Ở giải U17 Đông Nam Á hồi tháng 4, Australia khởi đầu ấn tượng khi toàn thắng vòng bảng, ghi 15 bàn và không thủng lưới lần này. Nhưng đến bán kết, đội bóng của HLV Carl Veart phải dừng bước vì thua ngược Việt Nam 1-2. Đội bóng xứ chuột túi mở tỷ số ngay phút thứ 10, trước khi đánh mất thế trận trong hiệp hai, để Chu Ngọc Nguyễn Lực ghi bàn ấn định.
Dù thua, trận đấu đó cho thấy nền tảng thể chất và tốc độ của Australia. Điều này tiếp tục được phản ánh ở U17 châu Á đang diễn ra tại Arab Saudi. Theo thống kê từ danh sách đăng ký 23 cầu thủ các đội dự giải, Australia có chiều cao trung bình 1,7948 m, đứng thứ tư toàn giải, chỉ sau Hàn Quốc, Uzbekistan và Trung Quốc. Họ cũng đứng thứ ba về cân nặng trung bình với 72,26 kg. Trong khi, Việt Nam chỉ đạt trung bình 1,7343 m và 65,65 kg.
Khoảng cách gần 6 cm chiều cao và hơn 6 kg cân nặng phần nào lý giải vì sao Australia luôn nguy hiểm ở các tình huống bóng bổng, chuyển trạng thái nhanh và tranh chấp tay đôi. Ngược lại, Việt Nam thường dựa vào khả năng phối hợp ngắn, di chuyển linh hoạt và kiểm soát bóng.
Tuy nhiên, Australia không giữ nguyên đội hình từng dự U17 Đông Nam Á. HLV Veart xem giải khu vực như bước chạy đà để hoàn thiện bộ khung, rồi điều chỉnh nhân sự cho sân chơi có tính cạnh tranh cao hơn.
Lực lượng nòng cốt vẫn được giữ lại. Những cầu thủ nổi bật như Georgio Hassarati, chân sút ghi 7 bàn ở giải Đông Nam Á, Luke Becvinovski, Corey Da Cruz hay Aston Reid tiếp tục góp mặt. Ban huấn luyện cũng không thay đổi, với Veart cùng các trợ lý Michael Cooper và Davide Del Giovine tiếp tục dẫn dắt đội.
Nhưng Australia bổ sung nhiều cầu thủ đang được đào tạo ở môi trường bóng đá châu Âu. Thủ môn Charlie Wilson-Papps thuộc biên chế Brighton, hậu vệ Harrison Bond của Red Bull Salzburg hay tiền đạo Gabriel Lombardi từ Parma là những gương mặt mới đáng chú ý. Ngược lại, một số cầu thủ từng đá giải Đông Nam Á bị loại khỏi danh sách cuối cùng như thủ môn Aaron Black, hậu vệ Oliver Dimovski, tiền vệ Nate Robson cùng hai tiền đạo Achnaff Sayon và Joey Sikora.
Một thay đổi khác nằm ở cấu trúc độ tuổi. Australia chỉ có hai cầu thủ sinh từ năm 2010 trở đi, gồm Akeem Gerald và Luka Demuth. Điều này cho thấy đội ưu tiên sử dụng nhóm cầu thủ sinh năm 2009, tức sát ngưỡng tuổi tối đa của giải. Việt Nam cũng không trẻ hơn nhiều khi chỉ có một cầu thủ sinh năm 2010 là Trần Mạnh Quân.
Trên sân cỏ, Australia tại U17 châu Á cũng cho thấy hình ảnh khác so với giải Đông Nam Á. Họ vào tứ kết với vị trí nhì bảng D, sau khi thắng Ấn Độ 4-0 nhưng thua Uzbekistan 0-2. Trong khi đó, Việt Nam đứng đầu bảng C nhờ chiến thắng ngược 3-2 trước UAE để lần đầu giành vé dự U17 World Cup.
Ở trận thắng UAE, Việt Nam tiếp tục thể hiện phong cách quen thuộc dưới thời HLV Cristiano Roland. Dù thủng lưới chỉ sau 16 giây, đội vẫn kiểm soát bóng tới 62%, thực hiện 445 đường chuyền với tỷ lệ chính xác 78%. Hai trong ba bàn thắng đến từ tình huống cố định, gồm cú sút phạt của Nguyễn Lực và pha đánh đầu từ phạt góc của Nguyễn Mạnh Cường.
Đó cũng chính là những miếng đánh từng khiến Australia ôm hận ở bán kết U17 Đông Nam Á. Khi ấy, Việt Nam tận dụng tốt các pha bóng chết và khoảng trống phía sau hàng tiền vệ đối phương để lật ngược thế trận.
Australia thường nhập cuộc nhanh trước Việt Nam. Trong cả hai lần gặp gần nhất ở U17 châu Á 2025 và U17 Đông Nam Á 2026, đối thủ đều ghi bàn trước. Nhưng họ lại gặp khó khi Việt Nam kéo trận đấu về thế kiểm soát và buộc đối thủ phải phòng ngự thấp.
Lịch sử đối đầu giữa hai đội ở cấp U17/U16 châu Á cũng khá cân bằng. Sau ba lần gặp tại vòng chung kết châu lục, mỗi đội thắng một trận và hòa một trận. Việt Nam ghi năm bàn, Australia ghi sáu bàn. Năm 2010, Việt Nam thua 1-3 tại vòng bảng. Sáu năm sau, đội thắng ngược 3-2 dù bị dẫn hai bàn. Đến năm 2025, hai đội hòa 1-1, với bàn gỡ của Duy Khang ở phút 49.
Đội thắng trong trận tứ kết giữa Việt Nam và Australia tối 16/5 sẽ gặp Arab Saudi hoặc Trung Quốc ở bán kết tối 19/5.
Đã vậy Dembele còn được mời gọi bởi một chi tiết lịch sử khác, cũng rất hoành tráng: cơ hội vô địch World Cup và Champions League trong cùng một năm. Anh mà làm được điều này thì chắc chắn sẽ lại là chủ nhân của "Quả bóng vàng" lần nữa. Đấy sẽ là kỷ lục "4 trong 1", không biết bao giờ mới có người tiếp cận được.
Trong suốt lịch sử, có 60 cầu thủ đã vô địch cả World Cup lẫn Cúp C1/Champions League, nhưng chỉ có 11 cầu thủ từng lên ngôi vô địch ở cả hai giải trong cùng 1 năm. Đó là Gerd Mueller, Uli Hoeness, Paul Breitner, Franz Beckenbauer, Sepp Maier, Hans-Georg Schwarzenbeck, Jupp Kapellmann (Bayern Munich và đội tuyển Đức, năm 1974), Christian Karembeu (Real Madrid, Pháp, 1998), Roberto Carlos (Real Madrid, Brazil, 2002), Sami Khedira (Real Madrid, Đức, 2014), Raphael Varane (Real Madrid, Pháp, 2018).
Chúng ta thấy ngay sự trùng hợp ngẫu nhiên đã giúp đến 7 cầu thủ Bayern/Đức cùng xuất hiện trong bảng vàng. Số còn lại chỉ đếm được trên đầu ngón tay, và cứ phải khoác áo Real Madrid (mà người ta nói là có "DNA Champions League") mới dễ đi vào huyền thoại. Trường hợp như Dembele ngay lúc này là quá hy hữu.
CLB PSG vừa lên ngôi vô địch Champions League, với 5 tuyển thủ Pháp đang chuẩn bị tham dự World Cup 2026. Cùng với Dembele, cơ hội đi vào lịch sử cũng đang mời gọi các đồng đội của anh trong hàng ngũ "Les Bleus" là Bradley Barcola, Warren Zaire-Emery, Desire Doue, Lucas Hernandez.
Ngoài ra, PSG còn có đến 4 tuyển thủ Bồ Đào Nha (Nuno Mendes, Vitinha, Joao Neves, Goncalo Ramos), 1 tuyển thủ Brazil (Marquinhos), 1 tuyển thủ Tây Ban Nha (Fabian Ruiz). Họ đều sẽ dự World Cup trong màu áo đội tuyển quốc gia của mình, và đều có hy vọng gia nhập danh sách hiếm hoi những hảo thủ vô địch World Cup và Cúp C1/Champions League trong cùng một năm. Danh sách này (hiện có 11 người như đã nêu) chắc chắn sẽ tăng lên nếu chức vô địch World Cup 2026 thuộc về Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha hoặc Brazil.
Nhà vô địch Champions League 2026 PSG còn có tuyển thủ Ma Rốc (Achraf Hakimi), Hàn Quốc (Lee Kang-in), Senegal (Ibrahim Mbaye). Nhưng hy vọng vô địch World Cup của những cầu thủ này đều không có tính thực tế.
Xin nhắc lại thời cơ lịch sử của Dembele đặc biệt hơn hẳn so với các cầu thủ PSG vừa vô địch Champions League ở chỗ anh còn đang giữ "Quả bóng vàng", và được xem là ứng viên nặng ký cho danh hiệu "Quả bóng vàng" tiếp theo (sẽ được công bố vào tháng 10.2026). Bản thân Dembele đã là một trong số 60 cầu thủ xưa nay có đủ hai danh hiệu vô địch World Cup và Champions League trong bộ sưu tập thành tích của mình. Anh là một trong 4 cầu thủ còn sót lại từ đội Pháp vô địch World Cup 2018 (cùng với Kylian Mbappe, Lucas Hernandez, N'Golo Kante). Anh cũng đã dự và đá trận chung kết World Cup 2022.
Khác với giai đoạn thành công cùng đội tuyển Việt Nam trước đây, lần tái xuất này của HLV Park Hang-seo đi kèm khối lượng công việc khổng lồ. Ông không chỉ phụ trách đội một, mà còn tham gia định hướng đào tạo trẻ, xây dựng hệ thống vận hành và bản sắc chuyên môn cho cả Kanchanaburi Power FC.
Chính vì thế, sự đồng hành của ông Lee Jung-soo được xem là lời giải cho "núi việc" đang chờ HLV Park phía trước. Cựu trung vệ từng dự World Cup này vốn là trợ lý thân tín của Kim Sang-sik ở đội tuyển Việt Nam lẫn U.23 Việt Nam. Trong mắt giới chuyên môn, ông Lee là mẫu trợ lý hiện đại: giàu năng lượng, giỏi phân tích chiến thuật và đặc biệt nổi bật ở khả năng xây dựng các phương án cố định.
Dưới thời HLV Kim Sang-sik, đội tuyển Việt Nam và U.23 Việt Nam cho thấy sự cải thiện đáng kể ở những tình huống bóng chết. Các miếng đánh trở nên đa dạng hơn, có nhiều phương án che chắn, chạy chỗ và phối hợp bất ngờ hơn và cực kỳ hiệu quả, nhiều lần giúp phá vỡ thế bế tắc. Ông Lee Jung-soo chính là một trong những người góp công lớn phía sau những thay đổi ấy.
Và trước đây, HLV Park Hang-seo từng có "cánh tay phải" đắc lực là ông Lee Young-jin, thì Lee Jung-soo được kỳ vọng sẽ trở thành "phiên bản 2.0": trẻ hơn, nhiệt huyết hơn và phù hợp hơn với môi trường bóng đá hiện đại. Sự xuất hiện của ông giúp HLV Park có thêm thời gian tập trung vào chiến lược dài hạn thay vì phải "ôm" toàn bộ công việc.
Việc HLV Park Hang-seo chuyển sang Thái Lan làm việc cũng tốn nhiều giấy mực của giới truyền thông xứ kim chi. Nhà báo Cho Sung-ryong của tờ Sports-G cho rằng sự xuất hiện của HLV Park Hang-seo mang ý nghĩa vượt ra ngoài phạm vi một bản hợp đồng thông thường.
"Các HLV Hàn Quốc trước nay chưa từng tạo dấu ấn rõ rệt ở Thai League, vì vậy sự xuất hiện của ông Park chắc chắn sẽ thu hút sự quan tâm lớn từ truyền thông và người hâm mộ Hàn Quốc. Bên cạnh đó, vai trò của HLV Lee Jung-soo cũng sẽ rất quan trọng trong cách vận hành đội bóng", ông Cho nhận định.
Thai League từ lâu được xem là môi trường khó chinh phục với các HLV Hàn Quốc, thậm chí còn là "mảnh đất" mà các nhà cầm quân xứ kim chi chưa khai phá được. Thái Lan là "đối tác" lâu năm với bóng đá Nhật Bản, đào tạo cầu thủ mang hơi hướm của bóng đá xứ mặt trời mọc, chuộng lối chơi kỹ thuật hơn là thể lực kiểu Hàn Quốc. Nếu không dùng HLV từ Nhật Bản, các CLB tại đây sẽ chiêu mộ những chiến lược gia từ Brazil hoặc châu Âu. HLV trưởng đội tuyển Thái Lan cũng được lựa chọn theo yếu tố này. Sau thời HLV Kiatisuk Senamuang, thuyền trưởng của "Voi chiến" lần lượt là: Milovan Rajevac (Serbia), Akira Nishino (Nhật Bản), Alexandre Polking (Brazil gốc Đức), Masatada Ishii (Nhật Bản) và Anthony Hudson (Anh).
Bởi vậy, việc HLV Park Hang-seo lựa chọn Thái Lan làm điểm đến tiếp theo cho thấy ông vẫn còn khát vọng rất lớn sau quãng thời gian nghỉ ngơi hậu chia tay đội tuyển Việt Nam. Nhà cầm quân sinh năm 1957 hiểu rằng nếu thành công tại Thai League, giá trị và vị thế của ông trong làng bóng đá châu Á sẽ còn được nâng lên thêm một nấc nữa.
"Tôi cho rằng mục tiêu của HLV Park Hang-seo không đơn thuần là thành công hay danh hiệu. Ông ấy đến Thái Lan để tìm kiếm thử thách mới và chứng minh năng lực cạnh tranh của mình trong một môi trường khác. Xa hơn, đây có thể là bước đi nhằm mở đường cho các HLV trẻ Hàn Quốc tiến vào thị trường bóng đá Thái Lan", nhà báo Cho Sungryong nhấn mạnh.
Ở góc độ nào đó, đây có thể xem là "sứ mệnh đặc biệt" của HLV Park Hang-seo. Thành công tại Việt Nam từng giúp hình ảnh HLV Hàn Quốc được nâng tầm mạnh mẽ ở Đông Nam Á. Giờ đây, nếu tiếp tục tạo dấu ấn tại Thai League, ông Park có thể tiếp tục mở ra cơ hội cho cả một thế hệ HLV Hàn Quốc phía sau. Và trong hành trình ấy, Lee Jung-soo nhiều khả năng sẽ không chỉ là trợ lý đơn thuần. Ông có thể trở thành nhân tố đại diện cho lớp HLV Hàn Quốc mới: trẻ trung, giàu ý tưởng chiến thuật và sẵn sàng thích nghi với môi trường bóng đá khu vực.
Sự kết hợp giữa kinh nghiệm của Park Hang-seo và sức trẻ của Lee Jung-soo vì thế đang tạo nên rất nhiều kỳ vọng. Không chỉ với CLB mới của họ, mà còn với cả hình ảnh bóng đá Hàn Quốc tại Đông Nam Á.
Trong quá khứ, tuyển nữ Việt Nam từng được trao cho nhiều HLV ngoại, gồm Rainer Willfeld (Đức), Steve Darby (Anh), Trần Vân Phát (Trung Quốc) và Takashi Norimatsu (Nhật Bản). Tuy nhiên, suốt 10 năm qua, dẫn dắt đội tuyển là HLV Mai Đức Chung.
Đây là giai đoạn rực rỡ nhất của bóng đá nữ Việt Nam, khi lần đầu được tham dự World Cup (năm 2023), vô địch Đông Nam Á 2019 và giành bốn HC vàng SEA Games 2017, 2019, 2021, 2023. Sau giải Asian Cup 2026, nơi đội tuyển dừng bước tại vòng bảng, HLV Chung quyết định rút lui.
Trong giai đoạn cuối thời HLV Chung, lãnh đạo Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) và Hội đồng HLV quốc gia đã thảo luận về việc chọn nhà cầm quân nội hay nước ngoài. Cuối cùng, HLV nội được ưu tiên vì đảm bảo được yếu tố tài chính, cũng như sự thấu hiểu và thích ứng với bóng đá nữ Việt Nam.
Điều này được Phó chủ tịch VFF phụ trách chuyên môn Trần Anh Tú giải thích thêm trong lễ công bố tân HLV Hoàng Văn Phúc ở Hà Nội sáng nay. "Làm bóng đá nữ khó không kém bóng đá nam", ông Tú nói. "Một HLV ngoại cần có thời gian làm việc ở Việt Nam, hiểu bóng đá nữ ở đây thì mới có thể đảm đương nhiệm vụ thuận lợi".
Đông Nam Á có xu thế chuộng HLV từ Nhật Bản - nền bóng đá nữ số một châu Á. Thái Lan là một điển hình, với HLV Miyo Okamoto (2021-2023) rồi cựu HLV tuyển nữ Nhật Bản Futoshi Ikeda (2025). Tuy nhiên, họ vẫn không đạt thành công như mong đợi.
Theo ông Tú, đặc thù ở Việt Nam rất khác, xét trên từ hàm lượng sức ép cũng như các yếu tố ngoại cảnh. Điều này dẫn đến việc chiến lược ở tuyển nữ là ưu tiên HLV nội, còn tuyển nam thì ngược lại. "Trình độ HLV nội có thể không thua kém nhưng HLV ngoại có lợi thế để dễ vượt qua áp lực hơn", ông Tú cho hay. "Điều này gây khó cho công việc, dù VFF luôn hướng đến HLV nội. Bên cạnh đó, chiến lược dùng HLV ngoại vẫn mang đến thành công cho tuyển nam".
Thực tế, từ tháng 9/2024, VFF đã lên kế hoạch chuẩn bị cho người kế nhiệm HLV Mai Đức Chung, khi đưa ông Hoàng Văn Phúc lên tuyển nữ làm trợ lý. VFF đánh giá đây là cơ hội để ông Phúc hiểu cách làm việc ở đội tuyển và nắm bắt về lực lượng cầu thủ.
Bản thân ông Phúc cũng hội tụ nhiều yếu tố cần thiết, như chuyên môn và kinh nghiệm, với hơn 30 năm làm công tác huấn luyện. Ông Phúc cũng đã có bằng Pro – tiêu chí bắt buộc theo quy định của LĐBĐ châu Á (AFC) dành cho các ĐTQG nam và nữ. "Không ai phù hợp hơn HLV Hoàng Văn Phúc vào lúc này", Phó Chủ tịch Trần Anh Tú cho biết. "Dù phải chịu áp lực lớn từ di sản của HLV Mai Đức Chung, chúng tôi sẽ đồng hành hỗ trợ tối đa những gì tốt nhất để tân HLV hoàn thành nhiệm vụ".
Tại lễ công bố tân HLV trưởng đội tuyển nữ, ông Phúc cho thấy sự thoải mái và tin rằng có thể duy trì sự ổn định. Ông cho biết đã nhận được nhiều kinh nghiệm từ HLV Mai Đức Chung trong 18 tháng qua. Nhà cầm quân 62 tuổi đánh giá cầu thủ nữ Việt Nam có ý chí tuyệt vời, bền bỉ và ham tập luyện. "Họ cần được làm tâm lý kỹ càng hơn. Bên cạnh đó, khả năng chuyển đổi trạng thái khi có bóng, mất bóng rồi giành lại bóng là thứ tôi quan tâm", HLV 62 tuổi cho hay.
Một vấn đề khác HLV Phúc cần giải quyết là cuộc chuyển giao thế hệ ở đội tuyển. Ông cho rằng sẽ có cú hích đối với cầu thủ, sau khi giải vô địch quốc gia nữ mùa này chuyển từ thi đấu tập trung hai giai đoạn sang đá sân nhà, sân khách như V-League. "Đội tuyển được xây dựng trên tinh thần tập thể. Ai còn thể lực, đáp ứng được lối chơi thì sẽ được triệu tập", ông nói thêm.
Giải đấu chính thức đầu tiên của đội tuyển nữ với tân HLV Hoàng Văn Phúc là ASIAD 20 tại Nhật Bản vào tháng 9. Đây được xem là cơ hội cọ xát và không đặt quá nặng chỉ tiêu. Đến năm 2027, đội tuyển hướng tới có huy chương tại ASEAN Cup nữ và vào chung kết SEA Games 34.
HLV Hoàng Văn Phúc, sinh năm 1964, từng thi đấu cho Thể Công, Quân khu 3, Đường sắt Việt Nam với vị trí trung vệ. Ông giải nghệ vào năm 1996 để bước vào sự nghiệp huấn luyện. Ở cấp CLB, ông từng dẫn dắt Hà Nội ACB, Quảng Nam, Sài Gòn FC – các đội bóng đều đã giải thể. Đỉnh cao là chức vô địch V-League 2017 cùng Quảng Nam.
Ông Phúc cũng bén duyên với các đội tuyển quốc gia từ năm 2008, với chức vô địch U16 Đông Nam Á mở rộng 2009. Sau đó, ông dẫn dắt đội tuyển dự vòng chung kết U19 châu Á 2012. Đến tháng 5/2013, HLV ký hợp đồng 2 năm với VFF để dẫn dắt ĐTQG và U23 Việt Nam. Tuy nhiên, việc bị loại ngay từ vòng bảng SEA Games 2013 ở Myanmar dẫn đến ông quyết định từ chức.
Từ năm 2021, ông Phúc về Trung tâm đào tạo bóng đá trẻ Hà Nội làm việc, rồi có giai đoạn làm Giám đốc kỹ thuật và HLV tạm quyền Hà Nội FC.