục tiêu tối thượng. Đội bóng áo vàng xanh đã chờ đợi chức vô địch thế giới suốt hơn 20 năm và áp lực dành cho Ancelotti là cực lớn.
Chính vì vậy, bất kỳ quyết định gây tranh cãi nào cũng sẽ lập tức bị soi xét. Nếu Brazil thành công, Neymar sẽ được xem như lựa chọn đúng đắn về mặt kinh nghiệm và bản lĩnh. Nhưng nếu thất bại, Ancelotti gần như chắc chắn sẽ bị chỉ trích vì đã ưu tiên danh tiếng hơn phong độ thực tế.
Danh sách World Cup lần này không chỉ là câu chuyện nhân sự. Nó phản ánh triết lý mà Brazil đang theo đuổi: giữa sức trẻ và kinh nghiệm, giữa phong độ và tên tuổi, giữa tương lai và quá khứ, Selecao dường như vẫn chưa thể thoát khỏi cái bóng của những biểu tượng cũ. Và đó có thể là điều khiến người hâm mộ Brazil lo lắng nhất trước ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.
Tin Gốc: Thanh Niên

Lời dối trá kinh điển nhất về những loạt sút luân lưu là coi chúng như một trò xổ số may rủi. Đá penalty là một kỹ năng có thể nhận diện và tập luyện. Đó không chỉ là bài kiểm tra về năng lực sút bóng hay chọn góc sút, mà còn là cuộc đấu của dữ liệu phân tích, đòn tâm lý và bản lĩnh thép dưới áp lực ngàn cân.
Khi Eberechi Eze sút bóng ra ngoài, hay Gabriel Magalhaes đưa quả bóng bay thẳng về hướng sông Danube (Budapest, Hungary), đó là thất bại theo cách nghiệt ngã nhất. Nhưng dù thế nào, đó vẫn là một thất bại của Arsenal.
Song song đó, lời dối trá kinh điển thứ hai về những quả luân lưu hay phạt đền là định kiến cho rằng vận may không hề đóng vai trò gì. Bất kỳ trận đấu nào được định đoạt bởi 10 cú sút luân lưu chắc chắn sẽ chịu sự phó mặc đến bất công của các yếu tố ngẫu nhiên. Đó có thể là một mặt sân lồi lõm, một pha tiếp bóng lỗi, hay cái chạm may rủi từ sự đoán mò của thủ môn - vì dù có chuẩn bị kỹ đến đâu, bắt penalty vẫn có phần đoán mò.
Việc bóng đá, một trò chơi vốn đã "hiếm muộn" bàn thắng, cách biệt mong manh và vô số biến số, lại chọn cách định đoạt những danh hiệu cao quý nhất bằng những chi tiết nhỏ như thế, chính là một trong những nét đẹp tàn nhẫn nhất của nó.
Vậy, Arsenal có thực sự kém may mắn ở Budapest? Khi gạt bỏ những cơn phẫn nộ chính đáng, những giả định nếu - thì bất tận, hay những tranh cãi vụn vặt về các quyết định của trọng tài, Arsenal có lẽ đã nhận về kết quả xứng đáng với họ.
Thua trên chấm luân lưu sau khi đã khiến nhà ĐKVĐ phải toát mồ hôi và bối rối suốt 120 phút rõ ràng là một kết cục đau đớn. Nhưng ở chiều ngược lại, khó để phủ nhận một thực tế rằng từ chiến thuật, kế hoạch tiếp cận trận đấu cho đến hệ tư tưởng, Arsenal phần lớn đã tự đẩy mình vào nông nỗi này.
Về bản chất và khi đối đầu với những đối thủ sừng sỏ nhất, triết lý bóng đá của Mikel Arteta được thiết kế nhằm hạn chế tối đa các kịch bản thực tế có thể xảy ra, để rồi chực chờ định đoạt trận đấu bằng những sơ hở ít ỏi còn lại của đối phương. Nhưng một chiến lược được căn chỉnh chỉ để kiếm tìm và bảo vệ lợi thế dẫn trước 1-0, với bốn trung vệ và một khối đội hình lùi sâu, sẽ thành hay bại chính bởi thước đo khắc nghiệt đó. Thứ bóng đá của những "biên độ mong manh" sẽ luôn rất vững vàng, cho đến khi bị quật ngã bởi chính những chi tiết nhỏ nhất ấy.
Liệu Arsenal có một cách tiếp cận nào khác khả thi hơn? Có lẽ không. Bayern Munich ở bán kết đã phơi bày những giới hạn khi chọn cách chơi đôi công sòng phẳng với PSG theo sở trường của họ. Và Arsenal lại không sở hữu những Michael Olise, Harry Kane, Luis Diaz, hay một triết lý dựa trên những đợt sóng tấn công vũ bão, dồn dập, không khoan nhượng. Họ cũng mất đi hai hậu vệ phải xuất sắc, và kết thúc trận đấu với bộ ba trên hàng công gồm Gabriel Martinelli, Noni Madueke và Viktor Gyokeres. Chi tiết này ít nhất cần được đặt vào bối cảnh để nhìn nhận công bằng về những gì người ta có thể kỳ vọng ở Arteta trong trận chung kết.
Các kỳ chuyển nhượng gần đây của Arsenal luôn ưu tiên việc gia cố hàng thủ, gia tăng chiều sâu và nâng tầm mặt bằng chung của đội hình, thay vì đưa về những ngôi sao dạng "nhân tố X" có thể định đoạt một trận cầu lớn bằng một khoảnh khắc thiên tài.
Đó dường như cũng là thông điệp ngầm trong những lời tự sự sau trận của Arteta, khi ông nói về việc "cần phải cải thiện" và "tìm kiếm những biên độ khác biệt". Nhà cầm quân Tây Ban Nha ca ngợi hết lời những ngôi sao mà Luis Enrique có trong tay, nói về cái cách PSG bóp nghẹt không gian theo ý muốn và buộc đối thủ phải chơi ở những khu vực mà họ ghét nhất trên sân.
Tồn tại một giả định rằng sau khi cuối cùng đã giải cơn khát Ngoại hạng Anh, với một đội hình đang bước vào độ tuổi chín của sự nghiệp, và vừa ép đội bóng được xem là mạnh nhất thế giới phải vắt đến giọt mồ hôi cuối cùng, Arsenal chắc chắn sẽ sớm tung bước nhảy vọt cuối cùng. Rằng đây chỉ là sự khởi đầu cho kỷ nguyên vàng son của Arteta. Tất cả những điều đó đều có thể trở thành hiện thực. Nhưng nếu điều đó không xảy ra thì sao? Sẽ ra sao nếu đây đã là đỉnh cao nhất mà Arsenal có thể chạm tới?
Bởi, có một nghịch lý. Một mặt, có ý kiến cho rằng Arsenal nhờ huấn luyện giỏi, văn hóa tốt và quy trình chuẩn chỉ, đã vắt kiệt đến những giọt công năng cuối cùng từ nguồn lực có sẵn, cho phép họ cạnh tranh sòng phẳng với những siêu đại gia và những cỗ máy được chống lưng nhà nước của châu lục. Nhưng mặt khác, có ý kiến lại nói đây là một đội bóng vẫn còn thừa mứa tiềm năng để tiến bộ trong những năm tới.
Liệu cả hai điều này có thể cùng đúng một lúc? Nếu Arteta đã vắt kiệt từng giọt tiềm năng cuối cùng từ đội hình này, thì khả năng họ tìm thấy những đẳng cấp cao hơn là bao nhiêu? Sẽ ra sao nếu CLB này vốn dĩ đã đang vận hành ở mức 105% công suất của họ?
Khát vọng đổi mới và vươn tầm hơn nữa là cực lớn. Những tân binh chắc chắn sẽ giúp thu hẹp khoảng cách, nhưng câu chuyện cảnh báo từ Liverpool hè năm ngoái là một lời nhắc nhở rằng quy trình này hiếm khi suôn sẻ hoặc không có rủi ro. Các cầu thủ đẳng cấp thế giới đòi hỏi một cấu trúc lương nâng cấp, những mảng miếng chiến thuật mới, và một bầu không khí phòng thay đồ có chút khác biệt. Một CLB được vận hành tốt như Arsenal có thể tự tin rằng họ sẽ mua sắm thành công nhiều hơn là thất bại. Nhưng canh bạc càng lớn, rủi ro càng cao.
Trong khi đó, những CLB có thể dựa dẫm vào hầu bao hào phóng của một quốc gia lại có biên độ sai số lớn hơn nhiều. Một bước đi đắt giá cỡ thương vụ Neymar, Kylian Mbappe hay Lionel Messi nhưng vẫn không mang về được Champions League có thể khiến hầu hết các CLB trật bánh cả thập kỷ. PSG, ngược lại, chỉ đơn giản là nhún vai và làm lại từ đầu. Man City có thể vung gần 80 triệu USD cho Omar Marmoush, 67 triệu USD cho Nico Gonzalez, 62 triệu USD cho Tijjani Reijnders, 36 triệu USD cho James Trafford mà không gặp áp lực rạch ròi rằng bất cứ ai trong số họ cũng phải ra sân đều đặn và tỏa sáng.
Nhìn rộng ra ngoài hai CLB này, nhiều gã khổng lồ đang ngủ quên của châu Âu vẫn còn thừa không gian để tiến bộ. Bayern và Barca đã ở rất gần. Man Utd, Chelsea, Liverpool và Real Madrid đều có khả năng thức tỉnh khỏi cơn mộng mị một cách nhanh chóng. Các thế hệ sau này có thể sẽ cảm thấy vận may của Arsenal khi lọt vào chung kết Champions League bằng một nhánh đấu có Bayer Leverkusen, Sporting Lisbon và Atletico Madrid. Liệu hoàn cảnh có thực sự thuận lợi hơn cho họ vào lần tới?
Arsenal hoàn toàn có cơ sở để tự nhận mình là đội bóng hay nhất châu Âu mùa này. Và dù việc đã tiến rất gần đỉnh vinh quang có thể là niềm an ủi phần nào cho các CĐV và ban huấn luyện, họ cũng cần phải nhận ra rằng ô cửa cơ hội ở đẳng cấp tối cao này là cực nhỏ, phụ thuộc vào may mắn cũng như tài năng, và không có gì đảm bảo nó sẽ xuất hiện trở lại.
Tin Gốc: Vnexpress

Sau 2 trận thua liên tiếp, U20 nữ Việt Nam đang đứng chót bảng A khi chưa có điểm nào, để thủng lưới 7 bàn và ghi được 1 bàn thắng. Tương tự, U20 nữ Bangladesh cũng chưa có điểm nào nhưng xếp trên Việt Nam nhờ hơn về hiệu số (-3 so với -6).
Cả hai đã hết hy vọng tranh 2 vị trí đầu để đoạt vé trực tiếp vào tứ kết, nhưng vẫn còn cơ hội tranh vé vớt dành cho đội thứ ba có thành tích tốt nhất. Chính vì vậy mà ở trận này, cả hai đều quyết tâm giành chiến thắng.
Theo nhận định của các chuyên gia, U20 nữ Việt Nam được đánh giá cao hơn đối thủ nhờ nền tảng kỹ thuật tốt hơn. Nhưng sẽ không dễ để các cô gái Việt Nam giành chiến thắng vì U20 nữ Bangladesh có nền tảng thể lực tốt và hàng phòng ngự cũng khá chắc chắn. Ngoài ra trên hàng công, họ có chân sút Mosammat Sagorika rất sắc bén.
Dù chỉ mới 18 tuổi nhưng Sagorika đã có kinh nghiệm 2 năm khoác áo đội tuyển Bangladesh với 13 trận ra sân, ghi 4 bàn thắng. Cô cũng là cầu thủ duy nhất lập công cho U20 nữ Bangladesh tại U20 nữ Asian Cup 2026 với 2 bàn thắng vào lưới Thái Lan.

