Thật lòng tôi cảm ơn những lời khuyên chân thành, tuy nhiên muốn viết thêm câu chuyện của mình để mọi người có cái nhìn rộng hơn và góp ý thêm cho tôi. Vợ chồng tôi bên nhau 19 năm, 6 năm yêu và 13 năm cưới. Thời gian yêu nhau từ lúc sinh viên, anh rất tốt với tôi, quan tâm giúp đỡ tôi rất nhiều trong học tập và cuộc sống xa nhà. Ra trường có lương, anh còn giúp tôi một phần tài chính, chịu khó dẫn tôi đi ăn, mua quần áo đẹp, đi chơi. Thời gian đầu tôi đi làm gặp nhiều khó khăn, có giai đoạn gián đoạn công việc cũng vẫn là anh sát cánh bên tôi.
Chồng tôi hình thức đẹp, cao, khuôn mặt sáng sủa, phúc hậu, nhiều người nhận xét vậy, không phải kiểu người đẹp trai badboy ham ăn lười làm, anh cũng rất chịu khó. Khi có con đầu lòng, anh luôn cố gắng tìm việc để có thêm nguồn thu thứ hai. Nhiều đêm ngủ cùng vợ, anh trăn trở tìm cách kiếm tiền. Rồi vài năm sau, vợ chồng chăm chỉ làm việc, có nhiều cơ hội công việc xuất hiện, chúng tôi đã cùng nâng cao thu nhập.
Thời điểm này chồng làm được đồng nào đều đưa hết về cho tôi. Từ trước đến tận ngày hôm nay, anh luôn quan tâm đến các con, chịu khó đưa chúng đi chơi chỗ này chỗ kia, kèm con học bài, giao bài và chữa bài với con, thi thoảng chơi thể thao cùng con, đi chợ buổi sáng giúp vợ. Việc nhà như rửa bát, phơi quần áo, anh cũng tích cực giúp vợ, con ốm cùng tôi chạy đôn đáo đưa đi khám, mua thuốc, về cho con uống thuốc. Anh hay bảo tôi rằng phải rèn hai con lớn kỷ luật, thạo việc nhà để vợ được nghỉ ngơi và để các con ý thức giá trị lao động.
Kể hết ra đây để mọi người hiểu chồng tôi không hoàn toàn là người xấu, bất tài vô dụng. Về đối ngoại, anh luôn nhiệt tình, hay giúp đỡ mọi người, tính tình hào sảng, giao tiếp tốt, được nhiều người quý mến, ra ngoài luôn quần áo, đầu tóc chỉn chu, sạch sẽ, lịch thiệp. Công tâm mà nói, chồng tôi có khá nhiều điểm cộng.
Nói về tôi, đứng cùng anh cũng không hề kém cạnh, cao hơn 1m6, da trắng, khuôn mặt nét, chỉ cần trang điểm nhẹ là đẹp. Ba con thừa hưởng gen của cả bố mẹ, đều rất đẹp. Tôi tính tình hướng nội, thích dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, nấu ăn cho chồng con. Đi làm xong tôi về thẳng nhà, không thích la cà tụ tập nhiều. Tôi giỏi chuyên môn, chỉ có mục tiêu kiếm tiền và chăm sóc nhà cửa, con cái, ít va chạm xã hội. Tôi khá cầu toàn, có lúc chồng bảo tôi yêu cầu anh nhiều đến nỗi nghẹt thở. Tôi cũng đặt yêu cầu cao cho bản thân.
Tôi không ăn diện, nhiều người đánh giá bản thân quá giản dị so với thu nhập. Tôi mua đồ cho chồng con không tiếc, mua các khóa học đắt tiền cho con không tiếc, nhưng lại khá tiết kiệm với bản thân. Tôi quan niệm chỉ cần mình ăn mặc gọn gàng, sạch sẽ là được, bởi vốn thích sự đơn giản.
Quay lại chuyện chồng tôi, từ lúc cặp với người phụ nữ kia là anh không mang tiền về nhà nữa. Tôi vốn tin tưởng chồng nên khá yên tâm để anh đầu tư vì trước đó anh kiếm tiền rất tốt, giờ không đưa tôi nữa, tôi đoán chắc do thị trường khó khăn, chồng cũng bảo vậy. Tôi vẫn kiếm được đều để bao quát hết tài chính trong nhà nên không hỏi chồng tiền, đưa tôi bao nhiêu thì đưa. Thời gian này anh có đưa nhưng không đáng kể. Tôi cũng gặp cô ta vài lần trong những lần anh rủ đi liên hoan có nhiều người trong công ty. Cô ta thấp nhỏ, nuôi hai con riêng, gia cảnh khó khăn, được cái nói chuyện nhỏ nhẹ và ngọt ngào. Những lúc như thế, hai người họ biểu hiện hoàn toàn bình thường. Trước đó tôi có gờn gợn nghi ngờ xong lại tự nhủ chắc do mình đa nghi quá.
Nói hết ra đây, lòng tôi ngổn ngang trăm mối. Việc chồng cặp bồ thời gian dài, cho cô ta tiền, mua quà cáp, chối quanh co, làm hao hụt tiền nhà, để nhiều người biết, cứ nghĩ đến là tôi cay đắng. Chồng cũng không phải người xấu hoàn toàn. Nhớ lại toàn bộ thời gian từ lúc yêu nhau, về chung nhà, anh luôn tốt với tôi, tình nghĩa vợ chồng đã có với nhau cả chặng đường dài, nói bỏ đâu dễ dàng bỏ được. Giờ anh chuyển mảng kinh doanh khác, được người ta mời về làm quản lý cho một doanh nghiệp quy mô 150 người. Như anh nói, còn vướng một vài lô đất với người phụ nữ kia cần giải quyết nốt, về mặt tình cảm đã hoàn toàn cắt đứt.
Hai tháng nay tôi đặt vấn đề ly hôn mấy lần, anh đều xin cơ hội để làm việc nuôi con. Sau khi điều tra kỹ, tôi thấy chồng và cô ta có tình cảm với nhau thật chứ không phải sau nắng đơn thuần. Giờ đây niềm tin về lòng chung thủy không còn, tôi rất ngổn ngang lo lắng, sợ rằng tha thứ rồi mấy năm nữa anh lặp lại chuyện này, không biết tôi có chịu được không hay ngã quỵ. Xin mọi người cho tôi thêm lời khuyên, hướng giải quyết.
"Đổ vỡ một lần không hẳn là kết thúc, tổn thương một lần không hẳn là sẽ tổn thương một đời. Hôm nay ta vấp ngã, ngày mai ta đứng lên rồi đi tiếp. Mẹ đơn thân hãy cho mình cái quyền được yêu, được thương và được trân trọng, bù đắp sau những mất mát ấy".
Chuyện là tôi có người chị từng đổ vỡ sau hôn nhân. Chuyện gia đình chị nên tôi không muốn đào sâu vì sợ sẽ làm tổn thương chị. Sau ngần ấy chuyện tổn thương, tôi thấy chị mất hẳn niềm tin vào hôn nhân, nói đến là chị chỉ bảo: "Sợ". Tôi cũng thấy thương vì giờ đây chị phải một mình nuôi đứa con. Bẵng đi một thời gian, hôm nay nhận được tin chị chuẩn bị lên xe hoa lần hai, tôi mừng như thể mình được cưới vậy. Chị nói đã tìm được người có thể làm chỗ dựa tinh thần vững chãi.
Mẹ đơn thân à, tôi không tin có người phụ nữ nào có thể mạnh mẽ cả trong tâm hồn để một mình gồng gánh nuôi con mình. Tôi tin các bạn có thể lo tốt phần vật chất, nhưng sau cùng, đêm về một mình chẳng biết thủ thỉ cùng ai. Chưa kể những lúc ốm đau, những lúc khó khăn cần một điểm tựa trong tinh thần, có một người đàn ông bên cạnh vẫn tốt hơn.
Tôi sinh ra trong một gia đình cả ba và mẹ đều là những người từng đổ vỡ trước khi đến với nhau, họ tìm đến nhau để bù đắp những khoảng trống, những thiếu hụt còn lại. Giờ đây, gia đình tôi sống rất hạnh phúc. Vậy nên, mẹ đơn thân hãy cho mình cái quyền được yêu thêm lần nữa, đừng vì tổn thương một lần mà khép cánh cửa hạnh phúc của chính mình lại. Ta sinh ra và chỉ được sống một lần trên cõi đời này, sai một lần, vấp ngã một lần không hẳn là đã kết thúc. Hôm nay ta sai nhưng ngày mai không hẳn sẽ sai tiếp. Vì ta xứng đáng mà, xứng đáng được trân trọng, được che chở và được cưng chiều.
Hạnh phúc là do mình lựa chọn, đi tiếp hay dừng lại cũng là do mình lựa chọn. Nếu đã tìm được người có thể che chở hết những khoảng trống kia, xin các mẹ đơn thân hãy mở lòng mình ra một lần nữa, để cùng nửa còn lại làm rất nhiều điều hạnh phúc trong cuộc sống này. Được cùng nhau cầm tay băng qua từng con núi, từng bãi biển, dòng sông. Được khám phá những điều mới lạ xung quanh ta, được hàn huyên dưới căn nhà hạnh phúc có con cháu sum vầy, được vỗ về mỗi lần yếu đuối. Ta được rất nhiều điều có thể, vậy tại sao chỉ vì một lần ta sai mà tự tay tước đi quyền hạnh phúc của mình. Hãy cứ yêu và cho mình cơ hội đi, rồi các mẹ đơn thân sẽ có thêm rất nhiều điều hạnh phúc.
Tôi sinh ra trong một gia đình không được khá giả lắm. Khi còn trẻ, tôi có quen bạn trai ở Việt Nam nhưng ba mẹ không cho phép cưới vì có người đưa tôi ra nước ngoài. Mẹ nói nuôi con đỡ chân tay, tôi phải có trách nhiệm trả công ơn sinh thành nên cần ra nước ngoài lấy chồng để giúp gia đình. Họ có hứa, nếu như tôi không hạnh phúc có thể trở lại Việt Nam. Ngày đi, tôi xin bố mẹ đừng nói với bất cứ ai về việc tôi sang Mỹ. Để nếu như không hạnh phúc, tôi có thể trở về và kết hôn, tiếp tục việc học đại học của mình. Tuy nhiên, khi cuộc hôn nhân của tôi gặp vấn đề, xin bố mẹ giúp trở về, bố nói nếu như tôi đặt chân về Việt Nam sẽ từ mặt, không được phép bước chân vào nhà. Tôi khóc, hỏi tại sao lại lừa dối tôi. Mẹ nói vì ngày tôi đi đã lỡ nói với họ hàng, giờ nếu về sẽ khiến họ mất mặt, dù có sao thì tôi cũng phải ở lại ở đất Mỹ.
Tôi từng làm điều dại dột, nhưng khi thoát khỏi chuyện đó, lại nghĩ thương họ. Có lẽ cái nghèo khiến cho người ta lạnh lùng hơn. Sau một năm tôi đi, mẹ gọi điện xin tôi gửi tiền về để xây nhà. Tôi không có tiền nhưng năm đó bị tai nạn giao thông vỡ đầu, tiền bồi thường đã gửi hết về cho bố mẹ để xây nhà. Họ xây nhiều hơn số tiền tôi có. Rồi họ gọi điện xin tôi gửi thêm để trả nợ. Trong khi đó, 3 người chị em của tôi không phải chi một đồng nào. Người chị thứ hai của tôi cũng ở nước ngoài, mẹ nói chị không đi làm nên không phải lo gì. Rồi khi tôi ổn định, may mắn trời thương, tôi làm ăn khá giả. Hàng tháng tôi vẫn gửi tiền về để lo cho bố mẹ, thậm chí trả tiền cho em học đại học, chu cấp cho hai người chị nữa. Tôi làm việc này gần 18 năm rồi.
Từ khi bố mẹ sống với tôi là lúc mà tôi biết được những mặt trái. Khi tôi không có nhà, mẹ thường xuyên gọi điện cho các chị và em nói xấu tôi. Tiền tôi đưa để chu cấp cho những người ở Việt Nam, mẹ nói đó là tiền mẹ giúp chăm con nên tôi phải trả. Trong khi bố mẹ sống cùng tôi không phải chi một đồng nào. Thậm chí bố mẹ đi làm tôi cũng không lấy một xu dù là một mớ rau. Mẹ luôn nói rằng những người ở Việt Nam đã cố gắng làm việc hết sức rồi, họ không đủ ăn nên luôn xin tôi tiền hàng tháng đều đặn. Thậm chí người chị ở nước ngoài khi đẻ con không có tiền, khi bệnh tật, khi con chị ấy cần phẫu thuật, tất cả tôi đều phải chi. Mỗi lần tôi gặp khó khăn, mẹ lại bảo tôi cố gắng tự xoay xở, việc gửi tiền lại cho tôi sẽ nguy hiểm cho chị em của tôi lắm.
Càng sống lâu cùng ba mẹ tôi lại phát hiện ra những bí mật. Thậm chí khi tôi về Việt Nam chơi, mẹ gọi điện mời 32 người đi ăn nhà hàng cao cấp, vậy mà mẹ lại nói rằng họ mời tôi. Khi tôi bước tới bàn tiệc, nhận ra có rất nhiều người. Rồi họ đều cảm ơn tôi vì đã mời họ, tôi la mẹ tại sao lại dối trá như vậy, tại sao lại bắt tôi trả tiền trong khi đó tôi không hề mời bất cứ người nào. Mẹ bảo vì muốn nở mày nở mặt. Tuy nhiên tối ngày hôm đó, tôi vô tình bắt được mẹ gọi điện cho từng đứa con của mình, bảo tôi đã mời mọi người trong gia đình của mẹ đi ăn nhưng khi trả tiền lại nói mẹ không ra gì vì tiếc tiền. Đó hoàn toàn là sự dối trá.
Tôi bắt được mẹ hai lần trên camera nói xấu tôi và gia đình tôi. Một lần tôi bước vào trong nhà vì nghỉ làm giữa giờ, mẹ nói chuyện với chị gái, nói rất nhiều điều xấu xa về tôi và gia đình tôi. Mẹ thậm chí nói với mọi người rằng con tôi bị tự kỷ trong khi cháu hoàn toàn bình thường. Tôi nói bố mẹ về nước đi, họ lại khóc lóc xin tôi ở lại. Thế nhưng mẹ vẫn không ngừng việc nói dối và bêu xấu tôi. Hiện tại, tôi đã từ chị gái trên mình vì không chịu được những lần chị chửi bới tôi, thêm cả những lời bịa đặt mẹ đã nói với chị. Đến khi tôi chất vấn mẹ, mẹ luôn chối và nói rằng chị bịa đặt. Trong khi chính tôi đã nghe nhiều.
Bố mẹ, chị em chưa bao giờ giúp tôi cái gì, trong khi 18 năm qua tôi quan tâm, chu cấp cho mọi người. Gần một năm nay ba bị bệnh hiểm nghèo, chỉ mình tôi lo tiền để ba chữa trị, không có chị em nào lên tiếng giúp đỡ, thậm chí tôi còn phải lo tiền cho họ sinh sống. Em gái cảm ơn tôi vì đã chăm lo cho ba mẹ trong lúc ba bị bệnh và xin lỗi vì đã không thể giúp được tôi chút nào. Sự thật là mỗi tháng em đều đi du lịch nước ngoài. Người chị gái xin tiền tôi chữa bệnh, tôi gửi về nhưng không muốn có bất cứ mối quan hệ nào với họ nữa.
Ba mẹ nói tôi nên xem mọi chuyện là bình thường vì là người có điều kiện và đang sống ở nước ngoài. Tôi không nghĩ vậy. Nếu tôi đã phải lo toàn bộ chi phí cho ba mẹ, tại sao còn phải gánh thêm trách nhiệm với những người khác ở Việt Nam? Điều khiến tôi khó chấp nhận là họ nói khó khăn về kinh tế nhưng vẫn có tiền đi du lịch nước ngoài; trong khi tôi vừa phải gửi tiền, vừa tự mình chăm sóc ba mẹ. Trước đây, khi chưa đưa ba mẹ sang Mỹ, tôi từng đề nghị các anh chị em ở Việt Nam chăm sóc ba mẹ, còn tôi sẽ gửi tiền hàng tháng. Họ từ chối, nói đó không phải trách nhiệm của họ. Vì vậy, tôi mới quyết định đưa ba mẹ sang Mỹ, trước khi hiểu hết những áp lực khi sống cùng.
Sau những gì xảy ra, tôi không còn muốn làm hồ sơ bảo lãnh anh chị em sang Mỹ nữa. Tôi đã hỏi mẹ: "Nếu họ có thể đi làm, tại sao không tự lo được cuộc sống mà phải phụ thuộc vào con trong thời gian dài như vậy"? Tôi bắt đầu cảm thấy mình bị lừa dối. Mẹ đã xin lỗi, nói không muốn làm tôi khổ nữa và hứa sẽ dừng lại. Ngay sau đó, mẹ lại nói luật sư gọi điện để bàn tiếp về việc bảo lãnh. Tôi thấy rất lạ vì bản thân mới là người làm hồ sơ và chi trả mọi chi phí. Tôi nói chuyện với luật sư, anh ta tỏ ra khó chịu khi tôi hỏi về khả năng tài chính. Tôi mới biết trước đó mẹ đã trao đổi với luật sư mà không nói với tôi, hiện tại mẹ lại là người có quyền quyết định giữ hay hủy hồ sơ. Điều này khiến tôi thực sự sốc.
Có lẽ đây là giới hạn cuối cùng của tôi. Tôi không muốn tiếp tục sống cùng ba mẹ nữa. Tôi vẫn sẽ chăm sóc, lo chỗ ở và hỗ trợ những việc cần thiết, thế nhưng sau khi họ hoàn tất việc bảo lãnh con cái sang Mỹ, tôi sẽ rời đi và không còn liên hệ nữa. Tôi cảm thấy mình bị lợi dụng, bị bào mòn và lừa dối suốt gần 18 năm. Tôi không còn muốn gặp bất kỳ ai trong số họ. Tôi từng hỏi mẹ vì sao lại đối xử với tôi như vậy, vì sao tôi là con thứ ba mà phải gánh hết mọi thứ. Mẹ nói vì thấy tôi đã khổ nên không muốn những người khác phải khổ như tôi. Nhưng tôi càng không hiểu, nếu biết tôi khổ, tại sao lại tiếp tục đặt thêm gánh nặng lên vai tôi? Tôi thật sự không hiểu họ, cũng không hiểu chính gia đình mình. Không biết có phải tôi đang quá lạnh lùng và tiêu cực hay không.
Tôi có công việc ổn định, địa vị xã hội, biết chăm chút bản thân nên được nhiều người khen là có ngoại hình xinh đẹp và luôn đặt gia đình lên trên hết. Thế nhưng tôi không ngờ chồng lại chủ động tán tỉnh một nữ đồng nghiệp đã có chồng con. Tôi phát hiện qua tin nhắn anh tán tỉnh, hứa hẹn đủ điều.
Anh nói mối quan hệ mới chỉ dừng ở mức trò chuyện, hẹn hò và xin lỗi, mong được tôi tha thứ. Tôi suy sụp, bị ám ảnh bởi những lời nhắn của họ. Tôi không hiểu mình thiếu điều gì để chồng phải phản bội. Kể cả chuyện sinh hoạt vợ chồng của chúng tôi cũng đều đặn và hòa hợp. Xin cho tôi lời khuyên để vượt qua khủng hoảng này.