Trên sân nhà, CLB Ninh Bình nhập cuộc chủ động trong màn tiếp đón CLB Công an TP.HCM. Các học trò HLV Bae Ji-won kiểm soát bóng vượt trội và liên tục tổ chức các pha hãm thành bằng những phương án tương đối đa dạng.
Dù vậy, hàng thủ đội khách vẫn duy trì được sự tập trung, trong khi lối chơi phòng ngự phản công của CLB Công an TP.HCM tỏ ra khá sắc bén. Không ít lần đội khách khiến khung thành của Đặng Văn Lâm chao đảo bằng những tình huống chuyển trạng thái tốc độ. Thủ môn mang hai dòng máu Việt – Nga phải liên tiếp trổ tài để cứu thua cho CLB Ninh Bình sau các pha dứt điểm nguy hiểm của đối phương.
Trong thế trận mà đội chủ nhà cầm bóng nhiều hơn nhưng gặp khó trong khâu tiếp cận vòng cấm, bước ngoặt chỉ đến ở cuối hiệp 1. Phút 40, CLB Ninh Bình tổ chức pressing thành công bên cánh trái trước khi Geovane, người đã có quốc tịch Việt Nam và lấy tên Nguyễn Tài Lộc, tung quả tạt sớm chuẩn xác vào vòng cấm. Gustavo bật cao, bất chấp nỗ lực truy cản của Khổng Minh Gia Bảo để đánh đầu đưa bóng đi hiểm hóc vào góc xa khiến thủ môn Patrik Lê Giang hoàn toàn bó tay. Bàn thắng giúp đội chủ nhà giải tỏa áp lực sau hơn nửa hiệp đấu bế tắc, đồng thời khép lại 45 phút đầu tiên với lợi thế 1-0 cho Ninh Bình.
Sau giờ nghỉ, trận đấu trở nên cởi mở hơn khi CLB Công an TP.HCM nỗ lực tấn công nhằm tìm kiếm bàn gỡ. Ngay đầu hiệp 2, Raphael có pha đi bóng rồi dứt điểm hiểm hóc nhưng Văn Lâm một lần nữa là người chiến thắng. Tiếp theo đó, Hoàng Đức đáp trả bằng một cú sút xa nhưng bóng chưa đủ khó để đánh bại Lê Giang Patrik.
Trong phần còn lại của trận đấu, 2 bên chơi “ăn miếng, trả miếng”. Nhưng trong ngày các thủ môn, đặc biệt là Văn Lâm chơi cực hay, bàn thắng chỉ đến ở phút bù giờ. Phút 90+4, sau một tình huống bóng lập bập, hàng thủ CLB Ninh Bình không làm chủ được tình hình và Lee Williams chớp thời cơ rất nhanh, dứt điểm cận thành, ấn định tỷ số hòa 1-1.
Với kết quả này, CLB Ninh Bình có nguy cơ bị đánh bật ra khỏi tốp 3. Họ có 45 điểm, hơn đội Hà Nội 3 điểm. Và nếu thầy trò HLV Harry Kewell thắng CLB Nam Định vào ngày 24.5, CLB Ninh Bình sẽ tụt xuống vị trí thứ 4 bởi hiệu số bàn thắng bại của đại diện thủ đô là tốt hơn (+19 so với +17). Trong khi đó, CLB Công an TP.HCM đứng thứ 5 với 34 điểm.
Tin Gốc: Thanh Niên

Ở tuổi 40, Monfils vẫn đưa được đối thủ đồng hương Hugo Gaston vào set năm ở vòng một Roland Garros ngày 25/5, sau khi thua hai set đầu 3-6, 2-6. Anh khiến cả khán đài Philippe Chatrier bùng nổ khi thắng 6-3 và 6-2 trong set ba và set bốn. Tuy nhiên, rào cản về tuổi tác và thể lực lộ rõ trong set đấu quyết định, khiến Monfils thua chóng vánh 0-6 trước sức trẻ của Gaston.
Sau trận, ban tổ chức Roland Garros tri ân anh bằng một đoạn video với những lời nhắn từ các đối thủ và người bạn lớn trong sự nghiệp của Monfils, như Rafael Nadal, Roger Federer, Novak Djokovic, Jannik Sinner, Carlos Alcaraz và Stan Wawrinka.
Ngay cả đối thủ của Monfils cũng dành nhiều lời ngợi khen sau trận. Tay vợt 25 tuổi Gaston cho biết Monfils luôn hào phóng với thời gian và những lời khuyên dành cho đàn em, khiến anh vô cùng yêu mến. "Cảm giác khá lạ khi cuối set ba, tất cả khán giả đều hô vang ‘Gael, Gael’. Tôi thậm chí còn muốn hô theo họ", Gaston nói. "Anh ấy thực sự là người rất tốt. Tôi biết khán giả sẽ đứng về phía anh ấy, nhưng họ vẫn rất tôn trọng hai tay vợt và bầu không khí rất tuyệt".
Monfils được biết đến là tay vợt thi đấu ngẫu hứng và cống hiến, nhưng không kém phần hiệu quả. Anh là tay vợt Pháp thắng nhiều trận nhất tại Roland Garros (40 trận), từng vào đến bán kết Grand Slam đất nện năm 2008 và bán kết Mỹ Mơ rộng 2016.
Trong bức thư gửi con gái nhỏ trước Roland Garros cuối cùng của chồng, vợ của Monfils, tay vợt nữ Elina Svitolina không chỉ kể về sự nghiệp của anh, mà còn lý giải vì sao Monfils đặc biệt và có tầm ảnh hưởng vượt ra ngoài khuôn khổ làng banh nỉ.
"Gửi Skai,
Một điều đặc biệt đang xảy ra ở Paris. Con mới ba tuổi nên vẫn còn quá nhỏ để hiểu điều đó. Nhưng mẹ viết lá thư này với hy vọng một ngày nào đó, con sẽ đọc được những suy nghĩ của mẹ và rồi con sẽ hiểu.
Con sẽ hiểu vì sao bố con có ý nghĩa lớn lao với rất nhiều người trên khắp thế giới. Con sẽ hiểu vì sao sự nghiệp của bố lại đặc biệt đến vậy... và vì sao Roland Garros cuối cùng của bố là một khoảnh khắc đẹp đến thế.
Con sẽ hiểu vì sao đôi khi tennis không chỉ là tennis. Nhưng trước tiên, mẹ muốn kể cho con nghe về môn thể thao này, bởi khi nói về bố con và tennis, có rất nhiều điều để nói. Điều đầu tiên con nên biết: Gael Monfils là một trong những tay vợt tạo ra những cú đánh hay nhất mà người ta từng thấy.
Có những người ổn định hơn, mắc ít lỗi hơn, nhưng điều thú vị là chưa chắc tay vợt đó đã được mến mộ hơn. Khi muốn giải thích vì sao một tay vợt nào đó vĩ đại, đôi khi người ta phải kể rất dài. Phải đưa ra cả đống thống kê, hoặc phát lại nguyên một trận đấu, thậm chí cả giải đấu. Nhưng với Gael thì không như vậy.
Với bố con, mọi thứ đơn giản lắm. Chỉ cần cho ai đó xem một pha bóng, thậm chí một cú đánh thôi, họ sẽ "hiểu". Bởi chỉ trong khoảnh khắc đó, bố con có thể làm được điều mà rất ít tay vợt làm được: khiến người xem cảm thấy ma thuật có thật.
Như khi nghe một bài hát hoàn hảo trong buổi hòa nhạc, hay xem một câu thoại kinh điển trong phim, rồi con chỉ biết thốt lên: "Ôi trời. Wow". Khoảnh khắc ấy làm người ta nghẹt thở.
Thể thao thường không như vậy đâu, bởi sự cạnh tranh mà. Nhưng khi xem Gael thi đấu, sẽ có những khoảnh khắc con cảm nhận được thứ gì đó sâu sắc hơn cả thể thao. Khi con thấy thi đấu không chỉ đơn thuần là một người cố đánh bại người kia nữa.
Ở những khoảnh khắc đẹp nhất xuất hiện phép màu. Và bố con là ảo thuật gia tuyệt vời nhất. Sự sáng tạo, thông minh, tốc độ, khả năng phối hợp... và phải nói thật nhé, cả nụ cười rất dễ thương nữa. Với Gael, con luôn có cảm giác tay vợt ấy đang biểu diễn một màn ảo thuật.
Mẹ biết điều đó không chỉ nhờ xem bố con thi đấu đâu, mà còn từ buổi hẹn hò đầu tiên của chúng ta nữa! Để mẹ kể con nghe.
Ngày còn là một tay vợt trẻ ở Ukraine, mẹ biết Gael Monfils qua TV. Suốt nhiều năm, bố con chỉ là 'anh chàng trên TV' như vậy với mẹ. Sau này, khi mẹ trở thành tay vợt chuyên nghiệp và thuê một HLV người Pháp, mẹ mới gặp bố con lần đầu năm 2017 ở New York, trên sân tập tại Central Park, nhờ một người bạn giới thiệu. Nhưng mẹ rất ngại, nên chỉ chào hỏi vài câu xã giao.
Một năm sau, mẹ vô địch WTA Finals ở Singapore khi 24 tuổi. Sau giải, mẹ sang Paris ăn mừng và đăng ảnh lên Instagram. (Instagram là gì thì để lúc khác mẹ giải thích nhé). Bố con nhìn thấy bài đăng đó rồi nhắn tin nói cũng đang ở Paris, hỏi có muốn gặp nhau không.
Rồi cả hai gặp nhau, và bố con gần như không nói gì với mẹ suốt cả tối. Công bằng mà nói thì bố tỉnh táo, còn mẹ thì... đang ăn mừng, trong lòng. Đến cuối buổi, khi rời quán bar, bố con tiễn mẹ ra taxi rồi hỏi hôm sau có muốn đi uống cà phê không. Mẹ đáp: 'Được thôi!'.
Thật ra cũng khó biết đó có phải buổi hẹn hò chính thức nữa hay không. Đàn ông đôi khi mơ hồ lắm. Nhưng chính cái sự 'không chính thức' đó lại khiến mọi thứ dễ chịu. Chúng ta có quá nhiều điểm chung, vì đều sống một cuộc đời điên rồ với tennis, và thật tuyệt khi có thể nói chuyện chân thành với nhau về cuộc sống ấy.
Mẹ còn nhớ mình đã nói về chuyện muốn có con, một chủ đề không hề phù hợp với buổi hẹn đầu tiên chút nào. Mẹ bảo: 'Chắc mẹ sẽ chơi tới khoảng 28 hay 29 tuổi, rồi nghỉ để sinh em bé, sau đó quay lại thi đấu'.
Con sẽ hiểu nhiều về một người qua cách họ lắng nghe, và bố con đã lắng nghe mẹ rất dịu dàng trong khoảnh khắc đó. Mẹ có cảm giác mình có thể kể với anh ấy mọi thứ. Buổi cà phê ngắn ngủi cuối cùng kéo dài thành cả một ngày, chỉ có hai đứa đi bộ quanh Paris để tìm hiểu nhau.
Rồi trước lúc tạm biệt, mẹ cuối cùng cũng gặp Gael - Nhà ảo thuật. Nói thật nhé, dưới góc nhìn của mẹ, nếu một chàng trai mang theo bộ bài trong buổi hẹn thì thường không phải dấu hiệu tốt đâu. Con nhớ điều đó cho tương lai nhé.
Nhưng bố con rất duyên dáng. Anh ấy cười thật tươi rồi lấy bộ bài ra: 'Được rồi Elina, giờ anh sẽ biểu diễn một trò ảo thuật. Nếu anh đoán đúng lá bài của em thì anh được gì?'.
Mẹ đáp: 'Ờm... một cái ôm?', rồi mẹ thấy ngại nên đổi thành: 'Một cái thơm vào má nhé'.
Dĩ nhiên sau khi mẹ nói vậy, bố con làm một trò ảo thuật cực đỉnh rồi đoán đúng lá bài. Thế là mẹ thơm nhẹ lên má anh ấy, và buổi hẹn kết thúc.
Vài tuần tiếp, chúng ta gần như sống cùng nhau. Ba năm sau, chúng ta kết hôn. Giờ thì đã gần 5 năm kể từ ngày đó, thật khó tin. Chúng ta đã cùng nhau trải qua quá nhiều thứ, với tư cách một đôi. Và từ khi con ra đời, chúng ta là một gia đình.
Mẹ thấy mình thật may mắn khi được đồng hành cùng bố con trong chuyến phiêu lưu này. Không phải lúc nào cũng dễ dàng đâu, thực ra có những giai đoạn rất khó khăn. Nhưng mẹ nghĩ đó chính là hôn nhân và sự sẻ chia.
Đó là bài học lớn mẹ học được, và cũng là bài học mẹ muốn dành cho con: làm bạn đời của ai đó có thể rất vui, nhưng cũng là công việc đầy thử thách. Vì thế, con hãy chọn người sẵn sàng đi cùng mình trong cả hai điều ấy.
Với mẹ, người đó là Gael. Mẹ nghĩ nhiều người xem bố con trên sân sẽ thấy anh ấy như một người thích biểu diễn, một nhân vật đầy màu sắc và lôi cuốn. Nhưng ngoài đời, bố con khác lắm.
Gael là người khá phức tạp, có chiều sâu và luôn suy nghĩ rất nhiều. Thực ra bố con thường im lặng hơn là ồn ào. Và cũng giống như cách anh ấy đặt sự sáng tạo vào tennis trong suốt sự nghiệp, khi về nhà, bố con mang nguồn năng lượng ấy vào cuộc sống gia đình.
Dù là chơi với con ngoài trời, đọc sách cho con trước giờ ngủ, hay tham gia các lớp học cho công việc tương lai, bố con luôn làm những điều nhỏ bé để chăm sóc gia đình mình. Kể cả khi sự chở che mẹ cần không hề nhỏ chút nào.
Chỉ vài tháng sau đám cưới, khi mẹ đang mang thai con ở giai đoạn đầu, chiến sự toàn diện nổ ra ở Ukraine. Đó không chỉ là quê hương mẹ, mà còn là nơi gia đình mẹ đang sinh sống.
Thật khó diễn tả cảm giác sợ hãi lúc ấy. Mẹ cố hiểu chuyện gì đang xảy ra, cố tìm ông bà ngoại của con để đưa họ đến nơi an toàn. Nhưng mẹ sẽ nói con nghe điều này: chính trong những khoảnh khắc như vậy, con mới biết ai thật sự ở bên mình.
Có một kiểu hỗ trợ dạng như: "Anh ở đây với em mà". Và có một kiểu hỗ trợ khác hẳn. Bố con không bao giờ làm mọi thứ nửa vời. Anh ấy không chỉ "ở bên" mẹ, mà thật sự trở thành đồng đội của mẹ. Như thể đó là đất nước của chính bố con đang chịu bi kịch, như thể ông bà nội đang gặp nguy hiểm.
Các tay vợt tennis như chúng ta rất giỏi chịu đựng cô độc. Nhưng nếu có điều tích cực duy nhất mẹ còn nhớ từ quãng thời gian khủng khiếp ấy, thì đó là cách Gael khiến mẹ không còn cảm thấy cô đơn nữa. Bố con khiến mẹ cảm thấy luôn có người sát cánh bên mình.
Một phần lý do khiến bố con có nhân cách đẹp đến vậy là vì Gael đã trải qua rất nhiều điều trong cuộc sống, với tư cách một người đàn ông da màu ở Pháp và trong môn quần vợt.
Đó cũng là một trong những cuộc trò chuyện đầu tiên của chúng ta khi mới hẹn hò. Bố con kể rằng hồi nhỏ, có những giải đấu cho lứa dưới 10 tuổi, ở vài CLB nào đó, người ta không cho anh ấy tham dự chỉ vì màu da.
Điều đó khiến trái tim mẹ tan vỡ, và cũng khiến mẹ vô cùng tức giận. Nhưng đồng thời chuyện ấy cũng làm mẹ càng khâm phục hành trình của bố con hơn. Mẹ luôn kinh ngạc trước cách bố con đối diện với mọi chuyện: điềm tĩnh và đầy bao dung.
Và cuối cùng, tất nhiên rồi, mẹ phải quay lại với tennis. Đôi khi bố con được yêu mến vô cùng, với quá nhiều phẩm chất đáng ngưỡng mộ, đến mức người ta quên nói về chất lượng thực sự trong thứ quần vợt của bố con.
Mà nói rằng bố con xứng đáng được tôn vinh thôi vẫn còn quá nhẹ. Một tay vợt tuyệt vời. Như mẹ đã nói, thống kê không thể lột tả hết sự đặc biệt của bố con, nhưng cứ thử nghe vài con số này nhé.
21 năm liên tiếp thắng ít nhất một trận đơn Grand Slam. Tay vợt Pháp thắng nhiều trận đơn Grand Slam nhất lịch sử. 14 lần được triệu tập vào đội tuyển Davis Cup, với thành tích 12 thắng, 3 thua và hai lần á quân. Bốn lần dự Olympic cho tuyển Pháp, gồm cả Olympic Paris, giải đấu mẹ biết đã khiến bố con xúc động rất nhiều.
19 năm liên tiếp vào ít nhất một trận chung kết ATP, thành tích chỉ có năm tay vợt trong lịch sử làm được. 13 danh hiệu ATP. "Tân binh ATP hay nhất năm" ở tuổi 19. Từng leo lên vị trí số sáu thế giới ở tuổi 30. Vô địch ATP ở tuổi 38, trở thành tay vợt lớn tuổi nhất lịch sử thời điểm đó giành danh hiệu ATP.
Và còn cả lịch sử dài với Roland Garros nữa. Vô địch trẻ năm 2004. Vào bán kết năm 2008. Và giờ đây, sau từng ấy năm, bước vào kỳ Roland Garros cuối cùng với số trận thắng ngang bằng thành tích tốt nhất lịch sử của một tay vợt Pháp. Thật phi thường.
Nhưng trong tất cả những điều mẹ hy vọng con sẽ hiểu về sự nghiệp của bố mình, có một điều quan trọng nhất, đó là cách người ta đã cố thay đổi anh ấy suốt nhiều năm. Người ta nói Gael nên chơi kiểu này, nên chỉnh chiến thuật kiểu kia, nên nghiêm túc hơn. Nếu làm thế, có lẽ bố con sẽ vô địch Grand Slam.
Trong tennis, người ta thường chỉ nói về Grand Slam và kết quả. Điều đó càng đúng với thế hệ của bố con, thời Federer, Nadal và Djokovic, những cỗ máy chiến thắng.
Ở Pháp, rất nhiều người mong một tay vợt nam nước họ vô địch Grand Slam. Và khi điều đó không xảy ra, họ bắt đầu chỉ trích, như thể phải có lý do nào đó. Nhưng sự thật là họ không biết rất nhiều về bố con.
Họ không biết sự tận hiến đáng kinh ngạc của Gael. Không biết bố con đã hy sinh và nỗ lực với hơn 1000% khả năng, cả ngày lẫn đêm. Không biết anh ấy nghiêm túc thế nào với trách nhiệm đại diện cho nước Pháp.
Và điều lớn nhất họ không biết, đó là bí mật mà bố con đã khám phá ra. Không nhiều người hiểu bí mật này. Nhưng bố con đã cho mẹ thấy, nên giờ mẹ sẽ kể lại cho con. Bí mật là: cuộc sống không chỉ là đích đến hay các kết quả. Cuộc sống còn nhiều điều ý nghĩa hơn thế. Chúng ta là ai và trở thành người thế nào trên hành trình đi tới những kết quả ấy.
Là những trải nghiệm chúng ta có được, những mối quan hệ chúng ta xây dựng, những việc làm chúng ta truyền cảm hứng cho người khác. Là việc sống thật với bản thân.
Khi nghĩ về sự nghiệp của bố con, đó là điều đầu tiên hiện lên trong suy nghĩ của mẹ. Cách bố con luôn sống thật với chính mình, luôn kiên định với con đường đã chọn, với phong cách, bản sắc, niềm tin của mình, và đơn giản là tình yêu với chính môn thể thao này.
Mẹ hy vọng khi người ta nhắc về di sản của bố con, ở khắp mọi nơi nhưng đặc biệt là tại Roland Garros, họ sẽ nói điều này: Gael Monfils, không ai giống anh ấy cả. Gael Monfils có ý nghĩa lớn lao với tennis, nhưng không chỉ là những trận đấu hay pha bóng. Gael Monfils, anh ấy luôn sống thật với chính mình".
Tin Gốc: Vnexpress

Sau chiến thắng trên sân khách trước SLNA ở vòng 21, HAGL đã rất gần với cửa trụ hạng, nên có phần chủ quan trong trận tiếp PVF-CAND. Ở trận đấu với đối thủ trực tiếp, nếu đội bóng của HLV Lê Quang Trãi có được 1 điểm thì chắc chắn sẽ trụ hạng. Thế nhưng, ban huấn luyện đội bóng phố núi lại bố trí đội hình xuất phát gây bất ngờ cho giới chuyên môn lẫn người hâm mộ. "Lá chắn thép" Trần Trung Kiên không có tên trong danh sách đăng ký trận đấu, thay anh là thủ môn trẻ Đinh Phước Sang. Nên nhớ, thủ môn Trung Kiên là người góp công rất lớn cho HAGL ở mùa giải năm nay. Ở trận thắng SLNA tại chảo lửa thành Vinh, Trung Kiên đã hóa giải hầu hết các pha dứt điểm của đội bóng xứ Nghệ. Thủ môn Phước Sang trong lần đầu bắt chính tại V-League dĩ nhiên khó đứng vững trước sức ép của PVF-CAND nên để thủng lưới 2 bàn, do Eid Mahmoud và Phạm Lý Đức ghi. Lý Đức là cầu thủ xuất thân từ lò đào tạo của HAGL và là một trong những cầu thủ xuất sắc của U.23 VN. Nỗ lực của HAGL giúp họ có bàn rút ngắn tỷ số 1-2 ở phút bù giờ hiệp 1. Sang hiệp 2, khi PVF-CAND chơi chậm, chắc để bảo toàn chiến thắng, HAGL đã không thể vùng lên để san bằng cách biệt.
Chiến thắng tại Pleiku là trận thắng quý hơn vàng của PVF-CAND bởi họ đẩy CLB Đà Nẵng trở lại vị trí cuối bảng. Còn HAGL chưa thật sự an toàn khi dậm chân ở vị trí 11 với 22 điểm, hơn vị trí 13 (phải đá play-off trụ hạng) của PVF-CAND 5 điểm.
Trong tình cảnh khó khăn, CLB Thể Công Viettel đã có chiến thắng quan trọng khi đánh bại chủ nhà Hà Tĩnh với tỷ số 2-0. Khác các trận gần đây, trận này Thể Công Viettel chơi tấn công rất tốt và chặt chẽ trong khâu phòng ngự dù HLV Popov vẫn chưa thể chỉ đạo ở khu kỹ thuật. Trợ lý HLV Nguyễn Văn Biển đã làm rất tốt vai trò người đóng thế, với những chỉ đạo trực tiếp trên sân. Thể Công Viettel cầm giữ bóng nhiều hơn, tấn công tốt hơn ở đầu trận nên đã lấy trọn 3 điểm trên sân khách. Cầu thủ chơi nổi bật ở trận đấu này là trung vệ Bùi Tiến Dũng khi anh xuất sắc ghi cả 2 bàn cho Thể Công Viettel ở các phút 7 và 16. Chiến thắng này rất quan trọng với đội bóng khoác áo lính, giúp họ gia tăng khoảng cách với đội hạng 3 Ninh Bình lên 5 điểm. Ở vòng đấu 23, khi Thể Công Viettel gặp Nam Định vào ngày 17.5, HLV Popov hết án phạt và trở lại nắm quyền chỉ đạo, nên chắc chắn các cầu thủ sẽ được tiếp thêm sức mạnh.
Trên sân Hàng Đẫy, CLB Công an Hà Nội tiến thêm một bước dài đến chức vô địch khi lội ngược dòng thắng Nam Định 3-2. Trận thắng này giúp CLB Công an Hà Nội được 57 điểm, hơn Thể Công Viettel 11 điểm trong khi giải chỉ còn 4 vòng đấu. Ở trận đấu còn lại, CLB Công an TP.HCM thắng SLNA 3-1.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thể Thao
AFC gửi thông điệp đặc biệt sau khi U17 Việt Nam giành vé dự World Cup

“Lịch sử gọi tên U17 Việt Nam. Đội bóng này đã tạo nên kỳ tích với tấm vé tham dự vòng tứ kết giải U17 châu Á và giành vé tham dự sân chơi World Cup danh giá”, trang AFC Asian Cup (thuộc quyền quản lý của AFC) bình luận. Kèm theo đó, AFC đã đăng tải bức hình ăn mừng cuồng nhiệt của các cầu thủ trẻ Việt Nam.
Ở trận đấu cuối bảng C vào rạng sáng 14/5 tại giải U17 châu Á, U17 Việt Nam đã xuất sắc giành chiến thắng với tỷ số 3-2 trước U17 Yemen. Kết quả này giúp thầy trò HLV Cristiano Roland giành ngôi đầu bảng C với 6 điểm và đồng thời lần đầu tiên giành vé tham dự World Cup.
Đây là chiến tích đáng ghi nhận của U17 Việt Nam. Theo thống kê, U17 Việt Nam mới là đội bóng đá thứ ba trong lịch sử của Việt Nam giành quyền tham dự World Cup sau đội U20 Việt Nam (2017) và đội tuyển nữ Việt Nam (2023).
Bình luận về trận đấu giữa U17 Việt Nam và U17 UAE, trang chủ AFC viết: “U17 Việt Nam đã lội ngược dòng giành chiến thắng với tỷ số 3-2 trước U17 UAE. Chiến thắng này giúp đoàn quân HLV Roland lọt vào tứ kết giải U17 châu Á.
U17 Việt Nam đã giành vị trí nhất bảng C với 6 điểm, U17 Hàn Quốc xếp thứ hai với 5 điểm. Đây cũng là hai đội bóng giành quyền đi tiếp và đồng thời có vé tham dự World Cup U17. Ở vòng tứ kết, U17 Việt Nam đối đầu với U17 Australia, còn U17 Hàn Quốc chạm trán với U17 Uzbekistan”.
Nói về diễn biến trận đấu, AFC cho rằng U17 UAE đã có khởi đầu như mơ khi vượt lên dẫn trước ngay ở giây thứ 16. Thế nhưng, U17 Việt Nam không hề nao núng khi vẫn tổ chức tấn công bài bản và có hàng loạt pha tấn công nguy hiểm. Cuối cùng, tới phút 40, Chu Ngọc Nguyễn Lực đã tỏa sáng với pha đá phạt vào lưới U17 UAE.
Ngay đầu hiệp 2, Văn Dương đã ghi bàn giúp U17 Việt Nam vượt lên dẫn trước. Phút 56, Adam Mahrous đã “vẽ đường cong hoàn hảo” vào lưới U17 Việt Nam. Tuy nhiên, đội bóng của HLV Roland đã chứng minh bản lĩnh và có được bàn ấn định tỷ số 3-2 do công của Mạnh Cường.
Theo lịch, trận tứ kết giữa U17 Việt Nam và U17 Australia diễn ra vào lúc 0h ngày 17/5.
Xem ĐỘC QUYỀN Giải vô địch U17 nữ châu Á, từ 1/5 đến 17/5 trên TV360 tại https://tv360.vn . Trải nghiệm mượt mà trên đa nền tảng, tua lại – xem lại, miễn phí data 4G/5G Viettel.
Tin Gốc: Dân Trí

