Theo Reuters dẫn tuyên bố từ WHO, 3 ứng viên điều trị được ưu tiên gồm: MBP134 của Mapp Biopharmaceutical, Maftivimab của Regeneron, và thuốc kháng vi rút Remdesivir của Gilead Sciences. Đây đều là các hãng dược – công nghệ sinh học có trụ sở tại Mỹ. WHO nhấn mạnh các thuốc và vắc xin tiềm năng cần được đánh giá trong thử nghiệm lâm sàng để có thêm dữ liệu về độ an toàn và hiệu quả. Ngày 28.5, ông Jean Kaseya, người đứng đầu cơ quan y tế của Liên minh châu Phi, cho biết vắc xin sẽ sẵn sàng vào cuối năm nay.
Hiện chưa có vắc xin hoặc phương pháp điều trị nào được phê duyệt đặc hiệu cho chủng Bundibugyo. Regeneron cho biết nguồn cung Maftivimab đã có sẵn tại CHDC Congo, nếu WHO muốn sử dụng ngay cho điều trị hoặc đưa vào nghiên cứu bổ sung. WHO cho biết đang phối hợp với chính quyền CHDC Congo, Uganda, Trung tâm Kiểm soát và phòng ngừa dịch bệnh châu Phi và các đối tác để thiết kế thử nghiệm lâm sàng theo tiêu chuẩn đạo đức nghiêm ngặt.
Trong bối cảnh dịch diễn biến phức tạp, Mỹ, Mexico và Canada ngày 28.5 công bố các biện pháp y tế công cộng thống nhất đối với người đến từ các khu vực châu Phi có nguy cơ Ebola cao, nhằm bảo vệ người dân và du khách trong thời gian diễn ra World Cup, theo tờ The Guardian.
Tổng giám đốc WHO Tedros Adhanom Ghebreyesus đã đến CHDC Congo tối 28.5. Tại đây, ông khẳng định dịch Ebola “hoàn toàn có thể ngăn chặn được”, đồng thời cho biết WHO không ủng hộ lệnh cấm đi lại để chống lại dịch bệnh vì chúng “không giúp ích được nhiều”.
Tin Gốc: Thanh Niên

Bộ Ngoại giao Mỹ ngày 7/5 thông báo quy trình thu hồi hộ chiếu sẽ bắt đầu từ hôm nay, trước mắt nhắm vào những người nợ tiền cấp dưỡng từ 100.000 USD trở lên. Khoảng 2.700 người sở hữu hộ chiếu Mỹ thuộc diện này, theo số liệu được Bộ Y tế và Dịch vụ Nhân sinh cung cấp cho Bộ Ngoại giao Mỹ.
Tại Mỹ, tiền cấp dưỡng (child support) là khoản mà cha hoặc mẹ không trực tiếp nuôi con phải chi trả để hỗ trợ sinh hoạt phí, học tập, chăm sóc con cái sau khi ly hôn hoặc hai bên không còn chung sống.
Đây là nghĩa vụ pháp lý bắt buộc, những người chây ì trả tiền cấp dưỡng trong thời gian dài có thể đối mặt nhiều biện pháp cưỡng chế như khấu trừ lương, phong tỏa tiền hoàn thuế. Đây là lần đầu tiên Mỹ áp dụng chính sách thu hồi hộ chiếu với nhóm người này.
Chính sách trên sẽ sớm được mở rộng đáng kể, áp dụng với những người nợ tiền cấp dưỡng từ 2.500 USD trở lên. Theo Bộ Ngoại giao, đây là ngưỡng quy định trong luật năm 1996, nhưng lâu nay ít được thực thi.
Với ngưỡng 2.500 USD, số người Mỹ thuộc diện bị thu hồi hộ chiếu có thể tăng đáng kể. Chính phủ Mỹ đang tổng hợp dữ liệu từ các cơ quan cấp bang để thực thi chính sách này.
Những người bị hủy hộ chiếu sẽ nhận được thông báo rằng họ không thể sử dụng hộ chiếu đó để xuất cảnh và phải nộp đơn xin cấp hộ chiếu mới sau khi được xác nhận đã thanh toán nợ cấp dưỡng.
Nếu người mang hộ chiếu đang ở nước ngoài vào thời điểm thu hồi, họ sẽ phải đến đại sứ quán hoặc lãnh sự quán Mỹ để xin giấy tờ đi lại khẩn cấp, cho phép trở về Mỹ.
Kể từ khi AP lần đầu đưa tin về kế hoạch mở rộng chính sách thu hồi hộ chiếu với những người nợ tiền cấp dưỡng hồi tháng 2, Bộ Ngoại giao Mỹ cho biết hàng trăm người đã chủ động xử lý và thanh toán các khoản nợ với giới chức cấp bang.
"Chúng tôi thực hiện biện pháp này nhằm thúc đẩy các phụ huynh làm điều đúng đắn với con cái của họ và với luật pháp Mỹ", tuyên bố của Bộ Ngoại giao có đoạn.
Tin Gốc: Vnexpress

Cục Thống kê Lao động Mỹ hồi đầu tháng công bố số liệu mới, cho biết tính đến tháng 4, khoảng 66,6% nam giới Mỹ từ 20 tuổi trở lên có việc làm hoặc chủ động tìm việc, giảm từ mức 73% năm 2006 và là mức thấp nhất trong gần 20 năm.
Tỷ lệ này gần tiệm cận mức được ghi nhận sau cuộc đại suy thoái năm 2008. Khi đó, tỷ lệ nam giới từ 20 tuổi trở lên tham gia thị trường lao động giảm 7 điểm phần trăm chỉ trong một năm.
Mỹ hiện có 123,7 triệu nam giới từ 20 tuổi trở lên, nên tỷ lệ trên đồng nghĩa 33,4% nhóm này, tương đương 41,3 triệu người, không tham gia thị trường việc làm và cũng không tìm kiếm việc làm.
Nhóm không tham gia thị trường việc làm gồm cả người thất nghiệp và người không tham gia lực lượng lao động, như người nghỉ hưu, sinh viên, người mất khả năng lao động hay người chọn ở nhà nội trợ.
Tỷ lệ việc làm sau đó nhích lên chậm trong thập niên 2010, rồi tiếp tục giảm mạnh trong thời đại dịch năm 2020, khi chỉ khoảng 59% nam giới tham gia thị trường lao động. Tỷ lệ phục hồi một phần trong hai năm sau, rồi giảm dần, kéo dài đến mức thấp hiện nay.
Các chỉ số tiếp tục xấu đi. Tính đến tháng 4, tỷ lệ nam giới có việc làm giảm trọn 1 điểm phần trăm so với cùng kỳ năm 2025.
Theo Washington Post, tỷ lệ này giảm do nhiều yếu tố, trong đó có làn sóng cắt giảm việc làm tại các ngành sử dụng nhiều lao động nam như vận tải, sản xuất và lao động chân tay.
Số người nghỉ hưu và nam sinh viên tăng lên cũng khiến quy mô nhóm dân số trong độ tuổi làm việc tham gia thị trường lao động bị thu hẹp. Tuy nhiên, nhóm nam giới rời lực lượng lao động vì tình trạng sức khỏe hạn chế chiếm tỷ trọng lớn nhất trong nhóm không còn đi làm.
"Nếu tôi và mẹ không sống cùng nhau, tôi sẽ rất khó xoay xở trong cuộc sống", Andy Breedlove, 51 tuổi, sống tại Tây Virginia, nói. Ông phải nghỉ việc quản lý trạm xăng từ năm 2018 vì mắc bệnh về xương, không thể đứng lâu. Ông hiện ở nhà chăm sóc mẹ già và sống dựa vào khoản trợ cấp chính phủ khoảng 1.000 USD mỗi tháng.
Ngay cả một số người trẻ cũng buộc phải đứng ngoài thị trường lao động vì vấn đề sức khỏe.
"Đôi khi tôi gặp rất nhiều khó khăn trong những việc hàng ngày", Cordell Loll, 25 tuổi, nói. Anh chưa từng đi làm vì các vấn đề dạ dày mạn tính và sức khỏe tâm thần. Loll dành thời gian kiểm soát sức khỏe, chơi điện tử ở nhà và sống nhờ trợ cấp khuyết tật. "Nghĩ đến chuyện đi làm thôi cũng đã thấy gần như không thể", anh nói.
Tỷ lệ phụ nữ rời lực lượng lao động nhìn chung cũng đi theo xu hướng tương tự trong hai thập kỷ qua, nhưng mức biến động thấp hơn nhiều. Trong cuộc suy thoái năm 2008, tỷ lệ việc làm của phụ nữ chỉ giảm 2 điểm phần trăm, trong khi tỷ lệ trong nhóm nam giới giảm 5 điểm phần trăm.
Sau khi lực lượng lao động nữ phục hồi từ đại dịch năm 2020, tỷ lệ này cũng giảm nhẹ, nhưng chưa từng rơi xuống dưới 56% kể từ năm 2022. Xét về số tuyệt đối, phụ nữ Mỹ tham gia lực lượng lao động từ trước đến nay vẫn thấp hơn nam giới Mỹ.
Tin Gốc: Vnexpress

Phái đoàn Mỹ và Iran cuối tuần qua gặp nhau tại khách sạn Serena ở Islamabad, thủ đô Pakistan để đàm phán về thỏa thuận chấm dứt xung đột. Đây là cuộc gặp trực tiếp cấp cao nhất giữa hai bên kể từ năm 1979.
Tuy nhiên, sau gần 21 giờ đàm phán xuyên đêm, hai phái đoàn rời Pakistan mà không đạt thỏa thuận. Phó tổng thống Mỹ JD Vance cho hay phía Mỹ đã đưa ra "đề nghị cuối cùng và tốt nhất", song Iran đã "chọn không chấp nhận các điều khoản của chúng tôi".
Trong khi đó, hãng thông tấn Tasnim của Iran cho hay các yêu cầu của Mỹ là "quá đáng" khiến các nhà đàm phán nước này không thể chấp nhận. Theo Tasnim, Iran đã đưa ra "những sáng kiến và đề xuất hợp lý", thêm rằng phía Mỹ "tính toán sai về chiến thuật đàm phán", đồng thời cảnh báo hiện trạng ở eo biển Hormuz sẽ không thể thay đổi "trừ phi Mỹ nhất trí với một thỏa thuận hợp lý".
Một quan chức Mỹ giấu tên nói với Washington Post rằng Mỹ và Iran đã không đạt được đồng thuận về nhiều vấn đề do Washington đưa ra. Những yêu cầu này bao gồm Iran phải chấm dứt hoàn toàn việc làm giàu uranium và cho phép Mỹ thu hồi lượng uranium đã được làm giàu ở mức cao, đồng thời tháo dỡ toàn bộ các cơ sở làm giàu hạt nhân chủ chốt.
Washington còn muốn Tehran chấp nhận khuôn khổ giảm căng thẳng rộng hơn với sự tham gia của các nước trong khu vực, ngừng tài trợ cho những lực lượng ủy nhiệm như Hamas, Hezbollah và Houthi ở Trung Đông. Điều kiện tiếp theo mà Mỹ đưa ra là Iran phải mở lại hoàn toàn eo biển Hormuz, cho phép tàu thuyền qua lại mà không thu phí.
Phía Mỹ cũng đưa kèm những đề nghị hấp dẫn, gồm dỡ bỏ các lệnh trừng phạt đối với Iran, giúp quốc gia này hội nhập hoàn toàn với quốc tế, thậm chí là để ngỏ cơ hội thiết lập quan hệ đối tác, Saeed Shah, nhà bình luận của Time, dẫn các nguồn thạo tin cho biết.
"Washington dường như muốn thử nghiệm xem giới lãnh đạo Iran, sau khi trải qua 6 tuần xung đột và cái chết của lãnh tụ tối cao Ali Khamenei, giờ đây có chịu khuất phục hay không", Shah viết.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Iran Esmaeil Baqaei xác nhận bất đồng về "hai hoặc ba vấn đề then chốt" đã ngăn cản Tehran và Washington tiến tới thỏa thuận. Theo ông, hai bên đã đồng thuận về một số vấn đề, nhưng vẫn còn "khoảng cách về quan điểm" trong những chủ đề khác.
Đài truyền hình Press TV của Iran đưa tin rằng trong những điểm bất đồng có vấn đề về quyền đi lại qua eo biển Hormuz và chương trình hạt nhân của Tehran.
Về eo biển Hormuz, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nêu ý tưởng về việc Mỹ và Iran cùng quản lý eo biển này. Tuy nhiên, Tehran bác bỏ ý tưởng đó, nói rằng Hormuz thuộc lãnh hải của Iran và Oman, do đó chỉ có hai nước này mới có quyền quản lý eo biển.
Iran dường như tin rằng việc kiểm soát eo biển Hormuz, huyết mạch vận chuyển 20% nguồn cung dầu thế giới, là lợi thế rõ ràng nhất mà họ đang nắm giữ để làm đòn bẩy mặc cả. "Tehran chưa sẵn sàng cho những gì mà họ xem như là đầu hàng", bình luận viên Shah cho hay.
Hãng tin Fars của Iran dẫn lời một quan chức nước này cho rằng Mỹ đưa ra "yêu sách thái quá" về eo biển Hormuz. "Có vẻ như Mỹ đang muốn thông qua đàm phán để có được những gì họ chưa đạt được trong 40 ngày xung đột", quan chức này nói.
Ngoài eo biển Hormuz, một nhà phân tích thân cận với chính phủ Iran nói với New York Times rằng các cuộc đàm phán tan vỡ do Mỹ yêu cầu Iran ngừng làm giàu uranium trong 20 năm.
Trong văn bản phản hồi, phái đoàn Iran cho biết họ sẵn sàng ngừng làm giàu uranium trong không quá 5 năm. Tổng thống Trump đã bác bỏ đề xuất này.
Hai quan chức cấp cao giấu tên của Mỹ cho hay Washington còn yêu cầu Tehran chuyển hơn 400 kg uranium đã làm giàu cấp độ cao ra khỏi lãnh thổ nước này. Các quan chức Iran từ chối, tuyên bố số uranium đó phải được giữ lại bên trong Iran, nhưng đề xuất pha loãng nồng độ để không thể sử dụng cho mục đích chế tạo vũ khí hạt nhân.
Nhưng phía Mỹ bác bỏ, lo ngại rằng việc để số uranium này tiếp tục nằm trong tay Iran sẽ tạo ra nguy cơ chúng được tái làm giàu trong tương lai để chế tạo bom hạt nhân.
Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi nói các bên "chỉ còn cách Bản ghi nhớ Islamabad trong gang tấc" thì vấp phải những yêu cầu quá mức và sự thay đổi điều kiện đàm phán từ phái đoàn Mỹ.
Phó tổng thống Vance cho hay phái đoàn Mỹ quyết định rời bàn đàm phán vào sáng 12/4, sau khi xác định rằng các đại diện từ Iran không có đủ thẩm quyền để chốt thỏa thuận.
"Họ phải quay về Tehran, xin ý kiến từ Lãnh tụ Tối cao hoặc ai đó khác, để thực sự được phê chuẩn các điều khoản", ông Vance nói. "Các cuộc đàm phán có tiếp diễn hay có đạt được thỏa thuận hay không tùy thuộc vào Iran, vì chúng tôi đã đưa ra rất nhiều đề xuất".
Kamran Bokhari, chuyên gia cao cấp tại Hội đồng Chính sách Trung Đông ở Washington, nhận định các yêu cầu của Mỹ về vấn đề hạt nhân không để lại lối thoát để phía Iran có thể giữ thể diện, khi Tehran vốn coi chương trình hạt nhân là vấn đề tự tôn dân tộc. Ông coi việc phái đoàn Mỹ rời đi là "chiêu thức bỏ ngang kinh điển" trong sách lược đàm phán của Tổng thống Trump.
"Người Iran không muốn mình trông như thể đã đầu hàng. Uy tín của chính quyền ở trong nước và nước ngoài đang bị đe dọa", Bokhari nói.
Mohammad Javad Zarif, người từng là ngoại trưởng Iran khi quốc gia này đạt được thỏa thuận hạt nhân với Mỹ năm 2015, cho biết trên mạng xã hội rằng chính những bình luận của ông Vance trước khi rời Pakistan đã phản ánh lý do vòng đàm phán mới nhất thất bại.
"Mỹ phải học được rằng các vị không thể áp đặt điều khoản lên Iran", ông nói và thêm rằng "vẫn chưa quá muộn để học điều đó".
Nhiều nhà quan sát cũng tỏ ra lạc quan về triển vọng hai bên nối lại đàm phán. Muhammad Saeed, tướng về hưu của Pakistan, cho hay Islamabad sẽ tiếp tục đóng vai trò trung gian chuyển thông điệp giữa Mỹ và Iran. Ông nói thêm Iran có thể sẽ đưa ra đề xuất hồi đáp Mỹ sau khi tham khảo ý kiến các lãnh đạo trong nước, đồng thời hướng tới việc sắp xếp một cuộc gặp tiếp theo.
"Không ai ở cả hai phía nói quá trình đàm phán đã chấm dứt", ông Saeed cho hay.
Ngay cả việc hai bên ngồi xuống đàm phán với nhau cũng đã được xem là bước đột phá của xung đột, theo Saeed Shah, nhà bình luận của Time.
Baqaei, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Iran, cho rằng sau cuộc chiến hơn 6 tuần và nhiều năm nghi kỵ lẫn nhau, một vòng đàm phán duy nhất không bao giờ có thể giải quyết được tất cả những khác biệt giữa Mỹ với Iran. Trong khi đó, đại sứ Iran tại Pakistan Reza Amiri Moghadam cho hay cuộc đối thoại giữa hai bên đã diễn ra trong không khí trang trọng và ôn hòa.
"Các cuộc đàm phán tại Islamabad đã đặt nền móng cho một tiến trình ngoại giao. Nếu lòng tin và thiện chí được củng cố, tiến trình có thể tạo ra khuôn khổ bền vững vì lợi ích của tất cả các bên", ông nói.
Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian tuyên bố trên mạng xã hội rằng một thỏa thuận có thể đạt được nếu Washington "từ bỏ cách tiếp cận tối đa hóa yêu sách và tôn trọng quyền lợi của nhân dân Iran". Ông Vance cũng nói Tổng thống Trump sẵn sàng hướng tới một mối quan hệ bình thường hơn với Iran, nếu các điều kiện then chốt được đáp ứng.
Sina Toossi, chuyên gia cao cấp tại Trung tâm Chính sách Quốc tế ở Washington, cho biết cả hai bên đều có động lực để tiếp tục đàm phán. "Cái giá nếu chiến tranh bùng phát trở lại sẽ rất lớn đối với cả hai bên", Toossi cảnh báo.
Tin Gốc: Vnexpress

