FIFA đã quyết định trao quyền đăng cai World Cup 1994 cho Mỹ, đất nước vốn được xem là “vùng sâu, vùng xa” trên bản đồ bóng đá thế giới ở thời điểm ấy. Quả thực, quyết định này đã mang tới nhiều dấu hiệu tích cực.
Sự hiếu kỳ của những khán giả Mỹ (những người vốn quen với bóng bầu dục) đã tạo ra số lượng khán giả kỷ lục. Trung bình mỗi trận đấu, những sân vận động ở Mỹ có tới 69.000 người tới theo dõi. Tổng số khán giả theo dõi giải đấu lên tới 3,6 triệu người. Tới nay (ngay cả khi World Cup được tăng lên 32 đội), đây vẫn là kỷ lục trong lịch sử giải đấu.
Người Mỹ cũng đã cho thấy sự chuyên nghiệp khi tổ chức kỳ World Cup hoành tráng bậc nhất trong lịch sử bóng đá. Lần đầu tiên, những người hâm mộ được thấy giải đấu toàn cầu hóa tới vậy bởi cách làm truyền thông quá tốt.
Bên cạnh đó, World Cup 1994 cũng là giải đấu đầu tiên, FIFA quyết định tính 3 điểm cho một trận thắng để làm tăng sự hấp dẫn. Nhưng bên cạnh những nét đẹp ấy, kỳ World Cup 1994 cũng chứng kiến những câu chuyện buồn, về tấn bi kịch không thể nào phai mờ trong lịch sử bóng đá.
Giải đấu này chứng kiến sự tàn lụi của huyền thoại, đó là Diego Maradona. Sau màn ăn mừng kiểu hít thuốc phiện ở trận gặp Hy Lạp, Diego Maradona đã lọt vào tầm ngắm của FIFA. Sau lượt đấu thứ 2 với Nigeria, ông đã bị đưa đi kiểm tra. Cuối cùng, “Cậu bé vàng” đã dương tính với ma túy.
Ông bị loại khỏi World Cup khi mà vòng bảng chưa kết thúc. Sau đó, Maradona đã bị cấm thi đấu. Sau này, tờ Telegraph còn tiết lộ chi tiết đáng chú ý, khi “Cậu bé vàng” đã làm quen với “làn khói trắng” từ 11 năm trước. Có nghĩa rằng, ông đã chơi ma túy ở giải đấu thăng hoa nhất sự nghiệp, World Cup 1986.
Bi kịch của Maradona chưa phải là đỉnh điểm. Andres Escobar đã bị bắn chết ở quê nhà sau khi khiến Colombia bị loại (vì bàn thắng phản lưới nhà trong trận đấu với Mỹ). Với những kẻ quá khích, hành động của Andres Escobar chẳng khác gì phản quốc. Sự phẫn nộ còn tăng thêm khi Colombia (khi ấy là ứng cử viên vô địch) đã bị loại ngay từ vòng bảng.
Tới tận bây giờ, cái chết của Andres Escobar vẫn là vết nhơ không thể gột rửa. Nó là bi kịch lớn nhất trong lịch sử World Cup. Bi kịch hơn khi sau này, kẻ giết hậu vệ người Colombia chỉ bị đi tù 11 năm.
Ở mức độ nhẹ nhàng hơn, cú sút phạt đền hỏng ăn của Roberto Baggio trong trận chung kết World Cup 1994 với Brazil cũng được xem là bi kịch. Đó là “bi kịch” của người hùng (đã giúp Italy lọt vào chung kết khi ghi 5 bàn sau 3 trận knock-out với Nigeria, Tây Ban Nha, Bulgaria) hóa tội đồ. Cả đất nước Italy chìm trong tấn bi kịch lịch sử.
Trong khi đó, Brazil cũng “biến hình” ở giải đấu này. Từ đội bóng nổi tiếng với lối chơi tấn công rực rỡ, Selecao bỗng trở thành đội tuyển phòng ngự. Họ bố trí nhiều tiền vệ xu hướng phòng thủ và giàu tính chiến đấu hơn là biểu diễn. Họ bước vào trận chung kết với 3 chiến thắng với cách biệt một bàn. Tới trận chung kết, Italy và Brazil đã trình diễn trận đấu tẻ nhạt, với tỷ số hòa 0-0.
Cuối cùng, Brazil đã lên ngôi sau chiến thắng ở loạt sút luân lưu, khi Roberto Baggio đá hỏng quả luân lưu cuối cùng của Italy. Đây là lần đầu tiên sau 24 năm, Brazil mới trở lại ngôi vị cao nhất bóng đá thế giới.
Trên sân BC Place tại Vancouver sáng 19.6, đội tuyển Canada thể hiện sức mạnh vượt trội khi đánh bại Qatar với tỷ số 6-0. Jonathan David lập hat-trick, trong khi Ismaël Koné, Tajon Buchanan và Cyle Larin mỗi người đóng góp một bàn. Mọi thứ càng trở nên khó khăn với đại diện châu Á khi Al-Amin và Madibo lần lượt nhận thẻ đỏ, khiến đội bóng của HLV Julen Lopetegui chỉ còn 9 người trên sân trong phần lớn hiệp hai.
Đáng chú ý, ngay cả khi đã dẫn trước 6 bàn và đối thủ gần như không còn khả năng chống trả, các học trò của HLV Jesse Marsch vẫn liên tục dâng cao tấn công. Thậm chí, trong 9 phút bù giờ cuối trận, đội tuyển Canada vẫn nỗ lực tìm kiếm bàn thắng thứ bảy, điều khiến HLV Lopetegui vô cùng tức giận.
Chính điều đó khiến HLV Lopetegui nổi giận. Ngay sau tiếng còi mãn cuộc, chiến lược gia người Tây Ban Nha lập tức tiến về phía băng ghế đối phương để chất vấn HLV Jesse Marsch. Hai người từ chối bắt tay nhau và thậm chí còn suýt xảy ra cuộc ẩu đả. Sự căng thẳng lan sang cả các cầu thủ hai đội và chỉ được kiểm soát nhờ sự can thiệp của các thành viên ban huấn luyện.
Theo truyền thông Tây Ban Nha, đây là một trong những khoảnh khắc gây tranh cãi nhất kể từ đầu World Cup 2026. Nhiều cầu thủ Qatar cũng chủ động tìm gặp các cầu thủ Canada để yêu cầu giải thích về việc tiếp tục tấn công khi đối thủ chỉ còn 9 người.
Trong cuộc họp báo sau trận, HLV Lopetegui từ chối tiết lộ nội dung cuộc tranh cãi với HLV Jesse Marsch. Ông bức xúc: “Đó là chuyện giữa tôi và ông ấy”.
Nhà cầm quân từng dẫn dắt đội tuyển Tây Ban Nha phát biểu: “Chúng tôi có hai lựa chọn, hoặc tiếp tục nói về trọng tài và những gì đã xảy ra, hoặc tập trung vào việc đưa các cầu thủ trở lại trạng thái tốt nhất. Đó là điều duy nhất nằm trong tầm kiểm soát của tôi”.
Dù thừa nhận Canada vượt trội hoàn toàn, chiến lược gia 59 tuổi cho rằng đội bóng của ông đã trải qua một ngày tồi tệ khi mọi bất lợi cùng xuất hiện.
HLV Lopetegui nói thêm: “Qatar thủng lưới sớm, liên tục bị đối thủ khai thác, nhận hai thẻ đỏ và phải chống đỡ trong thế thiếu người. Mọi thứ có thể sai đều đã sai. Dù vậy, tinh thần chiến đấu của các các cầu thủ Qatar khi phải gồng mình thi đấu với 9 người trong phần lớn hiệp hai là rất đáng khen”.
Trong khi đó, HLV Jesse Marsch cũng không muốn kéo dài căng thẳng. HLV Canada từ chối tiết lộ cuộc trao đổi với HLV Lopetegui và nhấn mạnh: "Tôi sẽ không lãng phí một giây nào để nói về anh ta. Nhiều người trong ban huấn luyện của đội tuyển Qatar có hành vi rất kỳ lạ".
Tuy nhiên, ngay sau khi trả lời họp báo, hình ảnh HLV Jesse Marsch cùng các cầu thủ Canada ăn mừng cuồng nhiệt, thậm chí giơ sáu ngón tay hướng về khán đài sau trận đấu, tiếp tục gây ra nhiều ý kiến trái chiều. Một bộ phận người hâm mộ cho rằng Canada chỉ đơn giản thi đấu hết mình tại World Cup, trong khi số khác nhận định đội chủ nhà đã thiếu sự tiết chế cần thiết khi đối thủ gần như không còn khả năng chống cự.
Sau thất bại nặng nề, HLV Lopetegui yêu cầu toàn đội nhanh chóng lấy lại tinh thần để chuẩn bị cho cuộc đối đầu mang tính “chung kết” với Bosnia và Herzegovina. Với Qatar, cơ hội đi tiếp về lý thuyết vẫn còn, nhưng họ sẽ phải đứng dậy thật nhanh sau một trong những thất bại đau đớn nhất lịch sử tham dự World Cup của mình.
Cục diện bảng xếp hạng V-League 2025 - 2026 sau vòng 25, diễn ra tối 31-5, đã xoay chuyển theo hướng cực kỳ bất lợi dành cho Becamex TP.HCM.
Đoàn quân HLV Hứa Hiền Vinh để thua CLB Công An Hà Nội 1-2, có 21 điểm.
Cùng giờ, PVF-CAND đánh bại Hải Phòng với tỉ số 3-1, còn Đà Nẵng hòa Hà Tĩnh, để san bằng số điểm của Becamex TP.HCM.
Với cùng 21 điểm, 3 CLB Đà Nẵng, PVF-CAND và Becamex TP.HCM là những đội đứng cuối bảng, sẽ phải chơi những trận cầu "sinh tử" để trụ hạng ở vòng cuối.
Điều lệ V-League xét thành tích đối đầu giữa các đội để phân định thứ hạng. Dựa trên thành tích đối đầu 2 lượt đi và về giữa 3 đội mùa này, thứ hạng của họ trên bảng xếp hạng lần lượt là Đà Nẵng, PVF-CAND và Becamex TP.HCM (12, 13 và 14).
Đó là lý do dù sở hữu hiệu số bàn thắng - bại tốt hơn PVF-CAND nhưng Becamex TP.HCM vẫn ngậm ngùi đứng đáy bảng.
Thành tích đối đầu chính là yếu tố khiến Becamex TP.HCM chịu bất lợi lớn nhất trong 3 đội vì mất đi quyền tự quyết. Bởi ở vòng cuối, nếu cả 3 đội cùng thắng, đoàn quân HLV Hứa Hiền Vinh vẫn sẽ xếp cuối bảng do thua về đối đầu, và rớt hạng trực tiếp.
Vòng cuối, Đà Nẵng, PVF-CAND và Becamex TP.HCM đều gặp những đội đã trụ hạng thành công, lần lượt là Thanh Hóa, Sông Lam Nghệ An và Hoàng Anh Gia Lai.
Đà Nẵng và PVF-CAND đương nhiên buộc phải thắng để trụ hạng. Họ có khả năng cao giành 3 điểm khi Thanh Hóa và Sông Lam Nghệ An không còn mục tiêu.
Từ chỗ tưởng như an toàn trong nhóm giữa bảng xếp hạng V-League 2025 - 2026, Becamex TP.HCM đã sa sút lúc nào không hay, khi liên tục hòa và thua kể từ vòng 17.
Giải pháp thay HLV đã được thực hiện nhưng không có tác dụng. Sau HLV Nguyễn Anh Đức, các ông Đặng Trần Chỉnh, Ueno Nobuhiro và giờ là Hứa Hiền Vinh đều không thể giúp Becamex TP.HCM giải quyết khủng hoảng.
Sở hữu đội hình không tệ (trị giá hàng triệu euro), có cả tuyển thủ quốc gia như Bùi Vĩ Hào, Võ Hoàng Minh Khoa hay Nguyễn Trần Việt Cường, sẽ thật đáng tiếc nếu Becamex TP.HCM rớt hạng.
Trước trận đấu CLB CA TP.HCM đang rất tự tin sau khi giành chiến thắng 3-1 trước SLNA để bảo đảm một vị trí trong tốp 5 sau vòng 22.
Trong khi đó CLB Đà Nẵng cũng rất hưng phấn sau khi đánh bại Becamex TP.HCM 2-0 trên sân Chi Lăng, giúp thắp sáng cơ hội trụ hạng.
Cuộc chiến trên sân Bình Dương 15.5 sẽ rất quyết liệt, giữa 2 đội bóng đều có động lực rất lớn để giành trọn 3 điểm, cho những mục tiêu của mình.
Cũng nói thêm CLB CA TP.HCM càng quyết tâm sau nhận tin vui khi Lê Giang Patrik và Ngô Đăng Khoa vừa nhận quốc tịch Việt Nam, mở ra cơ hội cống hiến cho các đội tuyển Việt Nam.
Và đặc biệt, đội trưởng Tiến Linh đã nổ súng trở lại, hứa hẹn sẽ là niềm cảm hứng trên hàng công CLB TP.HCM cho chặng đường sắp tới.
Nhưng đội khách cũng có động cơ mạnh mẽ, khi đây là một trong những cơ hội cuối cùng để bảo đảm sự sinh tồn.
Đây chắc chắn sẽ là trận đấu không khoan nhượng, giữa 2 đội bóng sẽ dốc hết sức cho những mục tiêu của mình.