Trước lượt cuối, Bờ Biển Ngà đứng nhì bảng E với 3 điểm, và chắc chắn không thể chiếm vị trí dẫn đầu của Đức khi kém 3 điểm và hiệu số đối đầu (thua 1-2). Nhưng cơ hội đi tiếp vẫn tràn đầy với đại diện châu Phi khi đối thủ trước mắt là đội yếu nhất bảng Curacao.
Sự chênh lệch ấy sớm được cụ thể hóa bằng bàn mở tỷ số ở phút thứ 6 trên sân Philadelphia. Jurien Gaari chuyền quá mạnh khiến Joshua Brenet đỡ lỗi ở đáy biên khiến bóng bật ra đúng tầm Yan Diomande băng vào vòng cấm. Tiền đạo 19 tuổi căng ngang đến cột gần cho Nicholas Pepe chạy cắt mặt dứt điểm chân trái mở tỷ số.
Kỹ thuật và tốc độ của Yan và Amad Diallo là thứ Curacao không thể kiểm tỏa. Bờ Biển Ngà kiểm soát bóng hơn 70% nhưng hiệp một lại chứng kiến nhiều pha phối hợp ăn ý hơn là tạo ra cơ hội ghi bàn rõ rệt.
Sang hiệp hai, Bờ Biển Ngà chủ động chơi chậm và chắc chắn, qua đó giúp Curacao dâng cao đội hình để pressing. Nhưng chất lượng nhân sự không cho phép đoàn quân của HLV Dick Advocaat có thể xâm nhập vòng cấm hàng thủ tốt bậc nhất châu Phi.
Đến phút 64, Bờ Biển Ngà tung đòn kết liễu. Sau pha phối hợp chậm ở cánh phải, họ bất ngờ tăng tốc khi Ibrahim Sangare chọc khe vào vòng cấm cho Pepe khống chế, rồi đặt lòng chân trái gọn gàng đưa bóng vào góc cao trái ấn định chiến thắng 2-0.
Eloy Room sau đó chơi tốt với hai pha cứu thua tốt giúp Curacao không thua thêm. Noslin cũng để lại dấu ấn cuối cùng cho đội nhà bằng cú bấm bóng từ khoảng 40 m chếch biên phải khi thấy thủ môn đối phương dâng cao, nhưng Yahia Fofana đã cảnh giác để kịp lùi về đẩy bóng qua xà.
Bờ Biển Ngà đi tiếp với vị trí nhì bảng E, bằng điểm Đức – khi thua sốc Ecuador 1-2. Họ sẽ chạm trán đội nhì bảng I, là Pháp hoặc Na Uy ở vòng 1/16.
Việc mở rộng World Cup từ 32 lên 48 đội đã góp phần giúp Bờ Biển Ngà lần đầu vượt qua vòng bảng. Trước đó, nền bóng đá có những ngôi sao lớn như anh em Kolo và Yaya Toure, Didier Drogba đến cầu thủ giỏi như Salomon Kalou hay Gervinho, đã lỡ hẹn ba lần vào năm 2006, 2010 và 2014.
Đến kỳ giải này, Bờ Biển Ngà vẫn có thêm những ngôi sao trẻ, nhưng khác biệt còn nằm ở hệ thống vận hành và kỷ luật trong phòng ngự của đoàn quân HLV Emerse Fae. Họ vượt qua vòng loại World Cup 2026 khu vực châu Phi khi thắng 8 trong 10 trận và không để thủng lưới. Riêng năm 2026 tính đến lúc này, họ thắng 7 và thua 2, và mới thua 6 bàn.
Trong khi đó, hành trình lịch sử của Curacao đã khép lại. Với đội hình chủ yếu gồm những cầu thủ gốc Hà Lan, quốc đảo nằm ở biển Caribbean đã chơi kiên cường ở 5 trong 6 hiệp đấu. Họ gỡ hòa trước Đức ở trận mở màn, trước khi thua đậm 1-7. Sau đó là trận hòa kịch tính 0-0 với Ecuador, trong ngày thủ thành Room có 15 pha cứu thua – nhiều nhất trong một trận kể từ World Cup 2014.
Đội nhất bảng E là Đức sẽ gặp đội đứng thứ ba bảng A, B, C, D hoặc F. Trong khi đó, Ecuador đi tiếp với tư cách thuộc 8 đội thứ ba thành tích tốt nhất, sẽ chỉ biết đối thủ khi toàn bộ vòng bảng khép lại.
Đội tuyển Nhật Bản đã có điểm số đầu tiên ở World Cup 2026 sau cuộc rượt đuổi tỷ số ngoạn mục với Hà Lan. Hai lần để đương kim hạng ba châu Âu vượt lên, cũng là hai lần học trò HLV Hajime Moriyasu kiên trì giành lại thế trận và chắt chiu cơ hội để ghi bàn gỡ hòa.
Trận hòa Hà Lan cũng đánh dấu 7 năm liền Nhật Bản bất bại trước các đội châu Âu, dù ở giải chính thức hay giao hữu quốc tế. "Samurai xanh" đã thắng Đức, Tây Ban Nha, hòa Hà Lan, Croatia (chỉ tính trong 90 phút) ở World Cup, đánh bại Đức, Scotland, Anh... ở các trận "thử lửa". Với gần như toàn bộ quân số đang đá ở lục địa già, Nhật Bản đã chạm tới đẳng cấp châu Âu.
Câu nói "Nhật Bản có thể vô địch World Cup 2026 nếu đồng lòng" của HLV Moriaysu có thể xa vời, bởi Nhật Bản rất khó đăng quang ở sân chơi họ còn chưa từng vào tới tứ kết, nhưng rõ ràng "Samurai xanh" là đối thủ không dễ bị đánh bại cho dù chạm trán đối thủ nào.
Tinh thần kiên cường đến giây cuối của Nhật Bản (Daichi Kamada gỡ hòa phút 88) cũng được các đội châu Á như Hàn Quốc, Qatar hay Úc truyền tải trọn vẹn ở kỳ World Cup vốn dĩ châu Á không được đánh giá cao bằng châu Âu hay Nam Mỹ. Qatar đã giành điểm số đầu tiên trong lịch sử ở World Cup khi cầm hòa Thụy Sĩ 1-1 nhờ bàn thắng phút 90+4. Úc đánh bại Thổ Nhĩ Kỳ nhờ thế trận phòng ngự phản công kiên trì và chắt chiu cơ hội rất tốt, với hai bàn thắng đến từ hai lần hiếm hoi "Socceroos" tiếp cận được cầu môn đối thủ.
Hàn Quốc là đội bóng đặc biệt nhất trong các đội châu Á đã xuất quân, khi ngược dòng đánh bại CH Czech với thế trận áp đảo. Đội bóng của HLV Hong Myung-bo kiểm soát bóng tốt, pressing dồn dập và khoang thủng hàng thủ số đông của đại diện châu Âu bằng các pha thả bóng ra sau lưng bộ đôi trung vệ.
Đáng nói hơn, không cần Son Heung-min tỏa sáng, Hàn Quốc vẫn thắng. Hwang In-beom, Lee Kang-in, hay một nhân số dự bị xa lạ như Oh Hyeon-gyu cũng có thể trở thành người hùng của "Những chiến binh Taegeuk".
Trong tay ông Hong là lực lượng đồng đều và thiện chiến, với lối chơi mang đường nét rõ ràng. Hàn Quốc đã chú trọng xây dựng hệ thống, thay vì chờ đợi một "thiên tài" xoay chuyển tình tế như trước đây.
24 năm sau tấm vé đá bán kết World Cup 2002 đầy bê bối của Hàn Quốc, bóng đá châu Á vẫn tìm kiếm một đại diện tiến xa ở sân chơi thế giới. Tại World Cup 2022, có ba đội châu Á gồm Hàn Quốc, Nhật Bản, Úc vượt qua vòng bảng, nhưng tất cả đều dừng chân tại vòng 16 đội.
Tuy nhiên, 4 năm là đủ để thay đổi diện mạo của một nền bóng đá. Đà vươn lên đã giúp Nhật Bản, Hàn Quốc hay Úc giờ đây đủ sức đánh bại một đội bóng tầm trung ở châu Âu hoặc Nam Mỹ.
Trong đó, hai yếu tố quan trọng nhất là thể hình được cải thiện (Nhật Bản, Hàn Quốc, Iran, Úc, Jordan đều có chiều cao trung bình trên 1,8 m, không thua kém nhiều so với châu Âu), đồng thời đông đảo cầu thủ châu Á giờ đã hiện diện ở các đội bóng từ mạnh đến vừa ở châu Âu, chiếm giữ vị trí quan trọng.
Với những nền bóng đá còn xuất khẩu cầu thủ hạn chế như Jordan, Qatar, Ả Rập Xê Út hay Uzbekistan, cơ hội tiến xa sẽ không rõ ràng, nhưng để ghi dấu ấn trong một, hai trận thì có thể. 4 năm trước, Ả Rập Xê Út từng hạ Argentina ngay trong trận mở màn. Học trò cựu HLV Herve Renard trở thành đội duy nhất thắng được Argentina ở World Cup năm đó.
Các đội châu Á còn lại sẽ đồng loạt xuất quân trong những ngày tới. Tại bảng H, Ả Rập Xê Út gặp thử thách cực đại với màn chạm trán Uruguay (5 giờ ngày 16.6). 3 tiếng sau, đến 8 giờ ngày 16.6, Iran đối đầu New Zealand tại bảng G.
Đội tuyển Iraq nằm ở bảng đấu khó với đương kim á quân thế giới Pháp, đương kim á quân châu Phi Senegal và Na Uy (đội toàn thắng vòng loại châu Âu). Iraq sẽ ra quân bảng I bằng màn so tài Na Uy lúc 5 giờ ngày 17.6.
Jordan cũng nằm ở bảng đấu khó, với đương kim vô địch thế giới Argentina, Algeria và Áo. Jordan sẽ ra quân bảng J với trận gặp Áo, diễn ra lúc 11 giờ ngày 17.6. Đây cũng là trận đầu tiên trong lịch sử bóng đá Jordan ở VCK World Cup.
Đại diện châu Á cuối cùng ra sân là Uzbekistan ở bảng K, với trận ra quân gặp Colombia lúc 9 giờ ngày 18.6.
Ngược lại với đà thăng hoa của châu Á, các đội Nam Mỹ lại chưa thắng trận nào ở World Cup 2026. Brazil hòa Ma Rốc, trong khi Paraguay và Ecuador cùng thua.
Rạng sáng 12-6, chủ nhà Mexico đã giành chiến thắng dễ dàng trước tuyển Nam Phi trong trận khai mạc bảng A World Cup 2026 với tỉ số 2-0.
Tuy nhiên, một trong những điều khiến người hâm mộ nhớ đến sau tiếng còi mãn cuộc lại là một 'cơn mưa thẻ' xuất hiện ngay trong ngày thi đấu đầu tiên tại giải đấu lớn nhất hành tinh.
Với 3 tấm thẻ đỏ được rút ra, trong đó hai chiếc dành cho Nam Phi (Sithole và Zwane), và một chiếc cho Mexico (Cesar Montes), màn đụng độ này đã chính thức đi vào lịch sử với tư cách là trận khai mạc có nhiều thẻ đỏ nhất qua các kỳ World Cup.
Dù vậy, "cơn mưa thẻ" tại Bắc Mỹ chưa phải là trận đấu có nhiều thẻ đỏ nhất trong lịch sử World Cup.
Trận đấu giữ kỷ lục vô tiền khoáng hậu về số thẻ đỏ tại một VCK World Cup thuộc về cuộc đối đầu giữa Bồ Đào Nha và Hà Lan tại vòng 1/8 năm 2006 trên đất Đức.
Trọng tài Valentin Ivanov khi ấy có ngày làm việc vất vả truất quyền thi đấu tổng cộng 4 cầu thủ, chia đều cho mỗi bên gồm Costinha, Deco (Bồ Đào Nha), Khalid Boulahrouz và Giovanni van Bronckhorst (Hà Lan).
Cho đến nay, thế giới bóng đá vẫn gọi cuộc chạm trán đầy bạo lực này bằng cái tên kinh điển "Trận chiến Nuremberg", nơi Bồ Đào Nha thắng tối thiểu 1-0 nhờ pha lập công duy nhất của Maniche.
Ngoài ra nếu nhìn lại kỳ World Cup gần nhất vào năm 2022 tại Qatar, giải đấu lớn nhất hành tinh xuyên suốt từ vòng bảng đến chung kết khi đó cũng chỉ xuất hiện vỏn vẹn 4 tấm thẻ đỏ.
Với kỷ lục có phần độc lạ ngay trận đầu tiên của World Cup 2026, cột mốc này chắc hẳn sẽ không dễ bị xô đổ trong tương lai gần.
Pitchamon Opatniputh là tài năng trẻ hàng đầu của cầu lông Thái Lan. Dấu ấn lớn nhất của tay vợt 19 tuổi này là từng đoạt danh hiệu vô địch đơn nữ giải trẻ thế giới năm 2023. Ở lần chạm trán gần nhất tại giải Indonesia Masters hồi tháng 1.2026, Pitchamon Opatniputh ngược dòng đánh bại Nguyễn Thùy Linh với tỷ số 2-1.
Tái đấu lần này, Nguyễn Thùy Linh cùng Pitchamon Opatniputh tạo thế trận giằng co, cạnh tranh quyết liệt từng điểm. Những pha gài cầu được 2 tay vợt này thường xuyên sử dụng, chờ đối thủ mắc sai sót. Tay vợt Thái Lan có 2 lần giao cầu hỏng giúp Nguyễn Thùy Linh thu ngắn cách biệt. Tuy nhiên áp lực tấn công mạnh mẽ được Pitchamon Opatniputh tạo ra ở cuối ván 1 mang về hiệu quả giúp cô vươn lên giành chiến thắng 21/18.
Sức trẻ được tay vợt Pitchamon Opatniputh phát huy ở ván 2. Tay vợt Thái Lan chủ động điều cầu đa dạng để phá sức của Nguyễn Thùy Linh. Chiến thuật này đã mang lại hiệu quả cho tay vợt này bởi tay vợt số 1 cầu lông Việt Nam chỉ đeo bám trong nửa đầu ván 2 rồi có dấu hiệu hụt hơi, đánh mất thế trận và chấp nhận thất bại với điểm số cách biệt 10/21.
Gác vợt trước Pitchamon Opatniputh với tỷ số 0-2 sau 33 phút tranh tài, Nguyễn Thùy Linh dừng chân ở vòng 2 đơn nữ giải cầu lông Malaysia Masters 2026. Phần thưởng mà tay vợt số 1 cầu lông Việt Nam nhận được là 1.750 USD tiền thưởng (khoảng 45 triệu đồng) cùng 3.600 điểm thưởng.
Theo kế hoạch sau giải cầu lông Malaysia Masters, Nguyễn Thùy Linh sẽ tranh tài giải Singapore mở rộng diễn ra từ ngày 26 đến 31.5. Giải Singapore mở rộng ở cấp độ BWF World Tour Super 750, có tổng tiền thưởng 1 triệu USD (khoảng 26 tỉ đồng), cao hơn 1 bậc so với giải Malaysia Masters.