Ánh sáng điện không chỉ làm sáng không gian được xem là những nơi công cộng mà ở đó nhiều người tập trung chuẩn bị vào, ra thành phố để kịp giờ học, giờ làm, khám chữa bệnh…, đồng thời góp phần tạo nên cảm xúc riêng của từng người.
Nhưng có lẽ chung nhất ánh sáng mang đầy năng lượng như để thắp sáng hy vọng lẫn mong muốn một ngày tốt đẹp, mọi việc thuận lợi.
Dưới ánh sáng ấy cùng những giây phút chờ xe, chờ tàu đến nhiều người phần lớn là các bạn sinh viên, nhân viên văn phòng, người lao động có thêm thời gian ngắn ngủi trò chuyện, trao đổi về một ngày mới…
Với tôi, những buổi sớm dưới ánh sáng của các loại đèn điện ấy, thành phố cũng đang chuẩn bị thức giấc để bước vào một ngày mới nhộn nhịp, khẩn trương mà gần đây không ít người cho là luôn vận động với đà tăng trưởng, đồng thời ngày càng hiện đại, thân thiện với môi trường xanh sạch đẹp …
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Quán ăn bán món Nigeria ở TP.HCM, khách châu Phi 'theo' suốt gần 20 năm

Không phải ai cũng biết giữa lòng TP.HCM, quán ăn Baby African do hai chị em Bích Chiêu (43 tuổi) và Bích Ngân (35 tuổi) chuyên bán các món ăn đặc trưng của châu Phi, đặc biệt từ đất nước Nigeria đã có thâm niên gần 20 năm.
* LTS: TP.HCM hấp dẫn du khách trong nước và quốc tế bởi nhiều yếu tố, trong đó không thể không kể đến câu chuyện ẩm thực. Ẩm thực TP.HCM là bức tranh đầy màu sắc, nơi du khách quốc tế có thể khám phá sự độc đáo, đa dạng, hiếm có của món ăn Việt Nam và thế giới.
Từ tô phở thơm lừng, bánh mì giòn rụm đậm chất Việt Nam đến các món Hoa, Nhật, Hàn, các món Âu, Phi hiện đại, tất cả đều có trong những nhà hàng sang trọng, quán ăn bình dân từ đường lớn nhộn nhịp đến những con hẻm đậm chất Sài Gòn. Tất cả tạo nên một thiên đường ẩm thực hấp dẫn níu chân du khách.
Loạt bài "Người nước ngoài "phải lòng" thiên đường ẩm thực TP.HCM", kể những câu chuyện, những ấn tượng về ẩm thực thành phố trong mắt người nước ngoài đến từ khắp nơi trên thế giới.
Chiều chiều một ngày giữa tuần, chúng tôi tìm tới quán ăn của chị em chị Bích Ngân, nằm trong con hẻm yên tĩnh trên đường Quang Trung, phường An Hội Tây (Q.Gò Vấp cũ).
Quán ăn ấm áp với gần chục cái bàn, khách ghé ăn đều đặn. Điều khiến chúng tôi bất ngờ là hầu hết khách ghé đây đều là người châu Phi đến từ nhiều nước như Nigeria, Ghana… đang sống và làm việc ở TP.HCM. Một số ít là khách du lịch người Việt.
Trong lúc chờ chị chủ làm món, những thực khách nước ngoài thoải mái trò chuyện với nhau vui vẻ, trao đổi về công việc, cuộc sống, bởi họ đều có cùng một điểm chung - yêu thích những món ăn ở quán này. Không khí trong quán trở nên rộn ràng.
Chia sẻ với PV Thanh Niên, chị Bích Ngân cho biết quán ăn chuyên bán các món ăn truyền thống của người Tây Phi, chủ yếu đến từ Nigeria và được mở cách đây hơn 18 năm trước.
"Ngày trước, chị mình là chị Bích Chiêu có quen một người bạn người Nigeria ở TP.HCM. Lúc đó, các món ăn truyền thống của người Nigeria nói riêng cũng như ở châu Phi chưa có nhiều người bán, nên anh ấy gợi ý chị có thể nấu bán thử và anh sẽ hướng dẫn cách nấu, vậy là Baby African ra đời. Mình cũng phụ chị bán từ những ngày đầu đến tận bây giờ", chị Bích Ngân nhớ lại.
Thời điểm đầu, quán có mặt bằng nằm ở Q.1 cũ, được nhiều người tìm tới thưởng thức. Tuy nhiên, chị Ngân chia sẻ rằng lúc đó, vì chưa có nguồn nguyên liệu đầy đủ như bây giờ, chị Bích Chiêu cũng chưa có nhiều kinh nghiệm nấu các món châu Phi nên hương vị món ăn chỉ giống 50 - 60% món gốc.
Nghề dạy nghề cũng như với sự tìm tòi, học hỏi không ngừng, lắng nghe những góp ý của khách và tìm mua các nguyên liệu, gia vị đầy đủ hơn của chủ quán, các món ăn ở quán ngày càng chất lượng, đa dạng và được nhiều thực khách châu Phi yêu thích.
Vì nhiều lý do, quán ăn đã trải qua nhiều lần đổi mặt bằng từ Q.1 cũ, Q.Tân Phú cũ đến Q.Gò Vấp cũ… song nhiều thực khách quen vẫn tìm tới dù quán có dời đi đâu. Chị Bích Ngân tâm sự hiện tại vì chị Bích Chiêu đang chăm em bé nên quán do chị cùng một vài người thân phụ trách.
Thực đơn của quán với hơn chục món ăn đặc sắc của ẩm thực Nigeria như cơm Jollof, cơm chiên kiểu châu Phi, cơm dừa, cơm trắng và món hầm, súp Egusi, súp Oha, súp Onugbu, súp Ogbono…
Một trong những món được thực khách ưa chuộng ở quán theo lời chị Bích Ngân là cơm Jollof, súp Egusi. Súp Egusi là món hầm nổi tiếng của Nigeria và Tây Phi, được làm từ hạt dưa hấu hoặc dưa Egusi (tương tự dưa hấu) phơi khô, xay nhuyễn, tạo vị béo bùi, sánh đặc. Món ăn kết hợp với dầu cọ, ớt, rau xanh và nhiều loại thịt, cá, thường ăn kèm với các món tinh bột như Fufu.
Ẩm thực châu Phi đặc trưng bởi hương vị đậm đà, cay nồng, sử dụng nguyên liệu bản địa như sắn, chuối, ngô và các loại ngũ cốc, kết hợp kỹ thuật hầm, nướng. Các món ăn thường có màu sắc rực rỡ, sử dụng nhiều gia vị, thảo mộc, tạo nên sự kết hợp hài hòa và các món ăn ở Baby African đã làm nổi bật điều đó.
Điều thú vị ở quán ăn này chính là nhiều thực khách châu Phi khi dùng các món đặc sản như Fufu (khối tinh bột) với súp Egusi cũng như nhiều món khác sẽ thường sử dụng tay phải để nhào, nặn và thưởng thức. Phong tục này gắn liền với sự trân trọng thức ăn, sự gần gũi và chủ quán đã tinh tế chuẩn bị sẵn thau nước để khách rửa tay sạch sẽ trước khi ăn.
Từ Nigeria sang TP.HCM cũng gần 20 năm nay, anh Godswill cho biết đã là thực khách ở đây từ những ngày đầu tiên mở bán. Anh rất vui khi có thể tìm thấy một quán ăn bán các món truyền thống của quê hương mình, điều đặc biệt người nấu lại là người Việt Nam.
"Quán đã trải qua nhiều lần đổi chỗ, nhưng dù họ đổi đến đâu, tôi cũng đều tìm tới ăn. Ở đây, tôi được gặp rất nhiều người đồng hương dễ thương. Chưa kể, chị chủ quán cũng rất nhiệt tình, hiếu khách. Dù phải đi một quãng đường khá dài đến đây, tôi vẫn không thấy mệt vì tìm thấy quê hương ở chính quán ăn này", anh Godswill chia sẻ.
Thực khách cho biết món ăn khoái khẩu của anh ở quán này chính là súp Oha. Đây là món súp đặc sản truyền thống của người Igbo ở Đông Nam Nigeria, được làm từ lá Oha, dầu cọ, tôm khô và các loại thịt. Món ăn này có hương vị đậm đà, kết cấu sệt, được dùng chung với các loại "swallow" (thức ăn dạng bột nhão) như Fufu.
Trong khi đó, anh Ani Collins C, một người Nigeria cũng dẫn vợ và con nhỏ tới quán ăn này. Sống và làm việc ở TP.HCM nhiều năm nay, anh rất vui khi tìm thấy những địa điểm bán món ăn quê hương ở Việt Nam.
"Tôi cũng có mở một quán ăn ở TP.HCM, tôi có vợ Việt Nam và điều này thật tuyệt vời. TP.HCM là nơi sôi động với ẩm thực đa dạng, không chỉ có những món ăn Việt Nam ngon tuyệt mà hội tụ các nền ẩm thực từ khắp nơi trên thế giới", vị khách chia sẻ.
Lần đầu biết tới quán thông qua mạng xã hội, anh Đặng Phú (27 tuổi) bày tỏ sự bất ngờ khi lần đầu tiên biết ở TP.HCM có một quán bán món châu Phi và toàn khách châu Phi ghé ăn. Ăn thử món súp Egusi kèm Fufu, anh hào hứng với hương vị khá lạ, tuy nhiên lại hợp khẩu vị.
Chàng trai trẻ nói thêm ẩm thực ở TP.HCM chưa bao giờ hết mang lại cho anh sự bất ngờ. Chính quán ăn này cũng khiến anh tò mò và muốn tìm hiểu thêm về văn hóa, ẩm thực châu Phi. Vị khách cho biết sẽ thường xuyên ghé ăn để "thưởng thức hết menu của quán".

Tôi đến với ngành điện như một cơ duyên định mệnh. Năm đó, ngay sau khi tốt nghiệp THPT, cánh cửa tương lai mở ra khi tôi trúng tuyển vào lớp công nhân của Tổng công ty Điện lực TP.HCM (EVNHCMC).
Thời gian trui rèn tại Trường trung học Điện 2 không chỉ trang bị cho tôi kiến thức nghề nghiệp mà còn hun đúc trong tôi niềm tự hào về màu áo truyền thống. Năm 2003, tôi chính thức nhận công tác tại Công ty Điện lực Phú Thọ. Với sức trẻ đôi mươi và những hoài bão lớn lao, tôi bắt đầu hành trình của một người thợ điện ở thành phố mang tên Bác.
Ngày đó, lưới điện còn đơn sơ, việc bảo trì diễn ra liên tục để đảm bảo cung cấp điện, đặc biệt là trong mùa khô, nắng nóng khi cả thành phố bước vào cao điểm sử dụng. Tôi vẫn nhớ như in cảm giác lưới điện như đang "oằn mình" gánh lấy phụ tải tăng lên từng giờ, và chúng tôi - những người thợ điện cũng phải căng mình theo từng nhịp đập của dòng điện.
Từ năm 2005, một cuộc cách mạng về mỹ quan đô thị và nâng cấp chất lượng cung ứng điện bắt đầu. Anh em công nhân tại Công ty Điện lực Phú Thọ bước vào thời kỳ chỉnh trang quyết liệt. Chúng tôi miệt mài thay thế dây trung thế trần bằng dây bọc cách điện tiết diện lớn, lắp đặt các thiết bị đóng cắt hiện đại như Recloser, LBS, tủ RMU…. Dù công việc vất vả, nhưng tiếng cười vẫn luôn rộn rã trong từng tổ đội, bởi chúng tôi biết mình đang làm đẹp cho thành phố, làm giàu cho đời sống người dân.
Chủ trương của tổng công ty là thay thế toàn bộ lưới điện cũ bằng lưới điện mới, trụ bê tông ly tâm mới, di dời cách xa nhà dân để đảm bảo an toàn. Vì hẻm quá nhỏ, xe cẩu không thể vào được, anh em chúng tôi phải vận chuyển từng đoạn trụ thủ công từ đầu hẻm vào sâu bên trong. Giữa cái nắng gay gắt của tháng tư, mồ hôi thấm đẫm vai áo, nhưng tình cảm của người dân nơi đây đã tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi.
Tôi vẫn nhớ như in ly trà đá đường mát lạnh, miếng dưa hấu giòn ngọt, hay ổ bánh mì sẻ chia từ những bàn tay cô chú trong khu phố lao động nghèo. Những cử chỉ giản đơn ấy sao mà đậm đà, ngọt ngào đến thế. Chính sự thấu hiểu và ủng hộ của người dân là minh chứng rõ nét nhất cho sự gắn bó giữa ngành điện và khách hàng.
Đến giai đoạn năm 2010, lưới điện thành phố như một "người luống tuổi" đã quá sức, sự cố xảy ra thường xuyên hơn do quá tải. Đứng trước đòi hỏi của một đô thị hiện đại, năm 2014, chủ trương ngầm hóa lưới điện được triển khai rộng khắp.
Đây là một thách thức chưa từng có tiền lệ. Công nhân chúng tôi phải chuyển đổi tư duy và kỹ năng: từ thi công ban ngày sang xuyên đêm để tránh ảnh hưởng giao thông; từ lắp đà sứ trên cao xuống tỉ mỉ với từng hộp nối cáp ngầm dưới lòng đất. Những đêm trắng miệt mài bên hố cáp đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, vì mỗi mối nối không chỉ là kỹ thuật, mà còn là sự tin cậy vận hành lâu dài.
Giờ đây, nhìn lại những con phố mình từng phụ trách về điện, tôi cảm thấy xúc động lạ kỳ. Những "mạng nhện" năm xưa đã biến mất, nhường chỗ cho không gian mở, xanh và hiện đại. Lưới điện thành phố như vừa được khoác lên mình "tấm áo mới" toàn diện: đẹp hơn, hiệu quả hơn và an toàn hơn.
50 năm chặng đường phát triển của ngành điện TP.HCM là sự kết tinh của công nghệ, của sự chuyển đổi số mạnh mẽ, nhưng trên hết vẫn là tình người và bản lĩnh của những người thợ điện tận tụy. Với tôi, được đóng góp một phần thanh xuân vào hành trình ấy là một niềm vinh dự vô bờ. Khi màn đêm buông xuống, lúc mọi người đang say giấc, chúng tôi vẫn ở đó, lặng lẽ giữ vững dòng sáng cho thành phố thân yêu.
Tin Gốc: Thanh Niên


