Chiều 31/5, đoàn xe diễu hành của Arsenal rời sân Emirates lúc 14h15 giờ London, bắt đầu hành trình dài khoảng 9 km đi qua các tuyến phố quen thuộc ở Bắc London.
Đội trưởng Martin Odegaard là người đầu tiên bước lên xe bus, nâng cao chiếc Cup vô địch Ngoại hạng Anh mùa 2025-2026.
Theo thông báo từ Metropolitan Police, đây là lễ diễu hành lớn nhất từng được tổ chức tại Vương quốc Anh, với số người tham dự ước tính hơn 1,5 triệu người, vượt rất xa các sự kiện từng ghi nhận như lễ mừng của Liverpool năm 2025 (750.000 người) và Man Utd năm 1999 (500.000 người).
Chiều 31/5, đoàn xe diễu hành của Arsenal rời sân Emirates lúc 14h15 giờ London, bắt đầu hành trình dài khoảng 9 km đi qua các tuyến phố quen thuộc ở Bắc London.
Đội trưởng Martin Odegaard là người đầu tiên bước lên xe bus, nâng cao chiếc Cup vô địch Ngoại hạng Anh mùa 2025-2026.
Theo thông báo từ Metropolitan Police, đây là lễ diễu hành lớn nhất từng được tổ chức tại Vương quốc Anh, với số người tham dự ước tính hơn 1,5 triệu người, vượt rất xa các sự kiện từng ghi nhận như lễ mừng của Liverpool năm 2025 (750.000 người) và Man Utd năm 1999 (500.000 người).
Từ sáng sớm, hàng trăm nghìn người hâm mộ đã đổ về các tuyến phố của Bắc London để chờ đón đoàn xe. Nhiều người mang theo cờ, pháo sáng và biểu ngữ, tạo nên bầu không khí lễ hội kéo dài suốt hành trình.
Một chủ quán cà phê trên phố Holloway Road chia sẻ cảm giác khó tin khi chứng kiến đoàn diễu hành đi qua cửa hàng của ông. Người này cho biết từng sống trong bầu không khí vô địch năm 2004, nhưng lần này còn “điên rồ hơn rất nhiều”.
Từ sáng sớm, hàng trăm nghìn người hâm mộ đã đổ về các tuyến phố của Bắc London để chờ đón đoàn xe. Nhiều người mang theo cờ, pháo sáng và biểu ngữ, tạo nên bầu không khí lễ hội kéo dài suốt hành trình.
Một chủ quán cà phê trên phố Holloway Road chia sẻ cảm giác khó tin khi chứng kiến đoàn diễu hành đi qua cửa hàng của ông. Người này cho biết từng sống trong bầu không khí vô địch năm 2004, nhưng lần này còn “điên rồ hơn rất nhiều”.
Không khí trên xe bus cũng sôi động không kém. Dù vẫn còn dư âm thất bại tại chung kết Champions League, nhiều cầu thủ vẫn xuất hiện với tinh thần lạc quan. Gabriel Magalhaes và Eberechi Eze – hai cầu thủ đá hỏng luân lưu – vẫn cùng các đồng đội tươi cười, hòa mình vào không khí ăn mừng cùng đồng đội và người hâm mộ.
Không khí trên xe bus cũng sôi động không kém. Dù vẫn còn dư âm thất bại tại chung kết Champions League, nhiều cầu thủ vẫn xuất hiện với tinh thần lạc quan. Gabriel Magalhaes và Eberechi Eze – hai cầu thủ đá hỏng luân lưu – vẫn cùng các đồng đội tươi cười, hòa mình vào không khí ăn mừng cùng đồng đội và người hâm mộ.
Tiền vệ Declan Rice liên tục khuấy động đám đông, trong khi hậu vệ Riccardo Calafiori dẫn dắt một bài hát vang dội “Arsenal, Arsenal”. Đồng chủ tịch Josh Kroenke cũng xuất hiện, hòa giọng cùng người hâm mộ và thúc giục tạo thêm tiếng cổ vũ.
Trong bài phát biểu gửi tới người hâm mộ, HLV Mikel Arteta nói: “Đây là điều tuyệt vời. Các bạn đã tạo nên khoảnh khắc này. Hãy tận hưởng nó cùng nhau. Chúng ta đã đi một chặng đường dài, và đây là phần thưởng dành cho tất cả”.
Đội trưởng Odegaard thừa nhận cảm xúc khó tin khi chứng kiến hơn triệu người hâm mộ phủ kín hai bên đường, đồng thời cùng các đồng đội hát vang và vẫy khăn trong làn khói pháo đỏ rực bao phủ Bắc London.
Trong bài phát biểu gửi tới người hâm mộ, HLV Mikel Arteta nói: “Đây là điều tuyệt vời. Các bạn đã tạo nên khoảnh khắc này. Hãy tận hưởng nó cùng nhau. Chúng ta đã đi một chặng đường dài, và đây là phần thưởng dành cho tất cả”.
Đội trưởng Odegaard thừa nhận cảm xúc khó tin khi chứng kiến hơn triệu người hâm mộ phủ kín hai bên đường, đồng thời cùng các đồng đội hát vang và vẫy khăn trong làn khói pháo đỏ rực bao phủ Bắc London.
Ở chung kết Champions League tại Puskas Arena tối 30/5, Arsenal hòa PSG 1-1 qua 120 phút rồi thua 3-4 ở loạt luân lưu. Kết quả này khiến “Pháo thủ” nối dài nỗi ám ảnh tại đấu trường châu Âu khi trở thành đội bóng có số trận nhiều nhất trong lịch sử Cúp C1/Champions League (226 trận) mà chưa một lần vô địch.
Tiền vệ Rice khẳng định Arsenal sẽ trở lại mạnh mẽ hơn: “Không có lý do gì để dừng lại ở đây. Mùa tới, chúng tôi sẽ mạnh hơn và sẵn sàng cạnh tranh danh hiệu một lần nữa. Đây là thời điểm rất hứa hẹn của CLB”.
Cầu thủ người Anh cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của HLV Arteta trong hành trình phát triển của đội bóng, đồng thời cho rằng chức vô địch Ngoại hạng Anh là phần thưởng xứng đáng cho người hâm mộ sau nhiều năm chờ đợi.
Ở chung kết Champions League tại Puskas Arena tối 30/5, Arsenal hòa PSG 1-1 qua 120 phút rồi thua 3-4 ở loạt luân lưu. Kết quả này khiến “Pháo thủ” nối dài nỗi ám ảnh tại đấu trường châu Âu khi trở thành đội bóng có số trận nhiều nhất trong lịch sử Cúp C1/Champions League (226 trận) mà chưa một lần vô địch.
Tiền vệ Rice khẳng định Arsenal sẽ trở lại mạnh mẽ hơn: “Không có lý do gì để dừng lại ở đây. Mùa tới, chúng tôi sẽ mạnh hơn và sẵn sàng cạnh tranh danh hiệu một lần nữa. Đây là thời điểm rất hứa hẹn của CLB”.
Cầu thủ người Anh cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của HLV Arteta trong hành trình phát triển của đội bóng, đồng thời cho rằng chức vô địch Ngoại hạng Anh là phần thưởng xứng đáng cho người hâm mộ sau nhiều năm chờ đợi.
Myles Lewis-Skelly, cầu thủ 19 tuổi chưa ra đời khi Arsenal vô địch gần nhất năm 2004, thừa nhận chưa nguôi tiếc nuối với thất bại ở chung kết Champions League, nhưng nhấn mạnh toàn đội vừa có một mùa giải đáng nhớ. Anh cho biết những trải nghiệm cùng tập thể là nền tảng cho một kỷ nguyên mới của CLB.
“Chúng tôi thất vọng vì đã ở rất gần danh hiệu Champions League, nhưng điều đó chỉ khiến chúng tôi mạnh mẽ hơn. Đây là sự khởi đầu của một hành trình mới”, Lewis-Skelly nói.
Myles Lewis-Skelly, cầu thủ 19 tuổi chưa ra đời khi Arsenal vô địch gần nhất năm 2004, thừa nhận chưa nguôi tiếc nuối với thất bại ở chung kết Champions League, nhưng nhấn mạnh toàn đội vừa có một mùa giải đáng nhớ. Anh cho biết những trải nghiệm cùng tập thể là nền tảng cho một kỷ nguyên mới của CLB.
“Chúng tôi thất vọng vì đã ở rất gần danh hiệu Champions League, nhưng điều đó chỉ khiến chúng tôi mạnh mẽ hơn. Đây là sự khởi đầu của một hành trình mới”, Lewis-Skelly nói.
Một trong những khoảnh khắc được cổ vũ hào hứng nhất trong lễ diễu hành là khi Odegaard – đội trưởng đầu tiên của Arsenal kể từ Patrick Vieira năm 2004 đưa đội bóng lên ngôi vô địch Ngoại hạng Anh – nâng cao chiếc Cup ngay phía trước đoàn xe, nhận về tiếng reo hò cuồng nhiệt từ người hâm mộ.
Buổi lễ diễu hành mừng chức vô địch Ngoại hạng Anh của Arsenal.
Tấm vé lọt vào tứ kết châu Á đã trao cho U.17 Việt Nam giấy thông hành đến đấu trường World Cup. Đây là lần thứ ba trong lịch sử, bóng đá Việt Nam có đại diện dự World Cup ở cấp độ sân 11.
Hai lần dự World Cup trước đây thuộc về U.20 Việt Nam (dự U.20 World Cup 2017) và đội tuyển nữ Việt Nam (dự World Cup nữ 2023). Cả hai đã chơi đầy cố gắng, để lại hình ảnh đẹp. Tuy nhiên, đáng tiếc là hai đội đều không thể ghi bàn ở World Cup.
Năm 2017, U.20 Việt Nam hòa U.20 New Zealand (0-0) ở trận ra quân, sau đó thua 0-4 trước U.20 Pháp và 0-2 trước U.20 Honduras.
Đáng tiếc nhất là trận gặp U.20 New Zealand. Dù tạo ra nhiều cơ hội ăn bàn rõ nét, trong đó đáng kể nhất là pha đệm lòng cận thành vọt xà của Hoàng Đức hay sút chéo góc chệch cột ở khoảng cách 4 m của Thanh Bình, nhưng U.20 Việt Nam vẫn lỗi hẹn với bàn thắng đầu tiên. Sau trận thua U.20 Pháp, U.20 Việt Nam lại để thua U.20 Honduras, trong trận đấu Quang Hải khiến CĐV phải ôm đầu với cú sút xa uy lực đưa bóng đi dội cột.
Đến năm 2023, đội tuyển nữ Việt Nam thua Mỹ (0-3), Bồ Đào Nha (0-2) và Hà Lan (0-7) ở vòng bảng World Cup. Khó trách thầy trò HLV Mai Đức Chung, khi Việt Nam rơi vào bảng đấu quá nặng. Cả Mỹ (đương kim vô địch), Hà Lan (đương kim á quân) và Bồ Đào Nha đều là những đội mạnh nhất ở các nhóm hạt giống.
Trận khả dĩ nhất để đội tuyển nữ Việt Nam ghi bàn hoặc có điểm là màn so tài Bồ Đào Nha. Bích Thùy cùng đồng đội đã nhập cuộc tốt, tạo ra nhiều cơ hội, song lại bỏ lỡ đáng tiếc.
Lần này, trọng trách ghi bàn ở World Cup đặt lên vai U.17 Việt Nam.
Có thể kỳ vọng U.17 Việt Nam sẽ ghi bàn, hoặc ít nhất có điểm tại U.17 World Cup. Bởi vốn dĩ ở lứa U.17 khi tâm lý và chiến thuật cầu thủ chưa định hình rõ ràng, hạt giống bất ngờ luôn có mảnh đất màu mỡ để nảy mầm.
Tại U.17 World Cup 2025, U.17 CHDCND Triều Tiên từng gây sốc khi hòa 1-1 với U.17 Đức. U.17 Venezuela thậm chí đánh bại U.17 Anh để dẫn đầu bảng. U.17 Nhật Bản cũng vào tới tứ kết, chỉ thua U.17 Áo (đội sau đó về nhì) với tỷ số tối thiểu. Đội bóng tý hon đến từ châu Đại Dương, U.17 Cadelonia, cũng gây bất ngờ khi hòa U.17 Nhật Bản.
Luôn có rất nhiều biến số ở cấp độ U.17. Tại giải năm nay, U.17 Việt Nam nằm cùng bảng U.17 Mali, U.17 Bỉ và U.17 New Zealand. Trong đó, đối thủ New Zealand (so tài ngày 23.11) là vừa vặn nhất, để thầy trò HLV Cristiano Roland hướng đến chiến thắng.
U.17 Việt Nam từng đánh bại U.17 Úc (đội bóng trên lý thuyết mạnh hơn U.17 New Zealand), nhờ lối chơi kiểm soát, pressing và tấn công nhanh tự tin, đĩnh đạc. Điểm đáng khen của thầy trò Roland là luôn đá chủ động, có mảng miếng triển khai bóng khoa học, lớp lang dù phải gặp đối thủ mạnh. Không phải đội nào cũng có triết lý chơi rõ nét, bài bản như vậy. Chìa khóa chiến thắng, do đó, chỉ còn nằm ở khía cạnh tâm lý thi đấu. U.17 Việt Nam sẽ dốc sức tập luyện trong 6 tháng tới, đồng thời được tập huấn nước ngoài, giao hữu với đội mạnh để làm dày bản lĩnh thi đấu.
Một khoảnh khắc ghi bàn tại World Cup, dù có giúp U.17 vượt qua vòng bảng hay không, sẽ là cột mốc bóng đá Việt Nam cần để đánh dấu giai đoạn vươn mình.
Hơn 1 năm qua, HLV Luis Enrique đứng trên đỉnh vinh quang, nhưng người hâm mộ cần phải nhớ về những gì ông đã trải qua 4 năm trước đó. Sau thất bại của tuyển Tây Ban Nha tại World Cup 2022, ông Enrique phải từ chức trong tủi nhục. Thắng thua là chuyện bình thường của bóng đá, nhưng câu chuyện với Enrique khi đó lại chẳng hề gói gọn trong chuyện thắng thua.
Rất nhiều người Tây Ban Nha mở hội khi Enrique rời đi. Ernesto Vaca-Pereira Sanchez, một nhà báo tự do ở Madrid, chia sẻ: Một nửa người hâm mộ bóng đá xứ bò tót cầu mong Tây Ban Nha thất bại tại World Cup năm đó, vì ông Enrique không gọi lên tuyển nhiều cầu thủ của Real Madrid.
4 năm tại vị ở ghế HLV trưởng Tây Ban Nha, vị chiến lược gia quê xứ Asturias chịu đựng đủ những lời lẽ chỉ trích, phỉ báng và sự cô lập từ một bộ phận đông đảo người hâm mộ nước nhà. Lý do chỉ vì ông đã mạnh mẽ chọn triết lý bóng đá kiểm soát - cũng là triết lý tương đồng với Barca.
Nhưng HLV Enrique không ngại đối đầu, không nhượng bộ và sẵn sàng trả giá cho thất bại theo cách sòng phẳng - từ chức. Rời Tây Ban Nha, ông đến PSG làm việc, vẫn với thứ triết lý tương tự khi còn làm việc ở Barca và tuyển quốc gia. Sân Công viên các hoàng tử khi đó là một mớ hỗn độn với sự ra đi của Messi cùng Neymar, còn Mbappe chỉ ở lại đội bóng để hoàn thành nốt thời hạn hợp đồng trước khi rời sang "đội bóng trong mơ" Real Madrid.
Những ngày tăm tối trong cuộc đời cựu danh thủ này kéo dài tận 5 năm trời, mở đầu bằng nỗi đau mất con khi cô con gái Xana của ông qua đời vì ung thư năm 2019. Enrique già xọp đi trông thấy, và gần như biến thành một con người khác. Theo lời tường thuật của gia đình, ông thay đổi tính cách rất nhiều, trở thành một người sống hướng nội và không còn dùng mạng xã hội nữa.
Trên sân cỏ, Enrique ngày càng trở thành một người gai góc, gào thét nhiều hơn trên đường piste và không ngại bất kỳ va chạm nào trong hậu trường. Ở mùa giải cuối cùng của Mbappe tại PSG, từng có lần anh bị Enrique lôi vào phòng riêng để "dạy dỗ" về mặt chiến thuật.
Sau cùng, bằng sức mạnh của một chiến lược gia tràn đầy nhiệt huyết, một tín đồ bóng đá gan lì, một người cha mất con, Enrique vượt qua tất cả. Ông xây nên một PSG đúng như ý tưởng của mình mà không cần đến Mbappe hay các siêu sao hào nhoáng. 2 năm qua, PSG chơi đúng thứ bóng đá lý tưởng của Enrique.
Điều may mắn lớn nhất Enrique nhận được trong thời khắc đen tối của sự nghiệp chính là sự ủng hộ từ vị Chủ tịch Al Khelaifi - một người cũng nổi tiếng về tình yêu bóng đá dữ dội.
Giống như Enrique, tỉ phú Nasser Al Khelaifi cũng từng chìm ngập trong sự mỉa mai, chỉ trích của người hâm mộ. Ông hiện thực hóa một đội bóng trong mơ của làng bóng đá với bộ ba Messi - Neymar - Mbappe trên hàng công, chỉ để đổi lại những lời mai mỉa rằng "không hiểu gì về bóng đá".
Vào lúc suy kiệt nhất, Al Khelaifi đã tìm đúng ánh sáng của đời mình - HLV Luis Enrique. Và ở chiều ngược lại, chiến lược gia người Tây Ban Nha sau cùng cũng tìm được "minh chủ", một người sẵn sàng hậu thuẫn ông hết mình để xây dựng thứ bóng đá tưởng chừng phi thực tế trong thời hiện đại.
Enrique có thể sai khi phân hóa tuyển Tây Ban Nha, Al Khelaifi có lẽ cũng từng lạc lối vì những siêu sao ở PSG. Nhưng có một điều người hâm mộ phải khâm phục họ, đó là tình yêu và niềm tin mạnh mẽ vào bóng đá. Khi hai con người tràn đầy nhiệt huyết gặp nhau, họ đã biến thất bại thành vinh quang. Đó chính là lẽ công bằng mà bóng đá đền đáp cho Luis Enrique, cho Al Khelaifi.
Đông đảo người hâm mộ trung lập cho rằng bóng đá công bằng ở trận chung kết Champions League (kết thúc rạng sáng 31-5). PSG theo đuổi lối đá tấn công thực sự và giành chiến thắng 4-3 trước Arsenal trong loạt sút luân lưu 11m.
Pitchamon Opatniputh là tài năng trẻ hàng đầu của cầu lông Thái Lan. Dấu ấn lớn nhất của tay vợt 19 tuổi này là từng đoạt danh hiệu vô địch đơn nữ giải trẻ thế giới năm 2023. Ở lần chạm trán gần nhất tại giải Indonesia Masters hồi tháng 1.2026, Pitchamon Opatniputh ngược dòng đánh bại Nguyễn Thùy Linh với tỷ số 2-1.
Tái đấu lần này, Nguyễn Thùy Linh cùng Pitchamon Opatniputh tạo thế trận giằng co, cạnh tranh quyết liệt từng điểm. Những pha gài cầu được 2 tay vợt này thường xuyên sử dụng, chờ đối thủ mắc sai sót. Tay vợt Thái Lan có 2 lần giao cầu hỏng giúp Nguyễn Thùy Linh thu ngắn cách biệt. Tuy nhiên áp lực tấn công mạnh mẽ được Pitchamon Opatniputh tạo ra ở cuối ván 1 mang về hiệu quả giúp cô vươn lên giành chiến thắng 21/18.
Sức trẻ được tay vợt Pitchamon Opatniputh phát huy ở ván 2. Tay vợt Thái Lan chủ động điều cầu đa dạng để phá sức của Nguyễn Thùy Linh. Chiến thuật này đã mang lại hiệu quả cho tay vợt này bởi tay vợt số 1 cầu lông Việt Nam chỉ đeo bám trong nửa đầu ván 2 rồi có dấu hiệu hụt hơi, đánh mất thế trận và chấp nhận thất bại với điểm số cách biệt 10/21.
Gác vợt trước Pitchamon Opatniputh với tỷ số 0-2 sau 33 phút tranh tài, Nguyễn Thùy Linh dừng chân ở vòng 2 đơn nữ giải cầu lông Malaysia Masters 2026. Phần thưởng mà tay vợt số 1 cầu lông Việt Nam nhận được là 1.750 USD tiền thưởng (khoảng 45 triệu đồng) cùng 3.600 điểm thưởng.
Theo kế hoạch sau giải cầu lông Malaysia Masters, Nguyễn Thùy Linh sẽ tranh tài giải Singapore mở rộng diễn ra từ ngày 26 đến 31.5. Giải Singapore mở rộng ở cấp độ BWF World Tour Super 750, có tổng tiền thưởng 1 triệu USD (khoảng 26 tỉ đồng), cao hơn 1 bậc so với giải Malaysia Masters.