Bà thông gia lên chăm con gái ở cữ và sự thật khiến tôi vỡ lẽ

Bà thông gia lên chăm con gái ở cữ và sự thật khiến tôi vỡ lẽ

Tháng trước, con dâu sinh con đầu lòng. Tôi tính đi tính lại, vẫn nghĩ là mình nên đóng tạm cửa hàng tạp hóa ít lâu, sang ở hẳn nhà vợ chồng con trai để chăm con dâu thời gian đầu ở cữ.

Vợ chồng tôi đều đã nghỉ hưu. Sau khi về hưu thì mở một cửa hàng tạp hóa nhỏ để có “đồng ra đồng vào” và cũng để khuây khỏa, đỡ buồn. Hai cô con gái đã yên bề gia thất, đến lượt cậu út thì chúng tôi cũng cố giúp con có một mái nhà ở riêng, đủ gần để bố mẹ con cái khi cần có thể chạy qua chạy lại.

Khi tôi nói kế hoạch của mình, con dâu vội xua tay. Con nói, sắp tới có bà ngoại lên rồi. Dù sao, ở quê dạo này cũng chưa vào mùa vụ, bà ngoại rảnh rỗi nên sẽ lên ở chăm con chăm cháu một thời gian. Con bảo tôi cứ bán hàng bình thường, cửa hàng mà đóng cửa lâu sẽ mất hết khách.

Con dâu sinh được một ngày thì bà thông gia đã khăn gói từ quê lên. Bà ấy còn trẻ, chưa đầy 60 tuổi, rất khỏe mạnh và nhanh nhẹn, tính tình chân chất, dễ gần.

Mỗi sáng, tôi đều gọi điện hỏi con dâu cần mua thức ăn gì tôi sẽ đi chợ sớm mua đồ mang sang cho con rồi về bán hàng. Việc nấu nướng bà ngoại sẽ làm. Nhìn bà chăm con chăm cháu, tôi thật sự rất yên tâm.

Thỉnh thoảng, tôi bảo để tôi thay phiên thức đêm cho bà ngủ. Bà lắc đầu nói, ở quê làm ruộng, làm thuê đủ thứ việc, thức khuya dậy sớm quen rồi. Lên đây bà ấy chỉ quanh quẩn bế cháu và làm chút việc nhà, nhàn hạ như đi chơi, tôi không cần nghĩ ngợi.

Nghe bà nói, tôi thoải mái vô cùng. Tự nhiên, tôi thấy mình may mắn vì có con dâu ngoan, có thông gia nhiệt tình, hiểu chuyện.

Có lần đi chợ cùng nhau, bà đứng ngắm mãi một chiếc áo nhưng sau khi hỏi giá thì lặng lẽ đặt xuống. Tôi đoán là bà tiếc tiền. Hôm sau, tôi mua đúng chiếc áo ấy tặng bà. Chuyện nhỏ thôi mà bà cứ xuýt xoa cảm ơn mãi, tình thông gia như được thắt chặt thêm.

Cho đến một buổi tối, mọi suy nghĩ của tôi về bà thông gia bỗng thay đổi. Hôm ấy tôi mang ít trái cây hái trong vườn sang cho con dâu. Định gõ cửa thì nghe tiếng con trai nói vọng ra từ trong phòng. Tôi đứng lại vì câu nói tiếp theo làm tim mình chùng xuống.

Con tôi nói: “Tháng này anh hơi kẹt. Em nói với mẹ tháng sau anh gửi tiền lương được không?”. Con dâu đáp ngay, giọng nhỏ nhưng dứt khoát: “Mẹ em bỏ ruộng bỏ vườn lên chăm cháu. Em đã hứa mỗi tháng sẽ trả mẹ 7 triệu đồng rồi. Mới có tháng đầu tiên mà anh đã khất”.

Tôi đứng bần thần trước cửa, không biết có nên gõ cửa vào nữa hay không. Tiền lương ư? 7 triệu đồng mỗi tháng ư? Hóa ra bà thông gia không lên đây vì thương con, thương cháu như tôi vẫn nghĩ. Mỗi tháng, con trai tôi phải bỏ ra 7 triệu đồng để thuê mẹ vợ chăm vợ con mình.

Tôi lặng lẽ quay về, túi trái cây vẫn còn trên tay. Sau khi về nhà, tôi gọi con trai mình sang, hỏi nó về chuyện tôi vừa vô tình nghe được. Nó cúi đầu rất lâu rồi khẽ đáp: “Vợ con chưa phải làm dâu ngày nào nhưng cô ấy suốt ngày lướt mạng, lúc nào cũng sợ mẹ chồng chăm con dâu ở cữ, quan điểm, suy nghĩ khác biệt sẽ nảy sinh mâu thuẫn nên không dám nhờ mẹ. Dù sao thì bà ngoại ở quê cũng phải đi làm kiếm tiền. Chuyện trả lương là do vợ chồng con đề xuất, mẹ vợ không đòi. Con thấy làm vậy cũng thoải mái”.

Tôi nghe xong, lòng chùng xuống. Hóa ra là con dâu sợ tôi sang ở cùng sẽ không thoải mái, sẽ khiến mẹ chồng nàng dâu mâu thuẫn, bất đồng. Và con trai tôi vì thương vợ, thà bỏ ra 7 triệu đồng để “thuê” bà ngoại chứ không nhờ mẹ mình chăm dâu, chăm cháu.

Cả đêm hôm ấy tôi không ngủ nổi. Tôi cứ nhớ đến những lần bà bế cháu ngủ không dám đặt xuống giường vì cháu dễ tỉnh giấc, mỗi lần bà ngồi tỉ mẩn giặt tay từng cái quần cái áo, chăm chút nấu từng bữa ăn. Tôi đã tin đó hoàn toàn là vì tình thân.

  Chồng tôi vừa mất, hai chị chồng kéo nhau đến đòi chia nhà

Không phải tôi phản đối chuyện trả công. Người bỏ thời gian, công sức thì xứng đáng được ghi nhận. Nhưng nghĩ đến cảnh một người mẹ nhận lương từ chính con gái để chăm cháu ngoại, tôi vẫn thấy có gì đó không thoải mái trong lòng.

Tôi bỗng nhớ đến mẹ mình ngày trước. Bà cũng từng lên chăm con cho vợ chồng tôi suốt mấy năm. Mỗi lần tôi đưa tiền, bà đều giận, bảo rằng bà giữ cháu cho con chứ đâu phải đi làm thuê.

Kể cả chính bản thân tôi đây đã có 3 đứa cháu ngoại. Ba lần con gái mình sinh nở, tôi đều đến chăm mỗi đứa vài tháng đầu. Tôi chưa từng nghĩ, mình chăm con chăm cháu để nhận lại gì. Thậm chí, tôi còn cho tiền thêm các con để con ăn uống thoải mái, bồi dưỡng sức khỏe.

Ừ thì, có thể bọn trẻ có suy nghĩ riêng, muốn sống theo cách của mình. Nhưng còn chuyện bà thông gia lên chăm con ở cữ mà nhận lương, nghĩ thế nào tôi cũng thấy không hay lắm. Thà rằng là con biếu tiền quà cáp. Mỗi lần nghĩ đến, tôi lại cảm thấy mất dần cảm tình với thông gia.

Có phải tôi suy nghĩ quá cũ kỹ nên mới thấy chạnh lòng?

Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Tin Gốc: Dân Trí