Thật lòng tôi cảm ơn những lời khuyên chân thành, tuy nhiên muốn viết thêm câu chuyện của mình để mọi người có cái nhìn rộng hơn và góp ý thêm cho tôi. Vợ chồng tôi bên nhau 19 năm, 6 năm yêu và 13 năm cưới. Thời gian yêu nhau từ lúc sinh viên, anh rất tốt với tôi, quan tâm giúp đỡ tôi rất nhiều trong học tập và cuộc sống xa nhà. Ra trường có lương, anh còn giúp tôi một phần tài chính, chịu khó dẫn tôi đi ăn, mua quần áo đẹp, đi chơi. Thời gian đầu tôi đi làm gặp nhiều khó khăn, có giai đoạn gián đoạn công việc cũng vẫn là anh sát cánh bên tôi.
Chồng tôi hình thức đẹp, cao, khuôn mặt sáng sủa, phúc hậu, nhiều người nhận xét vậy, không phải kiểu người đẹp trai badboy ham ăn lười làm, anh cũng rất chịu khó. Khi có con đầu lòng, anh luôn cố gắng tìm việc để có thêm nguồn thu thứ hai. Nhiều đêm ngủ cùng vợ, anh trăn trở tìm cách kiếm tiền. Rồi vài năm sau, vợ chồng chăm chỉ làm việc, có nhiều cơ hội công việc xuất hiện, chúng tôi đã cùng nâng cao thu nhập.
Thời điểm này chồng làm được đồng nào đều đưa hết về cho tôi. Từ trước đến tận ngày hôm nay, anh luôn quan tâm đến các con, chịu khó đưa chúng đi chơi chỗ này chỗ kia, kèm con học bài, giao bài và chữa bài với con, thi thoảng chơi thể thao cùng con, đi chợ buổi sáng giúp vợ. Việc nhà như rửa bát, phơi quần áo, anh cũng tích cực giúp vợ, con ốm cùng tôi chạy đôn đáo đưa đi khám, mua thuốc, về cho con uống thuốc. Anh hay bảo tôi rằng phải rèn hai con lớn kỷ luật, thạo việc nhà để vợ được nghỉ ngơi và để các con ý thức giá trị lao động.
Kể hết ra đây để mọi người hiểu chồng tôi không hoàn toàn là người xấu, bất tài vô dụng. Về đối ngoại, anh luôn nhiệt tình, hay giúp đỡ mọi người, tính tình hào sảng, giao tiếp tốt, được nhiều người quý mến, ra ngoài luôn quần áo, đầu tóc chỉn chu, sạch sẽ, lịch thiệp. Công tâm mà nói, chồng tôi có khá nhiều điểm cộng.
Nói về tôi, đứng cùng anh cũng không hề kém cạnh, cao hơn 1m6, da trắng, khuôn mặt nét, chỉ cần trang điểm nhẹ là đẹp. Ba con thừa hưởng gen của cả bố mẹ, đều rất đẹp. Tôi tính tình hướng nội, thích dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, nấu ăn cho chồng con. Đi làm xong tôi về thẳng nhà, không thích la cà tụ tập nhiều. Tôi giỏi chuyên môn, chỉ có mục tiêu kiếm tiền và chăm sóc nhà cửa, con cái, ít va chạm xã hội. Tôi khá cầu toàn, có lúc chồng bảo tôi yêu cầu anh nhiều đến nỗi nghẹt thở. Tôi cũng đặt yêu cầu cao cho bản thân.
Tôi không ăn diện, nhiều người đánh giá bản thân quá giản dị so với thu nhập. Tôi mua đồ cho chồng con không tiếc, mua các khóa học đắt tiền cho con không tiếc, nhưng lại khá tiết kiệm với bản thân. Tôi quan niệm chỉ cần mình ăn mặc gọn gàng, sạch sẽ là được, bởi vốn thích sự đơn giản.
Quay lại chuyện chồng tôi, từ lúc cặp với người phụ nữ kia là anh không mang tiền về nhà nữa. Tôi vốn tin tưởng chồng nên khá yên tâm để anh đầu tư vì trước đó anh kiếm tiền rất tốt, giờ không đưa tôi nữa, tôi đoán chắc do thị trường khó khăn, chồng cũng bảo vậy. Tôi vẫn kiếm được đều để bao quát hết tài chính trong nhà nên không hỏi chồng tiền, đưa tôi bao nhiêu thì đưa. Thời gian này anh có đưa nhưng không đáng kể. Tôi cũng gặp cô ta vài lần trong những lần anh rủ đi liên hoan có nhiều người trong công ty. Cô ta thấp nhỏ, nuôi hai con riêng, gia cảnh khó khăn, được cái nói chuyện nhỏ nhẹ và ngọt ngào. Những lúc như thế, hai người họ biểu hiện hoàn toàn bình thường. Trước đó tôi có gờn gợn nghi ngờ xong lại tự nhủ chắc do mình đa nghi quá.
Nói hết ra đây, lòng tôi ngổn ngang trăm mối. Việc chồng cặp bồ thời gian dài, cho cô ta tiền, mua quà cáp, chối quanh co, làm hao hụt tiền nhà, để nhiều người biết, cứ nghĩ đến là tôi cay đắng. Chồng cũng không phải người xấu hoàn toàn. Nhớ lại toàn bộ thời gian từ lúc yêu nhau, về chung nhà, anh luôn tốt với tôi, tình nghĩa vợ chồng đã có với nhau cả chặng đường dài, nói bỏ đâu dễ dàng bỏ được. Giờ anh chuyển mảng kinh doanh khác, được người ta mời về làm quản lý cho một doanh nghiệp quy mô 150 người. Như anh nói, còn vướng một vài lô đất với người phụ nữ kia cần giải quyết nốt, về mặt tình cảm đã hoàn toàn cắt đứt.
Hai tháng nay tôi đặt vấn đề ly hôn mấy lần, anh đều xin cơ hội để làm việc nuôi con. Sau khi điều tra kỹ, tôi thấy chồng và cô ta có tình cảm với nhau thật chứ không phải sau nắng đơn thuần. Giờ đây niềm tin về lòng chung thủy không còn, tôi rất ngổn ngang lo lắng, sợ rằng tha thứ rồi mấy năm nữa anh lặp lại chuyện này, không biết tôi có chịu được không hay ngã quỵ. Xin mọi người cho tôi thêm lời khuyên, hướng giải quyết.
Tôi là tác giả bài: "Chồng sẽ ly hôn nếu tôi không cho hai cháu anh ở cùng". Xin chân thành cảm ơn quý độc giả đã quan tâm, chia sẻ và dành cho tôi nhiều lời khuyên chân thành. Sau tất cả, tôi muốn chia sẻ rõ hơn câu chuyện của mình để mọi người có thể hiểu sâu hơn về hoàn cảnh hiện tại. Tôi là nữ, 34 tuổi, đang làm việc trong lĩnh vực ngân hàng với thu nhập ổn định. Trước khi kết hôn, tôi có một căn chung cư nhỏ, đó là tài sản riêng, ba mẹ tôi đang sinh sống tại đó. Còn căn hộ mà gia đình tôi ở hiện tại là do chồng vay mua trước hôn nhân.
Vấn đề khiến cuộc sống hôn nhân của tôi trở nên căng thẳng kéo dài chính là việc hai người cháu của chồng, năm nay đã 27 và 28 tuổi, vẫn sống chung cùng vợ chồng tôi. Dù đã trưởng thành, có khả năng tự lập, chồng tôi vẫn không đồng ý cho các cháu ra ở riêng, luôn muốn tiếp tục sống chung như hiện tại. Tôi từng nghĩ đến việc ly hôn, nhưng khi đó không đủ can đảm để đi đến quyết định cuối cùng. Tôi đã cố gắng chịu đựng và hy vọng mọi thứ sẽ thay đổi.
Mâu thuẫn trong gia đình tôi không chỉ dừng lại ở việc sống chung mà đã lên đến đỉnh điểm khi có sự can thiệp từ mẹ của hai cháu. Có lần, trước mặt tôi, bà nói thẳng: "Mày là dâu, không có quyền ý kiến". Câu nói tưởng chừng đơn giản nhưng lại như một sự phủ nhận hoàn toàn vị trí và cảm xúc của tôi trong chính gia đình mình. Điều khiến tôi càng khó chấp nhận hơn là chồng không hề phản đối hay bảo vệ vợ, mặc nhiên xem đó là điều bình thường. Nguyên nhân của việc các cháu tiếp tục ở chung được đưa ra là vì từ dưới quê lên thành phố làm việc, nếu thuê trọ sẽ tốn kém chi phí. Tuy nhiên, thực tế là cả hai đều đã đi làm, với mức thu nhập 14-15 triệu đồng mỗi tháng, một mức thu nhập không phải thấp để có thể tự lo cho cuộc sống cá nhân.
Việc tiếp tục sống chung không còn là vấn đề hỗ trợ tạm thời, nó trở thành sự phụ thuộc kéo dài, trong khi người phải chịu áp lực và tổn thương lại là tôi, đang trực tiếp sống trong chính không gian đó mỗi ngày. Đến hôm nay, sau những tổn thương và đau lòng tích tụ trong suốt thời gian qua, tôi nhận ra mình không thể tiếp tục như vậy nữa. Tôi đã đủ dũng cảm để viết đơn ly hôn, không phải vì bốc đồng mà là sau khi đã suy nghĩ rất nhiều cho bản thân và cuộc sống sau này. Về vấn đề tài sản, tôi xin chờ phán quyết từ tòa án theo quy định pháp luật. Điều tôi mong mỏi nhất lúc này là được trực tiếp nuôi con bởi con dưới 36 tháng tuổi. Cảm ơn các bạn đã chia sẻ cùng tôi.
Cảm ơn mọi người đã dành chút thời gian đọc tâm sự của tôi. Tôi muốn hỏi ở đây có ai là người may mắn luôn vượt trội trong một tổ chức, một cơ quan nào đó nên thường bị người khác ghét và cô lập không?
Tôi là 9x đời đầu, xuất phát điểm là con nhà nghèo nhưng được cha mẹ lo lắng đàng hoàng. Từ nhỏ, tuy xuất thân nghèo khó nhưng tôi được trời thương ban cho tính chịu thương chịu khó, sáng dạ, học đâu nhớ đó nên luôn là người giỏi nhất nhì trong lớp. Ra trường đi làm, tôi cũng miệt mài phấn đấu, người khác đi chơi thì tôi chỉ lo làm việc, kết quả tôi luôn là người đứng top đầu ở cơ quan. Tôi đã chuyển việc hai nơi và nơi nào cũng đứng top đầu.
Tôi làm nhà nước, lẽ ra lương phải theo thâm niên nhưng do có thành tích tốt nên hiện mức lương của tôi bằng với người làm trước tôi 15 năm. Trong công việc và cuộc sống, tôi thuộc kiểu người may mắn, mọi người hay nói tôi "đẻ bọc điều" hay sao đó, làm gì cũng đạt thành tựu, gần như không gặp khó khăn gì. Mọi người hay nói tôi làm chơi mà ăn thật.
Tôi tự thấy mình hay giúp đỡ người khác. Trong một nhóm, tôi luôn là người gánh team, việc gì khó tôi cũng nhận phần hơn và kéo mọi người đi cùng. Khi đồng nghiệp gặp khó, tôi thường giúp đỡ tận tình và họ nhờ tôi, tôi luôn nhiệt tình hỗ trợ.
Ở lớp thạc sĩ, tôi cũng hết mình như vậy, luôn giúp đỡ mọi người nhưng lại bị chơi xấu. Tôi gửi tài liệu giúp mọi người hoàn thành tốt bài học, tới lượt tôi thì bị âm thầm xóa tài liệu của mình. Ở cơ quan cũng xông xáo giúp mọi người nhưng khi lấy phiếu tín nhiệm, tôi nhận ra mình bị gạch rất nhiều. Tôi rất buồn vì điều đó.
Tôi không hiểu sao mình luôn giúp mọi người mà lại như vậy? Không lẽ lý do là vì tôi luôn đứng top, lấy hết vé khen thưởng hay sao? Nói thêm là chỉ tiêu khen thưởng chỉ có 20% nhưng tôi luôn nằm trong top 20% ấy. Khi gặp khó, mọi người tìm tôi giúp đỡ, tôi đều rất nhiệt tình giúp mà không từ chối một ai. Nhưng xong rồi nhìn lại, tôi thấy mọi người đều xa cách với mình. Khi dự tiệc, họ không muốn ngồi gần tôi. Khi ngồi chung một nhóm lớn, họ chia cặp, chia nhóm tán gẫu, còn tôi chỉ có một mình. Tôi cũng từng chủ động mời họ đi ăn, mua cà phê, trà sữa đãi mọi người nhưng vẫn vậy.
Tôi đã sai ở đâu và cần cải thiện điều gì? Mong được mọi người chia sẻ và cho tôi lời khuyên. Tôi chân thành cảm ơn.
Tôi là tác giả bài viết "Hết lòng chăm sóc, vợ chồng tôi vẫn bị mẹ 96 tuổi nguyền rủa". Trưa nay, sau khi nghỉ trưa, tôi đọc hơn 50 bình luận dưới bài viết. Đọc từng ý kiến mà nước mắt tôi không cầm được. Trong số đó, hơn một nửa là những lời khuyên theo quan niệm truyền thống của người miền Bắc, phần còn lại là góc nhìn của thế hệ trẻ. Trước hết, tôi xin chân thành cảm ơn Ban Biên tập đã tạo điều kiện để tôi được chia sẻ nỗi lòng của mình. Xin cảm ơn tất cả anh chị đã dành thời gian đọc và góp ý. Tôi xin nói rõ thêm một vài điều.
Có anh chị cho rằng nên đưa mẹ vào viện dưỡng lão, nhưng thực sự tôi không thể làm được điều đó. Cũng có nhiều người khuyên nên họp gia đình để cùng bàn bạc và chia sẻ trách nhiệm kể cả tiền bạc. Thật sự vợ chồng tôi dư khả năng cho bà cuộc sống đầy đủ nhất có thể. Xin thưa rằng tôi đã làm đủ mọi cách. Thế nhưng, đến nay các anh chị em trong gia đình vẫn chưa thực sự quan tâm. Con cái của các anh chị vẫn còn nhờ cậy tôi trong công việc cơ quan, vậy mà chuyện chăm sóc mẹ lại không mấy ai bận lòng. Người thì nói bận kiếm tiền lo cho con đang đi học đại học, dù cả hai vợ chồng đã nghỉ hưu và có lương khoảng 27 triệu đồng mỗi tháng. Người thì bảo bận, nhưng thực tế lại dành phần lớn thời gian cho những thú vui riêng là đánh cờ.
Nhiều anh chị khuyên rằng ai chăm sóc mẹ sẽ được hưởng phước. Nhưng các anh chị có biết rằng vợ chồng tôi đã dành gần như toàn bộ thời gian, công sức và tâm huyết để chăm lo cho mẹ hay không? Thậm chí anh chị tôi còn nói rằng phước báu trong gia đình đều do vợ chồng tôi hưởng hết rồi, còn mong gì nữa. Trong khi đó, những gì gia đình tôi có được đều do hai vợ chồng tự tay gây dựng, từ kinh tế đến công việc làm ăn, thậm chí còn giúp đỡ cả con cháu trong gia đình.
Có người khuyên thuê người chăm sóc mẹ. Tôi chỉ xin hỏi thật lòng: ai có thể đủ kiên nhẫn và đủ khả năng chăm sóc mẹ tôi trong hoàn cảnh hiện nay? Nếu có thể, xin mời các anh chị thử một lần trải nghiệm rồi sẽ hiểu. Có chị còn trách tôi rằng chỉ biết hiếu thảo bằng lời nói, còn mọi việc đều giao cho vợ. Tôi xin được nói rõ: mỗi sáng tôi đều dậy sớm làm những việc cần thiết cho mẹ rồi mới đi làm. Buổi trưa, dù ở đơn vị, đúng 11 giờ 30 phút tôi vẫn gọi điện về nói mẹ để bà đồng ý cho vợ tôi đút cơm. Tôi vẫn đang công tác, không thể ở nhà cả ngày để trực tiếp chăm sóc mẹ. Nếu có thể ở nhà toàn thời gian, chắc chắn tôi đã làm.
Điều khiến tôi buồn không phải là những lời chỉ trích nhắm vào mình của mẹ, mà là việc nhiều người không trực tiếp chăm sóc mẹ nhưng lại luôn nói những điều đầy đạo lý và trách nhiệm. Mỗi khi tôi đề cập đến thực tế khó khăn hiện nay, các anh chị lại bảo: "Mày nuôi mẹ mà nói thế thì giảm phước đấy". Vậy thử hỏi tôi phải làm sao? Tôi từng nói với anh chị tôi là nếu vợ chồng tôi cũng như các anh chị, mẹ sẽ đi đâu thì các anh chị đều im lặng. Các anh chị có bao giờ mua cho mẹ một tô bún, một tô phở hay những món mẹ thích hay không? Trong khi đó, vợ tôi thường xuyên mua bún, phở, trái cây, sữa và nấu yến cho mẹ. Thế nhưng phải nói đó là của các anh chị mua, mẹ mới ăn, còn của vợ chồng tôi thì không ăn hoặc chỉ ăn rất ít.
Về tiền bạc, nói thật lòng, tôi không cần ai dám chăm mẹ tôi, đây là lời nói từ đáy lòng tôi. Nếu anh chị tôi sẵn sàng nhận chăm sóc mẹ, tôi vẫn tiếp tục hỗ trợ và nuôi dưỡng đầy đủ cho người nuôi cũng được. Điều tôi mong muốn không phải là tiền, mà là sự sẻ chia trách nhiệm và một chút thấu hiểu. Những dòng trên là tâm sự xuất phát từ tận đáy lòng của tôi. Mong các anh chị đọc được sẽ hiểu và thông cảm cho hoàn cảnh của vợ chồng tôi. Một lần nữa, xin chân thành cảm ơn Ban Biên tập và tất cả mọi người đã quan tâm, lắng nghe và chia sẻ.