Chuyên gia lưu trữ Max Wilson, đồng sáng lập nền tảng Pocket Storage (Anh), cho biết sự bừa bộn của đồ đạc trong nhà làm cản trở luồng không khí đối lưu, khiến bề mặt tích bụi và tăng cảm giác oi bức. “Lưu thông không khí là yếu tố sống còn trong thời tiết nắng nóng”, ông nói.
Theo chuyên gia, có 5 vị trí cần dọn dẹp để ngôi nhà thông thoáng và hạ nhiệt tốt hơn.
Giải phóng ‘luồng thở’ của cửa sổ và quạt
“Lưu thông không khí là yếu tố sống còn trong thời tiết nắng nóng”, Max Wilson nói. Nếu khu vực xung quanh cửa sổ, cửa ban công, hành lang hoặc hướng gió của quạt bị chặn bởi các thùng đồ, giá phơi quần áo hoặc bàn ghế cồng kềnh, gió tự nhiên sẽ không thể lưu thông.
Gia chủ nên bắt đầu bằng việc dọn sạch các khoảng trống nơi dòng khí di chuyển vào nhà. Việc dịch chuyển một chiếc ghế bành hay một hộp đồ ra khỏi khu vực cửa sổ sẽ giúp căn phòng bớt cảm giác ngột ngạt ngay lập tức. Hãy ưu tiên xử lý phòng ngủ và phòng khách trước, vì đây là nơi các thành viên sinh hoạt nhiều nhất.
Đưa chăn ga dày ra khỏi tầm mắt
Những chiếc chăn bông, ga trải giường dày và gối ôm phụ vốn rất ấm áp vào mùa đông, nhưng đến mùa hè, chúng lại là “máy giữ nhiệt”. Nếu bạn vẫn tiện tay để chúng trên ghế sofa phòng khách hoặc chất đống góc phòng ngủ, chúng sẽ làm tăng cảm giác oi bức cho không gian.
Chuyên gia khuyên nên đem giặt sạch, phơi khô hoàn toàn bộ đồ dùng mùa đông này, sau đó hút chân không hoặc bỏ vào các hộp kín cất vào góc tủ sâu. Việc bao gói kỹ lưỡng cũng giúp đồ dùng không bị ẩm mốc khi bạn lấy ra sử dụng lại vào mùa lạnh.
Sắp xếp lại tủ quần áo, cất đồ trái mùa
Trang phục mùa hè cần không gian để giải nhiệt thay vì phải chen chúc cùng những chiếc áo phao cồng kềnh, áo len hay khăn quàng cổ.
Một tủ quần áo quá tải không chỉ giữ nhiệt mà còn khiến không khí trong phòng ngủ bị bí, quần áo dễ sinh mùi ẩm mốc và bị nhăn.
Việc phân loại và cất bớt đồ mùa đông vào các vị trí ít sử dụng đến (như kho, gầm giường) sẽ làm phòng ngủ gọn gàng hơn hẳn. Khi tủ đồ thông thoáng, việc lựa chọn trang phục mỗi buổi sáng cũng nhanh chóng và dễ chịu hơn trong những ngày oi bức.
Kiên quyết vứt bỏ hộp carton và giấy tờ cũ
Thùng carton giao hàng, túi nilon dự phòng, phong bì cũ hay sách hướng dẫn sử dụng là những thứ tích tụ rất nhanh ở các góc nhà, gầm bàn làm việc. Trong mùa nóng, những đống đồ này chính là bẫy giữ bụi.
Giấy và bìa cứng có đặc tính hút ẩm và bám bụi cao, làm giảm độ thông thoáng và chất lượng không khí trong phòng.
Hãy áp dụng nguyên tắc phân loại nhanh: Tài liệu quan trọng cất vào mục kín; còn lại các loại vỏ hộp, bao bì cũ cần được đem đi tái chế hoặc vứt bỏ ngay.
Tối giản hóa bề mặt sàn
Một ngôi nhà có khả năng chống chọi với sóng nhiệt tốt là ngôi nhà tạo được cảm giác dịch chuyển dễ dàng bên trong. Mục tiêu là càng ít đồ đạc chạm sàn càng tốt, hạn chế tối đa các vật dụng bày bừa trên mặt bàn và giảm bớt các loại rèm che, thảm vải cồng kềnh.
Điều này không có nghĩa là bạn phải dọn trống trơn ngôi nhà. Thay vào đó, hãy tập trung tạo ra các hành lang gió chạy dọc căn nhà, giúp không khí liên tục được luân chuyển, mang lại cảm giác mát mẻ, dễ chịu mà không cần phụ thuộc quá nhiều vào máy điều hòa.
Indian Creek rộng 1,2 km2 nằm giữa vịnh Biscayne, phía bắc Miami Beach với 84 cư dân. Đảo có 41 lô đất ven biển, quy tụ nhiều tỷ phú như Jeff Bezos, Mark Zuckerberg, Tom Brady và Ivanka Trump. Trung tâm đảo là sân golf 18 lỗ thuộc Indian Creek Country Club. Phí gia nhập câu lạc bộ khoảng 500.000 USD cùng quá trình xét duyệt khá lâu.
Đảo hình thành từ quá trình nạo vét vịnh Biscayne đầu thế kỷ 20. Trở thành đô thị năm 1939, khu vực này ban đầu là nơi nghỉ đông của giới tài phiệt. Những năm gần đây, nhiều tỷ phú chuyển đến sinh sống lâu dài.
Quỹ đất hạn chế làm giá bất động sản liên tục tăng, thường ở mức trên 60 triệu USD. Đầu tháng này, Mark Zuckerberg mua một biệt thự với giá khoảng 170 triệu USD.
Michael Martirena, môi giới bất động sản tại công ty Compass (Miami), cho biết nhiều người mua thường phá bỏ công trình cũ để xây dinh thự mới theo nhu cầu.
Mức độ riêng tư trên đảo được phân chia theo vị trí. Khu phía tây nằm sát tuyến đường thủy nội địa, tách hẳn đất liền là nơi ở của Jeff Bezos và Mark Zuckerberg. Mick Duchon, môi giới thuộc tập đoàn Corcoran, cho biết các lô đất phía tây rộng khoảng 7.400 m2, lớn hơn mức 4.600 m2 ở khu vực khác. Khoảng cách này giúp các biệt thự tách biệt hoàn toàn.
Năm 2023, Jeff Bezos mua ba bất động sản liền kề trị giá hơn 230 triệu USD. Ông sống trong biệt thự phong cách Địa Trung Hải, đồng thời cho phá dỡ nhà trên hai lô đất phía tây để xây khu khép kín mới.
Giao dịch nhà đất ở Indian Creek luôn kín đáo. Dữ liệu từ Hiệp hội Môi giới Bất động sản Miami cho thấy nhiều thời điểm không có nhà rao bán công khai. Đại diện bên mua phải tự liên hệ với trung gian của chủ nhà.
Đảo hoạt động độc lập với chính quyền và lực lượng cảnh sát riêng. Dữ liệu ngân sách bang Florida cho thấy 97% nguồn lực cảnh sát được dùng cho hoạt động an ninh. Lối vào đường bộ duy nhất có trạm gác vũ trang 24/24 giờ. "Không ai có thể ra vào nếu không có lý do", Martirena nói.
An ninh trên biển còn nghiêm ngặt hơn. Khác với các khu nhà giàu lân cận như Palm Island, Star Island hay Hibiscus Island, nơi du thuyền du lịch thường xuyên đi ngang để ngắm biệt thự của người nổi tiếng, lực lượng tuần tra đường thủy của Indian Creek sẽ nhanh chóng tiếp cận và yêu cầu người lạ rời đi nếu tiến sát khu vực đảo. Cây xanh dày đặc che khuất tầm nhìn từ các khu lân cận. Martirena cho biết những người ở đây muốn an toàn và không bị làm phiền.
Làn sóng dịch chuyển tài sản đến Indian Creek một phần do chính quyền không thu thuế thu nhập bang. Trong khi đó, đề xuất áp thuế tài sản 5% tại California thúc đẩy nhiều tỷ phú tìm bến đỗ mới. Đồng sáng lập Google Larry Page gần đây chi 173 triệu USD mua hai biệt thự ven biển tại khu Coconut Grove (Miami).
Martirena cho biết những tuần gần đây liên tục nhận được yêu cầu tìm nhà từ khách hàng California. "Họ chưa từng nghĩ sẽ rời California, nhưng cuối cùng vẫn chọn bảo vệ khối tài sản mình đã mất nhiều năm gây dựng", Martirena nói.
Cô gái 9X ấy đã khai trương Limart Zero Waste đầu tiên tại TP.HCM năm 2019 với hai mục tiêu rõ ràng: giảm rác thải nhựa, và tạo việc làm cho người khuyết tật, trả lương hằng tháng từ 7-12 triệu đồng/người/tháng tùy kỹ năng và vị trí.
Trò chuyện cùng Tuổi Trẻ, chị Hằng chia sẻ: "Chọn tuyển dụng người khuyết tật, tôi muốn tái định nghĩa năng lực của họ. Tôi nhìn thấy ở họ nguồn lực bị lãng quên".
* Hành trình chị đang đi đã bắt đầu thế nào?
- Khó khăn nhất không phải ở kỹ thuật mà là niềm tin. Ngay gia đình có khi cũng không tin con em mình có thể làm ra sản phẩm thời trang cao cấp. Chúng tôi bắt đầu trong một căn xưởng nhỏ, ngôn ngữ là ánh mắt và ký hiệu vụng về.
Có ngày chúng tôi hỏng hàng chục mét vải tái chế, thùng hàng lỗi ngổn ngang. Nhưng hành trình đó không phải tôi giúp họ, mà là chúng tôi cùng nhau tìm hướng đi.
* Câu chuyện nào khiến chị nhớ mãi khi làm việc với các nhân viên đặc biệt ấy?
- Thực lòng tôi từng nghĩ mình phải vất vả hơn nhiều, rằng mình sẽ bảo bọc, che chở họ. Tôi có lo lắng về hiệu suất và khả năng giao tiếp, một kiểu định kiến mang tên "sự thương hại kín đáo" song tôi đã bất ngờ bởi chính sự nỗ lực của các bạn.
Họ không cần sự thương hại, chỉ cần công bằng. Các bạn khiếm thính tại dự án Limloop của công ty có khả năng tập trung cao độ mà ngay cả người nghe bình thường khó lòng đạt được.
Tôi nhớ mãi bạn nhân viên khiếm thính ngày đầu đến xưởng luôn cúi gằm mặt không dám nhìn thẳng vào ai. Sau sáu tháng, thấy khách hàng tỏ ra thích thú khi cầm trên tay chiếc túi do bạn ấy tạo ra, bạn đã dùng ngôn ngữ ký hiệu nói với tôi bạn rất vui và tự tin để sáng tạo nhiều hơn nữa. Câu nói đó tiếp thêm động lực để tôi biết mình đang đi đúng hướng.
* Liệu xã hội đang hiểu chưa đúng về năng lực của người khuyết tật?
- Xã hội thường nhìn vào cái họ thiếu thay vì cái họ có. Chúng ta gọi là người khuyết tật và đóng khung họ với những công việc đơn giản nhưng thực tế họ có thể là nghệ nhân, nhà thiết kế, chuyên viên kinh doanh xuất sắc nếu được cung cấp một hệ sinh thái hỗ trợ phù hợp.
Chúng ta cần văn hóa thấu cảm. Khi tạo ra một môi trường xóa bỏ rào cản, bạn sẽ nhận lại một đội ngũ tận hiến.
Tại Limloop và Limart, nhờ họ mà chúng tôi tối ưu hóa quy trình trực quan hóa, giúp mọi thứ trở nên đơn giản và hiệu quả hơn. Họ trân trọng công việc hơn bất cứ ai. Mỗi giờ ở xưởng là một giờ họ được sống rực rỡ nhất. Tinh thần trách nhiệm của họ không đến từ áp lực KPI mà là niềm tự hào về nghề nghiệp.
* Chị cho rằng rào cản của người khuyết tật đến từ đâu?
- Đáng buồn thay rào cản lớn nhất không phải là cơ sở vật chất mà từ các định kiến, có doanh nghiệp sợ rắc rối, sợ chi phí phát sinh. Với lao động khuyết tật, rào cản lớn nhất là sự tự ti tích tụ qua nhiều năm bị xã hội từ chối.
Đó còn là sự lệch pha trong giao tiếp. Người nghe thường mất kiên nhẫn khi phải lặp lại hoặc học cách dùng ký hiệu. Sự cô lập về mặt cảm xúc trong môi trường làm việc chính là rào cản vô hình khiến họ khó phát huy hết năng lực.
* Chị thấy chính sách hiện tại cho người khuyết tật cần thay đổi gì?
- Chúng ta đã có những bước tiến nhưng vẫn mang tính chất hỗ trợ hơn là thúc đẩy. Các chính sách hiện còn nặng thủ tục hành chính khiến doanh nghiệp ngại tiếp cận. Chúng ta cần chính sách ưu tiên cụ thể hơn như ưu đãi thuế hoặc ưu tiên mua sắm công cho các doanh nghiệp có tỉ lệ người khuyết tật cao. Đặc biệt, cần đầu tư mạnh vào giáo dục nghề nghiệp công nghệ cao cho người khuyết tật để họ bắt kịp kỷ nguyên số.
* Câu chuyện mà doanh nghiệp của chị đang áp dụng là gì?
- Chúng tôi xây dựng hệ sinh thái không rào cản. Không chỉ là lối đi cho người dùng xe lăn hay đèn tín hiệu cho người khiếm thính, chính sách linh hoạt cho người khiếm thị mà là xây dựng văn hóa tôn trọng sự khác biệt. Chúng tôi học ngôn ngữ của nhau, cùng nhau xây dựng một thế giới chung chứ không yêu cầu họ hòa nhập vào thế giới của người bình thường.
Tôi cho rằng với doanh nghiệp xin đừng bắt đầu vì trách nhiệm xã hội mà hãy bắt đầu vì bạn nhận thấy giá trị thực sự của người khuyết tật. Chỉ cần kiên nhẫn trong ba tháng đầu đào tạo, sau đó bạn sẽ có những nhân viên xuất sắc nhất mà bạn từng sở hữu. Đừng cho họ cá, hãy cho họ cần câu và một hồ nước công bằng để câu cá.
Theo anh Hân, với mô hình này không mất thời gian nhiều, mỗi ngày chỉ dành vài tiếng để cho ăn. Tuy nhiên, điều quan trọng mình phải tuân thủ kỹ thuật nuôi và nguồn nước sạch.