Theo kênh EPSN, Saliba sẽ được kiểm tra chuyên sâu để xác định mức độ nghiêm trọng của chấn thương. Tuy nhiên, các đánh giá ban đầu cho thấy anh có thể phải nghỉ thi đấu thời gian dài để điều trị và hồi phục, đồng nghĩa với việc không thể chơi cho tuyển Pháp tại World Cup sắp khởi tranh.
Theo truyền thông Pháp, vấn đề ở lưng của Saliba đã kéo dài trong nhiều tháng qua. Cơn đau tái phát nhiều lần nhưng trung vệ sinh năm 2001 vẫn cố gắng thích nghi và duy trì phong độ ổn định tại cả Ngoại hạng Anh lẫn Champions League.
Đội ngũ y tế của Arsenal đã xây dựng một phác đồ điều trị riêng nhằm giúp cầu thủ này giảm đau và duy trì khả năng thi đấu. Ban huấn luyện cũng nhận thức rõ việc Saliba phải nén đau để ra sân trong giai đoạn quyết định của mùa giải. Một thủ thuật y khoa hoặc ca can thiệp chuyên môn, chưa được tiết lộ cụ thể, được cho là có thể được thực hiện sau mùa hè để xử lý dứt điểm chấn thương. Điều này làm gia tăng lo ngại về khả năng góp mặt của anh tại World Cup.
Dù xuất hiện nhiều thông tin về khả năng Saliba phải chia tay World Cup, HLV Didier Deschamps đã lên tiếng bác bỏ. “Cậu ấy đang ở đây, mọi thứ đều ổn”, nhà cầm quân 57 tuổi nói trong buổi họp báo hôm 1/6. “Điều đó không đúng sự thật. Tôi không biết thông tin đó xuất phát từ đâu và cũng không muốn biết”.
Mùa 2025-2026, Saliba ra sân 50 trong tổng số 63 trận của Arsenal trên mọi đấu trường. Anh đóng vai trò quan trọng trong hành trình giúp đội bóng thành London vô địch Ngoại hạng Anh và vào chung kết Champions League.
Saliba lần đầu được triệu tập lên tuyển Pháp vào tháng 3/2022, thay Benjamin Pavard bị chấn thương trong các trận giao hữu gặp Bờ Biển Ngà và Nam Phi. Trung vệ của Arsenal sau đó góp mặt ở 5 trận thuộc UEFA Nations League 2022-2023, được triệu tập dự World Cup 2022 tại Qatar và ra mắt giải khi vào sân thay Raphael Varane trong trận đấu Tunisia. Đến tháng 5/2024, anh tiếp tục góp mặt trong danh sách tuyển Pháp dự Euro.
Trong danh sách các hậu vệ được HLV Deschamps triệu tập cho World Cup 2026 còn có Lucas Digne, Malo Gusto, Lucas Hernandez, Theo Hernandez, Ibrahima Konate, Jules Kounde, Maxence Lacroix và Dayot Upamecano.
Saliba từng vắng mặt trong đợt tập trung đội tuyển quốc gia hồi tháng 3 vì chấn thương mắt cá chân. Khi đó, Deschamps sử dụng cặp trung vệ từng khoác áo RB Leipzig là Upamecano và Konate. Nếu Saliba không thể tham dự World Cup, đây nhiều khả năng sẽ là bộ đôi trung vệ đá chính của “Les Bleus”.
Dù vậy, tuyển Pháp vẫn sở hữu chiều sâu lực lượng đáng kể ở hàng thủ. Maxence Lacroix, người vừa trải qua mùa giải ấn tượng trong màu áo Crystal Palace, được đánh giá đủ khả năng cạnh tranh suất đá chính. Trong khi đó, Lucas Hernandez có thể thi đấu tốt cả ở vị trí trung vệ lẫn hậu vệ trái.
Hậu vệ đa năng Pierre Kalulu của Juventus từng góp mặt trong danh sách đội tuyển Pháp đá giao hữu với Brazil và Colombia hồi tháng 3 nhưng không được điền tên vào danh sách cuối cùng. Ngoài Kalulu, trung vệ kỳ cựu Clement Lenglet cũng được xem là một phương án thay thế tiềm năng. Trong khi đó, Loic Bade và Benjamin Pavard bị đánh giá là không có phong độ thuyết phục ở cấp CLB thời gian qua.
Man City không chỉ là đối thủ của Chelsea trong trận chung kết Cup FA trên sân Wembley hôm nay. Với BlueCo - quỹ đầu tư Mỹ sở hữu Chelsea, đội bóng của Pep Guardiola còn là chuẩn mực vận hành - vừa là hình mẫu để tham chiếu, vừa là nguồn cung nhân sự, và cũng là hệ quy chiếu cho toàn bộ quá trình tái thiết Stamford Bridge trong hơn 4 năm qua.
Sự kết nối giữa hai CLB xuất hiện ở nhiều tầng nấc. Trên sân, những cái tên trưởng thành từ học viện Man City như Cole Palmer hay Romeo Lavia nhiều khả năng đá chính cho Chelsea. Tosin Adarabioyo và Liam Delap cũng có thể góp mặt.
Trên băng ghế huấn luyện, HLV tạm quyền Calum McFarlane - từng làm việc tại học viện Man City - sẽ đối đầu Guardiola. Và trong bộ máy điều hành, nhiều nhân sự như Laurence Stewart, Joe Shields hay Dave Fallows đều có xuất thân từ hệ thống của đội bóng thành Manchester.
Ngay sau khi tiếp quản Chelsea từ Roman Abramovich năm 2022, BlueCo đã nhanh chóng xem Man City như mô hình lý tưởng. Raheem Sterling là bản hợp đồng tiêu biểu, được đánh giá cao nhờ những gì anh thể hiện dưới thời Guardiola. Thậm chí, thương vụ Marc Cucurella từng được thúc đẩy phần nào bởi việc Man City cũng quan tâm đến cầu thủ này.
Khi bộ máy tuyển trạch dần được tổ chức bài bản hơn, ảnh hưởng từ hệ thống Man City càng rõ nét. Joe Shields - người từng có nhiều năm làm việc tại học viện Man City - gia nhập Chelsea và thúc đẩy chiến lược nhắm vào các tài năng trẻ từ chính đối thủ. Hệ quả là hàng loạt cầu thủ trưởng thành từ học viện Man City như Palmer, Lavia, Tosin hay Delap lần lượt cập bến Stamford Bridge.
Không chỉ cầu thủ, mô hình nhân sự cũng được "sao chép" phần nào. Nhiều nhân vật từng làm việc tại sân Etihad tiếp tục được đưa về Chelsea trong các vị trí chiến lược ở học viện và bộ phận phân tích hiệu suất. Enzo Maresca - từng là trợ lý của Guardiola trong mùa giải ăn ba 2022-2023- được bổ nhiệm làm HLV trưởng, trở thành minh chứng rõ rệt nhất cho xu hướng "Man City hóa" về tư duy chiến thuật.
Maresca mang đến Chelsea triết lý kiểm soát bóng và xây dựng lối chơi vị trí đặc trưng của Guardiola. Dưới thời ông, đội bóng phần nào hình thành được bản sắc và gặt hái thành công - giành quyền dự Champions League, đoạt Conference League và FIFA Club World Cup 2025.
Tuy nhiên, sự ổn định vẫn là dấu hỏi lớn.
Dù có những tín hiệu tích cực ở mùa giải trước, khoảng cách giữa Chelsea và Man City đã nhanh chóng nới rộng trở lại. Thất bại 0-3 ngay tại Stamford Bridge tháng trước cho thấy chênh lệch vẫn rất lớn. Chelsea nguy cơ trắng tay, không dự Cup châu Âu mùa tới và phải cố vớt vát bằng Cup FA, còn Man City vẫn còn nguyên cơ hội giành cú ăn ba quốc nội, bất chấp những biến động.
Về mặt nhân sự, không phải tất cả "dấu ấn Man City" đều mang lại hiệu quả như kỳ vọng. Sterling sa sút chóng vánh và trở thành người thừa, Cucurella phải mất thời gian dài để thích nghi, trong khi các thương vụ như Lavia hay Delap vẫn chưa chứng minh được giá trị tương xứng. Ngay cả những lựa chọn chiến lược như Sancho cũng chưa giải quyết được bài toán hàng công của Chelsea.
Điểm sáng lớn nhất vẫn là Cole Palmer - cầu thủ đang trở thành trụ cột quan trọng. Tuy nhiên, sự phụ thuộc vào một vài cá nhân khiến bức tranh tổng thể của Chelsea chưa thực sự ổn định.
Ở góc độ chiến lược, việc "mượn hệ sinh thái Man City" giúp Chelsea tiếp cận nhanh hơn với chuẩn vận hành bóng đá hiện đại. Nhưng đồng thời, nó cũng đặt ra câu hỏi về bản sắc: liệu đội bóng đang xây dựng một hệ thống riêng, hay chỉ đang sao chép một mô hình vốn được vận hành hoàn hảo ở Etihad?
Trong bối cảnh BlueCo tiếp tục chịu áp lực từ người hâm mộ và phải rà soát lại chiến lược, lựa chọn HLV trưởng tiếp theo sẽ mang tính quyết định. Những cái tên như Xabi Alonso hay Andoni Iraola được nhắc đến, mỗi người đại diện cho một hướng đi khác nhau: tiếp tục duy trì tư duy kiểm soát kiểu Guardiola, hay chuyển sang một triết lý linh hoạt hơn.
Dù lựa chọn thế nào, một thực tế vẫn không thay đổi: Man City sẽ tiếp tục là thước đo cho Chelsea - không chỉ trong trận chung kết tại Wembley hôm nay, mà còn trong cả hành trình tìm lại vị thế của họ ở bóng đá Anh và châu Âu.
Phút bù hiệp một trên sân Hard Rock, Miami, Jude Bellingham đột phá vào cấm địa rồi sút chân trái gỡ hòa 1-1 cho Anh. Bàn thua đến ngay trước giờ nghỉ khiến Solbakken nổi giận. HLV 58 tuổi cầm chai nước đang uống rồi ném mạnh về phía băng ghế huấn luyện. Chai nước bay trúng chân một trợ lý đang ngồi, nhưng người này gần như không phản ứng. Các thành viên ban huấn luyện Na Uy cũng tỏ rõ sự thất vọng sau khi đội nhà để vuột lợi thế.
Không dừng lại ở đó, Solbakken còn tiến đến tranh luận gay gắt với trọng tài Clement Turpin khi hết hiệp một. Theo truyền thông Na Uy, sự bất mãn của Solbakken đến từ tình huống tranh cãi dẫn tới bàn gỡ.
Thủ môn Orjan Nyland cho rằng cú phát bóng lên của anh trước đó đã chạm hệ thống dây treo camera phía trên sân và rơi xuống sớm hơn bình thường. Solbakken lập tức phản ứng, nhưng trọng tài Turpin vẫn cho trận đấu tiếp tục, trước khi Anh tổ chức tấn công và Bellingham ghi bàn.
Solbakken 58 tuổi, nổi tiếng là HLV thẳng tính, giàu cảm xúc và không ngại va chạm. Trước vụ ném chai nước ở trận gặp Anh, ông đã nhiều lần gây tranh cãi vì những phát ngôn và phản ứng quyết liệt. Năm 2024, Solbakken công khai chỉ trích giới truyền thông Na Uy trong một cuộc họp báo, thậm chí đáp trả trực diện một phóng viên của báo VG khi liên tục bị chất vấn về việc sử dụng Martin Odegaard.
Tại World Cup 2026, Solbakken cũng có lúc trở thành tâm điểm. Ông gọi HLV Steve Clarke của Scotland là "thiếu chuyên nghiệp" vì hủy trận đấu tập vào phút chót, rồi công khai chỉ trích FIFA sau quyết định cho Folarin Balogun được thi đấu dù trước đó nhận thẻ đỏ. Solbakken cho rằng quyết định này làm tổn hại tính công bằng của giải đấu.
Sang hiệp hai trên sân Miami, sự thất vọng của Na Uy càng lớn hơn khi Torbjorn Heggem đưa được bóng vào lưới từ một tình huống phạt góc ở phút 55. Sau khi nhận tín hiệu từ VAR, trọng tài Turpin ra xem màn hình và quyết định không công nhận bàn thắng.
Theo VAR, Erling Haaland đã phạm lỗi với Elliott Anderson trước khi quả phạt góc được thực hiện. Quyết định này khiến các cầu thủ và ban huấn luyện Na Uy tiếp tục phản ứng. Báo chí nước này cũng cho rằng pha va chạm giữa Haaland và Anderson chỉ là tình huống tranh chấp thông thường, nên việc hủy bàn thắng là quá nặng tay.
Trên sân, Na Uy còn một lần đưa bóng dội xà ngang từ cú đánh đầu của Kristoffer Ajer ở phút 76, trong khi Anh cũng có cơ hội ở cuối trận nhưng không thể ghi thêm bàn trước hiệp phụ. Bước ngoặt cuối cùng đến ngay đầu hiệp phụ một. Sau cú sút xa của Morgan Rogers bị Orjan Nyland đẩy ra, Bellingham nhanh chân đá bồi ấn định chiến thắng 2-1 cho Anh. Tiền vệ Real Madrid hoàn tất cú đúp và đưa "Tam Sư" vào bán kết.
Dù dừng bước ở tứ kết, Na Uy vẫn khép lại một kỳ World Cup đáng nhớ. Đoàn quân Solbakken thắng bốn trận, nhiều hơn tổng số chiến thắng của họ trong tất cả các kỳ World Cup và Euro trước đó cộng lại. Lối chơi cống hiến cùng màn trình diễn của những cầu thủ như Erling Haaland, Martin Odegaard hay Andreas Schjelderup giúp Na Uy trở thành hiện tượng của giải.
Trong khi đó, chiến thắng 2-1 giúp Anh vào bán kết, nơi họ sẽ gặp Argentina hoặc Thụy Sĩ lúc 2h thứ Năm 16/7, giờ Hà Nội.
Ca sĩ diện trang phục phom dáng corset trắng, kết hợp boots cùng tông. Xung quanh cô, các vũ công cầm đạo cụ là các mô hình giấy, in hình những biểu tượng gắn với thành phố Los Angeles như cây cọ, vòng đu quay Santa Monica, ván lướt sóng - môn thể thao được yêu thích ở nơi đây. Trên các diễn đàn thể thao, nhiều fan khen Lisa gợi cảm, giàu năng lượng.
Goals do nhóm Tropkillaz của Brazil sản xuất, được miêu tả là sự kết hợp của âm nhạc quốc tế, hòa trộn nhiều phong cách để tạo nên một ca khúc sôi động. Dự án theo đuổi cách tiếp cận đa văn hóa, nhấn mạnh sự giao thoa giữa các khu vực, qua đó tôn vinh tinh thần toàn cầu của bóng đá.
Trước đó, Tyla và Future biểu diễn Game Time, ca khúc truyền thông điệp về quyết tâm, khát khao chiến thắng và tinh thần thi đấu hết mình. Bài hát hòa trộn chất Afropop, amapiano và R&B đặc trưng của Tyla với phong cách hip-hop, trap của Future.
Lễ khai mạc của nước chủ nhà Mỹ diễn ra ngắn gọn trong 16 phút. Ngoài điểm nhấn là các phần trình diễn của Lisa, Tyla, chương trình không để lại nhiều ấn tượng. Ngôi sao nhạc pop Katy Perry không xuất hiện ở phần đầu như thông báo của FIFA. Các fan dự đoán cô hát trong thời gian nghỉ giữa giờ trận đấu giữa tuyển Mỹ và Paraguay.
Trước đó vài tiếng, Michael Bublé, Elyanna và Jessie Reyez, Nora Fatehi, Sanjoy và Vegedream, Alessia Cara hát trong buổi lễ ở Canada. Ngày 11/6, Shakira, Bruna Boy, J Balvin xuất hiện trong sự kiện mở màn ở Mexico. Năm nay, World Cup lần đầu có đến ba lễ khai mạc do ba nước đồng chủ nhà tổ chức.