Theo báo Anh The Times cho Man Utd và Atalanta đã chốt giá chuyển nhượng Ederson với tổng phí 51 triệu USD.
Đàm phán giữa Man Utd với CLB Italy tiến triển nhanh chóng trong tuần qua, sau khi Ederson khẳng định Man Utd là bến đỗ ưu tiên của anh. Hôm 22/5, Atalanta còn rút tiền vệ 26 tuổi này khỏi danh sách đá vòng cuối Serie A, khi ban lãnh đạo CLB xác nhận đang xúc tiến chuyển nhượng anh. Sau cùng, hai bên đã thống nhất mức giá 47 triệu USD trả trước, kèm 4 triệu USD phụ phí.
Atletico Madrid trước đó đã đánh tiếng muốn tuyển mộ Ederson và thậm chí đạt thỏa thuận cá nhân với anh. Nhưng đội bóng Tây Ban Nha lại không sẵn sàng đáp ứng mức định giá từ Atalanta. Ngoài ra, theo The Times, việc Man Utd giành vé dự Champions League chỉ 4 tháng sau khi Carrick tiếp quản ghế nóng là “yếu tố then chốt thuyết phục Ederson chuyển đến Old Trafford”.
Man Utd cũng cần tăng cường một tiền vệ trung tâm chất lượng để thay thế Casemiro – người rời đi do hết hợp đồng cuối mùa này. Sau Ederson, “Quỷ Đỏ” vẫn có thể mua thêm tiền vệ vì Carrick muốn nâng cấp đội hình để Man Utd hướng đến các mục tiêu cao hơn ở Ngoại hạng Anh – nơi họ cán đích thứ ba mùa 2025-2026 và tiến sâu Champions League.
Ederson bắt đầu sự nghiệp tại Desportivo Brasil, một CLB hạng Ba có trụ sở tại Sao Paulo, thuộc sở hữu của tập đoàn Sơn Đông Lỗ Năng – cũng là chủ CLB cùng tên đang thi đấu ở giải VĐQG Trung Quốc. Tại đây, anh từng có thời gian chơi bóng theo dạng cho mượn ở tuổi 16. Đến tháng 1/2022, Ederson chuyển sang khoác áo Salernitana, đội khi đó mới lên hạng tại Serie A.
Chỉ sau 15 trận và 5 tháng gắn bó ngắn ngủi, Ederson đã lọt vào mắt xanh của Atalanta và khiến CLB này phải chi ra 27 triệu USD để mang anh về. Tiền vệ sinh năm 1999 nhanh chóng trở thành nhân tố chủ chốt giúp Atalanta giành danh hiệu lớn đầu tiên trong lịch sử – chức vô địch Europa League 2024, sau khi đánh bại Leverkusen của Xabi Alonso tại Dublin, CH Ireland.
Phong độ chói sáng ấy cũng giúp Ederson được triệu tập lần đầu lên tuyển Brazil vào tháng 5/2024. Tuy nhiên, đến nay anh mới ba lần đá cho ĐTQG, lần gần nhất là vào sân từ băng ghế dự bị trong trận vòng loại World Cup 2026 gặp Argentina hồi tháng 3/2025. Kể từ đó, Ederson không được gọi và cũng không nằm trong danh sách 26 tuyển thủ HLV Carlo Ancelotti đưa đến Bắc Mỹ hè này.
Ederson có tuổi thơ cơ cực tại thành phố Campo Grande, miền trung Brazil. “Cuộc sống khi đó rất khó khăn, nhưng vào một ngày nọ năm 6 tuổi, tôi đã nói với mẹ: ‘Rồi con sẽ trở thành cầu thủ bóng đá’. Năm 12 tuổi, khi tôi chuẩn bị lên đường tới Sao Paulo, mẹ nói với tôi: ‘Nhà mình chỉ đủ tiền cho con đi chứ không có tiền quay về đâu’. Thật may mắn là tôi đã không phải quay về nữa”, anh từng kể trên báo La Gazzetta dello Sport.
Do Ederson chỉ còn một năm hợp đồng với Atalanta, mức giá 51 triệu USD được xem là một thương vụ hời cho CLB Italy. Bản hợp đồng này cũng đánh dấu việc Man Utd đã chi tổng cộng 173 triệu USD cho Atalanta để mua ba cầu thủ trong vòng 5 năm qua, sau thương vụ Amad Diallo (25 triệu USD) năm 2021 và tiền đạo Rasmus Hojlund (97 triệu USD) hai năm sau.
Các tuyển trạch viên Man Utd đánh giá cao mẫu tiền vệ con thoi có nền tảng thể lực sung mãn, lối chơi năng nổ cùng tầm hoạt động rộng của Ederson. Đây được xem là những phẩm chất hoàn hảo đáp ứng yêu cầu của “Quỷ Đỏ” trong việc tìm kiếm một máy quét khu trung tuyến và một cầu thủ có khả năng pressing tầm cao. Ngoài ra, anh còn cho thấy sự đa năng khi thường xuyên được bố trí đá nhô cao trong vai trò tấn công ở Atalanta.
Ederson là mục tiêu dễ tiếp cận nhất trong số các tiền vệ mà Man Utd nhắm tới trong hè 2026, và thương vụ có thể hoàn tất ngay trong tuần này. Ngược lại, các mục tiêu khác của lại phức tạp hơn.
Tuyển thủ Anh Elliot Anderson vẫn nằm trong tầm ngắm của Man Utd, nhưng Nottingham Forest định giá tiền vệ này lên tới 161 triệu USD. Đồng thời, nhiều nguồn tin tại Anh cũng cho rằng cầu thủ này nhiều khả năng sẽ cập bến Man City.
Một mục tiêu khác được đánh giá khả dĩ hơn là Mateus Fernandes, trong bối cảnh CLB chủ quản West Ham vừa xuống hạng. Trong khi, Sandro Tonali của Newcastle Utd và Carlos Baleba của Brighton được Man Utd quan tâm, nhưng có mức giá đắt đỏ.
Tại Tây Ban Nha, truyền thông nước này cho biết thêm rằng Man Utd cũng đang cân nhắc chiêu mộ tiền vệ Real Madrid Aurelien Tchouameni.
Đương kim vô địch Argentina sẽ gặp Tây Ban Nha ở chung kết World Cup 2026 trên sân New York New Jersey ngày 19/7. Đội thắng sẽ được trao thêm một biểu tượng vinh quang mới - nhẫn vô địch, đánh dấu lần đầu truyền thống phổ biến trong các giải thể thao chuyên nghiệp của Mỹ xuất hiện ở một giải đấu do FIFA tổ chức.
Mỗi chiếc nhẫn thuộc bộ sưu tập giới hạn gồm 2.026 sản phẩm được đánh số riêng, lấy cảm hứng từ năm diễn ra giải đấu. Trong đó, 30 chiếc sẽ được trao cho đội vô địch, còn 1.996 chiếc được phát hành dưới dạng sản phẩm chính thức có bản quyền để người hâm mộ trên toàn thế giới có cơ hội sở hữu một kỷ vật của World Cup 2026.
Một mặt của chiếc nhẫn khắc hình Cup vàng World Cup, trong khi mặt còn lại sẽ được thiết kế riêng theo bản sắc của đội tuyển vô địch. Mỗi chiếc nhẫn đều có số thứ tự riêng, được chế tác theo kích cỡ của từng người nhận và đi kèm giấy chứng nhận chính hãng.
Ngay sau trận chung kết, đội trưởng và HLV trưởng của đội vô địch sẽ được trao những chiếc nhẫn tạm thời để đánh dấu khoảnh khắc đăng quang. Sau đó, toàn bộ 30 chiếc nhẫn dành cho đội chiến thắng sẽ được hoàn thiện theo thông số cá nhân trước khi trao chính thức, nhằm đảm bảo vừa vặn và trở thành kỷ vật lưu giữ thành tích lịch sử của các nhà vô địch.
Việc FIFA đưa nhẫn vào hệ thống phần thưởng của World Cup được xem là sự tiếp thu truyền thống lâu đời trong thể thao Bắc Mỹ. Tại các giải nhà nghề lớn như bóng rổ (NBA), bóng bầu dục NFL, bóng chày MLB hay khúc côn cầu trên băng (NHL), đội vô địch không chỉ nâng Cup mà còn nhận nhẫn kỷ niệm được chế tác riêng cho từng thành viên. Chiếc nhẫn được trao cho cầu thủ, ban huấn luyện và nhiều thành viên của CLB như một vật lưu giữ thành tích cá nhân, bởi chiếc Cup chỉ có một bản thuộc về đội bóng.
Khác với huy chương do ban tổ chức trao ngay sau trận đấu, nhẫn vô địch thường được thiết kế và chế tác trong nhiều tháng sau khi mùa giải kết thúc. Mỗi chiếc đều mang dấu ấn riêng của đội đăng quang, từ logo, Cup, thành tích mùa giải đến tên và số áo của từng cầu thủ. NBA mô tả những chiếc nhẫn này là cách kể lại "câu chuyện của cả mùa giải", lưu giữ hành trình, thành phố và bản sắc của nhà vô địch.
Lễ trao nhẫn cũng là một nghi thức quen thuộc trong thể thao Mỹ. Ở NBA hay NFL, các đội thường tổ chức "Ring Night" ngay trước trận đấu đầu tiên của mùa giải mới để trao nhẫn cho cầu thủ và ban huấn luyện, đồng thời kéo cờ vô địch lên mái sân vận động. Sự kiện này được xem là khoảnh khắc khép lại mùa giải trước và mở ra hành trình bảo vệ ngôi vương.
Ngoài việc lần đầu trao nhẫn cho đội đăng quang, chung kết World Cup 2026 còn ghi dấu cột mốc lịch sử khác khi FIFA lần đầu tổ chức chương trình biểu diễn giữa hiệp của trận chung kết, mô phỏng mô hình Halftime Show nổi tiếng của Super Bowl.
Chương trình kéo dài khoảng 11 phút, chưa tính thời gian chuẩn bị sân khấu, với sự góp mặt của Justin Bieber, Madonna, Shakira và BTS trong vai trò nghệ sĩ chính. Bên cạnh đó còn có Burna Boy, nhạc trưởng Gustavo Dudamel, dàn hợp xướng PS22 Chorus cùng các nhân vật của Sesame Street và The Muppets. Buổi biểu diễn do tổ chức Global Citizen phối hợp với FIFA sản xuất, dưới sự cố vấn sáng tạo của Chris Martin - giọng ca chính ban nhạc Coldplay.
Theo FIFA, Halftime Show không chỉ là màn trình diễn giải trí mà còn nhằm gây quỹ cho FIFA Global Citizen Education Fund, sáng kiến hướng tới huy động 100 triệu USD để mở rộng cơ hội tiếp cận giáo dục và bóng đá cho trẻ em trên toàn thế giới. Mỗi vé bán ra tại World Cup 2026 sẽ đóng góp 1 USD cho quỹ này.
Việc bổ sung chương trình biểu diễn giữa hiệp cùng lễ bế mạc quy mô lớn cho thấy FIFA đang đưa nhiều yếu tố giải trí đặc trưng của thể thao Mỹ vào ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, trong kỳ World Cup đầu tiên có 48 đội tuyển tham dự và được tổ chức tại ba quốc gia Mỹ, Canada và Mexico.
Theo phóng viên Elizabeth Conway của BBC Sport tại sân Dallas, Cristiano Ronaldo tươi cười khi dẫn đầu các cầu thủ Bồ Đào Nha ra sân khởi động. Siêu sao 41 tuổi nhận tràng pháo tay từ hàng nghìn CĐV Bồ Đào Nha, xen lẫn những tiếng la ó từ các CĐV Tây Ban Nha trên khán đài.
Tây Ban Nha càng chơi càng hay tại World Cup 2026 và vừa có màn trình diễn thuyết phục nhất khi thắng Áo 3-0 ở vòng 1/16. Mikel Oyarzabal tiếp tục đạt phong độ cao với 17 bàn trong 16 trận đá chính gần nhất cho đội tuyển, còn Lamine Yamal cho thấy đã hoàn toàn bình phục.
Điểm mạnh nhất của Tây Ban Nha vẫn là hàng thủ. Đội bóng của HLV Luis de la Fuente chưa thủng lưới lần nào tại giải và gây áp lực quyết liệt khiến các đối thủ rất ít cơ hội tổ chức tấn công. Nếu giữ sạch lưới trước Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha sẽ lập kỷ lục sáu trận liên tiếp không để lọt lưới ở World Cup.
Khả năng phòng ngự tập thể của Tây Ban Nha cũng khiến các trung phong gặp nhiều khó khăn. Ở trận thắng Croatia 2-1, Cristiano Ronaldo chỉ có một lần chạm bóng trong cấm địa đối phương, chính là quả phạt đền thành bàn.
Tây Ban Nha: Unai Simon; Pedro Porro, Pau Cubarsi, Aymeric Laporte, Marc Cucurella; Rodri, Pedri, Dani Olmo; Lamine Yamal, Alex Baena, Mikel Oyarzabal.
HLV Luis de la Fuente giữ nguyên đội hình xuất phát giúp Tây Ban Nha thắng Áo 3-0 ở vòng 1/16, với Pedro Porro, Dani Olmo, Alex Baena và Mikel Oyarzabal tiếp tục đá chính. Bên phía Bồ Đào Nha, HLV Roberto Martinez thay một vị trí khi trao suất đá chính cho Joao Felix trên hàng công cùng Cristiano Ronaldo và Pedro Neto. Bruno Fernandes, Vitinha, Joao Neves án ngữ tuyến giữa, còn Ruben Dias chỉ huy hàng thủ trước khung thành của Diogo Costa. Trong khi đó, Rafael Leao trở lại ghế dự bị.
Hai CĐV Bồ Đào Nha cùng giơ biểu ngữ: "Ronaldo, tôi sẽ bỏ chồng vì anh", và "Ronaldo, tôi sẽ bỏ vợ vì anh".
Trong họp báo trước trận, Ronaldo nói: "Tôi là mẫu cầu thủ chơi gần cấm địa, thu hút các trung vệ. Nhưng tôi biết nếu bóng tới và có cơ hội, tôi sẽ ghi bàn. Chúng ta phải tôn trọng Tây Ban Nha, đối thủ khó chịu. Nhưng tôi tự tin chúng tôi sẽ chơi tốt, và tôi sẽ thắng".
Bồ Đào Nha hướng đến lần thứ tư vào tứ kết World Cup, và lần đầu tiên làm được điều đó ở hai kỳ liên tiếp. Họ chưa thắng hai trận knock-out World Cup liên tiếp kể từ năm 2006, khi hạ Hà Lan và Anh trước khi thua Pháp ở bán kết.
Tây Ban Nha bất bại 34 trận liên tiếp trên mọi đấu trường (thắng 25, hòa 9), chỉ còn kém kỷ lục của chính họ một trận (35, giai đoạn 2007-2009). Trong các đội tuyển châu Âu, chỉ Italy có chuỗi bất bại dài hơn trong giai đoạn gần đây (37 trận từ 2018 đến 2021).
HLV Luis de la Fuente bất bại cả 11 trận đầu tại World Cup hoặc Euro (thắng 10, hòa 1), chỉ thủng lưới bốn bàn. Nếu thắng Bồ Đào Nha, De la Fuente sẽ trở thành HLV thứ ba trong lịch sử bất bại 12 trận đầu ở các giải lớn, sau Aime Jacquet và Louis van Gaal.
Tây Ban Nha có hiệu số bàn thắng kỳ vọng (xG) trung bình +1,80 mỗi trận (2,0 xG tạo ra, 0,2 xG phải chịu), tốt nhất trong các đội châu Âu vượt qua vòng bảng kể từ Pháp năm 1998 (+1,82). Bồ Đào Nha đạt trung bình 1,6 xG mỗi trận, cao nhất của họ tại World Cup kể từ năm 2014 (1,7).
Trong năm lần gặp nhau ở các giải lớn (World Cup và Euro), hai đội cân bằng: mỗi bên thắng một trận, hòa ba.
Sự vượt trội đầu tiên và rõ nhất có lẽ là chất lượng cầu thủ khi tuyển Anh sở hữu dàn ngôi sao trị giá 1,36 tỉ euro. Trong khi đó, toàn đội hình Na Uy có giá khoảng 590 triệu euro. Lịch sử cũng đang nghiêng về "tam sư" khi họ thắng 7 và chỉ thua 2 trong 12 lần đối đầu với Na Uy.
Trong quá khứ, tuyển Anh đã từng đăng quang World Cup 1966, còn thành tích tốt nhất của Na Uy chính là tứ kết giải đấu năm nay. Thời điểm này, mỗi bước đi của Erling Haaland và đồng đội đều là lịch sử.
Ngoài những sự vượt trội nói trên, chất lượng chuyên môn của tuyển Anh so với Na Uy tại World Cup 2026 chưa thật sự đáng kể.
"Tam sư" kiểm soát bóng với tỉ lệ đường chuyền chính xác cao hơn, bàn thắng kỳ vọng và số cú sút trúng đích đều tốt hơn Na Uy.
Nhưng đội bóng Bắc Âu lại có số đường chuyền nhiều hơn, ghi nhiều bàn thắng hơn và đặc biệt là có tỉ lệ chuyển hóa bàn thắng cao hơn. Điều này cũng khá dễ hiểu khi Na Uy sở hữu cỗ máy ghi bàn mang tên Erling Haaland.
Trận đấu này cũng sẽ rất thú vị khi Haaland chạm trán Harry Kane - đối thủ trực tiếp trong cuộc đua vua phá lưới. Chưa hết, Haaland sẽ còn đối đầu với các trung vệ tuyển Anh vốn đã quá hiểu anh. Nhưng đổi lại, chân sút của Na Uy cũng không lạ gì với trung vệ tuyển Anh.
Vì vậy, câu chuyện ai bắt bài ai vẫn chưa thể nói trước!