Buổi chiều cuối tháng 4.2026, ở làng chài nghèo xã Tam Xuân, TP.Đà Nẵng rộn tiếng trẻ con hơn thường ngày. Đám trẻ chạy ùa vào căn nhà cấp bốn nóng hầm hập chỉ để gặp “thần tượng” bóng đá của mình – cậu bé Nguyễn Khả, 14 tuổi, cầu thủ thuộc đội U.14 Huế vừa được về nhà nghỉ lễ.
Giữa tiếng cười ríu rít, “Khả còi” ngồi nép ở góc nhà, hiền lành và ít nói đến mức khó ai nghĩ cậu bé ấy đang nuôi một giấc mơ trở thành ngôi sao bóng đá.
Người dân làng biển gọi em bằng cái tên thân thuộc: “Khả còi”. Cái tên ấy vừa vì vóc dáng nhỏ bé, vừa vì cậu gầy nhẳng từ nhỏ. Nhưng ở vùng quê nghèo này, Khả lại là niềm tự hào đặc biệt.
Ngày Khả về nhà, đám trẻ trong xóm bỏ cả chơi game trên điện thoại, tụ tập trước sân chỉ để xem Khả tâng bóng, kể chuyện đi đá giải, hay đơn giản là được chạm tay vào đôi giày đá bóng của “cầu thủ chuyên nghiệp”.
Nhìn Khả ngoài đời, chẳng ai nghĩ em là “ngôi sao” của lũ trẻ. Cậu bé có gương mặt đen sạm vì nắng, dáng người nhỏ hơn nhiều bạn cùng tuổi. Nhưng chính cậu bé ấy đã rời nhà từ năm 10 tuổi để theo đuổi giấc mơ sân cỏ.
Khả sinh ra trong một gia đình nghèo ở làng chài. Mẹ em, chị Thinh, sáng bán cá ngoài biển, rồi về nhà cắt tóc mưu sinh. Cha em, anh Hiệp, quần quật đi nuôi tôm thuê khắp nơi. Cuộc sống của gia đình Khả rất chật vật, khó khăn.
Những năm tiểu học, khi trời còn chưa sáng hẳn, Khả đã theo mẹ ra biển phụ bê cá vừa cập bờ. Xong việc, em mới tất tả đến trường. Buổi chiều tan học, bãi biển lại thành sân bóng của cậu bé mê trái bóng tròn hơn bất cứ điều gì khác.
“Con mê đá banh từ hồi lớp 2. Con muốn trở thành cầu thủ nổi tiếng như anh Văn Quyến, Quang Hải, Ronaldo, Messi”, Khả nói rồi cười bẽn lẽn.
Giấc mơ ấy lớn dần theo từng buổi chiều chân trần đá bóng trên cát. Người lớn trong làng thấy cậu bé nhỏ thó nhưng lanh lẹ, xử lý bóng khéo léo nên động viên cha mẹ cho đi học bóng đá chuyên nghiệp.
Năm Khả lên 10 tuổi, vợ chồng anh Hiệp khăn gói đưa con ra Huế dự tuyển vào lớp năng khiếu bóng đá Huế. Hôm ấy, Khả lọt vào mắt xanh của HLV Nguyễn Thanh Tuấn. Từ đó, cậu bé làng chài chính thức xa nhà.
“Lúc đầu con nhớ nhà lắm, tối ngủ có khi khóc. Nhưng con mê bóng đá nên ráng chịu”, Khả kể.
Nỗi nhớ nhà của một đứa trẻ 10 tuổi không dễ gọi thành tên. Đó là nhớ bữa cơm mẹ nấu, nhớ tiếng sóng biển quê nhà, nhớ những buổi chiều chạy chân đất đá bóng cùng đám bạn trên bãi biển. Nhưng đổi lại, cậu bé có cơ hội bước gần hơn tới giấc mơ sân cỏ.
Mỗi ngày của cậu bắt đầu từ 4 giờ sáng. Em thức dậy chuẩn bị ra sân tập đến 6 giờ 30 rồi vào lớp học văn hóa. Chiều đến lại xỏ giày tập từ 17 giờ đến tối. Những bài tập kéo dài khiến đôi chân nhỏ nhiều hôm rã rời, nhưng cậu bé chưa từng nghĩ đến bỏ cuộc.
Phía sau giấc mơ bóng đá của “Khả còi” là tình yêu gần như vô điều kiện của cha mẹ em. Ở làng chài nghèo, chuyện cho con theo bóng đá chuyên nghiệp vốn là điều xa xỉ. Người ta sợ tốn kém, sợ tương lai bấp bênh.
Nhưng anh Hiệp và chị Thinh lại chọn cách tin vào con trai mình. Hễ Khả đá giải ở đâu, cha mẹ em gần như đều cố gắng đến xem. Giải đá ở tận miền Nam, họ chạy xe máy gần 1.000 km vào cổ vũ. Đá ở Quy Nhơn, hai vợ chồng lại chở nhau đi xuyên đêm. Có những giải tại Huế, ba mẹ Khả theo suốt từ vòng này sang vòng khác.
Ông Trần Đức Toản, cậu của Khả, kể rằng nhiều lần cả xóm kéo nhau đi xem thằng bé đá bóng như đi hội. “Thấy cháu ra sân là ai cũng thương. Nó nhỏ con mà chạy không biết mệt”, ông Toản cười nói.
Tình yêu của cha mẹ dành cho Khả không nằm ở những lời hoa mỹ. Nó nằm trong những chuyến xe máy rong ruổi khắp nơi, trong những hộp cơm mang theo bên đường, trong sự chắt chiu từng đồng để con được bám trụ với bóng đá.
Phía sau sự động viên ấy vẫn là những nỗi niềm âm thầm của vợ chồng anh Hiệp. Nhìn con trai thấp bé hơn các bạn trong đội, chị Thinh luôn canh cánh chuyện dinh dưỡng. Chị biết cầu thủ trẻ cần thêm sữa, thêm thực phẩm bổ dưỡng để phát triển thể lực.
Nhưng với thu nhập ít ỏi của hai vợ chồng, đó là điều không dễ. “Ở đội bóng, câu lạc bộ đã chăm sóc tốt nhất có thể rồi. Tuy nhiên, gia đình muốn tự bổ sung các loại dinh dưỡng tốt thêm cho con mà điều kiện kinh tế mình còn khó khăn quá. Mỗi lần thấy con người ta được mua sữa đắt tiền uống thêm, tôi thương thằng Khả lắm”, chị Thinh nói rồi lặng đi.
Người mẹ ấy hiểu rõ bóng đá chuyên nghiệp khắc nghiệt thế nào. Chỉ một chút thua thiệt về thể hình cũng có thể khiến giấc mơ dang dở. Nhưng chị vẫn tiếp tục hy vọng. Bởi trong bóng đá, đôi khi nghị lực có thể giúp người ta đi xa hơn những giới hạn tưởng chừng không thể.
Câu chuyện của tuyển thủ Đình Bắc là niềm an ủi với gia đình Khả. Thuở nhỏ, Đình Bắc cũng gầy gò đến mức bị gọi là “Bắc còi”, từng suýt bị loại vì không đạt chuẩn thể hình. Thế nhưng, thời gian và khổ luyện đã giúp cậu bé Bắc năm nào vụt lớn, trở thành một trong những ngôi sao sáng chói của bóng đá Việt Nam. Gia đình Khả tin con trai mình cũng có thể viết tiếp một hành trình như thế.
Cậu bé 14 tuổi ấy có thể chưa biết tương lai mình sẽ đi đến đâu trên sân cỏ chuyên nghiệp. Nhưng em đã có cho mình điều quý giá hơn nhiều bàn thắng. Đó là một gia đình luôn đứng phía sau, là những tháng ngày không đầu hàng số phận và là khả năng truyền cảm hứng cho những đứa trẻ cùng quê nghèo.
Chiều xuống dần trên làng biển Tam Xuân. Đám trẻ vẫn còn quây quanh “thần tượng” của chúng. Một đứa xin anh Khả chỉ cách sút bóng. Đứa khác tò mò hỏi khi nào Khả được lên ti vi. Khả chỉ cười hiền.
Ở làng chài nhỏ ấy, “Khả còi” không chỉ theo đuổi giấc mơ cho riêng mình. Em đang khiến nhiều đứa trẻ tin rằng: xuất phát từ nghèo khó không có nghĩa là không thể chạm tới ước mơ.
Ngày 16/4, linh mục Giuse Võ Văn Hoài, Chánh sở Họ Tắc Sậy, Giám đốc Trung tâm Hành hương Tắc Sậy, cho biết Thánh lễ do Đức Hồng y Luis Antonio G. Tagle, Quyền Tổng trưởng Bộ Loan báo Tin Mừng (Tòa Thánh Vatican), chủ trì theo ủy nhiệm của Tòa Thánh. Đây là lần đầu tiên nghi thức tuyên phong Chân phước tổ chức tại Việt Nam.
Công tác chuẩn bị Thánh lễ khởi động từ cuối năm 2024, sau khi Tòa Thánh ban sắc lệnh công nhận cha Trương Bửu Diệp tử đạo vì đức tin. Ban tổ chức được thành lập, gồm các giám mục thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam, các linh mục thuộc Giáo phận Cần Thơ và các cha cáo thỉnh viên án phong thánh.
Ngoài Trung tâm Hành hương Tắc Sậy - nơi diễn ra lễ chính, sức chứa khoảng 20.000 người, ban tổ chức chuẩn bị thêm khu đất rộng khoảng 5 ha đối diện nhà thờ, có thể đón khoảng 100.000 giáo dân, lắp đặt lễ đài chính và hệ thống màn hình lớn phục vụ người tham dự. Khoảng 10.000 chỗ ngồi sẽ được bố trí cho linh mục, tu sĩ và khách mời.
Giáo phận Cần Thơ phối hợp chính quyền tỉnh Cà Mau và TP Cần Thơ xây dựng phương án phân luồng giao thông, đảm bảo an ninh trật tự.
Linh mục Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp sinh ngày 1/1/1897 tại họ đạo Cồn Phước (nay thuộc xã Long Điền, tỉnh An Giang). Sau thời gian tu học tại Tiểu chủng viện Cù Lao Giêng và Đại chủng viện Nam Vang (Campuchia), ông được thụ phong linh mục năm 1924.
Từ năm 1930, ông làm cha sở họ đạo Tắc Sậy. Trong 16 năm mục vụ, linh mục được giáo dân kính trọng vì đời sống giản dị, tận tụy chăm sóc đoàn chiên, đặc biệt yêu thương người nghèo, không phân biệt lương – giáo.
Ông còn là bác họ và có vai trò rất lớn trong dẫn dắt Đức Cố Hồng y Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn, nguyên Tổng Giám mục Tổng Giáo phận TP HCM, trên con đường tu đạo.
Ngày 12/3/1946, giữa thời loạn lạc, linh mục Trương Bửu Diệp bị bắt cùng hơn 70 giáo dân. Vài ngày sau thi hài ông được tìm thấy và an táng. Năm 1969, phần mộ ông được di dời về Tắc Sậy, trở thành điểm hành hương của đông đảo tín hữu trong và ngoài nước.
Năm 2013, Giáo phận Cần Thơ mở án điều tra cấp giáo phận; hồ sơ hoàn tất năm 2017 và được gửi sang Rome. Năm 2019, Bộ Phong thánh kết luận hồ sơ hợp lệ để khởi sự án phong Chân phước. Ngày 25/11/2024, Đức Thánh Cha cho phép ban hành sắc lệnh nhìn nhận sự tử đạo của cha Trương Bửu Diệp.
Chân phước hay chân phúc, còn gọi là Á Thánh, là danh hiệu của Giáo hội Công giáo Rome trao một người qua đời, công nhận họ đã sống thánh thiện, đang hưởng hạnh phúc thiên đàng và có khả năng chuyển cầu. Đây là giai đoạn ba trong tiến trình phong thánh của Giáo hội: Tôi tớ Chúa - Đấng đáng kính - Chân phước - Hiển thánh.
Theo trang Tổng Giáo phận Sài Gòn, đến nay Việt Nam có 117 người được phong Chân phước sau đó lên Hiển thánh. Đây hầu hết là giám mục, linh mục và giáo dân tử đạo trong thời gian 1644-1883. Người tử đạo đầu tiên của Giáo Hội Việt Nam là thầy giảng Anrê Phú Yên (tử đạo năm 1644), được phong Chân phước năm 2000.
Chiều 1.7, Phó bí thư Thành ủy TP.HCM Văn Thị Bạch Tuyết chủ trì hội nghị công bố quyết định của Ban Thường vụ Thành ủy về công tác cán bộ tại các đơn vị trực thuộc Cơ quan Báo và phát thanh, truyền hình TP.HCM.
Đối với Báo Sài Gòn Giải Phóng, ông Nguyễn Khắc Văn, quyền Tổng biên tập Báo Sài Gòn Giải Phóng, Phó tổng giám đốc Cơ quan Báo và Phát thanh, truyền hình TP.HCM giữ chức Tổng biên tập Báo Sài Gòn Giải Phóng đến khi nghỉ hưu.
Các Phó tổng biên tập Báo Sài Gòn Giải Phóng gồm: ông Nguyễn Ngọc Anh (Phó tổng biên tập Báo Sài Gòn Giải Phóng), ông Phạm Văn Trường (Phó tổng biên tập Báo Sài Gòn Giải Phóng), bà Bùi Thị Hồng Sương (Phó tổng biên tập Báo Sài Gòn Giải Phóng), ông Trương Đức Nghĩa (Phó tổng biên tập Báo Sài Gòn Giải Phóng), bà Phạm Thị Vân Anh (Phó tổng biên tập Báo Phụ Nữ TP.HCM), ông Dương Văn Quang (Phó tổng biên tập Báo Người Lao Động), ông Nguyễn Đức Hiển (Phó tổng biên tập Báo Pháp Luật TP.HCM), ông Nguyễn Khắc Cường (Phó tổng biên tập Báo Tuổi Trẻ) và bà Trần Gia Bảo (Phó tổng biên tập Báo Tuổi Trẻ).
Đối với Báo điện tử Tuổi Trẻ, ông Trần Xuân Toàn, Phó tổng giám đốc Cơ quan Báo và Phát thanh, truyền hình TP.HCM, Phó tổng biên tập Báo Tuổi Trẻ, được bổ nhiệm làm Tổng biên tập Báo điện tử Tuổi Trẻ.
Các Phó tổng biên tập Báo điện tử Tuổi Trẻ gồm: ông Lê Xuân Trung (Phó tổng biên tập Báo Tuổi Trẻ), ông Nguyễn Hoàng Nguyên (Phó tổng biên tập Báo Tuổi Trẻ), ông Đinh Minh Trung (Phó tổng biên tập Báo Tuổi Trẻ), bà Tạ Thị Nam Hồng (Phó tổng biên tập Báo Phụ Nữ TP.HCM), ông Đinh Đức Thọ (Phó tổng biên tập Báo Pháp Luật TP.HCM), ông Nguyễn Thái Bình (Phó tổng biên tập Báo Pháp Luật TP.HCM), ông Lê Cao Cường (Phó tổng biên tập Báo Người Lao Động) và bà Nguyễn Thị Thu Hà (Tổng biên tập Tạp chí Du lịch TP.HCM).
Đối với Đài Phát thanh và Truyền hình TP.HCM (HTV), ông Cao Anh Minh, Phó tổng giám đốc Cơ quan Báo và Phát thanh, truyền hình TP.HCM, Tổng giám đốc Đài Phát thanh và Truyền hình TP.HCM (HTV), làm Giám đốc HTV.
Các Phó giám đốc HTV gồm: ông Thái Thành Chung (Phó tổng giám đốc HTV), bà Diệp Bửu Chi (Phó tổng giám đốc HTV), ông Nguyễn Quốc Bình (Phó tổng giám đốc HTV), ông Nguyễn Thanh Quang (Phó tổng giám đốc HTV), ông Trương Thanh Phong (Phó tổng giám đốc HTV) và ông Trần Hoàng (nguyên Tổng biên tập Tạp chí Doanh nhân Sài Gòn).
Ngày 21.5, UBND phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai (trước đây thuộc thành phố Quy Nhơn, tỉnh Bình Định) cho biết Công an phường đã báo cáo kết quả xác minh vụ người dân livestream tố một quầy bán thịt bò giả gần chợ Đầm gây xôn xao dư luận những ngày qua.
Theo kết quả xác minh, chủ quầy thịt là bà V.T.X.H (55 tuổi, ở phường Bình Định, tỉnh Gia Lai; trước đây thuộc thị xã An Nhơn, tỉnh Bình Định). Sáng 16.5, bà H. mua khoảng 12 kg thịt heo nạc vai từ một cơ sở kinh doanh thực phẩm trên đường Trần Hưng Đạo rồi đưa đến quầy bán cùng với thịt bò.
Cơ quan công an xác định bà H. đã có hành vi lừa dối khách hàng khi dùng thịt heo bán cho người mua thịt bò. Hiện hồ sơ vụ việc đang được cơ quan chức năng củng cố để xử lý theo quy định.
Tuy nhiên, đối với thông tin cho rằng thịt heo được "hô biến" thành thịt bò bằng hóa chất, lực lượng chức năng cho biết chưa phát hiện căn cứ chứng minh. Qua kiểm tra, bà H. không sử dụng hóa chất hay phụ gia để tẩm ướp thịt.
Vụ việc bắt nguồn từ sáng 16.5, khi chị C.T.N.Y (28 tuổi, ở phường Quy Nhơn) mua thịt bò tại quầy bán trên đường Nguyễn Hữu Thọ (gần chợ Đầm) mang về chế biến. Trong lúc sơ chế, chồng chị là anh V.T.N phát hiện phần thịt khi nhúng vào nước nóng thì chuyển qua màu trắng, không có mùi đặc trưng của thịt bò nên nghi đây là thịt heo.
Anh N. sau đó mang phần thịt quay lại quầy để phản ánh và phát trực tiếp sự việc lên Facebook cá nhân. Video nhanh chóng thu hút nhiều lượt xem, bình luận và chia sẻ. Trong lúc trao đổi, người đàn ông đứng bán tại quầy nói: "Anh mua bao nhiêu để tôi trả lại", khiến việc nghi vấn thịt bò giả càng lan rộng trên mạng xã hội.
Trong video, anh N. cho rằng phần thịt có dấu hiệu là thịt heo được bán dưới dạng thịt bò để thu lợi. Sau khi clip được đăng tải, nhiều tài khoản mạng xã hội cho biết từng gặp tình trạng tương tự khi mua thịt tại quầy hàng này.