Tháng trước, con dâu sinh con đầu lòng. Tôi tính đi tính lại, vẫn nghĩ là mình nên đóng tạm cửa hàng tạp hóa ít lâu, sang ở hẳn nhà vợ chồng con trai để chăm con dâu thời gian đầu ở cữ.
Vợ chồng tôi đều đã nghỉ hưu. Sau khi về hưu thì mở một cửa hàng tạp hóa nhỏ để có “đồng ra đồng vào” và cũng để khuây khỏa, đỡ buồn. Hai cô con gái đã yên bề gia thất, đến lượt cậu út thì chúng tôi cũng cố giúp con có một mái nhà ở riêng, đủ gần để bố mẹ con cái khi cần có thể chạy qua chạy lại.
Khi tôi nói kế hoạch của mình, con dâu vội xua tay. Con nói, sắp tới có bà ngoại lên rồi. Dù sao, ở quê dạo này cũng chưa vào mùa vụ, bà ngoại rảnh rỗi nên sẽ lên ở chăm con chăm cháu một thời gian. Con bảo tôi cứ bán hàng bình thường, cửa hàng mà đóng cửa lâu sẽ mất hết khách.
Con dâu sinh được một ngày thì bà thông gia đã khăn gói từ quê lên. Bà ấy còn trẻ, chưa đầy 60 tuổi, rất khỏe mạnh và nhanh nhẹn, tính tình chân chất, dễ gần.
Mỗi sáng, tôi đều gọi điện hỏi con dâu cần mua thức ăn gì tôi sẽ đi chợ sớm mua đồ mang sang cho con rồi về bán hàng. Việc nấu nướng bà ngoại sẽ làm. Nhìn bà chăm con chăm cháu, tôi thật sự rất yên tâm.
Thỉnh thoảng, tôi bảo để tôi thay phiên thức đêm cho bà ngủ. Bà lắc đầu nói, ở quê làm ruộng, làm thuê đủ thứ việc, thức khuya dậy sớm quen rồi. Lên đây bà ấy chỉ quanh quẩn bế cháu và làm chút việc nhà, nhàn hạ như đi chơi, tôi không cần nghĩ ngợi.
Nghe bà nói, tôi thoải mái vô cùng. Tự nhiên, tôi thấy mình may mắn vì có con dâu ngoan, có thông gia nhiệt tình, hiểu chuyện.
Có lần đi chợ cùng nhau, bà đứng ngắm mãi một chiếc áo nhưng sau khi hỏi giá thì lặng lẽ đặt xuống. Tôi đoán là bà tiếc tiền. Hôm sau, tôi mua đúng chiếc áo ấy tặng bà. Chuyện nhỏ thôi mà bà cứ xuýt xoa cảm ơn mãi, tình thông gia như được thắt chặt thêm.
Cho đến một buổi tối, mọi suy nghĩ của tôi về bà thông gia bỗng thay đổi. Hôm ấy tôi mang ít trái cây hái trong vườn sang cho con dâu. Định gõ cửa thì nghe tiếng con trai nói vọng ra từ trong phòng. Tôi đứng lại vì câu nói tiếp theo làm tim mình chùng xuống.
Con tôi nói: “Tháng này anh hơi kẹt. Em nói với mẹ tháng sau anh gửi tiền lương được không?”. Con dâu đáp ngay, giọng nhỏ nhưng dứt khoát: “Mẹ em bỏ ruộng bỏ vườn lên chăm cháu. Em đã hứa mỗi tháng sẽ trả mẹ 7 triệu đồng rồi. Mới có tháng đầu tiên mà anh đã khất”.
Tôi đứng bần thần trước cửa, không biết có nên gõ cửa vào nữa hay không. Tiền lương ư? 7 triệu đồng mỗi tháng ư? Hóa ra bà thông gia không lên đây vì thương con, thương cháu như tôi vẫn nghĩ. Mỗi tháng, con trai tôi phải bỏ ra 7 triệu đồng để thuê mẹ vợ chăm vợ con mình.
Tôi lặng lẽ quay về, túi trái cây vẫn còn trên tay. Sau khi về nhà, tôi gọi con trai mình sang, hỏi nó về chuyện tôi vừa vô tình nghe được. Nó cúi đầu rất lâu rồi khẽ đáp: “Vợ con chưa phải làm dâu ngày nào nhưng cô ấy suốt ngày lướt mạng, lúc nào cũng sợ mẹ chồng chăm con dâu ở cữ, quan điểm, suy nghĩ khác biệt sẽ nảy sinh mâu thuẫn nên không dám nhờ mẹ. Dù sao thì bà ngoại ở quê cũng phải đi làm kiếm tiền. Chuyện trả lương là do vợ chồng con đề xuất, mẹ vợ không đòi. Con thấy làm vậy cũng thoải mái”.
Tôi nghe xong, lòng chùng xuống. Hóa ra là con dâu sợ tôi sang ở cùng sẽ không thoải mái, sẽ khiến mẹ chồng nàng dâu mâu thuẫn, bất đồng. Và con trai tôi vì thương vợ, thà bỏ ra 7 triệu đồng để “thuê” bà ngoại chứ không nhờ mẹ mình chăm dâu, chăm cháu.
Cả đêm hôm ấy tôi không ngủ nổi. Tôi cứ nhớ đến những lần bà bế cháu ngủ không dám đặt xuống giường vì cháu dễ tỉnh giấc, mỗi lần bà ngồi tỉ mẩn giặt tay từng cái quần cái áo, chăm chút nấu từng bữa ăn. Tôi đã tin đó hoàn toàn là vì tình thân.
Không phải tôi phản đối chuyện trả công. Người bỏ thời gian, công sức thì xứng đáng được ghi nhận. Nhưng nghĩ đến cảnh một người mẹ nhận lương từ chính con gái để chăm cháu ngoại, tôi vẫn thấy có gì đó không thoải mái trong lòng.
Tôi bỗng nhớ đến mẹ mình ngày trước. Bà cũng từng lên chăm con cho vợ chồng tôi suốt mấy năm. Mỗi lần tôi đưa tiền, bà đều giận, bảo rằng bà giữ cháu cho con chứ đâu phải đi làm thuê.
Kể cả chính bản thân tôi đây đã có 3 đứa cháu ngoại. Ba lần con gái mình sinh nở, tôi đều đến chăm mỗi đứa vài tháng đầu. Tôi chưa từng nghĩ, mình chăm con chăm cháu để nhận lại gì. Thậm chí, tôi còn cho tiền thêm các con để con ăn uống thoải mái, bồi dưỡng sức khỏe.
Ừ thì, có thể bọn trẻ có suy nghĩ riêng, muốn sống theo cách của mình. Nhưng còn chuyện bà thông gia lên chăm con ở cữ mà nhận lương, nghĩ thế nào tôi cũng thấy không hay lắm. Thà rằng là con biếu tiền quà cáp. Mỗi lần nghĩ đến, tôi lại cảm thấy mất dần cảm tình với thông gia.
Có phải tôi suy nghĩ quá cũ kỹ nên mới thấy chạnh lòng?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Sau khi Tổ chức Miss World công bố cuộc thi Hoa hậu Thế giới Miss World lần thứ 73 năm 2026 diễn ra tại Việt Nam, các diễn đàn sắc đẹp quốc tế đưa ra dự đoán chung cuộc.
Chuyên trang sắc đẹp Magnarubi dự đoán top 5 gồm các người đẹp đến từ Hungary, Brazil, Malaysia, Argentina, Botswana. Trong đó Magnarubi dự đoán người đẹp Hungary đăng quang Hoa hậu Thế giới.
Hoa hậu Lê Nguyễn Bảo Ngọc, đại diện Việt Nam dự thi Miss World 2026, đứng vị trí thứ 12 trong bảng dự đoán này.
Còn chuyên trang sắc đẹp Beauty Pageants dự đoán người đẹp Brazil sẽ giành vương miện Miss World 2026. Top 5 trong bảng dự đoán này gồm: người đẹp đến từ Brazil, Nam Phi, Hungary, Ấn Độ và Dominica. Đại diện của Việt Nam đứng thứ 10 trong bảng dự đoán này.
Hoa hậu Thế giới tổ chức lần đầu năm 1951. Năm 2026 đánh dấu cột mốc 75 năm của cuộc thi này, là lần thứ 73 cuộc thi diễn ra.
Chủ tịch Tổ chức Miss World Julia Morley công bố cuộc thi năm nay sẽ diễn ra từ ngày 9-8 đến 5-9 tại Việt Nam. Dự kiến đêm chung kết ngày 5-9.
Cuộc thi này đề cao thông điệp sắc đẹp vì mục đích cao cả. Người đẹp đoạt vương miện thường tham gia nhiều hoạt động từ thiện, nhân đạo vì lợi ích cộng đồng, xã hội. Đương kim hoa hậu là Opal Suchata đến từ Thái Lan.
Ngày 4-4, UBND xã Gia Bình và nhà đầu tư chi trả 6 tỉ đồng tiền thưởng cho 40 hộ dân tự nguyện bàn giao sớm đất ở phục vụ dự án Cảng hàng không quốc tế Gia Bình (sân bay Gia Bình).
Theo đó, mỗi hộ thuộc diện bàn giao trong các ngày 31-3 và 1-4 được thưởng 150 triệu đồng.
Thiếu tá Nguyễn Văn Duy (Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Ninh) cho biết gia đình đã chủ động thuê nhà, chuyển đồ đạc thiết yếu khỏi căn nhà 4 tầng khang trang ở thôn Thủ Pháp, xã Gia Bình, do hai vợ chồng tâm huyết cùng nhau xây dựng để đơn vị thi công triển khai công việc.
Theo anh, sân bay mang ý nghĩa chính trị, kinh tế quan trọng nên gia đình ủng hộ song mong muốn các cấp chính quyền, chủ đầu tư sớm bàn giao mặt bằng khu tái định cư để gia đình ổn định cuộc sống.
Cũng thuộc diện bàn giao sớm, anh Nguyễn Huy Sơn cho biết ngoài chế độ đất tái định cư, gia đình rất vui mừng vì nhận được 150 triệu đồng tiền thưởng. Với số tiền này, anh dự định chi trả cho chi phí khi di dời nhà, mua sắm đồ đạc cần thiết.
Được biết, xã Gia Bình có khoảng 1.350 hộ dân thuộc các thôn Ngô Thôn, Mỹ Thôn, Lương Pháp và Thủ Pháp cần bàn giao mặt bằng trước ngày 30-4-2026 để phục vụ thi công các hạng mục cho Hội nghị cấp cao APEC 2027.
Để kịp tiến độ, những ngày qua địa phương đã thành lập nhiều tổ công tác đến từng hộ dân tuyên truyền, vận động, lắng nghe kiến nghị. Trong khi đó UBND tỉnh Bắc Ninh cũng tiếp nhận ý kiến của người dân để điều chỉnh phương án bồi thường về giá đất, tài sản trên đất.
Vừa qua UBND tỉnh Bắc Ninh cùng nhà đầu tư dự án thống nhất trường hợp giao đất trước ngày 11-4-2026 được thưởng 200 triệu đồng/hộ gia đình/cá nhân. Từ ngày 11-4-2026 đến 30-4-2026, mức thưởng là 150 triệu đồng/hộ gia đình/cá nhân.
Chính sách thưởng áp dụng đối với đất ở và tính theo hộ gia đình/cá nhân thuộc khu vực xây dựng các hạng mục phục vụ Hội nghị APEC năm 2027 và chỉ được nhận 1 lần khi bàn giao toàn bộ.
Sau ngày 30-4-2026, chủ trương thưởng sẽ hết hiệu lực. Sau này, khi các hộ đến khu tái định cư, tỉnh Bắc Ninh dự kiến thưởng thêm 50 triệu nữa.
Trong đợt chi trả ngày 4-4, có 42 hộ đăng ký, trong đó 40 hộ đã nhận thưởng với tổng diện tích bàn giao hơn 4.200m², còn 2 hộ khác sẽ nhận vào đợt sau do ở xa chưa về kịp địa phương.
Tôi năm nay 37 tuổi. Tôi có công việc thu nhập ổn, có vợ đẹp và 2 đứa con ngoan.
Thằng cu lớn 5 tuổi. Nó giống tôi ở cái tính ít nói. Mỗi lần tôi đi công tác về, nó chỉ đứng ở cửa nhìn tôi cười. Con bé út mới 3 tuổi thì khác. Nó cứ chạy tới ôm chân tôi như sợ tôi lại đi mất. Có hôm tôi về khuya, con gái vẫn ngủ gục ở ghế chờ bố.
Tôi làm việc trong một tập đoàn sản xuất, kinh doanh vật liệu xây dựng chuyên cung cấp cho các công trình lớn nhỏ. Cái nghề ấy chẳng sung sướng gì. Đi suốt. Hết tỉnh này sang tỉnh khác. Có tháng nhà nghỉ còn nhiều hơn ngủ nhà. Nhưng tôi nghĩ đàn ông thì phải chịu cực. Tôi thương vợ con thật lòng. Có bao nhiêu tiền tôi cũng đưa vợ giữ. Bản thân tôi mặc quần áo rẻ tiền cũng được nhưng đồ cho vợ con phải là thứ tốt nhất.
Vợ tôi đẹp, vẻ đẹp hiền ngoan, dịu dàng khiến người khác dễ bị ấn tượng. Nhiều lúc ngồi nhậu với bạn, họ còn nửa đùa nửa thật hỏi tôi giữ kiểu gì mà vợ ngoan thế. Tôi chỉ cười, nói rằng chúng tôi giữ nhau bằng lòng tin.
Hôm ấy tôi đi khám tổng thể để chuẩn bị công tác nước ngoài. Công ty yêu cầu kiểm tra sức khỏe kỹ. Vì chủ nhật nên tôi dẫn 2 đứa con đi cùng coi như tranh thủ trông con.
Bạn tôi làm phó giám đốc bệnh viện. Cậu ấy kéo tôi vào phòng riêng, bảo bệnh viện đang có vài suất xét nghiệm ADN miễn phí cho chương trình nghiên cứu gì đó và hỏi tôi có muốn làm không?
Tôi bật cười bảo đời tôi có phải phim đâu mà xét nghiệm ADN. Cậu ta lại trêu, nói miễn phí thì tội gì không làm? Tôi nghĩ cũng đúng. Có mất gì đâu. Người ta lấy mẫu của tôi và các con rồi hẹn có kết quả sẽ thông báo.
Mấy ngày sau, tôi đang họp ở công trình thì cậu bạn gọi. Giọng cậu ta lạ lắm. Không còn kiểu cười cợt nữa mà bảo tôi lúc nào có thời gian thì ghé qua bệnh viện xem kết quả ADN. Tôi còn khó chịu vì nghĩ bạn mình bày trò. Nhưng không hiểu sao trong lòng tôi lại cảm thấy bất an.
Khi tôi đến, cậu ấy không đưa kết quả ngay mà kéo cửa phòng lại rồi hỏi tôi có từng nghi ngờ vợ ngoại tình chưa? Tôi cười nhạt như thể bạn vừa hỏi một câu thừa. Cậu ấy đưa tờ giấy cho tôi. Những dòng chữ đen nằm im nhưng lại như biết nhảy múa trước mắt. Tôi đọc mãi mới hiểu: Không có quan hệ huyết thống. Không có quan hệ huyết thống.
Tôi thấy đầu mình ù đi. Có khi nào mọi thứ chỉ là nhầm lẫn. Cậu bạn nhìn tôi, bảo rằng kết quả hiếm khi sai, nếu không tin có thể làm lại lần nữa. Cậu nói rằng, cả hai đứa đều không phải con tôi.
Tôi ngồi chết lặng gần nửa tiếng. Ngoài hành lang có tiếng xe đẩy bệnh nhân lộc cộc, có tiếng trẻ con khóc, có tiếng y tá gọi nhau. Cuộc đời vẫn bình thường như thế. Chỉ có đời tôi là gãy đôi ở giữa buổi chiều.
Tôi đưa tờ giấy kết quả xét nghiệm cho vợ. Cô ấy vừa nhìn đã tái mặt. Cô không chối, chỉ ngồi im như người mất hồn. Chính cái im lặng ấy mới làm tôi lạnh sống lưng.
Rồi cô ấy khóc. Cô ấy nói chuyện xảy ra nhiều năm trước, khi tôi đi công trình liên miên. Một lần duy nhất, cô ấy nghĩ không thể có hậu quả gì. Rồi sau đó cô mang thai, vì thời gian gần nhau quá nên cô ấy cũng không biết đó là con tôi hay con người đó.
Tôi hỏi còn đứa thứ hai thì sao? Cô ấy ôm mặt khóc nấc. Hóa ra người đàn ông ấy quay lại. Và sai lầm lặp thêm lần nữa. Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt mà không hiểu nổi vì sao một người có thể vừa quen thuộc vừa xa lạ đến vậy.
Bạn tôi bảo phải nghĩ cho mình. Cậu ấy nói nuôi con người khác cả đời là điều không đàn ông nào chịu nổi. Có thể bạn tôi đúng. Nhưng tình cảm đâu phải cái công tắc muốn tắt là tắt. Năm năm bế bồng thằng lớn. Ba năm ôm con bé ngủ mỗi đêm. Chẳng lẽ chỉ một tờ giấy là xóa sạch được?
Đêm nay trời nóng, tôi nằm giữa 2 đứa nhỏ. Con bé út gác chân lên bụng tôi như mọi khi. Thằng lớn quay lưng lại nhưng bàn tay vẫn nắm chặt áo bố lúc ngủ. Tôi ôm chúng vào lòng theo thói quen đã thành máu thịt.
Mùi tóc trẻ con thơm ngai ngái. Hơi thở chúng đều và ấm. Tôi nhắm mắt lại mà cổ họng nghẹn cứng. Giá như tôi chưa từng biết sự thật ấy thì tốt biết bao. Giá như đời người có lúc được ngu đi một chút để yên ổn mà sống. Tôi vẫn yêu chúng lắm. Yêu đến mức chỉ cần nghĩ cảnh mai này không còn được nghe gọi một tiếng bố thôi, tôi cũng đủ đau rồi.
Nhưng chính vì yêu nên tôi càng đau hơn. Nếu ghét bỏ được, có lẽ tôi đã nhẹ lòng. Đằng này mỗi lần nhìn chúng cười, tim tôi lại nhói lên vì nhớ rằng 2 đứa trẻ tôi thương hơn cả mạng sống lại không mang giọt máu nào của mình. Cái đau ấy không ầm ĩ. Nó âm ỉ như than cháy dưới tro, càng về đêm càng nóng rát.
Có đêm tôi tự hỏi mình nên làm gì tiếp theo? Sẽ bỏ đi để giữ lòng tự trọng của một người đàn ông? Hay ở lại vì tình thương dành cho 2 đứa trẻ chưa từng biết gì về tội lỗi người lớn? Tôi thật sự không biết đâu mới là điều đúng nhất.
Có lẽ đời người đau nhất không phải lúc bị phản bội. Mà là lúc phải lựa chọn giữa lòng tự trọng và tình thương. Tôi viết những dòng này khi con bé út đang ngủ trên vai mình. Nó vẫn gọi tôi là bố bằng giọng ngọng nghịu quen thuộc. Còn tôi, đến giờ vẫn không biết mình nên làm như nào?
Vinh Quang
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.