Buổi chiều cuối tháng 4.2026, ở làng chài nghèo xã Tam Xuân, TP.Đà Nẵng rộn tiếng trẻ con hơn thường ngày. Đám trẻ chạy ùa vào căn nhà cấp bốn nóng hầm hập chỉ để gặp “thần tượng” bóng đá của mình – cậu bé Nguyễn Khả, 14 tuổi, cầu thủ thuộc đội U.14 Huế vừa được về nhà nghỉ lễ.
Giữa tiếng cười ríu rít, “Khả còi” ngồi nép ở góc nhà, hiền lành và ít nói đến mức khó ai nghĩ cậu bé ấy đang nuôi một giấc mơ trở thành ngôi sao bóng đá.
Người dân làng biển gọi em bằng cái tên thân thuộc: “Khả còi”. Cái tên ấy vừa vì vóc dáng nhỏ bé, vừa vì cậu gầy nhẳng từ nhỏ. Nhưng ở vùng quê nghèo này, Khả lại là niềm tự hào đặc biệt.
Ngày Khả về nhà, đám trẻ trong xóm bỏ cả chơi game trên điện thoại, tụ tập trước sân chỉ để xem Khả tâng bóng, kể chuyện đi đá giải, hay đơn giản là được chạm tay vào đôi giày đá bóng của “cầu thủ chuyên nghiệp”.
Nhìn Khả ngoài đời, chẳng ai nghĩ em là “ngôi sao” của lũ trẻ. Cậu bé có gương mặt đen sạm vì nắng, dáng người nhỏ hơn nhiều bạn cùng tuổi. Nhưng chính cậu bé ấy đã rời nhà từ năm 10 tuổi để theo đuổi giấc mơ sân cỏ.
Khả sinh ra trong một gia đình nghèo ở làng chài. Mẹ em, chị Thinh, sáng bán cá ngoài biển, rồi về nhà cắt tóc mưu sinh. Cha em, anh Hiệp, quần quật đi nuôi tôm thuê khắp nơi. Cuộc sống của gia đình Khả rất chật vật, khó khăn.
Những năm tiểu học, khi trời còn chưa sáng hẳn, Khả đã theo mẹ ra biển phụ bê cá vừa cập bờ. Xong việc, em mới tất tả đến trường. Buổi chiều tan học, bãi biển lại thành sân bóng của cậu bé mê trái bóng tròn hơn bất cứ điều gì khác.
“Con mê đá banh từ hồi lớp 2. Con muốn trở thành cầu thủ nổi tiếng như anh Văn Quyến, Quang Hải, Ronaldo, Messi”, Khả nói rồi cười bẽn lẽn.
Giấc mơ ấy lớn dần theo từng buổi chiều chân trần đá bóng trên cát. Người lớn trong làng thấy cậu bé nhỏ thó nhưng lanh lẹ, xử lý bóng khéo léo nên động viên cha mẹ cho đi học bóng đá chuyên nghiệp.
Năm Khả lên 10 tuổi, vợ chồng anh Hiệp khăn gói đưa con ra Huế dự tuyển vào lớp năng khiếu bóng đá Huế. Hôm ấy, Khả lọt vào mắt xanh của HLV Nguyễn Thanh Tuấn. Từ đó, cậu bé làng chài chính thức xa nhà.
“Lúc đầu con nhớ nhà lắm, tối ngủ có khi khóc. Nhưng con mê bóng đá nên ráng chịu”, Khả kể.
Nỗi nhớ nhà của một đứa trẻ 10 tuổi không dễ gọi thành tên. Đó là nhớ bữa cơm mẹ nấu, nhớ tiếng sóng biển quê nhà, nhớ những buổi chiều chạy chân đất đá bóng cùng đám bạn trên bãi biển. Nhưng đổi lại, cậu bé có cơ hội bước gần hơn tới giấc mơ sân cỏ.
Mỗi ngày của cậu bắt đầu từ 4 giờ sáng. Em thức dậy chuẩn bị ra sân tập đến 6 giờ 30 rồi vào lớp học văn hóa. Chiều đến lại xỏ giày tập từ 17 giờ đến tối. Những bài tập kéo dài khiến đôi chân nhỏ nhiều hôm rã rời, nhưng cậu bé chưa từng nghĩ đến bỏ cuộc.
Phía sau giấc mơ bóng đá của “Khả còi” là tình yêu gần như vô điều kiện của cha mẹ em. Ở làng chài nghèo, chuyện cho con theo bóng đá chuyên nghiệp vốn là điều xa xỉ. Người ta sợ tốn kém, sợ tương lai bấp bênh.
Nhưng anh Hiệp và chị Thinh lại chọn cách tin vào con trai mình. Hễ Khả đá giải ở đâu, cha mẹ em gần như đều cố gắng đến xem. Giải đá ở tận miền Nam, họ chạy xe máy gần 1.000 km vào cổ vũ. Đá ở Quy Nhơn, hai vợ chồng lại chở nhau đi xuyên đêm. Có những giải tại Huế, ba mẹ Khả theo suốt từ vòng này sang vòng khác.
Ông Trần Đức Toản, cậu của Khả, kể rằng nhiều lần cả xóm kéo nhau đi xem thằng bé đá bóng như đi hội. “Thấy cháu ra sân là ai cũng thương. Nó nhỏ con mà chạy không biết mệt”, ông Toản cười nói.
Tình yêu của cha mẹ dành cho Khả không nằm ở những lời hoa mỹ. Nó nằm trong những chuyến xe máy rong ruổi khắp nơi, trong những hộp cơm mang theo bên đường, trong sự chắt chiu từng đồng để con được bám trụ với bóng đá.
Phía sau sự động viên ấy vẫn là những nỗi niềm âm thầm của vợ chồng anh Hiệp. Nhìn con trai thấp bé hơn các bạn trong đội, chị Thinh luôn canh cánh chuyện dinh dưỡng. Chị biết cầu thủ trẻ cần thêm sữa, thêm thực phẩm bổ dưỡng để phát triển thể lực.
Nhưng với thu nhập ít ỏi của hai vợ chồng, đó là điều không dễ. “Ở đội bóng, câu lạc bộ đã chăm sóc tốt nhất có thể rồi. Tuy nhiên, gia đình muốn tự bổ sung các loại dinh dưỡng tốt thêm cho con mà điều kiện kinh tế mình còn khó khăn quá. Mỗi lần thấy con người ta được mua sữa đắt tiền uống thêm, tôi thương thằng Khả lắm”, chị Thinh nói rồi lặng đi.
Người mẹ ấy hiểu rõ bóng đá chuyên nghiệp khắc nghiệt thế nào. Chỉ một chút thua thiệt về thể hình cũng có thể khiến giấc mơ dang dở. Nhưng chị vẫn tiếp tục hy vọng. Bởi trong bóng đá, đôi khi nghị lực có thể giúp người ta đi xa hơn những giới hạn tưởng chừng không thể.
Câu chuyện của tuyển thủ Đình Bắc là niềm an ủi với gia đình Khả. Thuở nhỏ, Đình Bắc cũng gầy gò đến mức bị gọi là “Bắc còi”, từng suýt bị loại vì không đạt chuẩn thể hình. Thế nhưng, thời gian và khổ luyện đã giúp cậu bé Bắc năm nào vụt lớn, trở thành một trong những ngôi sao sáng chói của bóng đá Việt Nam. Gia đình Khả tin con trai mình cũng có thể viết tiếp một hành trình như thế.
Cậu bé 14 tuổi ấy có thể chưa biết tương lai mình sẽ đi đến đâu trên sân cỏ chuyên nghiệp. Nhưng em đã có cho mình điều quý giá hơn nhiều bàn thắng. Đó là một gia đình luôn đứng phía sau, là những tháng ngày không đầu hàng số phận và là khả năng truyền cảm hứng cho những đứa trẻ cùng quê nghèo.
Chiều xuống dần trên làng biển Tam Xuân. Đám trẻ vẫn còn quây quanh “thần tượng” của chúng. Một đứa xin anh Khả chỉ cách sút bóng. Đứa khác tò mò hỏi khi nào Khả được lên ti vi. Khả chỉ cười hiền.
Ở làng chài nhỏ ấy, “Khả còi” không chỉ theo đuổi giấc mơ cho riêng mình. Em đang khiến nhiều đứa trẻ tin rằng: xuất phát từ nghèo khó không có nghĩa là không thể chạm tới ước mơ.
Chiều 1.7, Lực lượng Thanh niên xung phong TP.HCM phối hợp Sở Y tế TP.HCM tổ chức hội nghị ký kết hỗ trợ chăm sóc sức khỏe toàn diện cho các đối tượng tại các cơ sở bảo trợ xã hội trực thuộc Lực lượng Thanh niên xung phong thành phố.
Theo thống kê, các cơ sở bảo trợ xã hội trực thuộc Lực lượng Thanh niên xung phong TP.HCM hiện đang chăm sóc, nuôi dưỡng, giáo dục 791 trường hợp gồm trẻ em mồ côi, trẻ em bị bỏ rơi, trẻ khuyết tật, trẻ nhiễm HIV/AIDS và các đối tượng có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Đây là nhóm cần được quan tâm toàn diện, không chỉ về đời sống vật chất, tinh thần mà còn về sức khỏe thể chất, tâm lý và khả năng phục hồi chức năng.
Tuy nhiên, do phần lớn đối tượng được chăm sóc có hoàn cảnh đặc biệt, nhiều trường hợp mắc bệnh mạn tính, bệnh lý phức tạp, khuyết tật hoặc cần theo dõi chuyên sâu, trong khi nhân lực y tế và trang thiết bị tại các cơ sở còn hạn chế, việc có sự đồng hành thường xuyên của các bệnh viện là rất cần thiết.
Tại hội nghị, các bệnh viện và cơ sở bảo trợ xã hội đã ký kết bản ghi nhớ hợp tác, mở ra cơ chế phối hợp lâu dài trong chăm sóc sức khỏe cho trẻ em và các đối tượng yếu thế.
Theo phân công, Bệnh viện đa khoa Thủ Đức hỗ trợ Làng Thiếu niên Thủ Đức; Bệnh viện Lê Văn Thịnh hỗ trợ Trung tâm Bảo trợ trẻ em Tam Bình; Bệnh viện Lê Văn Việt hỗ trợ Trung tâm Nuôi dưỡng bảo trợ trẻ em Linh Xuân; Bệnh viện đa khoa Gò Vấp hỗ trợ SOS - Làng trẻ em TP.HCM.
Bên cạnh đó, Trung tâm Cấp cứu 115 TP.HCM hỗ trợ vận chuyển, tập huấn và sơ cấp cứu cho các cơ sở. Bệnh viện Nhi đồng 2 hỗ trợ Trung tâm Bảo trợ trẻ em Tam Bình về khám, chữa bệnh chuyên khoa nhi. Bệnh viện Phục hồi chức năng và Điều trị bệnh nghề nghiệp hỗ trợ khám, điều trị phục hồi chức năng, hướng dẫn danh mục thiết bị phục hồi chức năng và tập huấn chuyên môn. Bệnh viện Bệnh nhiệt đới TP.HCM hỗ trợ Trung tâm Nuôi dưỡng bảo trợ trẻ em Linh Xuân trong khám, điều trị các trường hợp nhiễm HIV/AIDS. Trung tâm Kiểm soát bệnh tật TP.HCM và các trạm y tế tại các phường Thủ Đức, Linh Xuân, Tam Bình, An Hội Tây cũng tham gia hỗ trợ công tác y tế cơ sở.
Nội dung hợp tác tập trung vào khám sức khỏe tổng quát, khám định kỳ hằng năm, khám chuyên khoa, lập hồ sơ sức khỏe điện tử, đánh giá tình trạng dinh dưỡng, tâm thần và thể chất cho các đối tượng đang được chăm sóc tại cơ sở bảo trợ. Các bệnh viện cũng hỗ trợ điều trị bệnh mạn tính, theo dõi ngoại trú, tư vấn chuyên môn từ xa khi cần thiết.
Một điểm đáng chú ý của chương trình là sự hỗ trợ không dừng lại ở khám, chữa bệnh. Các bệnh viện sẽ phối hợp đào tạo, hướng dẫn chuyên môn, tập huấn xử trí cấp cứu ban đầu như ngưng tim, ngưng thở, suy hô hấp, ngộ độc thực phẩm; đồng thời hướng dẫn chăm sóc người bệnh tâm thần, động kinh, quản lý hồ sơ bệnh án, thuốc và vật tư y tế.
Các đơn vị cũng phối hợp truyền thông giáo dục sức khỏe, phòng chống dịch bệnh, hướng dẫn vệ sinh môi trường, kiểm soát nhiễm khuẩn và triển khai các tiêu chí chất lượng về chăm sóc sức khỏe dành riêng cho cơ sở bảo trợ xã hội.
Phát biểu tại lễ ký kết, Phó chỉ huy trưởng Lực lượng Thanh niên xung phong TP.HCM Đỗ Hữu Chính cho biết đơn vị mong muốn nhận được sự hỗ trợ thường xuyên của các bệnh viện trong công tác khám, chữa bệnh; đào tạo, bồi dưỡng chuyên môn cho đội ngũ nhân viên y tế. Đây vừa là sự hỗ trợ về chuyên môn, vừa là sự tiếp sức quý báu để nâng cao chất lượng chăm sóc sức khỏe cho các đối tượng bảo trợ trong giai đoạn mới.
Lực lượng Thanh niên xung phong TP.HCM cam kết tạo điều kiện thuận lợi để các chương trình phối hợp được triển khai hiệu quả; đồng thời thường xuyên theo dõi, đánh giá kết quả thực hiện và phối hợp Sở Y tế tháo gỡ khó khăn phát sinh.
Ông Nguyễn Tăng Minh, Phó giám đốc Sở Y tế TP.HCM cho biết trong thời gian tới, ngành y tế thành phố dự kiến nâng cấp hoạt động chăm sóc sức khỏe tại các trung tâm xã hội theo hướng hình thành cơ sở y tế ngay trong các trung tâm. Việc làm này nhằm tạo cơ sở pháp lý để triển khai hoạt động khám bệnh, chữa bệnh theo đúng quy định của luật Khám bệnh, chữa bệnh và luật Bảo hiểm y tế.
Đối với các cơ sở xã hội, đơn vị của Lực lượng Thanh niên xung phong đóng trên địa bàn, ông Minh đề nghị các trung tâm y tế và trạm y tế phường tiếp tục quan tâm hỗ trợ. Trong đó, 4 trạm y tế các phường Thủ Đức, Tam Bình, Linh Xuân và Tam Phú được kỳ vọng phát huy vai trò lực lượng y tế tại chỗ, am hiểu điều kiện cơ sở vật chất, nhân lực và đặc thù địa bàn.
Chuyến bay đưa tăng đoàn hạ cánh xuống Nội Bài, TP Hà Nội rạng sáng 15/4 trong sự chờ đón của hàng trăm tăng ni, phật tử.
Gần hai thập niên gắn bó với Việt Nam, đây là lần thứ 13 Pháp vương Gyalwang Drukpa trở lại. Ông từng chia sẻ lý do: "Người Việt tử tế, mạnh mẽ và đoàn kết, điều đó thể hiện qua truyền thống lịch sử. Ở Việt Nam, tôi luôn thấy mình nhiều năng lượng và đầy cảm hứng".
Hai tuần ở Việt Nam, Pháp vương có nhiều hoạt động như gặp gỡ thượng tọa Thích Đức Thiện tại chùa Phật Tích, tỉnh Bắc Ninh; giảng pháp cho tăng ni, đại chúng; chủ trì pháp hội kéo dài ba ngày 25-27/4 tại Mandala Tây Thiên, tỉnh Phú Thọ.
Khai đàn pháp hội ngày 25/4, ông sẽ thỉnh chuông, khai mở thiền thư dài 150 m nguyện cầu hòa bình thế giới. "Thế giới này là ngôi nhà chung mà tất cả chúng ta là thành viên, đại chúng vì thế cần nỗ lực chuyển hóa sự ích kỷ, hận thù thành lòng vị tha, tình yêu thương và đối xử với nhau như người thân trong gia đình", ông từng tâm nguyện.
Nhiều hoạt động văn hóa Phật giáo sẽ diễn ra trong pháp hội, như lễ cầu an Phật Mẫu Tara - vị nữ Bồ Tát quan trọng bậc nhất Kim cương thừa đại diện cho từ bi, trí tuệ và hành động phổ độ chúng sinh; đại lễ nguyện cầu quốc thái dân an; lễ gia trì Dược Sư...
Pháp hội được tổ chức tại bảo tháp Mandala Tây Thiên - quần thể kiến trúc Kim cương thừa mang đậm dấu ấn Phật giáo vùng Himalaya. Mỗi công trình đều mang tính biểu tượng riêng, tổng thể kết nối thành một mandala khổng lồ tái hiện trực quan học thuyết "Ngũ đại, Ngũ trí" của Phật giáo Kim cương thừa.
Truyền thừa Drukpa là một nhánh quan trọng của Phật giáo Kim cương thừa. Di sản gần 1.000 năm dần đưa dòng truyền thừa trở thành tôn giáo giữ vai trò trung tâm tạo nên bản sắc văn hóa cho Bhutan. Đất nước Nam Á nổi tiếng với chỉ số tổng hạnh phúc quốc gia (GNH), kết hợp tư tưởng Phật giáo và chính sách công, nhấn mạnh cân bằng vật chất, tinh thần, môi trường và văn hóa. Truyền thừa Drukpa cung cấp nền tảng tư tưởng cho mô hình này, giúp người dân chấp nhận định hướng phát triển dựa trên hạnh phúc và an lạc, không chỉ trên GDP.
Thế kỷ 21, Truyền thừa Drukpa dần mở rộng ảnh hưởng ra ngoài vùng Ấn Độ Himalaya, hiện diện ở nhiều quốc gia gồm cả các nước phương Tây. Pháp vương Gyalwang Drukpa đời thứ 12 - lãnh đạo tinh thần của truyền thừa không chỉ là người có ảnh hưởng về tôn giáo mà còn tham gia đối thoại văn hóa xã hội, với những công hạnh được quốc tế ghi nhận.
Tham gia ý kiến đối với hồ sơ điều chỉnh Quy hoạch hệ thống cảng hàng không toàn quốc thời kỳ 2021-2030, tầm nhìn đến năm 2050, UBND TP Hà Nội cho biết cơ bản thống nhất với nội dung hồ sơ điều chỉnh quy hoạch do Bộ Xây dựng đề xuất. Tuy nhiên, thành phố đề nghị bổ sung Hòa Lạc vào danh mục các cảng hàng không tiềm năng theo hướng khai thác lưỡng dụng quân sự và dân sự.
Hà Nội cũng đề nghị bổ sung các số liệu dự báo nhu cầu vận tải, quy mô, cấp hạng, hướng cất, hạ cánh đối với cảng hàng không thứ hai vùng Thủ đô (dự kiến tại các xã Ứng Hòa, Chuyên Mỹ) theo tiêu chuẩn quốc tế, đồng thời làm rõ các thông số kỹ thuật và yêu cầu khai thác đối với sân bay Hòa Lạc.
Thành phố cũng kiến nghị lựa chọn vị trí cảng hàng không Ninh Bình phù hợp với vị trí cảng hàng không thứ hai vùng Thủ đô để nhằm tránh chồng lấn vùng bảo vệ các phương thức tiếp cận, tối ưu hóa vùng trời, phương thức bay và các yêu cầu khai thác liên quan.
Trong hồ sơ điều chỉnh Quy hoạch hệ thống cảng hàng không toàn quốc thời kỳ 2021-2030, tầm nhìn đến năm 2050, Cục Hàng không Việt Nam đề xuất bổ sung các sân bay Gia Bình, Thổ Chu, Vân Phong, Măng Đen và Ninh Bình vào quy hoạch, đồng thời rút sân bay Biên Hòa, Hải Phòng khỏi quy hoạch.
Theo dự thảo, giai đoạn 2021-2030, tổng sản lượng hành khách thông qua hệ thống cảng hàng không được dự báo đạt 236,3 triệu lượt khách, sản lượng hàng hóa đạt khoảng 3,75 triệu tấn một năm.
Tổng công suất thiết kế toàn hệ thống đến năm 2030 dự kiến đạt 262,1 triệu hành khách/năm, đồng thời phấn đấu trên 95% dân số có thể tiếp cận một cảng hàng không trong phạm vi 100 km.