Cuộc đua vô địch V-League 2025-2026 đang dần ngã ngũ khi CLB Công An Hà Nội đã tạo ra lợi thế quá lớn.
Chiến thắng “hủy diệt” 5-1 trước SHB Đà Nẵng đã giúp Đình Bắc và các đồng đội có được 44 điểm, hơn đội xếp thứ 2 là Thể Công – Viettel đến 9 điểm.
CLB Ninh Bình đứng thứ 3 khi vừa đánh bại Hoàng Anh Gia Lai với tỉ số 2-1. Tân binh V-League sau thời gian thăng hoa đầu mùa, giờ đây có lẽ hài lòng với vị trí trong top 3.
Gục ngã trước Hải Phòng khiến CLB Hà Nội bỏ lỡ cơ hội áp sát nhóm dẫn đầu. Đỗ Hoàng Hên và các đồng đội tiếp tục thể hiện bộ mặt thiếu ổn định ở mùa giải năm nay.
CLB Công An TP.HCM có lẽ là đội bóng gây thất vọng nhất vòng 17 khi để thua đậm 0-4 trước Đông Á Thanh Hóa.
Trong ngày tiền đạo chủ lực Tiến Linh mờ nhạt, đoàn quân của HLV Lê Huỳnh Đức phải nhận thất bại tủi hổ.
Ở nhóm cuối bảng xếp hạng, cuộc đua trụ hạng đang trở nên khó đoán hơn bao giờ hết. Sau thắng lợi trước Công An TP.HCM, CLB Đông Á Thanh Hóa đã vươn lên vị trí thứ 11 (16 điểm), đẩy Hoàng Anh Gia Lai xuống hạng 12 (15 điểm).
Hai vị trí cuối cùng lần lượt thuộc về SHB Đà Nẵng (hạng 13) và PVF-CAND (hạng 14). Mặc dù cùng có 12 điểm nhưng đội bóng sông Hàn đứng trên do hơn hiệu số bàn thắng bại (-11 với -15).

Đội U.17 VN độc chiếm kỷ lục 4 lần vô địch U.17 Đông Nam Á (các năm 2006, 2010, 2017 và 2026), vượt qua đại diện của các nền bóng đá Úc và Thái Lan (mỗi đội 3 lần vô địch), Indonesia và Malaysia (mỗi đội 2 lần vô địch). Đội U.23 VN đang giữ vị thế độc tôn trong khu vực: vô địch SEA Games ở 3 trong số 4 kỳ đại hội gần nhất (các năm 2019, 2022 và 2025), 3 lần liên tiếp vô địch U.23 Đông Nam Á ở các giải gần nhất (2022, 2023 và 2025), là đội bóng duy nhất tại Đông Nam Á từng giành huy chương ở giải U.23 châu Á (HCB năm 2018 và HCĐ năm 2026).
Những thành công vang dội mà bóng đá trẻ VN đạt được gần đây không phải là sự may mắn ngẫu nhiên. Đó là kết quả của gần hai thập niên nỗ lực không ngừng nghỉ, từ việc tái thiết toàn diện hệ thống đào tạo trẻ trong nước, đến những định hướng chiến lược và sự đầu tư bài bản của các học viện và Liên đoàn Bóng đá VN (VFF). Trong suốt 20 năm qua, chúng ta đã chứng kiến sự chuyển mình mạnh mẽ. Bắt đầu từ sự ra đời của Học viện bóng đá trẻ HAGL JMG, sau đó là sự tiếp nối của một loạt học viện, trung tâm đào tạo trong nước, đáng kể có PVF, Hà Nội FC, Thể Công Viettel, SLNA, Thanh Hóa, Đà Nẵng, Nutifood JMG… Các học viện, trung tâm đào tạo bóng đá không ngừng nâng cao chất lượng đào tạo, còn VFF đóng vai trò then chốt trong việc hoạch định lộ trình phát triển, từ việc xây dựng các giải đấu trẻ chuyên nghiệp, tạo cơ hội thi đấu cọ xát, đến việc áp dụng các phương pháp huấn luyện tiên tiến theo tiêu chuẩn quốc tế.
Trình độ kỹ thuật, thể hình, thể lực của cầu thủ trẻ VN tốt hơn hẳn trước đây, chơi kiểm soát bóng tốt, cho dù phải đối đầu với đại diện của các nền bóng đá rất mạnh như Úc (tại giải U.17 Đông Nam Á 2026), Hàn Quốc, Ả Rập Xê Út, UAE (tại giải U.23 châu Á 2026). Nhiều cầu thủ trẻ VN có tầm vóc không thua gì cầu thủ châu Âu nên có thể tranh chấp tay đôi sòng phẳng với các đối thủ đến từ Đông Bắc Á và Tây Á. Bóng đá VN đã tạo ra môi trường để các cầu thủ trẻ có điều kiện thi đấu cọ xát, tích lũy kinh nghiệm và bản lĩnh. Chúng ta có đầy đủ các giải cấp quốc gia, từ U.9, U.11, U.13, U.15, U.17, U.19 cho đến U.21, điều hiếm thấy trong khu vực. Đây chính là thành quả từ khâu quy hoạch và định hướng xuyên suốt của VFF qua nhiều năm liền.
Trước những giải đấu quốc tế, các đội tuyển trẻ VN cũng được chuẩn bị rất tốt. Họ được tập trung thường xuyên, thi đấu cọ xát với nhiều đội có chất lượng để làm quen với áp lực khi đối đầu các đối thủ mạnh. Nhờ mối quan hệ rộng và sâu với các liên đoàn bóng đá quốc tế, VFF đã có điều kiện đưa một số đội tuyển, đội tuyển trẻ ra nước ngoài tập huấn, đấu giao hữu. VFF đã thể hiện vai trò định hướng rõ rệt. Chính vì thế, quả ngọt mà bóng đá trẻ VN có được ngày hôm nay đến từ sự vun trồng trong suốt gần 20 năm qua, chứ không phải từ trên trời rơi xuống.
Tin Gốc: Thanh Niên

Ngay từ giai đoạn đầu mùa, làn sóng thay đổi đã diễn ra ở nhiều đội bóng. Từ CLB Ninh Bình, Thanh Hóa, SLNA cho đến Becamex TP.HCM hay Nam Định, danh sách HLV đến rồi đi liên tục được nối dài. Có người ra đi vì kết quả không đạt yêu cầu, có người không phù hợp với định hướng CLB, cũng có trường hợp đơn giản là không thể thích nghi với môi trường bóng đá VN. Điểm chung dễ nhận thấy là thời gian cầm quân của nhiều HLV, đặc biệt là HLV ngoại, ngày càng ngắn. Một vài trận thua, một giai đoạn phong độ đi xuống là đủ để chiếc ghế trở nên lung lay.
Trường hợp của HLV Mauro Jeronimo là minh chứng rõ nét cho sự khắc nghiệt tại V-League. Sau quãng thời gian làm việc tương đối ổn định ở môi trường có nhiều cầu thủ trẻ như PVF-CAND, ông được kỳ vọng sẽ tạo dấu ấn ở một đội bóng giàu tham vọng và nhiều ngôi sao như Nam Định. Tuy nhiên, thực tế lại không như mong đợi. Việc kiểm soát phòng thay đồ, dung hòa cá tính cầu thủ và áp lực thành tích đã khiến nhà cầm quân này không thể phát huy hết năng lực. Ông phải rời đi, và đội bóng quay lại với HLV Vũ Hồng Việt, người hiểu rõ nội tình hơn. Những HLV còn trẻ tuổi như Nguyễn Công Mạnh (CLB Hà Tĩnh), Thạch Bảo Khanh (PVF-CAND) hay gương mặt "mới toanh" với bóng đá VN như Choi Won-kwon (CLB Thanh Hóa), Gerard Albadalejo (CLB Ninh Bình) cũng không thể trụ lại đến hết mùa. Mới nhất, chiều qua (5.5), HLV Lê Huỳnh Đức cũng đã đạt thỏa thuận chấm dứt hợp đồng với CLB Công an TP.HCM.
Những HLV trụ lại và làm tốt nhiệm vụ đều có điểm chung: giàu kinh nghiệm và thấu hiểu môi trường bóng đá VN. Nếu không tính HLV nội, HLV Alexandre Polking là cái tên nổi bật. Với nhiều năm làm việc tại Thái Lan và đối đầu cầu thủ VN nhiều lần, ông nắm rõ đặc điểm cầu thủ Đông Nam Á nói chung và VN nói riêng, cách vận hành giải đấu và những yếu tố ngoài chuyên môn. Khi dẫn dắt CLB Công an Hà Nội, HLV Polking không chỉ xây dựng được lối chơi rõ ràng mà còn tạo sự ổn định. Tương tự là HLV Velizar Popov. Từng làm việc tại Myanmar, ông không xa lạ với bóng đá khu vực và biết cách thích nghi với điều kiện tại VN. Khả năng xây dựng hệ thống, truyền tải triết lý và giữ được sự ổn định giúp Popov trở thành một trong những HLV "sống khỏe" ở V-League, từ CLB Thanh Hóa cho đến Thể Công Viettel.
Dù vậy, mùa giải 2025 - 2026 cũng chứng kiến một ngoại lệ đáng chú ý: HLV Harry Kewell tại CLB Hà Nội. Không có kinh nghiệm tại VN hay Đông Nam Á, nhưng cựu danh thủ người Úc lại nhanh chóng tạo dấu ấn. CLB Hà Nội dưới thời HLV Kewell thi đấu khởi sắc, hiệu quả và giàu năng lượng hơn. Sự xuất hiện của HLV Kewell không chỉ là điểm sáng cá nhân, mà còn mở ra viễn cảnh hấp dẫn cho cuộc đua vô địch mùa tới.
Những biến động ở vị trí HLV cho thấy V-League là một "bài kiểm tra sinh tồn" thực sự. Với các HLV ngoại, bước vào giải đấu này mà không có nền tảng hiểu biết về bóng đá VN gần như đồng nghĩa với việc tự đặt mình vào thế khó. Và chỉ những ai hiểu cuộc chơi hoặc thích nghi thật nhanh như HLV Kewell mới có thể đứng vững trong vòng xoáy khắc nghiệt ấy.
Tin Gốc: Thanh Niên

Trước UFC 329, nhiều người cho rằng hình ảnh cuối cùng của McGregor trong lồng bát giác sẽ là khoảnh khắc anh đau đớn vì lật cổ chân trận gặp Dustin Poirier năm 2021. Tuy nhiên, trận đấu tại T-Mobile Arena hôm 11/7 còn để lại cái kết đáng thất vọng hơn, khi võ sĩ người Ireland phải bỏ cuộc chỉ sau hơn một phút vì chấn thương chân.
Đối đầu Max Holloway, McGregor hai lần trượt ngã chỉ trong 40 giây đầu tiên. Anh liên tục tập tễnh di chuyển trước khi trọng tài buộc phải dừng trận đấu ở thời điểm 69 giây vì nhận thấy võ sĩ người Ireland không còn khả năng tiếp tục thi đấu.
McGregor rời lồng bát giác trước cả khi Holloway được công bố là người chiến thắng. Khán giả tại nhà thi đấu T-Mobile Arena đồng loạt la ó trong sự ngỡ ngàng trước cái kết chóng vánh.
Nguyên nhân chính xác của chấn thương vẫn chưa được xác định. Ngay đầu trận, McGregor thực hiện hai cú đá bật nhảy nhưng đều tiếp đất không chắc chắn.
"Tạm nghỉ 5 năm là khoảng thời gian rất dài trong môn thể thao này", Chủ tịch UFC Dana White nói sau trận. Ông cho biết chưa nắm rõ mức độ chấn thương, nhưng các bác sĩ ban đầu nghi ngờ McGregor bị đứt dây chằng chéo trước (ACL). Võ sĩ 37 tuổi sẽ được chụp cộng hưởng từ (MRI) để xác định tình trạng.
White cũng khẳng định không tin McGregor chấn thương trong quá trình chuẩn bị trước trận đấu. "Nếu có vấn đề từ trước, chắc chắn đội ngũ y tế đã phát hiện", ông nói.
McGregor rời nhà thi đấu mà không trả lời truyền thông. Anh đi chân trần, cởi áo và tập tễnh hướng về bãi đỗ xe. Trên mạng xã hội sau đó, võ sĩ người Ireland phủ nhận việc thi đấu khi chưa bình phục. "Tôi hoàn toàn không có chấn thương nào trước trận đấu. Hiện tại tôi chỉ có thể mô tả cảm giác này như địa ngục", anh viết.
Thất vọng tiếp tục trở thành chủ đề xuyên suốt sự nghiệp của McGregor kể từ sau giai đoạn đỉnh cao. Chuỗi sa sút bắt đầu từ trận thua Khabib Nurmagomedov năm 2018 - trận đấu khép lại bằng vụ ẩu đả ngoài lồng bát giác sau những mâu thuẫn gay gắt giữa hai võ sĩ.
Những năm sau đó, McGregor liên tục đối mặt các rắc rối pháp lý và nhiều lần lỡ hẹn với các trận đấu được chờ đợi. Năm 2021, anh gãy chân trái khi thua Poirier. Sau trận, McGregor còn gây tranh cãi khi có những phát ngôn tục tĩu nhằm vào vợ của đối thủ, kéo theo màn đấu khẩu kéo dài trên mạng xã hội.
Bên cạnh những vấn đề chuyên môn, danh tiếng của McGregor cũng bị ảnh hưởng bởi hàng loạt bê bối đời tư. Năm 2024, anh thua một vụ kiện dân sự và bị tòa án yêu cầu bồi thường hơn 250.000 USD cho một phụ nữ cáo buộc anh cưỡng hiếp trong khách sạn. McGregor phủ nhận cáo buộc và không bị truy tố hình sự do giới công tố Ireland cho rằng không đủ chứng cứ để đạt ngưỡng kết tội theo luật hình sự.
McGregor kỳ vọng màn trở lại tại UFC 329 sẽ giúp dư luận tập trung trở lại vào những màn trình diễn trong lồng bát giác thay vì các lùm xùm ngoài sàn đấu. Tuy nhiên, trận đấu diễn ra theo kịch bản mà ít người mong đợi.
Nếu không gặp chấn thương, diễn biến trận đấu có thể đã rất khác. Dù vậy, việc Holloway được đánh giá cao hơn trước giờ thi đấu không phải điều bất ngờ, bởi võ sĩ người Mỹ duy trì phong độ thi đấu ổn định, trái ngược với quãng nghỉ kéo dài của McGregor.
Ngay từ lúc bước vào lồng bát giác, Holloway giữ vẻ tập trung, trong khi McGregor liên tục khuấy động bầu không khí bằng những màn tương tác với khán giả.
Sau khi trận đấu kết thúc đột ngột, Holloway cho biết anh hy vọng đối thủ không gặp chấn thương nghiêm trọng. "Tôi chỉ mong anh ấy ổn. Ngay từ lúc bước vào lồng bát giác, tôi đã cảm thấy Conor hôm nay không còn giống như trước", võ sĩ người Mỹ nói.
Chiến thắng này cũng không mang nhiều ý nghĩa với Holloway. Hai võ sĩ gần như chưa có bất kỳ pha trao đổi đòn đáng kể nào trước khi trận đấu kết thúc, khiến nhiều khán giả thất vọng vì số tiền lớn bỏ ra để theo dõi sự kiện. "Thật tệ", một khán giả hét lớn khi rời khỏi khán đài.
Ở tuổi 37, McGregor thi đấu hạng bán trung (170 pound) lần thứ hai trong sự nghiệp nhưng không còn cho thấy hình ảnh của nhà vô địch hạng lông (145 pound) từng thống trị UFC cách đây gần một thập kỷ.
Quá trình hồi phục chấn thương chân của anh trước đó cũng gây tranh cãi. Tháng 6, The New York Times đưa tin bác sĩ Neal ElAttrache - người phẫu thuật chân cho McGregor - đã ủng hộ đơn xin miễn trừ đặc biệt để võ sĩ được phép sử dụng một số chất hỗ trợ phục hồi. Báo này cũng dẫn các nguồn tin giấu tên cho rằng McGregor từng sử dụng chất bị cấm.
Sau UFC 329, tương lai của McGregor tiếp tục bị đặt dấu hỏi. Trước trận đấu một tuần, Holloway từng đề nghị tái đấu vào tháng 12 để hoàn tất bộ ba cuộc đối đầu giữa hai người. Khi đó, McGregor cho rằng đề xuất này chỉ nhằm mục đích thương mại. Giờ đây, khả năng võ sĩ này tiếp tục thi đấu vẫn chưa rõ ràng.
"Còn rất nhiều câu hỏi chưa có lời giải", Dana White nói về tương lai của cựu vô địch UFC. "Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo".
Tin Gốc: Vnexpress

