FIFA đã quyết định trao quyền đăng cai World Cup 1994 cho Mỹ, đất nước vốn được xem là “vùng sâu, vùng xa” trên bản đồ bóng đá thế giới ở thời điểm ấy. Quả thực, quyết định này đã mang tới nhiều dấu hiệu tích cực.
Sự hiếu kỳ của những khán giả Mỹ (những người vốn quen với bóng bầu dục) đã tạo ra số lượng khán giả kỷ lục. Trung bình mỗi trận đấu, những sân vận động ở Mỹ có tới 69.000 người tới theo dõi. Tổng số khán giả theo dõi giải đấu lên tới 3,6 triệu người. Tới nay (ngay cả khi World Cup được tăng lên 32 đội), đây vẫn là kỷ lục trong lịch sử giải đấu.
Người Mỹ cũng đã cho thấy sự chuyên nghiệp khi tổ chức kỳ World Cup hoành tráng bậc nhất trong lịch sử bóng đá. Lần đầu tiên, những người hâm mộ được thấy giải đấu toàn cầu hóa tới vậy bởi cách làm truyền thông quá tốt.
Bên cạnh đó, World Cup 1994 cũng là giải đấu đầu tiên, FIFA quyết định tính 3 điểm cho một trận thắng để làm tăng sự hấp dẫn. Nhưng bên cạnh những nét đẹp ấy, kỳ World Cup 1994 cũng chứng kiến những câu chuyện buồn, về tấn bi kịch không thể nào phai mờ trong lịch sử bóng đá.
Giải đấu này chứng kiến sự tàn lụi của huyền thoại, đó là Diego Maradona. Sau màn ăn mừng kiểu hít thuốc phiện ở trận gặp Hy Lạp, Diego Maradona đã lọt vào tầm ngắm của FIFA. Sau lượt đấu thứ 2 với Nigeria, ông đã bị đưa đi kiểm tra. Cuối cùng, “Cậu bé vàng” đã dương tính với ma túy.
Ông bị loại khỏi World Cup khi mà vòng bảng chưa kết thúc. Sau đó, Maradona đã bị cấm thi đấu. Sau này, tờ Telegraph còn tiết lộ chi tiết đáng chú ý, khi “Cậu bé vàng” đã làm quen với “làn khói trắng” từ 11 năm trước. Có nghĩa rằng, ông đã chơi ma túy ở giải đấu thăng hoa nhất sự nghiệp, World Cup 1986.
Bi kịch của Maradona chưa phải là đỉnh điểm. Andres Escobar đã bị bắn chết ở quê nhà sau khi khiến Colombia bị loại (vì bàn thắng phản lưới nhà trong trận đấu với Mỹ). Với những kẻ quá khích, hành động của Andres Escobar chẳng khác gì phản quốc. Sự phẫn nộ còn tăng thêm khi Colombia (khi ấy là ứng cử viên vô địch) đã bị loại ngay từ vòng bảng.
Tới tận bây giờ, cái chết của Andres Escobar vẫn là vết nhơ không thể gột rửa. Nó là bi kịch lớn nhất trong lịch sử World Cup. Bi kịch hơn khi sau này, kẻ giết hậu vệ người Colombia chỉ bị đi tù 11 năm.
Ở mức độ nhẹ nhàng hơn, cú sút phạt đền hỏng ăn của Roberto Baggio trong trận chung kết World Cup 1994 với Brazil cũng được xem là bi kịch. Đó là “bi kịch” của người hùng (đã giúp Italy lọt vào chung kết khi ghi 5 bàn sau 3 trận knock-out với Nigeria, Tây Ban Nha, Bulgaria) hóa tội đồ. Cả đất nước Italy chìm trong tấn bi kịch lịch sử.
Trong khi đó, Brazil cũng “biến hình” ở giải đấu này. Từ đội bóng nổi tiếng với lối chơi tấn công rực rỡ, Selecao bỗng trở thành đội tuyển phòng ngự. Họ bố trí nhiều tiền vệ xu hướng phòng thủ và giàu tính chiến đấu hơn là biểu diễn. Họ bước vào trận chung kết với 3 chiến thắng với cách biệt một bàn. Tới trận chung kết, Italy và Brazil đã trình diễn trận đấu tẻ nhạt, với tỷ số hòa 0-0.
Cuối cùng, Brazil đã lên ngôi sau chiến thắng ở loạt sút luân lưu, khi Roberto Baggio đá hỏng quả luân lưu cuối cùng của Italy. Đây là lần đầu tiên sau 24 năm, Brazil mới trở lại ngôi vị cao nhất bóng đá thế giới.
Với 22 điểm sau 21 trận, HAGL gần như chắc chắn trụ hạng V-League. Đây là chưa phải ngưỡng điểm an toàn nếu nhìn vào những mùa giải trước, tuy nhiên, mùa này lại là ngoại lệ khi cả CLB Đà Nẵng (13 điểm, cuối bảng) và PVF-CAND (14 điểm, áp chót) đều đang kém.
Với 9 điểm nhiều hơn Đà Nẵng, 8 điểm nhiều hơn PVF-CAND, HAGL chỉ cần từ 3 đến 5 điểm trong 5 trận còn lại là ung dung trụ hạng. Học trò HLV Lê Quang Trãi đang từng bước gia nhập nhóm đội bóng sớm hết mục tiêu ở V-League: không có cơ hội cạnh tranh huy chương, nhưng cũng không có nguy cơ xuống hạng.
Nhóm những đội bóng hết mục tiêu luôn là ẩn số ở giai đoạn hạ màn, bởi thái độ thi đấu khó đoán. Lâu nay, giới hâm mộ V-League truyền tai nhau tin đồn về những câu chuyện "xin-cho" điểm số, khi những đội đã chắc chắn trụ hạng đá lỏng chân trước các đối thủ khát điểm. Dù rằng, thông tin ấy chưa từng được thực chứng.
Cần nhắc lại chi tiết này, do cả hai đội bóng đang trong vòng xoáy trụ hạng gồm Đà Nẵng và PVF-CAND sẽ gặp nhiều CLB hết mục tiêu trong 5 trận cuối giải. CLB Đà Nẵng đối đầu Hải Phòng (vòng 24), Hà Tĩnh (vòng 25) và Thanh Hóa (vòng 26). Trong khi đó, PVF-CAND gặp HAGL (vòng 22), Hải Phòng (vòng 25) và SLNA (vòng 26). Liệu nhữnng đội bóng "trung dung" kể trên sẽ ra sân với đội hình nào, đá với bao nhiêu phần trăm khả năng... là chuyện đôi khi chỉ người trong cuộc hay.
Mùa trước, CLB Đà Nẵng từng trụ hạng ngoạn mục khi giành một lèo 14 điểm trong 7 trận cuối, trong đó có những chiến thắng trước SLNA (2-1), Thanh Hóa (1-0), hay trận hòa 2-2 trước Hà Tĩnh đều là những đội đã hết mục tiêu.
Cách đây 11 năm, HAGL từng đứng cuối bảng trong mùa đầu trẻ hóa đội hình (đưa lứa khóa 1, 2 HAGL JMG lên chơi V-League). Tuy nhiên, khi HLV Nguyễn Quốc Tuấn nắm quyền thay Guillaume Graechen, HAGL bất ngờ trỗi dậy với 10 điểm trong 5 trận cuối mùa (trong đó điểm số trước những đội đã "yên phận") để ở lại V-League.
Hay mùa 2020, Quảng Nam của HLV tạm quyền Nguyễn Thành Công cũng thắng một loạt đối thủ hết mục tiêu như Đà Nẵng, Hải Phòng và suýt nữa vượt Nam Định để trụ hạng.
Nắm giữ chiếc chìa khóa "phán xử" cuộc đua trụ hạng vốn dĩ khó đoán nhất trong nhiều năm trở lại đây, những đội bóng gần như đã... xong mùa giải HAGL, Hải Phòng, Hà Tĩnh, Thanh Hóa sẽ đá với tâm thế nào?
Dù thái độ thi đấu của đối thủ vẫn là ẩn số, thì CLB Đà Nẵng hay PVF-CAND chỉ có một con đường: chiến thắng để tự cứu lấy mình.
Cả hai đội đều đang có mùa giải đáng quên khi chỉ thắng 2 trong số 21 trận từ đầu giải. HLV Trần Tiến Đại chưa vực được tập thể PVF-CAND non nớt đang loay hoay trong lần đầu đá V-League. Còn HLV Lê Đức Tuấn cùng CLB Đà Nẵng dù đá rất nhiệt, nhưng lại thiếu tính toán, thậm chí có phần ngây thơ dẫn đến bị các đội lọc lõi hơn trừng phạt.
Nếu đặt trong bối cảnh của một mùa giải khác, có lẽ CLB Đà Nẵng hoặc PVF-CAND đã hết cơ hội trụ hạng. Song, mùa này là ngoại lệ, khi có hai đội bóng cùng... yếu, dẫn đến cánh cửa sinh tồn (với phần thưởng là tấm vé đá play-off) vẫn mở ra cho một trong hai.
Vòng tới, CLB Đà Nẵng tiếp đón Becamex TP.HCM trên sân nhà, còn PVF-CAND đá sân khách trước HAGL. Cả HAGL và Becamex TP.HCM vẫn còn nguy cơ xuống hạng, nhưng chỉ là trên lý thuyết, do khoảng cách điểm số với nhóm "đèn đỏ" đã tương đối an toàn. Hai đội bóng ở lưng chừng dốc liệu có đá với thái độ... lưng chừng hay không, là chuyện đến khi đá mới tỏ tường. Cả Đà Nẵng và PVF-CAND đều phải dốc toàn lực chơi tất tay, ganh đua nhau từng điểm để lấy vé play-off.
Trong cuộc đua khắc nghiệt, CLB PVF-CAND gặp bất lợi hơn, do còn phải gặp Hà Nội (vòng 23) và Thể Công Viettel (vòng 24), đều là những đội rất khát điểm để đua ngôi nhì. Trong khi đó, cả 5 đối thủ của Đà Nẵng đều đã hoặc sắp hết mục tiêu thành tích.
Cuộc chiến chống xuống hạng sẽ còn hấp dẫn đến vòng cuối.
Trong đợt tập trung đội tuyển quốc gia vào tháng 6, đội tuyển Việt Nam sẽ không thi đấu giao hữu. Liên đoàn bóng đá Việt Nam (VFF) và HLV Kim Sang Sik đã thống nhất để ưu tiên hoàn tất V-League và Cúp quốc gia Việt Nam.
Đây là bước đi nhằm mục đích chuẩn bị cho mục tiêu dài hạn của đội tuyển Việt Nam khi sẽ tham dự AFF Cup 2026 (tháng 7 và 8), ASEAN Cup (tháng 9 và 10).
Giải V-League sẽ kết thúc vào ngày 7/6. Hai trận bán kết Cúp quốc gia Việt Nam sẽ diễn ra vào ngày 11/6. Đó là thời điểm trùng với lịch thi đấu FIFA Days (tập trung đội tuyển quốc gia theo lịch của FIFA).
Do đó, đội tuyển Việt Nam sẽ tập trung vào ngày 2/7 và có gần hai tuần tập huấn ở Incheon trước khi trở về nước vào ngày 14/7, để chuẩn bị cho AFF Cup 2026 (khai mạc vào ngày 24/7). Điều này có thể giúp đội tuyển Việt Nam có điểm rơi tốt trước giải đấu Đông Nam Á.
Trong khi đó, hai đối thủ chính của đội tuyển Việt Nam là Thái Lan và Indonesia lại có sự chuẩn bị khác. Cả hai đội tuyển này đều sẽ triệu tập đội hình rất mạnh, với nhiều cầu thủ thi đấu ở nước ngoài để thi đấu giao hữu trong tháng 6.
Đội tuyển Thái Lan sẽ tham dự hai trận đấu giao hữu với Kuwait (vào ngày 5/6) và Trung Quốc (vào ngày 9/6). Còn Indonesia sẽ có hai trận giao hữu với Oman (ngày 5/6) và Mozambique (9/6).
Tuy nhiên, tới AFF Cup 2026, hai đội tuyển Thái Lan và Indonesia chưa chắc triệu tập đội hình mạnh nhất vì CLB không nhất thiết nhả người. HLV John Herdman của Indonesia xác nhận sẽ không triệu tập các cầu thủ thi đấu ở châu Âu tham dự AFF Cup, thay vào đó, ông sẽ chỉ sử dụng các cầu thủ bản địa.
Việc không thi đấu trong dịp FIFA Days tháng 6 có thể khiến đội tuyển Việt Nam tụt hạng trên bảng xếp hạng FIFA. Tuy nhiên, thầy trò HLV Kim Sang Sik buộc phải chấp nhận điều này, để chuẩn bị cho hai giải đấu quan trọng của Đông Nam Á.
Theo Fabrizio Romano, Liverpool đã hoàn tất những bước quan trọng cuối cùng trong quá trình đàm phán với Iraola. HLV 43 tuổi là ứng viên số một ngay từ khi Arne Slot rời đội bóng và hiện chỉ còn chờ các thủ tục liên quan đến đội ngũ trợ lý cũng như kế hoạch phát triển đội bóng trong tương lai.
Iraola dự kiến ký hợp đồng trong vài ngày tới, khép lại quá trình tìm kiếm HLV mới rất nhanh của Liverpool. Ban lãnh đạo muốn sớm ổn định băng ghế chỉ đạo để chuẩn bị cho mùa giải mới, thay vì kéo dài cuộc tuyển chọn như nhiều CLB lớn khác thường làm.
Trước đó, Liverpool gây bất ngờ khi sa thải Slot chỉ một năm sau khi HLV người Hà Lan giúp đội bóng vô địch Ngoại hạng Anh.
Yếu tố quan trọng giúp HLV người Tây Ban Nha chiếm ưu thế là phong cách chơi bóng phù hợp với định hướng của Liverpool. Ban lãnh đạo sân Anfield muốn đội bóng duy trì lối đá chủ động, giàu năng lượng và gây áp lực quyết liệt. Đây cũng là triết lý giúp Iraola tạo dựng danh tiếng trong những năm gần đây.
Mùa vừa qua, ông chia tay Bournemouth sau khi giúp đội bóng miền nam nước Anh về thứ sáu Ngoại hạng Anh và giành suất Europa League. Dù không sở hữu nguồn lực mạnh như các CLB hàng đầu, Iraola vẫn gây ấn tượng nhờ khả năng xây dựng tập thể thi đấu giàu cường độ, tấn công trực diện và luôn chủ động áp đặt thế trận.
Quá trình tuyển dụng tại Liverpool được Giám đốc thể thao Richard Hughes dẫn dắt. Hughes hiểu rất rõ Iraola bởi hai người từng làm việc cùng nhau tại Bournemouth. Mối quan hệ sẵn có giữa đôi bên giúp các cuộc đàm phán diễn ra thuận lợi.
Bên cạnh việc hoàn tất hợp đồng của HLV trưởng, Liverpool cũng đang thảo luận về thành phần ban huấn luyện mới. Iraola muốn đưa trợ lý Tommy Elphick theo ông tới Anfield. Cựu trung vệ Bournemouth hiện 38 tuổi, đồng thời là một CĐV Liverpool từ nhỏ.
Elphick chưa nhận được liên hệ chính thức từ Liverpool, nhưng sẵn sàng cân nhắc cơ hội nếu được mời. Tuần trước, ông cũng từ chối khả năng dẫn dắt Bristol City để đánh giá những lựa chọn khác cho tương lai.
Iraola chuyển tới Liverpool là bước tiến lớn trong sự nghiệp huấn luyện. Bình luận trên BBC Radio 5 Live, cựu tiền đạo Chris Sutton cho rằng HLV người Tây Ban Nha đã "xứng đáng với cơ hội này" sau nhiều năm gây dựng tên tuổi từ những thử thách khó khăn hơn, thay vì đi theo con đường ngắn nhất đến các CLB lớn.
Sutton nhận định việc tiếp quản một đội bóng giàu tham vọng như Liverpool là "bước nhảy vọt khổng lồ", nhưng Iraola đã tích lũy đủ kinh nghiệm để sẵn sàng cho thử thách đó.
Nhà báo Adam Crafton của Athletic cũng đánh giá Iraola có sức hút lớn trong phòng thay đồ và trước truyền thông. Bên cạnh đó, việc ông tập trung chủ yếu vào công tác huấn luyện thay vì tham gia sâu vào tuyển dụng cầu thủ có thể giúp Liverpool duy trì quyền kiểm soát lớn hơn trong cấu trúc quản lý bóng đá hiện tại.
Iraola sinh năm 1982, tại xứ Basque, Tây Ban Nha. Ông dành phần lớn sự nghiệp khoác áo Athletic Bilbao, trước khi treo giày ở New York City năm 2016. Iraola đã dẫn dắt Bournemouth ba mùa giải, đạt tỷ lệ thắng 37%.