Ngày nhỏ, tôi rất đam mê bóng đá, thích xem các trận bóng lớn, đọc tin thể thao, tìm hiểu về đội bóng và cầu thủ. Thế nhưng, niềm đam mê ấy dần dần đưa tôi đến gần với cá cược bóng đá. Nhiều năm trước, tôi chơi với một người làm cùng cơ quan, anh ta chơi cá cược. Ban đầu chỉ đặt cược nhỏ, dần dần số tiền lớn hơn.
Điều kỳ lạ là trong khoảng gần ba năm, tôi hầu như không thua, nếu không thắng thì cũng hòa. Phía sau những lần thắng đó, tôi sống trong trạng thái căng thẳng và mệt mỏi; đêm nào cũng phải canh giờ, theo dõi tỷ số, chờ kết quả. Bóng đá từ niềm vui dần trở thành áp lực. Vì nghĩ đó là “tiền từ trên trời rơi xuống”, tôi tiêu xài dễ dàng và cuối cùng cũng chẳng còn gì. Tôi quyết tâm dừng lại được gần 10 năm, nghĩ mình sẽ chẳng dính đến cá độ nữa.
Cách đây vài năm, khi chuyển sang môi trường làm việc mới, tôi lại quen một đồng nghiệp chơi bóng. Tôi thấy thế lại lập tài khoản và tự chơi, lần này mọi chuyện khác hẳn, phần lớn là thua. Sức khỏe, tâm trạng và sự tập trung cho công việc của tôi đều giảm sút, ngày càng mệt mỏi. Tôi phải làm sao đây? Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 36 tuổi, vợ hơn tôi một tuổi. Tôi làm sale cho công ty nước ngoài, thu nhập ở mức thấp, 20 triệu mỗi tháng. Cách đây 3-4 năm, thu nhập của tôi khoảng 30-50 triệu đồng. Kinh tế không có nhiều nhưng chủ yếu tôi làm là chính. Chúng tôi có hia con, một gái và một trai (làm IVF). Tôi viết những dòng này không phải để biện minh cho sai lầm của mình mà mong nhận được góc nhìn khách quan từ mọi người về cuộc hôn nhân mà tôi đang đứng trước ngã rẽ.
Sai lầm lớn nhất của tôi là ngoại tình. Chuyện đó xảy ra cách đây hơn một năm nay. Tôi biết dù bất kỳ lý do nào, việc phản bội vợ cũng là điều không thể chấp nhận. Tôi đã phải trả giá cho hành động của mình và đến giờ vẫn cảm thấy day dứt. Bên cạnh đó, tôi còn mang khoản nợ khoảng 60 triệu đồng từ công ty tài chính do từng tham gia đầu tư tiền ảo và thua lỗ. Hiện mỗi tháng tôi phải trả gần 3 triệu đồng cả gốc lẫn lãi. Tôi đã nói với vợ về khoản nợ này nhưng mỗi lần vợ chồng cãi nhau, vợ lại nói tôi chưa báo nợ về gia đình này.
Trong thời gian quen người phụ nữ kia, tôi từng mượn của cô ấy 20 triệu đồng. Sau đó tôi đã trả được 10 triệu đồng. Từ sau Tết vừa rồi, tôi chủ động chấm dứt hoàn toàn mối quan hệ. Sai lầm của tôi là cắt đứt liên lạc với cô ấy trong khi vẫn còn khoản tiền chưa trả hết. Tôi nghĩ đơn giản rằng sẽ cố gắng trả dần từng tháng khi có điều kiện. Tuy nhiên, người phụ nữ đó đã theo dõi tôi, biết gia đình cũng như sinh hoạt của tôi. Cuối cùng cô ta liên lạc với vợ tôi và kể lại toàn bộ sự việc.
Trong hai ngày liên tiếp, tôi bị vợ đánh, tát, túm tóc, chửi bới và lăng mạ. Tôi hiểu cảm giác bị phản bội đau đớn thế nào nên không phản kháng. Tôi nghĩ mình có lỗi nên phải chấp nhận sự tức giận của vợ. Nhưng sự việc không dừng lại ở đó. Sau ngày đầu tiên, khi vợ đi chơi về, tôi chỉ hỏi: "Em đã bình tĩnh hơn chưa?". Ngay lập tức vợ nổi nóng, nói rằng chưa bao giờ bình tĩnh cả. Sau đó tiếp tục đánh tôi, còn quay video rồi chửi bới, xúc phạm tôi. Tôi vẫn không chống trả vì nghĩ rằng mình là người có lỗi trước.
Tôi biết nhiều người đọc đến đây sẽ cho rằng tôi đáng bị như vậy. Có lẽ họ không sai. Nhưng điều khiến tôi đau lòng là cuộc hôn nhân của chúng tôi đã có những vết nứt từ rất lâu trước khi tôi ngoại tình. Từ sau khi sinh con đầu lòng, vợ gần như không còn nhu cầu gần gũi vợ chồng. Trong suốt khoảng bảy năm qua, số lần chúng tôi quan hệ chỉ đếm bằng lần. Nhiều lần tôi tâm sự, chia sẻ, thậm chí van xin nhưng vợ không thay đổi. Cảm xúc và nhu cầu của tôi, vợ mặc kệ, không quan tâm, ôm thì bảo bỏ ra khó chịu. Còn bảo những cặp vợ chồng khác cũng thế, 3-4 tháng một lần, thậm chí là không có sao họ vẫn hạnh phúc, bảo tôi bị rối loạn cương dương.
Tôi cũng chăm lo việc nhà, chơi với con, lo cho con, cho ăn uống đưa đón đi học, nấu cơm, vì vợ tôi không biết nấu ăn, không quan tâm tới chuyện ăn uống nên tôi muốn ăn thì tự làm. Tôi đang có dự định chuyển công tác từ TP HCM ra Hà Nội. Tôi sẽ ở đây luôn để vợ chồng nhìn nhận nhau, nếu còn nợ thì tiếp tục, không thì buông. Tôi biết mình là người có lỗi trước. Tôi không mong nhận được sự bênh vực. Điều tôi muốn là những lời khuyên chân thành từ những người từng trải qua hoặc chứng kiến những cuộc hôn nhân rơi vào hoàn cảnh tương tự. Liệu cuộc hôn nhân này sẽ thế nào?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là tác giả bài Chồng gửi 5 triệu đồng mỗi tháng cho ba mẹ dù chúng tôi không có tích lũy. Tôi đã đọc tất cả các bình luận, mong muốn qua đó sẽ chọn lọc và tiếp thu ý kiến phù hợp với hoàn cảnh của mình. Tôi hiểu mọi người chỉ trích là do tôi kể tóm tắt câu chuyện và chỉ tập trung vào 5 triệu mỗi tháng. Nhưng 5 triệu mỗi tháng chỉ là giọt nước để ly nước vỡ. Trong câu chuyện, tôi cũng nói rõ, ba mẹ tôi cho hai vợ chồng tôi đất xây nhà thì dĩ nhiên đất đó là vợ chồng tôi đứng tên. Và tôi cũng xin được kể lại nguyên nhân chồng đồng ý về xây nhà gần ba mẹ tôi.
Cả hai vợ chồng tôi đều khó có con, sau gần 7-8 năm điều trị và thụ tinh ống nghiệm, con chúng tôi khỏe mạnh chào đời, năm nay 10 tuổi. Hai, ba năm gần đây, sức khỏe tôi có vấn đề, liên tục tái khám và nhập viện điều trị. Tôi ở cách xa ba mẹ nên mỗi lần nhập viện đột xuất, chồng sắp xếp về lo cho con (rất nhiều hôm chồng quên luôn đón con), một mình tôi tự lo ở bệnh viện. Sau nhiều lần nhập viện, tôi nói ra mong muốn về gần ba mẹ, anh chị em ruột của tôi để khi ốm đau có người lo và chồng vì yêu thương tôi mà đồng ý. Vì gia đình anh có một mình anh là con trai. Tôi luôn biết ơn chồng vì điều đó.
Như bài trước, tôi có nói rõ rằng mình bệnh mãn tính, sức khỏe kém, theo dõi điều trị đến hết đời, con tôi còn nhỏ, lương chồng theo dự án chỉ mới cao được vài tháng gần đây. Hiện tại chúng tôi không có tài sản tích lũy. Chồng sẽ không có bất cứ tài sản gì từ gia đình. Ba mẹ tôi có ba người con đã lập gia đình và ba mẹ chia đất cho ba đứa xây nhà gần ba mẹ. Tôi là con gái duy nhất nên được cả nhà bao bọc, giúp đỡ. Ba mẹ tôi chỉ có lương hưu của ba 4 triệu đồng nhưng tự lo được, chưa từng nhờ và nhận của các con đồng nào.
Tôi ít nói và chỉ nên nói vào lúc nào và có cần thiết phải nói hay không chứ tôi không lạnh lùng, mặt nhăn nhó và chưa từng khó chịu với bất kỳ ai ở nhà chồng. Ngày lễ, ngày tết, ngày giỗ, vợ chồng tôi đều chi vì chồng tôi là con trai duy nhất nên dĩ nhiên chi phí đó chúng tôi lo dù trước kia lương của anh không nhiều. Hàng năm nhập học, tôi dẫn 3 đứa con của em gái chồng đi sắm toàn bộ quần áo, sách vở, giày dép, balo vì thực sự yêu thương các cháu. Nhà chồng tôi trước giờ chưa ai nói hay trách móc tôi. Tôi chọn im lặng vì cảm nhận được mình là người ngoài.
Tôi không nghĩ nhiều bình luận nói về tài sản nhà chồng, nói tôi dòm ngó hoặc sau này tài sản đó cũng thuộc về mình. Tôi xin nói chi tiết về tài sản nhà chồng. Nhà chồng có một trai, một gái. Hiện tại em gái chồng có 3 con, đã ly hôn và ở với ba mẹ chồng. Ngôi nhà ba mẹ chồng đang ở, chồng tôi đã ký cam kết từ chối tài sản (anh từ chối nhận để nhường lại cho em gái vì em làm lương có 7-8 triệu mỗi tháng và nuôi 3 con nhỏ cực khổ). Chồng tôi trước kết hôn có tài sản riêng là ngôi nhà nhỏ, trước giờ tiền thuê và sổ đỏ là ba mẹ chồng giữ. Cách đây vài năm đã sang tên qua cho em gái (khi sang tên gửi hồ sơ về nhà, tôi mới biết chồng có tài sản trước kết hôn). Sau khi biết tôi nhận hồ sơ, ba mẹ chồng nói tài sản đó của ông bà, chỉ nhờ chồng tôi đứng tên và giờ muốn sang lại cho con gái.
Không phải tôi không lên tiếng nhờ ông bà giúp, nhưng khi tôi sinh con, mẹ chồng có nói rằng bà già rồi giờ là lúc nghỉ ngơi, đi du lịch, đi chùa chứ không giữ cháu. Khi tôi khó khăn, ông bà nói ông bà già rồi, tiền để lo tuổi già. Vậy nên từ đó tôi tự thu xếp hết. Tôi chưa từng nghĩ đó là trách nhiệm của ba mẹ chồng. Tôi không tham lam bất kỳ của cải, tài sản của người khác. Lương chồng tôi trước giờ luôn giữ lại 40%, giờ anh muốn giữ lại 50% (chi tiêu cá nhân và phụ giúp ba mẹ 5 triệu đồng). 50% còn lại đưa tôi để tôi lo toàn bộ cho anh từ ăn uống, quần áo, xe riêng, đi lại, chi phí tết, giỗ, lễ tại nhà chồng. Chỉ riêng bản thân chồng và liên quan đến nhà chồng là chiếm 70% rồi.
Tôi rất yêu bản thân, điều đó đúng, tôi ích kỷ cũng đúng, vì từ nhỏ tôi được cả gia đình bao bọc, che chở cho đến hiện tại. Ba má tôi rất rạch ròi, rõ ràng với phương châm sống không làm phiền, không can thiệp vào cuộc sống của gia đình các con vì tụi nó đã có gia đình của riêng mình để lo. Mọi người chỉ trích tôi rất nhiều. Qua đó, tôi thấy xã hội bây giờ phải đến 90% là con dâu, con trai tốt và có hiếu với bố mẹ. Tôi cho rằng mình là nạn nhân, chỉ cầm được hoàn toàn 30% tiền lương của chồng để cho vào quỹ chung, thấy bất bình, ấm ức và dần dần phai nhạt tình cảm với chồng. Nhưng thực tế, người như tôi bị xã hội đánh giá là tham lam, ích kỷ, chỉ nghĩ đến bản thân.
Qua đây, tôi cũng học hỏi được nhiều điều, hầu như nhiều phụ nữ bây giờ không cần tiền lương của chồng, đa phần họ tự kiếm ra tiền lo cho bản thân và con cái. Tôi thực sự ngưỡng mộ họ, trong khi tôi ấm ức vì nhận được 30% tiền lương của chồng cho quỹ chung. Là tôi thực sự có vấn đề sao?
(Khổ cuối này chị thấy bà tác giả phản biện độc giả hơi gây war chút, thấy cũng hơi cấn cấn. Nhưng chị vẫn để lại vì đó là phản ứng thật của bà ấy sau khi đọc bình luận. Như vậy nó mới chân thực và kéo thêm nhiều tương tác. Đông thử xem xét nha)
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và chồng kết hôn sáu năm, có hai con. Tôi lại mới biết tin có bầu một bé nữa khoảng ba tháng. Chồng tôi nóng tính, ham uống rượu, bạn bè, đồng nghiệp toàn những người thích đi uống rượu nên anh đi khá thường xuyên, khoảng hai lần một tuần. Dù vậy tôi vẫn có thể chịu đựng và "sống chung với lũ" được. Nhưng có một điểm mà tôi không thể chấp nhận, đó là chồng lén lút nhắn tin với cô gái khác, lén lút nhắn - xóa rất tinh vi để che mắt tôi.
Chuyện bắt đầu từ cách đây nửa năm, tôi phát hiện anh ta có nhắn tin Facebook với cô nữ đồng nghiệp ở công ty và chat đến đâu xóa đến đó. Do ngủ quên chưa xóa kịp nên tôi biết được và làm um lên thì anh ta thừa nhận là không có vấn đề gì, chỉ là nói chuyện thấy hợp, thấy vui. Cô gái kia có nhiều tâm sự trong chuyện tình trường, bố mẹ (cô này còn độc thân) nên có rất nhiều chuyện để nhắn tin tâm sự cùng chồng tôi.
Tôi đã làm um lên và yêu cầu chồng dừng việc nhắn tin lại. Anh ta đồng ý nhưng sau đó chuỗi này lặp lại phải đến hơn chục lần: tôi phát hiện anh ta lại vẫn nhắn tin - lại yêu cầu anh ta dừng lại nếu không sẽ ly dị - anh ta lại xin lỗi, hứa hẹn - được một thời gian lại nhắn tin - lại... Đặc biệt việc nhắn tin lại rất hay xảy ra vào lúc anh ta say chứ lúc tỉnh tôi thấy anh ta khá nghiêm túc. Cứ lần nào uống say, tôi kiểm tra điện thoại y như rằng có liên hệ lại.
Tôi không rõ họ nhắn những gì nhưng việc cứ say là nhớ đến cô đó và thời điểm nhắn toàn 11-12 giờ đêm, nhắn xong xóa sạch hoặc đặt mật khẩu để che giấu là điều khiến tôi muốn phát điên. Đỉnh điểm lần gần nhất phát hiện, tôi làm căng và ấn unfriend (hủy kết bạn Facebook, Zalo) của anh ta và cô kia. Cô kia thấy bị unfriend nên có vẻ chột dạ, unfriend cả tôi và từ đó không thấy nhắn tin gì nữa. Tôi có vẻ yên tâm và cuộc sống vợ chồng lại vui vẻ bình thường. Tôi nghĩ mình đã có một đòn khá cao tay thì ai ngờ... Tôi đã thề độc và cũng bắt anh ta thề độc sẽ không bao giờ nhắn tin với cô đồng nghiệp kia nữa, còn trên công ty muốn nói chuyện sao thì tùy.
Nhưng hôm qua chồng tôi lại có một trận say, về rất khuya. Sau khi chồng ngủ, tôi kiểm tra lại thấy anh ta đang nhắn tin với cô gái kia qua Viber (không dùng Facebook, Zalo nữa vì tôi đã hủy kết bạn). Tinh vi hơn, sau khi chat còn xóa sạch lịch sử chat và xóa luôn cả số của cô ta trong danh bạ Viber. Nhờ một số cách, tôi vẫn phát hiện ra nên anh ta ban đầu khá sốc, không chịu nhận. Sau khi tôi đưa chứng cứ, anh ta thừa nhận tối qua say có nhắn vài câu. Anh ta nói là do ông sếp muốn hỏi tại sao cô ta không tham gia buổi liên hoan tối qua nên anh ta nhắn tin hỏi hộ sếp. Nhưng còn lâu tôi mới tin.
Đến giờ, thực sự kiên nhẫn của tôi đã cạn kiệt, lòng tin cạn kiệt. Tôi đang mất toàn bộ niềm tin vào cuộc sống. Các bạn ạ, đến chồng mình, người đầu ấp tay kề với mình suốt bao nhiêu năm, có với nhau ba đứa con, mà anh ta nỡ lòng nào lừa gạt, giấu giếm tôi hết lần này đến lần khác để được nói chuyện tâm sự với cô gái đó. Tôi tự hỏi cô gái đó có sức hút gì ghê gớm mà chồng tôi phải liều lĩnh đánh đổi như vậy.
Nếu không tính chuyện này, chồng tôi là một người sống vô cùng đàng hoàng, tử tế, nói một là một, hai là hai, hứa là sẽ làm. Thế mà chuyện người thứ ba này, chồng tôi lại liên tục thất hứa, sống giả dối, lừa gạt tôi. Tôi thấy anh ta rất hợp để nghe câu hát: "Một là không nói dối, hai là không nói dối nhiều lần". Anh ta có lý giải là do tính cách anh ta, cứ ai càng cấm cái gì, anh ta càng khó chịu và muốn làm. Nên thấy tôi càng cấm nhắn tin, trong sâu thẳm anh ta có vẻ càng muốn thử thách tôi xem liệu tôi có phát hiện ra. Nhưng tôi nói thật, bà vợ nào trong hoàn cảnh của tôi, đã bị chồng thất hứa lên xuống hai chục lần, liệu còn đủ bình tĩnh mà nhẹ nhàng, không hành xử "cấm đoán" quyết liệt?
Theo các bạn tôi nên làm gì lúc này? Tiếp tục nói chuyện, tha thứ, rồi không biết tương lai anh ta còn lén lút lừa tôi để nhắn tin nữa không hay là bỏ luôn, bỏ hết để tôi sống một mình nuôi các con. Mong các bạn cho tôi một lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

