Chồng tôi vô tâm, không giúp đỡ việc nhà và chăm lo con cái, cũng không chia sẻ tiền chi tiêu, để mình tôi gồng gánh. Nhiều người khuyên tôi nên ly hôn, thắc mắc sao lại chịu đựng giỏi vậy, còn nghi ngờ tôi nói có đúng sự thật không. Tôi đã gửi đơn rồi nhưng vẫn chưa dứt nổi vì đang làm việc ở một nơi xa, không có người thân bên cạnh, một mình vừa làm vừa chăm hai con không nổi, vì thế lại thôi.
Lần này tôi bất lực thật, em trai tôi 18 tuổi vừa từ Bắc vào Nam chơi. Nghe em kể lại, chồng tôi luôn nhân cơ hội rình rập để sờ mó em. Do chỗ ăn ở chật chội, em nằm chung với chồng tôi và hai con, tôi nằm chỗ khác. Hai con nằm giữa em và chồng tôi nhưng nửa đêm anh lại đổi qua chỗ em rồi sờ đùi, vỗ mông em. Chồng tôi nằm sát vào, không để cho em phản kháng rồi nói những từ ngữ thô tục. Tôi muốn thu thập bằng chứng để ra tòa được nuôi hai con nhưng không biết làm bằng cách nào. Điện thoại chồng giữ cẩn thận, làm gì cũng xóa và ít khi để lại dấu vết, thay đổi mật khẩu liên tục.
Còn căn nhà tôi không biết chia chác ra sao. Do trước giờ tiền tôi để ăn tiêu, sinh hoạt… tiền anh làm thì anh giữ nên khi mua nhà tôi đóng một phần, anh đóng hai phần. Trước chồng tôi nói, nếu ly hôn thì con mỗi người một đứa, tiền nhà ai đóng góp bao nhiêu sẽ nhận bấy nhiêu. Như thế tôi thấy thiệt thòi, bao nhiêu năm tôi làm và cống hiến cho gia đình mà không hề tính toán gì.
Nếu không có em trai vào, tôi không biết được chồng biến thái vậy. Đến em trai vợ mà chồng tôi cũng làm trò như vậy. Thực ra tôi cũng chịu đựng 10 năm rồi, có những lúc tôi gần như phát điên, nghẹt thở. Chồng không mặn mà với tôi, tôi thấy hay nhắn tin qua lại với một bạn khác giới, hay xem sex, không bao giờ tâm sự và chia sẻ với vợ. Tôi làm việc cật lực, bệnh và mệt đến rã rời, chồng cũng kệ. Tám năm chồng không đưa tiền chi tiêu, hai năm nay thì đóng được tiền học cho các con.
Giờ tôi nghĩ lại, thấy tiền mua vật dụng như máy lạnh, máy giặt… chồng cứ trả trước một nửa, còn người ta lắp đặt xong là tôi trả một nửa, mới thấy anh tính toán với tôi từ trước. Trước tôi không để ý, nay nghĩ lại mới thấy mình bị lợi dụng, uất ức quá. Tôi làm sao để có bằng chứng những việc anh đã làm, bất lực quá. Hãy giúp tôi, phải làm gì để có lợi cho mình?
Tôi 40 tuổi, ở rể được 13 năm. Từ ngày lấy vợ đến nay, tôi nghe không ít câu nói về chuyện ở rể. Có người hỏi vì tò mò, có người trêu vui, cũng có người mang quan niệm rằng đàn ông ở rể thì khó ngẩng đầu với thiên hạ. Trước đây tôi cũng có lúc để tâm, rồi tôi thấy mỗi người một hoàn cảnh, một lựa chọn riêng. Tôi ở rể là do bản thân tự chọn. Ngày còn trẻ, tôi từng xem tử vi và được khuyên nếu ở rể thì cuộc sống gia đình sẽ thuận lợi hơn. Khi đó tôi cũng chỉ nghe để tham khảo. Sau khi cưới, tôi thấy việc sống tại quê vợ là hợp lý hơn cả.
Vợ tôi là giáo viên, công tác gần nhà, công việc ổn định, gắn bó lâu dài. Tôi kinh doanh, trước đó thường xuyên đi nhiều nơi. Khi lập gia đình, tôi nghĩ rằng người nào tiện thay đổi hơn thì nên thay đổi để gia đình ổn định. Gia đình vợ có ba chị em gái. Chị gái và em gái đều làm việc ở Tây Nguyên cùng bố mẹ. Vợ chồng tôi ở lại quê nhà sinh sống. Những năm đầu, tôi đi làm xa, cuối tuần mới về với vợ con.
Sáu năm trở lại đây tôi mới thực sự ở nhà toàn thời gian cùng gia đình. Nếu hỏi gia đình vợ có giúp đỡ tôi không, câu trả lời là có. Ngày tôi khởi nghiệp, bố mẹ vợ cho vay một ít vốn. Sau này khi có điều kiện, tôi mang trả, ông bà không nhận. Khi mua đất, tôi tiếp tục được hỗ trợ. Hiện nay ngôi nhà của vợ chồng tôi được xây trên phần đất bố mẹ vợ cho. Tôi luôn ghi nhận những điều đó và biết nếu không có sự giúp đỡ ấy thì cuộc sống của vợ chồng tôi những năm trước sẽ vất vả hơn rất nhiều.
Có người hỏi tôi đang dựa vào nhà vợ phải không? Thẳng thắn trả lời rằng tôi có nhận sự giúp đỡ từ gia đình vợ. Tôi biết ơn điều đó nhưng cũng luôn cố gắng làm việc, tự chủ tài chính và có trách nhiệm với vợ con. Những gì gia đình vợ hỗ trợ là nền tảng để tôi có điều kiện phát triển tốt hơn, không phải lý do để tôi sống dựa dẫm.
Sau 13 năm, điều khiến tôi hài lòng nhất không phải là mình ở nhà nội hay nhà ngoại mà là gia đình nhỏ vẫn bình yên. Vợ chồng tôi vẫn đồng hành cùng nhau, hai con gái khỏe mạnh và ngoan ngoãn. Chúng tôi có một mái nhà để ở, có công việc để làm và có những người thân sẵn sàng giúp đỡ khi cần.
13 năm ở rể, tôi không xem đó là điều đáng tự hào, cũng không xem đó là điều phải mặc cảm, đơn giản đó là con đường tôi đã chọn cho cuộc đời mình.
Tôi 31 tuổi, chỉ có việc làm nhưng lương không cao, nhà cửa chưa có, tài sản tích lũy cũng không có gì.Trước giờ tôi chưa từng có mối tình chính thức nào, dù nhiều người con gái cũng có tình ý với tôi. Nhìn bạn bè cùng lứa đã lập gia đình, tôi cũng chạnh lòng. Nhiều đêm nằm nghĩ, thấy chơi vơi, trống vắng, ai sống một mình sẽ hiểu những sự cô đơn đó. Hàng ngày tôi chỉ biết đi làm về rồi xem tivi, lướt mạng. Tôi chấp nhận số phận, không than vãn gì. Rồi nửa năm trước tôi gặp một người phụ nữ, hơn mình hai tuổi, là đồng nghiệp, mới vào làm. Em là mẹ đơn thân, chồng cũ từng phản bội nên em chia tay 3 năm rồi, một mình nuôi 2 con học cấp một.
Lúc mới gặp nhau, em hay nhìn tôi cười, tôi cũng vậy. Tôi chủ động xin số điện thoại của em, từ đó những cuộc nói chuyện và nhắn tin giữa chúng tôi ngày càng nhiều. Tôi và em chia sẻ những buồn vui trong cuộc sống. Không hiểu sao có nhiều người con gái chưa lấy chồng yêu tôi mà tôi lại ngỏ lời yêu em, em cũng đáp lại. Đó là thời gian tôi thật sự thấy hạnh phúc khi được đồng hành cùng em. Nhiều người nói tôi nên suy nghĩ kỹ, là trai tân mà yêu người có hai con riêng sẽ không đơn giản, rất nhiều thứ phức tạp mà tôi chưa lường hết được. Tôi bỏ ngoài tai những sự góp ý đó, chấp nhận tất cả vì yêu em thật lòng. Tôi muốn có gia đình hạnh phúc và tin em sẽ là người vợ tốt. Tôi cũng muốn cùng em nuôi con và gánh bớt gánh nặng cho em. Nếu mọi việc đơn giản như vậy tôi đã không buồn đến thế.
Em nhận lời yêu được hai tháng thì đột nhiên nói lời chia tay, lý do là thấy không xứng với tôi, rồi tôi yêu em sẽ thiệt thòi nhiều vì em còn hai con nhỏ. Tôi buồn vì không biết mình sai ở đâu. Tôi ra sức níu kéo, giải thích cho em hiểu tình yêu của mình. Tôi còn mua quà và hoa tặng em để mong hàn gắn nhưng em nhất định không gặp cùng không nhận. Tôi cũng nghĩ tài chính của mình khó có thể lo đầy đủ được cho ba mẹ con em, nhưng có tình yêu và tấm lòng chân thành, tôi tin mình sẽ vượt qua khó khăn. Có khi nào em nghĩ đúng không mọi người, rằng tôi sẽ thiệt thòi nhiều khi yêu em và tình yêu này có thể không được bền vững? Xin mọi người cho tôi lời khuyên, thật sự tôi chỉ muốn có được mái ấm bình thường như bao người khác.
Cuộc sống thành phố áp lực, ngột ngạt nên tôi quyết định về quê sống. Chồng tôi vốn dĩ là dân phố, không biết làm nông và cũng không có ý định như tôi. Tôi mang theo hai con về và thống nhất mỗi tháng chồng gửi 6 triệu đồng cho tôi và hàng tuần về thăm con. Sống xa nhau 8 tháng, anh gửi tiền lương đều đặn nhưng có hai tháng anh bảo phát sinh việc riêng không gửi. Tháng này anh cũng bảo hụt chi tiêu và do về quê nội nữa nên anh không gửi được không? Tôi nói rằng gia đình anh, ba mẹ anh thì không tháng nào anh gửi thiếu, còn con thì...
Từ lúc tôi lấy anh, gia đình anh khó khăn, tháng nào cũng gửi phụ tiền. Đến khi ba mẹ anh bệnh, lại phát sinh thêm. Anh phải lo gửi một nửa tiền lương cho gia đình anh, một nửa cho con. Dù tôi lo được cho con nhưng thấy buồn. Kinh tế tôi làm tính ra vẫn nhiều hơn số tiền anh gửi nhưng tôi mới lập nghiệp, vẫn phải đầu tư nhiều khoản.