Tôi 27 tuổi, bạn gái 30 tuổi, quen nhau qua mạng gần một năm, đến với nhau khi tôi rời thành phố về quê sinh sống và làm việc. Mối quan hệ ban đầu khá nhẹ nhàng, cả hai nói chuyện hợp, quan tâm nhau và dần xác định nghiêm túc. Hiện tại, tôi có căn nhà do chính mình mua được. Khi nghĩ đến chuyện tương lai, tôi từng nói với cô ấy rằng nếu cưới nhau, chúng tôi có thể cùng đứng tên căn nhà đó. Với tôi, đó là một sự cam kết rõ ràng. Tôi cũng có thể tự nấu ăn, rửa chén, lo những việc cơ bản trong gia đình.
Cô ấy siêng năng, tháo vát. Tôi từng nghĩ nếu về chung một nhà thì cuộc sống sẽ ổn. Tuy nhiên, khi tôi bắt đầu nhắc đến chuyện kết hôn, cô ấy lại tỏ ra chưa sẵn sàng. Có lần, cô ấy nói mỗi khi nghĩ đến cảnh lấy chồng sinh con, rồi gánh vác gia đình, thấy rất mệt. Tôi không rõ đó là nỗi sợ, áp lực hay đơn giản là cô ấy chưa thực sự muốn tiến xa hơn.
Gần đây, chúng tôi bắt đầu cãi nhau nhiều hơn. Mọi chuyện trở nên căng thẳng từ dịp tết vừa rồi, khi tôi thả tim bài đăng của một bạn nữ trên mạng. Tôi giải thích rằng hôm đó là ngày đầu năm mới, đã thả tim khá nhiều bài đăng như một cách chúc năm mới, không có gì đặc biệt. Bạn gái không tin. Cô ấy cầm điện thoại tôi, đọc hết tin nhắn, rồi phát hiện tôi nhắn tin với đồng nghiệp cũ ở Sài Gòn. Tôi bảo chúng tôi chẳng có gì mờ ám, chỉ là bạn bè lâu lâu hỏi thăm nhau về cuộc sống. Cô ấy vẫn không chấp nhận, thậm chí có lúc lấy dây thắt lưng đập xuống bàn, liên tục hỏi tôi có gì với người ta không.
Chưa dừng lại ở đó, cô ấy còn dùng công cụ để kiểm tra điện thoại, xem tôi thường xuyên nhắn tin với ai. Những lúc cãi nhau, cô ấy lên mạng xã hội đăng trạng thái như đang độc thân, rồi nói với tôi rằng tết có người này người kia nhắn tin, lì xì. Dù cô ấy nói là đùa, tôi vẫn cảm thấy mình không được tôn trọng trong mối quan hệ này. Tôi mệt mỏi. Một mặt, tôi vẫn còn tình cảm và từng nghĩ nghiêm túc về tương lai với cô ấy. Mặt khác, những hành động gần đây của bạn gái khiến tôi hoài nghi về sự tin tưởng và cách chúng tôi đối xử với nhau. Tôi không biết nên tiếp tục cố gắng hay dừng lại trước khi mọi thứ đi xa hơn. Mong nhận được chia sẻ từ quý độc giả.
Tôi 26 tuổi, kết hôn được hơn ba tháng, vợ chồng chưa có con. Cứ nghĩ những ngày đầu hôn nhân sẽ ngọt ngào nhưng ai ngờ là mỗi lần giận nhau, chồng lại "cấm vận" tôi. Chỉ cần vợ chồng bất đồng quan điểm hay tôi lỡ nói điều gì khiến anh không vui, anh sẽ lạnh nhạt, không ôm, không nắm tay, cũng không muốn gần gũi kể cả tôi chủ động. Có khi tình trạng ấy kéo dài cả tuần. Tôi chủ động làm lành nhưng anh vẫn bảo phải chờ anh nguôi giận.
Tôi từng nghe câu nói: Vợ chồng đầu giường giận nhau, cuối giường làm hòa. Nhưng tôi cảm thấy chuyện chăn gối đang bị chồng dùng như một cách để trừng phạt vợ. Tôi đã nhiều lần nhẹ nhàng góp ý rằng vợ chồng có thể giận nhau nhưng đừng mang sự gần gũi ra làm điều kiện, song anh vẫn thế. Mới cưới hơn ba tháng đã như vậy, tôi thật sự rất lo lắng cho tương lai của mình.
Tôi 32 tuổi, chồng hơn một tuổi, yêu nhau từ thời đại học, đến giờ kết hôn được 7 năm, có hai con trai 5 tuổi và 3 tuổi, cuộc sống khá bình lặng. Hai ba năm gần đây, tình cảm vợ chồng không còn như trước. Có giai đoạn tôi nghĩ mình bị trầm cảm nhẹ (sau khi sinh con thứ hai), thế nhưng tôi kể cho chồng, thậm chí mẹ đẻ, không ai quan tâm và chỉ nói tôi "vớ vẩn". Tôi rơi vào tâm trạng u uất, hay cáu bẳn, luôn cảm thấy cô đơn. Từ đó đến giờ, tâm trạng tôi luôn thất thường, đó có thể là lý do khiến chồng chán ghét tôi hơn.
Vợ chồng tôi từ lâu không nói chuyện tâm tình, chỉ nói những việc liên quan đến ăn ở, học hành của các con. Chúng tôi không đi chơi riêng, không đi chơi cùng các bạn của nhau (tôi thậm chí còn không muốn đi chơi với bạn của mình). Kinh tế gia đình không quá tốt nhưng được ông bà nội ngoại hỗ trợ nên việc không đi chơi không phải do thiếu tiền. Tiền bạc lương ai nấy tiêu, chi tiêu cho con tùy tâm, ai tiện thì chi, không có quy định ràng buộc. Chúng tôi rất hay cãi nhau vì những việc vụn vặt, chồng không bao giờ làm lành trước, thường sau đôi ba ngày không nói năng gì với nhau thì tôi xuống nước trước. Đến giờ tôi thấy quá mệt mỏi, vì vậy không khí gia đình rất ngột ngạt, tôi thấy thế còn chồng thấy thế nào tôi không biết.
Chuyện vợ chồng chẳng khá hơn, cách đây hai năm tôi luôn là người chủ động đòi hỏi. Sau đó thấy chồng thờ ơ tôi cũng giảm nhiệt. Đến giờ nửa năm, chúng tôi quan hệ không quá 3 lần. Tôi chẳng biết chồng có bồ bịch hay giải tỏa ở đâu không nữa, chỉ nghĩ đến đó thôi là tôi muốn ly dị luôn rồi. Chồng tôi hay đi nhậu, anh bảo là do công việc. Quanh chúng tôi đã có người thân bị bệnh hiểm nghèo, những người đó sinh hoạt thất thường, rượu bia không kiểm soát. Tôi nói nhưng chồng không nghe, tôi rất khó chịu.
Sống thế này tôi cảm thấy quá phí phạm và nhạt nhẽo. Tôi lên mạng thấy nhiều lời khuyên phụ nữ nên chăm sóc bản thân hơn để thấy yêu đời. Tôi đi tập gym, mua sắm, thay đổi phong cách. Mọi người khen tôi đẹp hơn nhưng thực sự tôi thấy không thể vui được, cảm giác như có cục đá nặng lúc nào cũng đeo trong lòng. Thậm chí tôi còn thấy mình già đi chứ chẳng hề đẹp lên. Trước đây tôi hay nhờ chồng việc nọ việc kia, như vụ xe cộ, giấy tờ... Dạo này chồng không quan tâm nữa, tôi nhờ chồng sửa xe mà đến 4 tháng không làm nổi, không hiểu là bận đến mức nào. Vậy là tôi tự làm những việc có thể, hạn chế ít nhất nhờ vả chồng. Tôi cảm nhận rõ ràng mối liên hệ giữa hai vợ chồng đã vô cùng lỏng lẻo. Chúng tôi cãi nhau, rồi tôi nhắn tin nói rõ tâm sự trong lòng, thế nhưng sự tình khá lên không bao giờ quá hai tuần xong đâu lại vào đấy.
Chồng cũng không bao giờ tâm sự chuyện công việc với tôi. Tôi hỏi anh không thèm trả lời nên tôi cảm thấy mình không được tôn trọng. Lâu dần tôi không hỏi nữa. Cũng có thời gian tôi luôn mong muốn được một người đàn ông nào khác yêu thương, nhưng không cụ thể là ai cả, những lúc đó tôi cảm thấy tâm trạng nhẹ nhõm hơn. Rồi sau những trận giận dỗi, cãi vã với chồng, tôi lại thấy chán nản, kể cả chuyện yêu đương. Giờ tôi thấy sợ cả yêu, không tin vào tình yêu nữa. Tự dưng tôi sợ và đề phòng cả những người đàn ông khác dù chưa chắc họ đã có ý gì với mình. Không hiểu sự tình như vậy có phải là do tôi hay nghĩ ngợi linh tinh?
Tôi có phải bị hoang tưởng không? Cảm giác không được tôn trọng, coi trọng, liệu có phải do tôi tự nghĩ ra? Đã có lúc tôi định đi khám tâm lý nhưng sợ ai đó biết được, ảnh hưởng đến công việc. Liệu các gia đình khác có trải qua giai đoạn này không? Có khả năng nào gia đình tôi vượt qua được? Các con tôi còn quá nhỏ, tôi bế tắc quá, mong nhận được sự chia sẻ.
Tôi 29 tuổi, ngoại hình bình thường, không nổi bật nhưng cũng được mọi người nhận xét là dễ nhìn. Tôi sống hiền lành, chân thành và khá cởi mở. Khi yêu, tôi không giỏi chơi trò đoán ý hay giữ khoảng cách để người khác phải theo đuổi. Tôi nghĩ đã yêu thì nên đối xử tử tế với nhau, có gì nói thẳng, quan tâm nhau bằng những điều nhỏ nhất.
Nhưng những mối tình của tôi đều kết thúc theo một cách khá giống nhau. Ban đầu ai cũng nói thích sự chân thành của tôi, thích cảm giác được quan tâm. Tôi nhớ giờ ăn của người yêu, nhắc họ nghỉ ngơi khi làm việc quá sức, chủ động hỏi han mỗi khi họ có chuyện buồn. Nếu họ bận, tôi không giận dỗi hay đòi hỏi, chỉ nhắn một câu: "Anh cứ lo công việc trước đi, xong rồi nói chuyện với em cũng được". Vậy mà sau một thời gian, họ dần lạnh nhạt. Có người nói tôi quá tốt nên ở bên cạnh thấy... bình yên quá, có người bảo hết cảm xúc, cuối cùng người rời đi vẫn là họ.
Nhiều đêm tôi cứ tự hỏi liệu mình đã yêu sai cách. Có phải con gái không nên bộc lộ tình cảm quá nhiều? Có phải càng quan tâm, người ta càng xem đó là điều hiển nhiên? Hay khi biết chắc mình sẽ không rời đi, họ cũng chẳng còn muốn cố gắng nữa? Tôi không muốn yêu bằng sự tính toán, càng không muốn cố tỏ ra lạnh lùng chỉ để người khác theo đuổi. Nhưng nếu cứ yêu chân thành rồi lại nhận về những kết thúc giống nhau, tôi cũng bắt đầu hoang mang. Có phải tôi chưa gặp đúng người hay thật sự tôi cần thay đổi cách yêu? Tôi rất mong nhận được những góc nhìn từ mọi người.