Trong lần đầu ra mắt khán giả quê nhà tại tổ hợp Caja Magica ở Madrid năm nay, Jodar có thể tự hài lòng với những gì đã làm được. Đối đầu tay vợt đồng trang lứa Joao Fonseca – sao mai được kỳ vọng nhất của quần vợt nam hơn một năm qua, Jodar đã thắng sau ba set trong tiếng reo hò của khán giả tại sân Manolo Santana.
Trên hành trình ấy, Jodar gửi tới làng banh nỉ một thông điệp rõ ràng: hình mẫu truyền thống của tay vợt nam Tây Ban Nha, gắn liền với hình ảnh bền bỉ có phần lam lũ bằng các cuộc đấu kéo dài bất tận trên sân đất nện, có lẽ đang thực sự đi vào dĩ vãng.
Rafael Nadal, ông vua sân đất nện, là người đầu tiên bắt đầu phá vỡ khuôn mẫu đó bằng những thay đổi trong lối chơi. Carlos Alcaraz gần như đọc lời tiễn biệt cho định kiến ấy suốt 5 năm qua. Jaume Munar, người bước vào mùa 2025 với phong cách chủ động tấn công hơn, cũng góp phần thúc đẩy xu hướng mới.
Và Jodar giờ như người được chọn để viết “giấy khai tử” cho quan niệm cũ kỹ đó. Tại Roland Garros, tay vợt 19 tuổi tiếp tục chứng minh điều ấy. Ngay lần đầu dự giải, Jodar đã tiến một mạch vào tứ kết bằng lối đánh giàu sức mạnh.
Hành trình đó của Jodar không suôn sẻ, và đôi lúc anh cũng nhận được may mắn. Gần nhất ở vòng bốn, Jodar bị đồng hương, vốn là bạn thân, Pablo Carreno Busta áp đảo. Tay vợt kỳ cựu mang đậm phong cách Tây Ban Nha truyền thống, liên tục dùng kinh nghiệm, sự tinh quái và những cú đánh bất ngờ để điều trái bóng khắp mặt sân. Tay vợt 34 tuổi thắng hai set đầu với cách chơi như một người thầy chỉ dạy cho học trò.
Nhưng rồi, vai của Carreno Busta gặp vấn đề. Sức mạnh trong những cú giao bóng giảm rõ rệt, còn cú trái tay không còn đủ uy lực. Jodar lập tức tận dụng cơ hội, kéo dài tình huống cho tới khi pha bóng thực sự thuận lợi mới dứt điểm. Thành quả cho Jodar là màn ngược dòng thắng 4-6, 4-6, 6-1, 6-2, 6-2.
Đó là trận thắng năm set thứ hai liên tiếp của Jodar. Trước đó ở vòng ba, anh vượt qua Alex Michelsen bằng sự kết hợp giữa hỏa lực từ cú thuận tay cuối sân và nền tảng thể lực vượt trội trong giai đoạn cuối trận.
Không phải đến bây giờ Jodar mới được chú ý. Tay vợt tuổi teen này gây tiếng vang từ cuối năm ngoái khi thắng Learner Tien. Khi đó, Jodar vẫn là ngôi sao của đội quần vợt Đại học Virginia. Nhưng kể cả vướng chuyện sách vở, anh vẫn giành ba danh hiệu ATP Challenger trong năm, đủ để đến Next Gen Finals.
Ngay trước mùa giải 2026, Jodar thông báo chuyển hẳn sang thi đấu chuyên nghiệp. Kể từ đó, tay vợt người Madrid không hề ngoái đầu nhìn lại. Jodar vượt qua vòng loại Australia Mở rộng rồi thắng trận chính thức đầu tiên tại Grand Slam sau năm set. Tay vợt 19 tuổi tiếp tục thắng hai trận vòng chính ở Miami Mở rộng, trước khi giành danh hiệu ATP Tour đầu tiên trong sự nghiệp tại Marrakech, Morocco hồi đầu tháng Tư.
Trở về sân đất nện quê nhà, Jodar lần đầu vào tứ kết một giải Masters 1000 bằng chuỗi bốn trận thắng liên tiếp, trong đó có chiến thắng trước tay vợt số tám thế giới Alex de Minaur ở vòng hai. Sau đó, anh đánh bại Fonseca rồi vượt qua Vit Kopriva, để gặp số một thế giới Jannik Sinner ở tứ kết. Khi ấy, Sinner đang sở hữu chuỗi 20 trận thắng liên tiếp.
“Tôi có cảm giác đây sẽ không phải lần duy nhất chúng tôi gặp nhau”, Sinner nói về Jodar ở Madrid. “Một tay vợt rất thú vị. Tài năng cực lớn”.
Jodar vẫn còn là “viên ngọc thô”. Anh chơi quyết liệt với tốc độ cao, đến mức đã chuẩn bị giao bóng trong lúc các cô cậu bé nhặt bóng còn chưa kịp trở lại vị trí. Trong trận gặp Fonseca, trọng tài nhiều lần phải nhắc Jodar chậm lại, chờ mọi thứ ổn định. Tay vợt Tây Ban Nha cũng liên tục dang tay phản ứng và sẵn sàng tranh luận.
“Rất khó khăn”, Jodar nói sau khi hạ Fonseca ở Madrid. “Những trận đấu như thế này thường được quyết định bởi những chi tiết rất nhỏ, ranh giới thắng thua rất mong manh. Tôi nghĩ mình đã xử lý tốt các tình huống đó và cố gắng chơi đúng theo lối đánh của bản thân”.
Theo Brian Rasmussen, trợ lý HLV đội nam Đại học Virginia, việc trung thành đi theo con đường riêng là yếu tố cốt lõi tạo nên thành công của Jodar. Ông tin phẩm chất đó được thừa hưởng từ cha tay vợt này, cũng tên Rafael Jodar, một HLV bóng rổ nữ, kiêm chuyên gia vật lý trị liệu và cũng là HLV quần vợt, phần lớn tự học. Chính người cha này đã dẫn dắt con trai từ vị trí ngoài top 700 thế giới, cách đây một năm, tiến sát tới top 40.
Jodar chưa bao giờ có ý định tiếp nối mẫu hình tay vợt Tây Ban Nha truyền thống. Anh có thể phòng ngự, có thể chạy khắp sân để cứu bóng, nhưng bản năng đầu tiên luôn là tấn công với vị trí đứng ôm sân, nhằm cố gắng buộc đối thủ không kịp đáp trả. “Rafa khiêm tốn đến mức cậu ấy sẵn sàng học hỏi từ bất kỳ ai”, Rasmussen, người từng đồng hành cùng Jodar tại Australia hồi tháng 1/2026, nhận xét. “Bất cứ điều gì tôi yêu cầu trong lúc tập luyện, cậu ấy đều làm với cường độ tối đa. Rất khiêm tốn và khát khao”.
Rasmussen và HLV trưởng Andres Pedroso của Đại học Virginia biết đến Jodar hồi 2023, khoảng một năm trước khi anh bùng nổ với chức vô địch Mỹ Mở rộng trẻ 2024. Khi đó, Jodar thậm chí còn nằm ngoài top 100 trẻ thế giới. Tuy nhiên, Rasmussen và Pedroso bị thuyết phục bởi tinh thần làm việc và khả năng hòa nhập tập thể của anh trong chuyến đi tới Mỹ tuyển sinh.
Tháng 11/2023, Đại học Virginia công bố việc chiêu mộ Jodar trên mạng xã hội. Người xuất hiện cùng anh trong bài đăng hôm đó không ai khác ngoài Fonseca.
Mùa hè 2024, Jodar có giai đoạn tập huấn tại Virginia, thi đấu tốt ở một giải tại Maryland, rồi tới New York và vô địch Grand Slam trẻ tại Mỹ. Với số đông tay vợt, đó thường là thời điểm bỏ qua con đường đại học và chuyển hẳn sang chuyên nghiệp. Fonseca đã làm như vậy và chưa từng khoác áo Virginia.
Jodar thì không. Chàng trai này gia nhập đội vào tháng 1/2025, đạt thành tích 19 thắng, 3 thua, được bầu chọn vào đội hình xuất sắc mùa giải và nhận danh hiệu Tân binh hay nhất năm của toàn bộ hệ thống thể thao học đường Mỹ. Không chỉ vậy, Jodar còn góp mặt trong danh sách sinh viên học tập xuất sắc của trường và được Hiệp hội Quần vợt Liên trường Mỹ vinh danh là vận động viên – học giả tiêu biểu.
Rời giảng đường, Jodar tiếp đà thăng tiến trên sân quần. Những chiến thắng ở hệ thống ATP Challenger ngày càng nhiều, và cũng đến lúc Jodar bước vào những giải đấu khó hơn. “Được chạm trán với nhiều đối thủ đẳng cấp cao giúp tôi nâng tầm bản thân”, Jodar nói sau khi thắng Alex de Minaur 6-3, 6-1 tại Madrid. “Khi đối đầu với những tay vợt như vậy, những người giỏi nhất thế giới, trình độ của bạn sẽ tăng lên rất nhiều”.
Tại Madrid, trình độ của Sinner là quá cao. Bản thân Jodar cũng thán phục: “Mọi cú đánh của anh ấy đều rất hoàn thiện. Đó là điều khiến Jannik khác biệt”.
Dù vậy, Jodar cũng ngày càng tiến gần hơn tới nhóm tinh hoa. Và tại Paris, trong bối cảnh Sinner đã bị loại, Jodar liên tục chứng minh vì sao bản thân trở nên khác biệt. Trận gặp hạt giống số hai Alexander Zverev ở tứ kết vào ngày mai 2/6 sẽ thực sự là lúc cái tên Jodar bước ra ánh sáng. Nếu anh thắng, người Tây Ban Nha sẽ lại mơ về viễn cảnh chàng trai trẻ 19 tuổi vô địch ngay lần đầu dự Roland Garros – như cách Nadal từng làm 21 năm trước.
Ngay trước khi hiệp hai bắt đầu, kênh truyền hình Fox chiếu lại tình huống gây tranh cãi trong bàn gỡ hòa của Anh.
Theo đó, cú phát bóng lên của thủ môn Orjan Nyland bên phía Na Uy đã chạm vào sợi dây treo camera trên cao (spidercam), trước khi rơi xuống vị trí của Elliot Anderson. Tiền vệ Anh chuyền cho Anthony Gordon, người sau đó kiến tạo để Jude Bellingham ghi bàn.
Ngay tại thời điểm bàn thắng được công nhận, thủ môn Selvik, Erling Haaland và HLV Stale Solbakken đều phản ứng dữ dội, nhưng trọng tài vẫn giữ nguyên quyết định.
Cựu trọng tài Ngoại hạng Anh Mark Clattenburg, thành viên đội ngũ bình luận của Fox tại World Cup, cho rằng VAR lẽ ra phải can thiệp và không công nhận bàn thắng của Anh.
Na Uy trở lại sau quãng nghỉ với sự chủ động rõ rệt. Đội bóng Bắc Âu liên tiếp tạo ra những pha bóng nguy hiểm trong vòng cấm Anh. Từ quả phạt góc, Kristoffer Ajer bật cao đánh đầu đưa bóng dội xà.
HLV Thomas Tuchel tung Reece James vào sân thay Anthony Gordon. James được bố trí đá ở khu vực trung tâm bên cạnh Elliot Anderson, trong khi Jude Bellingham trở lại vai trò số 10 quen thuộc và Eberechi Eze được đẩy ra cánh trái.
Na Uy cũng thực hiện hai sự thay đổi người. Antonio Nusa và Oscar Bobb được tung vào sân thay Andreas Schjelderup cùng Alexander Sorloth.
HLV hai đội tranh thủ chỉ đạo khi trận đấu tạm dừng để các cầu thủ tiếp nước. Sẽ rất đáng chờ đợi xem liệu khoảng dừng này có trở thành chất xúc tác giúp trận đấu sôi động trở lại hay không, giống như những gì đã xảy ra trong hiệp một.
Anh là đội tuyển quốc gia mà Turpin cầm còi nhiều nhất trong sự nghiệp. Trận gặp Na Uy là lần thứ chín ông điều khiển một trận đấu của "Tam sư".
Trong tám trận trước đó, Anh thắng năm, hòa một và thua hai. Trận hòa duy nhất là kết quả 0-0 trước Slovenia tại Euro 2024. Đáng chú ý, tuyển Anh bất bại trong bốn trận gần nhất có Turpin làm trọng tài.
Lần gần nhất "Tam sư" thua dưới sự điều khiển của Turpin là thất bại 0-4 trước Hungary tại UEFA Nations League vào tháng 6/2022. Trọng tài người Pháp cũng từng bắt trận Anh thua Hà Lan sau hiệp phụ ở bán kết Nations League 2019.
Trong khi đó, Turpin mới chỉ cầm còi một trận của Na Uy. Đó là thất bại 0-2 trước Hà Lan ở vòng loại World Cup 2022.
Hậu vệ Torbjorn Lysaker Heggem đá bồi cận thành vào lưới trống rồi chạy đi ăn mừng với các đồng đội.
Nhưng sau khi tham khảo VAR, trọng tài xác định Erling Haaland đẩy ngã Elliot Anderson trước khi Na Uy đá phạt góc dẫn đến bàn thắng. Vì thế, bàn thắng không được công nhận và Na Uy thực hiện lại quả phạt góc.
Harry Kane bị kéo ngã, giúp Anh có cơ hội từ một quả đá phạt ở vị trí khá thuận lợi. Nhưng cầu thủ vào sân thay người Eberechi Eze lại dứt điểm trúng người Anthony Gordon rồi đổi hướng ra ngoài đường biên ngang. Na Uy được hưởng quả phát bóng lên.
HLV Thomas Tuchel thực hiện hai sự thay đổi ngay đầu hiệp hai. Bukayo Saka và Eberechi Eze được tung vào thay Noni Madueke cùng Declan Rice.
Việc Rice bị rút ra là quyết định đáng chú ý. Nhiều khả năng tiền vệ này gặp vấn đề về thể lực, khi cảm thấy không khỏe trong những ngày đầu tuần.
Trong năm trận từ đầu giải, Na Uy thắng bốn và chỉ thua một - thất bại 1-4 trước Pháp ở lượt cuối vòng bảng. Trận này, HLV Stale Solbakken thay đổi tới 10 vị trí trong đội hình xuất phát để dưỡng sức cho các trụ cột.
Nếu đánh bại Pháp, Na Uy sẽ đứng đầu bảng I. Tuy nhiên, việc chấp nhận xếp nhì bảng để giữ thể lực cho các cầu thủ chủ chốt đã phát huy hiệu quả khi đại diện châu Âu lần lượt vượt qua Bờ Biển Ngà và Brazil ở vòng knock-out để lần đầu tiên góp mặt ở tứ kết một giải đấu lớn.
Các trận đấu của Na Uy cũng mang đến nhiều cảm xúc. Họ ghi bàn và thủng lưới trong cả năm trận đã đấu, ghi 12 bàn nhưng cũng nhận chín bàn thua. Trong lịch sử World Cup, chỉ có tuyển Đức năm 1954 từng vừa ghi vừa thủng lưới ít nhất 10 bàn trên hành trình vào bán kết.
Trong khi đó, hành trình của Anh có nhiều cung bậc khác nhau. Chiến thắng trước Mexico trên sân Azteca ở vòng 1/8 được xem là một trong những trận đấu đáng nhớ nhất giải, đồng thời cho thấy "Tam sư" sở hữu sự kết hợp giữa chất lượng chuyên môn, bản lĩnh và cả yếu tố may mắn - những yếu tố cần thiết để tiến sâu.
Khác với Na Uy, Anh đã quá quen với các trận tứ kết World Cup. Chỉ Brazil và Đức (cùng 14 lần) góp mặt ở vòng tám đội nhiều hơn Anh (11). Tuy nhiên, thành tích của đội tuyển xứ sương mù tại vòng đấu này không thật sự ấn tượng. Anh chỉ thắng ba trong 10 trận tứ kết World Cup trước đây và có tới bảy lần để lọt lưới từ hai bàn trở lên.
Tuyển Brazil sẽ đối đầu với Na Uy ở vòng 16 đội World Cup 2026 trên sân vận động MetLife, East Rutherford (Mỹ) lúc 3h ngày 6-7.
Dù được đánh giá cao hơn nhưng "Những vũ công Samba" cần phải cảnh giác vì Na Uy đang sở hữu một tập thể khá đồng đều. Họ chơi gắn kết và đặc biệt là họ có "siêu tiền đạo" Erling Haaland với chiến tích ghi 60 bàn thắng trong 53 trận thi đấu quốc tế.
Nhưng bên cạnh khả năng săn bàn sát thủ, Haaland còn nổi tiếng với tốc độ. Theo thống kê của FIFA, tốc độ cao nhất của Haaland tại World Cup 2026 là 36,5 km/h mà anh đã thể hiện trong trận đấu với Iraq. Tốc độ cao thứ hai của anh ở trận gặp Senegal với 35,2 km/h.
Trong khi đó, cầu thủ người Brazil duy nhất tiến gần đến kỷ lục "sao chổi" của Haaland là hậu vệ Danilo. Nhưng anh cũng chỉ đạt tốc độ cao nhất là 34,2 km/h trong trận thắng Scotland 3-0 ở vòng bảng. Còn những cầu thủ khác của Brazil đều có tốc độ chậm hơn rất nhiều.
Như trung vệ Marquinhos có tốc độ cao nhất là 33,8 km/h ở trận Brazil thắng Nhật Bản 2-1 ở vòng 32 đội. Raphinha đạt tốc độ "đỉnh" là 33,3 km/h trong trận Brazl thắng Haiti 3-0.
Còn tiền đạo Vinicius nổi tiếng với những bước chạy thần tốc cũng chỉ đạt tốc độ cao nhất là 34,1 km/h trong trận Brazil hòa Morocco 1-1.
Những thống kê đó cho thấy không có cầu thủ Brazil nào có thể "bắt kịp" Haaland trong những tình huống bứt tốc. Điều này gây lo sợ cho giới truyền thông và người hâm mộ bóng đá Brazil.
Tuy nhiên HLV tuyển Brazil Ancelotti khẳng định ông không có kế hoạch nào để chống lại một mình Haaland. Ông nói: "Tôi không nghĩ có cái gọi là kế hoạch "chống Haaland". Các hậu vệ của tôi đã đối đầu với Haaland nhiều lần ở châu Âu rồi nên mọi người đều biết cách cậu ấy chơi. Tôi không có gì phải giải thích cho các hậu vệ của mình về cách để chống lại cậu ấy cả.
Vì vậy chúng tôi chỉ tập trung chuẩn bị kỹ lưỡng cho trận đấu, hiểu rõ những đặc điểm cơ bản của đối thủ. Na Uy là một đội bóng khó chơi, một đội bóng có cấu trúc, có tổ chức rất tốt, vì vậy chúng tôi phải chơi ở phong độ tốt nhất".
Sau hơn một tuần kể từ khi Ai Cập bị Argentina loại đầy tiếc nuối, HLV Hossam Hassan đã lên tiếng làm rõ về hành động khoanh tay rồi giơ lên trước ống kính truyền hình trong lúc phản ứng quyết định của trọng tài FranCois Letexier. Cử chỉ này từng khiến dư luận quốc tế xuất hiện nhiều đồn đoán, trong đó có ý kiến cho rằng ông muốn kích hoạt quy trình xử lý hành vi phân biệt chủng tộc.
Tuy nhiên, chiến lược gia người Ai Cập phủ nhận hoàn toàn cách hiểu đó. HLV Hassan chia sẻ trên kênh ON E của Ai Cập tối 14.7 (giờ Việt Nam): "Cử chỉ đó không mang ý nghĩa liên quan đến phân biệt chủng tộc. Tôi chỉ muốn nói với trọng tài rằng ông ta không công bằng".
HLV Hossam Hassan phải nhận thẻ vàng vì hành động của mình
ẢNH: REUTERS
Theo lời kể của HLV Hassan, tình huống hỗn loạn bắt nguồn từ bàn thắng thứ hai của Mostafa Zico bị từ chối sau khi VAR xác định cầu thủ này phạm lỗi với Lisandro Martinez. Quyết định khiến toàn bộ băng ghế huấn luyện Ai Cập phản ứng dữ dội.
Điều khiến ông bất ngờ là Messi cùng một số cầu thủ Argentina cũng tiến đến khu vực tranh cãi. HLV Hassan kể: "Họ đến chỗ chúng tôi khi tôi đang nói chuyện với trọng tài. Sau đó Messi tiến lại gần và liên tục hỏi: Tại sao? Tại sao? Tại sao? Đây là một trong số rất ít lần tôi thấy cậu ấy tham gia vào một cuộc tranh cãi như vậy".
Nhà cầm quân 59 tuổi cho biết ông chủ động không đáp trả Messi để tránh làm căng thẳng tình hình.
"Tôi không muốn nói gì với Messi. Tất cả những gì tôi nói đều hướng về trọng tài. Tôi chỉ muốn nói rằng những gì xảy ra là không công bằng. Tôi cố gắng tránh mọi lời qua tiếng lại với Messi vì tôn trọng sự nghiệp của cậu ấy", ông nhấn mạnh.
Đáng chú ý, HLV Hassan còn tiết lộ Messi đã trải qua những cảm xúc rất mạnh trong trận đấu.
"Cuối cùng cậu ấy đã khóc vì chịu áp lực và cảm xúc quá lớn", HLV Ai Cập chia sẻ.
Ai Cập từng dẫn trước Argentina 2-0 nhưng cuối cùng để thua 2-3 sau bàn quyết định ở những phút bù giờ. Đây là kết quả khiến đội bóng châu Phi lỡ cơ hội lần đầu tiên góp mặt ở tứ kết World Cup.
Trong cuộc phỏng vấn, HLV Hassan tiếp tục bày tỏ sự tiếc nuối và cho rằng các quyết định của trọng tài ở khoảng 13 phút cuối đã ảnh hưởng đáng kể đến cục diện trận đấu. Thuyền trưởng đội tuyển Ai Cập nói: "Những quyết định đảo ngược, các thẻ vàng, những pha phạm lỗi và cả tình huống chúng tôi cho rằng đáng được hưởng phạt đền đã tạo áp lực rất lớn lên các cầu thủ. Dù vậy, tôi không trách họ. Chúng tôi đã ở rất gần chiến thắng".
Thầy trò HLV Hossam Hassan vẫn nhận được nhiều lời khen ngợi dù phải dừng chân ở vòng 16 đội World Cup 2026
Theo HLV Hassan, sau trận đấu ông đã vào phòng thay đồ để động viên toàn đội và cảm ơn các học trò vì màn trình diễn quả cảm trước nhà đương kim vô địch.
Bên cạnh việc nhắc lại trận thua Argentina, HLV Hassan khẳng định ông tự hào khi đã đưa Ai Cập lần đầu tiên trong lịch sử vượt qua vòng bảng và vào tới vòng 16 đội World Cup.
Chiến lược gia này cũng bác bỏ những đoạn video AI lan truyền trên mạng xã hội, trong đó cho thấy ông có hành động bạo lực với các cầu thủ sau trận đấu. Đồng thời, ông khẳng định: "Tôi vỗ lưng và động viên các cầu thủ. Việc Ai Cập mới chỉ bốn lần dự World Cup là điều đáng tiếc. Tôi hứa rằng chừng nào còn dẫn dắt đội tuyển, chúng tôi sẽ không để Ai Cập bỏ lỡ thêm một kỳ World Cup nào nữa".