Đình Bắc đang trải qua 6 tháng đẹp nhất sự nghiệp. Tháng 12.2025, chân sút sinh năm 2004 tỏa sáng với 3 bàn thắng, 2 kiến tạo, trở thành đầu tàu hàng công đưa U.22 Việt Nam lên đỉnh SEA Games. Đến tháng 1, Đình Bắc tiếp tục chơi xuất sắc với 4 bàn thắng, đoạt ngôi vua phá lưới U.23 châu Á 2026.
Pha bóng tả xung hữu đột qua hàng thủ U.23 UAE để dọn cỗ cho Lê Phát ghi bàn, tình huống chuyền bóng như đặt cho Quốc Việt sút tung lưới U.23 Hàn Quốc rồi tự mình sút phạt thành bàn… chỉ là phần nổi của tảng băng. Còn về phần chìm, tầm ảnh hưởng của Đình Bắc rất đậm nét, khi cựu tiền đạo Quảng Nam đảm nhiệm từ khâu ghi bàn, kiến tạo, rê dắt đến chạy chỗ hút người.
Trở về từ giải U.23 châu Á, Đình Bắc thăng hoa tại CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) với 10 bàn thắng sau 7 trận, vươn lên dẫn đầu danh sách chân sút nội. Rõ ràng, hào quang cùng U.23 Việt Nam đã tiếp thêm tự tin cho Đình Bắc. Anh có động lực lớn để phấn đấu, có vị thế đủ lớn để HLV Alexandre Polking trọng dụng dù không thiếu ngôi sao. Cộng với danh hiệu Quả bóng bạc Việt Nam ở tuổi 21, Đình Bắc là gương mặt tiêu biểu cho lớp kế cận.
Tuy nhiên, lần gần nhất Đình Bắc đá chính cho đội tuyển Việt Nam đã là chuyện của 3 năm trước. Chân sút xứ Nghệ được HLV Philippe Troussier phát hiện từ vòng loại U.23 châu Á 2024, rồi đưa lên tuyển bồi dưỡng và trao suất đá chính khi nhìn thấy tiềm năng. Đáp lại, Đình Bắc có bàn thắng cùng trận đấu để đời trước Nhật Bản, trở thành “sao mai” trẻ bậc nhất đá chính cho đội tuyển, ở tuổi 19. Nhưng, khi ông Troussier rời ghế, Đình Bắc cũng rơi vào quên lãng. Anh được HLV Kim Sang-sik sử dụng ở một số trận giao hữu, rồi sau đó không được dự AFF Cup. Ở vòng loại Asian Cup 2027, Đình Bắc hoàn toàn vắng bóng ở đội hình chính.
Chỗ đứng ổn định ở đội tuyển quốc gia là rào cản cuối cùng Đình Bắc cần chinh phục để bước lên hàng ngũ ngôi sao. Có những cầu thủ chơi tốt ở U.23, rồi… mất hút ở đội tuyển. Cũng có những cái tên đá hay ở V-League, song chẳng được HLV đội tuyển “đoái hoài”. Bởi để chinh phục ông Kim, ngoài đẳng cấp, cầu thủ còn cần sự phù hợp và tương thích với chiến thuật.
Nút thắt của Đình Bắc chỉ là thời điểm. Khi mới đến, HLV Kim Sang-sik phải ưu tiên những gương mặt có kinh nghiệm dạn dày, hơn là mạo hiểm với “sao mai”. Còn lúc Đình Bắc tỏa sáng, anh lại lỡ hẹn đội tuyển vì án treo giò (thẻ đỏ ở trận gặp U.23 Hàn Quốc được tính cho đội tuyển quốc gia).
Còn lần này, không ai có thể ngăn Đình Bắc. Anh đã xong phần chứng tỏ năng lực và chuẩn bị hoàn thành án treo giò để tái xuất đội tuyển.
Một cầu thủ đã ghi bàn vào lưới Nhật Bản tại Asian Cup, liệu có cần sân chơi AFF Cup với những trận đấu gặp đối thủ kém hơn để thể hiện bản thân?
Vấn đề không nằm ở ghi bàn vào lưới đội bóng nào, ở sân chơi nào. Thứ Đình Bắc cần thể hiện là khả năng duy trì ổn định trong khoảng thời gian dài ở đội tuyển Việt Nam.
Không phải một giải, mà là nhiều giải. Không phải một năm, mà là nhiều năm.
Trước Đình Bắc, Quang Hải từng có năm 2018 rực sáng với vai trò hạt nhân tại giải U.23 châu Á, rồi trở thành trụ cột đội tuyển Việt Nam và vô địch AFF Cup. Nhưng, giá trị của Quang Hải không chỉ nằm ở năm 2018 ấy. Anh là cầu thủ hay bậc nhất lịch sử bởi duy trì phong độ ấy suốt nhiều mùa giải. 8 năm sau kỳ tích Thường Châu, Quang Hải vẫn là trụ cột CLB CAHN, là gương mặt không thể thiếu của HLV Kim Sang-sik ở đội tuyển, vẫn ghi bàn, kiến tạo đều đặn và có vị trí vững chãi giữa “một trời sao”.
Sát cánh cùng Quang Hải ở CLB CAHN, Đình Bắc càng hiểu rõ điều đó. Dòng chảy bóng đá luôn khắc nghiệt. Một giải đấu tỏa sáng có thể rơi vào quên lãng như hòn đá rơi xuống hồ sâu, chỉ tạo ra vài vệt nước nhỏ. Đình Bắc cần ổn định hơn và không bao giờ hài lòng với bản thân.
Đó cũng là sự chuyên nghiệp mà cựu tiền đạo Quảng Nam đang sở hữu. Đình Bắc có cá tính (điều hiển nhiên ở mỗi cầu thủ giỏi), nhưng cũng sẵn sàng tiết chế cái tôi và lùi về sau khi cần, mà khoảnh khắc để lại quả phạt đền cho Alan Sebastiao đá ở trận CLB CAHN gặp Thanh Hóa là ví dụ.
Hành trình lớn cần bắt đầu từ bước chân nhỏ. AFF Cup 2026 là khởi đầu “lần hai” của Đình Bắc trên đường chinh phục đội tuyển Việt Nam.
Ronaldo hiện là cầu thủ có thu nhập cao nhất góp mặt tại World Cup 2026. Thu nhập ước tính của CR7 khoảng 295 triệu USD trong 12 tháng qua (trước thuế và phí môi giới).
Nguồn thu nhập khổng lồ này phần lớn đến từ bản hợp đồng của anh với Al-Nassr, đội bóng thuộc giải vô địch quốc gia Ả Rập Xê Út (Saudi Pro League). Trong đó, Ronaldo đã bỏ túi khoảng 230 triệu USD trong mùa giải vừa qua, sau khi tái ký hợp đồng có thời hạn 2 năm với CLB của Tây Á. Siêu sao người Bồ Đào Nha cũng kiếm được khoảng 65 triệu USD mỗi năm từ một loạt nhà tài trợ lớn.
Đây là vị thế quen thuộc của Ronaldo. Theo thống kê của trang Sportico, CR7 đã đứng đầu danh sách cầu thủ có thu nhập cao nhất thế giới hàng năm trong 3 năm qua. Chân sút sinh năm 1985 được cho là đã tích lũy được 2,1 tỉ USD trong suốt sự nghiệp - con số cao nhất lịch sử đối với một cầu thủ bóng đá. Ronaldo nằm trong số ít các VĐV đạt đến tư cách tỉ phú, khi Bloomberg định giá khối tài sản ròng của anh là 1,4 tỉ USD.
Lionel Messi gần đây cũng đã gia nhập danh sách "VĐV tỉ phú" này, khi tài sản của anh vượt mốc 1 tỉ USD, theo số liệu của Bloomberg. Cầu thủ người Argentina đứng thứ hai trong số những cầu thủ có thu nhập cao nhất góp mặt tại World Cup. Ngôi sao của Inter Miami đã bỏ túi 140 triệu USD trong năm qua. Nhưng bất chấp khoảng cách lớn với Ronaldo về tổng thu nhập, Messi vẫn là "ông hoàng quảng cáo" của làng túc cầu. Anh kiếm được khoảng 70 triệu USD thu nhập ngoài sân cỏ mỗi năm.
Kylian Mbappe của đội tuyển Pháp, người từng vô địch World Cup 2018 và đoạt vị trí á quân năm 2022, đứng thứ ba với tổng thu nhập 100 triệu USD. Sau Ronaldo và Messi, Mbappe là cầu thủ còn lại đặt chân đến Bắc Mỹ mùa hè này có mức thu nhập 9 chữ số.
Erling Haaland của Na Uy (vị trí thứ 4, 80 triệu USD) và Vinicius của Brazil (vị trí thứ 5, 60 triệu USD) là những cái tên còn lại trong tốp 5.
LaLiga là giải đấu có nhiều đại diện nhất trong danh sách 11 cầu thủ có thu nhập cao nhất đang góp mặt tại World Cup 2026 gồm: Mbappe, Vinicius, Jude Bellingham (44 triệu USD) đang khoác áo Real Madrid, cùng thần đồng Tây Ban Nha Lamine Yamal (43 triệu USD) hiện thi đấu cho Barcelona. Giải Saudi Pro League có 3 cầu thủ: Ronaldo và Sadio Mane của Senegal (54 triệu USD) từ Al-Nassr, cùng Riyad Mahrez của Algeria (53 triệu USD) tại Al-Ahli.
Giải Ngoại hạng Anh có 2 đại diện: Haaland của Manchester City và ngôi sao người Ai Cập của Liverpool - Mohamed Salah (55 triệu USD). Messi là đại diện duy nhất của giải MLS (giải nhà nghề Mỹ), hiện đang chơi cho Inter Miami. Tiền đạo Harry Kane của đội tuyển Anh đang khoác áo Bayern Munich đứng vị trí thứ 11 với 42 triệu USD, là cầu thủ duy nhất đến từ giải Bundesliga của Đức.
Theo The Athletic, Chủ tịch FIFA Gianni Infantino hiện đang nhận sự ủng hộ tái tranh cử để đắc cử nhiệm kỳ thứ tư từ ba trong sáu liên đoàn bóng đá châu lục, gồm từ châu Phi, châu Á và Nam Mỹ.
Ông Infantino đắc cử trở thành Chủ tịch FIFA từ năm 2016, sau vụ bê bối tham nhũng gây chấn động bóng đá thế giới. Đến nay, ông đã tại vị 3 nhiệm kỳ. Ông tuyên bố sẽ tranh cử khi nhiệm kỳ hiện nay kết thúc vào năm 2027.
Ông Infantino đưa ra tuyên bố này vào cuối sự kiện kéo dài nhiều giờ của FIFA, trong đó ông ca ngợi thành tích của mình trong 10 năm qua và hứa với 211 liên đoàn thành viên của FIFA rằng, họ sẽ nhận được tổng cộng hơn 2,6 tỉ USD (khoảng 68.525 tỉ đồng) tiền phân phối trong bốn năm tới.
Với cam kết này, Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) cùng các liên đoàn thành viên khác của FIFA, trong tổng cộng 211 liên đoàn thành viên, đều sẽ nhận được sự hỗ trợ chi phí rất lớn từ FIFA, dự kiến mỗi liên đoàn sẽ nhận hơn 5 triệu USD (hơn 131 tỉ đồng) trong bốn năm tới đây.
"Tôi muốn xác nhận với các bạn rằng tôi sẽ là ứng cử viên cho cuộc bầu cử chủ tịch FIFA năm tới", ông Infantino nói để kết thúc đại hội, và phần lớn những người có mặt đã đáp lại bằng tràng vỗ tay. Ông sẽ tranh cử với sự ủng hộ của ít nhất ba trong số sáu liên đoàn bóng đá toàn cầu - các cơ quan quản lý từ châu Phi, châu Á và Nam Mỹ, theo The Athletic.
Trước đó, khi khai mạc Đại hội FIFA, Chủ tịch FIFA Gianni Infantino nhắc lại rằng, đội tuyển Iran sẽ thi đấu các trận World Cup 2026 tại Mỹ như kế hoạch đã có từ trước đó.
"Trước hết, tôi xin khẳng định ngay rằng, tất nhiên Iran sẽ tham gia World Cup 2026. Và tất nhiên, Iran sẽ thi đấu tại Mỹ", ông Infantino nhấn mạnh.
Tại Đại hội FIFA, các thành viên của Liên đoàn Bóng đá Iran vắng mặt, sau sự cố được họ mô tả là vì "hành vi không phù hợp" của các nhân viên nhập cư tại sân bay Toronto, theo hãng tin Tasnim, kênh Al Jazeera cho biết ngày 30.4.
Tổng thư ký Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC), ông Windsor Paul John xác nhận, phía Iran chắc chắn vẫn sẽ có thể tham dự các cuộc họp lớn hơn với FIFA và AFC. Đồng thời khẳng định, đội tuyển Iran vẫn dự World Cup 2026.
Cho đến nay, đội tuyển Iran vẫn trong quá trình chuẩn bị cho World Cup. Họ có hai đợt tập huấn ngắn ở trong nước, trước khi đến Thổ Nhĩ Kỳ hội quân vào ngày 6.5, và dự kiến thi đấu 4 trận giao hữu tại đây, trong đó có trận gặp đội tuyển Tây Ban Nha.
Đội tuyển Iran sẽ lên đường đến Mỹ và có mặt tại trại huấn luyện của họ ở Tucson, Arizona vào ngày 10.6, trước 5 ngày khi chuẩn bị thi đấu trận ra quân tại World Cup như quy định của FIFA.
Tại World Cup 2026, đội tuyển Iran nằm ở bảng G với các trận đấu của họ đều được tổ chức ở Mỹ, một trong ba nước đồng chủ nhà cùng với Mexico và Canada. "Team Melli" (biệt danh đội tuyển Iran) sẽ thi đấu trận ra quân gặp đội tuyển New Zealand lúc 8 giờ ngày 16.6, tiếp đó là trận gặp đội tuyển Bỉ lúc 2 giờ ngày 22.6 (đều trên sân SoFi ở TP.Los Angeles). Và trận cuối gặp đội Ai Cập lúc 10 giờ ngày 27.6 (tất cả đều giờ Việt Nam), trên sân Lumen Field ở TP.Seattle.
Nếu giành quyền đi tiếp vào vòng 32 đội tại World Cup 2026, đội tuyển Iran có khả năng gặp đội Mỹ tại Dallas vào ngày 3.7, với điều kiện cả hai đội đều đứng thứ 2 trong bảng đấu của mình.
Ngày 8-4, Giải futsal Đông Nam Á 2026 tiếp tục với bốn trận đấu lượt cuối vòng bảng: Indonesia - Úc (12h30), Malaysia - Brunei (15h), Myanmar - Timor-Leste (17h30) và Thái Lan - Việt Nam (20h).
Mọi sự chú ý tất nhiên sẽ đổ dồn vào trận "đại chiến" giữa futsal Việt Nam và Thái Lan. Mặc dù thời gian gần đây, futsal Indonesia nổi lên thống trị khu vực Đông Nam Á thì cặp đấu trên vẫn hứa hẹn có chất lượng chuyên môn vô cùng cao.
Lịch sử đối đầu đang nghiêng hoàn toàn về "voi chiến". Tuyển futsal Việt Nam mới chỉ giành được 5 chiến thắng, 9 trận hòa và nhận tới 17 trận thua sau 31 lần đối đầu.
Tính riêng tại đấu trường futsal Đông Nam Á, "những chiến binh sao vàng" chỉ giành được 1 trận thắng, thua 8 trận.
Vì thế, đoàn quân của HLV Diego Giustozzi phải quyết tâm hết sức mới mong "phá dớp" trước người Thái.