World Cup 2026 sắp diễn ra và đây là giải đấu chứng kiến bộ đôi ngôi sao Lionel Messi lẫn Cristiano Ronaldo đang chuẩn bị cho màn trình diễn cuối cùng trong màu áo đội tuyển quốc gia.
Hai huyền thoại bóng đá, những người đã cùng nhau giành được tổng cộng 13 Quả bóng vàng, sẽ trở thành những cầu thủ đầu tiên trong lịch sử tham dự 6 kỳ World Cup khi chuẩn bị tham gia giải đấu diễn ra tại Mỹ, Canada và Mexico.
Đáng chú ý, Messi và Ronaldo là hai ngôi sao đang thi đấu duy nhất nằm trong danh sách các cầu thủ có số lần ra sân ở World Cup nhiều nhất.
6 ngôi sao ra sân 20 trận đấu
Xếp ở top 10 với những cầu thủ có 20 lần ra sân ở World Cup có tổng cộng 6 cầu thủ đều đã giải nghệ. Bastian Schweinsteiger và Philipp Lahm, những người từng là đồng đội ở CLB và đội tuyển quốc gia, đã giải nghệ thi đấu quốc tế cách nhau hai năm, trong đó Lahm là đội trưởng đội tuyển Đức tại World Cup 2014.
Sau đó, Lahm giải nghệ khỏi đội tuyển quốc gia Đức, nhường lại băng đội trưởng cho người đồng đội cũ ở Bayern Munich. Tuy nhiên, Schweinsteiger đã giải nghệ khỏi đội tuyển quốc gia trước kỳ World Cup 2018, đồng nghĩa với việc anh chưa bao giờ phá được kỷ lục của Philipp Lahm.
Hugo Lloris đã đảm nhận vai trò thủ môn chính nâng cao chiếc cúp vô địch năm 2018, nhưng phải đến khi đội tuyển Pháp vào chung kết tại Qatar, anh mới đạt cột mốc 20 lần ra sân. Điều khá bất ngờ là huyền thoại Cafu cũng chỉ đứng thứ 10, dù là cầu thủ duy nhất của Brazil từng tham dự ba kỳ World Cup liên tiếp.
Danh sách 6 cầu thủ ở top 10 tham gia 20 trận đấu tại World Cup:
Javier Mascherano (Argentina) – World Cup 2006, 2010, 2014, 2018
Cafu (Brazil) – World Cup 1994, 1998, 2002, 2006
Hugo Lloris (Pháp) – World Cup 2010, 2014, 2018, 2022
Bastian Schweinsteiger (Đức) – World Cup 2006, 2010, 2014
Philipp Lahm (Đức) – World Cup 2006, 2010, 2014
Grzegorz Lato (Ba Lan) – World Cup 1974, 1978, 1982
Huyền thoại Diego Maradona và Wladyslaw Zmuda, Uwe Seeler ra sân 21 trận đấu
Không thể phủ nhận, Maradona là một trong những huyền thoại vĩ đại nhất mọi thời đại của bóng đá, nhưng khi còn là một thiếu niên, anh đã bị loại khỏi đội tuyển Argentina trong trận thắng trên sân nhà năm 1978 bất chấp tài năng của mình.
Anh ra mắt tại World Cup bốn năm sau đó, nhưng giải đấu đầu tiên của anh kết thúc trong thảm họa khi anh bị truất quyền thi đấu trong trận gặp Brazil.
Maradona đã chuộc lỗi hơn cả mong đợi trong chiến thắng của Argentina năm 1986, giành Quả bóng vàng, đồng thời ghi cả bàn thắng “Bàn tay của Chúa” và bàn thắng được FIFA công nhận là bàn thắng đẹp nhất trong lịch sử World Cup, làm tan nát trái tim người hâm mộ Anh trên đường đến vinh quang.
Huyền thoại với 91 lần khoác áo đội tuyển quốc gia đã thất bại trong trận chung kết bảo vệ danh hiệu năm 1990, nhưng lần ra sân cuối cùng của ông vào năm 1994 lại kết thúc trong hổ thẹn sau khi bị phát hiện dương tính với chất cấm.
Danh sách 3 cầu thủ từng tham gia 21 trận đấu tại World Cup
Diego Maradona (Argentina) – World Cup 1982, 1986, 1990, 1994
Wladyslaw Zmuda (Ba Lan) – World Cup 1974, 1978, 1982, 1986
Uwe Seeler (Tây Đức) – World Cup 1958, 1962, 1966, 1970
Cristiano Ronaldo ra sân 21 trận đấu ở World Cup 2006, 2010, 2014, 2018, 2022
Cầu thủ từng 5 lần giành Quả bóng vàng này đã xây dựng sự nghiệp dựa trên việc phá vỡ các kỷ lục, vì vậy việc anh xuất hiện trong danh sách này là điều tất yếu. Trên thực tế, Ronaldo sẽ còn leo lên vị trí cao hơn nữa trong bảng xếp hạng khi anh dẫn dắt hàng công của đội tuyển Bồ Đào Nha tại World Cup 2026 ở tuổi 41.
Ngôi sao của Al Nassr thậm chí vẫn đủ điều kiện ra sân trong trận đấu đầu tiên của Bồ Đào Nha bất chấp tấm thẻ đỏ mà anh nhận được trong vòng loại hồi tháng 11.
World Cup vẫn là danh hiệu duy nhất còn thiếu trong bộ sưu tập cúp của Ronaldo, khi anh chưa bao giờ tiến xa hơn vòng bán kết trong lần đầu tiên tham dự giải đấu năm 2006.
CR7 đã trải qua hai vòng đấu loại trực tiếp ở vòng 16 đội, xen kẽ là thất bại ê chề ở vòng bảng năm 2014, trước khi lọt vào tứ kết tại Qatar.
Điều đặc biệt của Ronaldo là trong gần 1000 bàn thắng của anh cho đến nay, không một bàn nào được ghi ở vòng đấu loại trực tiếp tại các kỳ World Cup.
Paolo Maldini ra sân 23 trận đấu ở các kỳ World Cup 1990, 1994, 1998, 2002
Paolo Maldini được đánh giá là một trong những hậu vệ vĩ đại nhất mọi thời đại và sở hữu kỷ lục cá nhân đáng kinh ngạc tại World Cup. Trong 19 lần ra sân tại giải đấu từ năm 1990 đến 1998 cho “đội bóng áo thiên thanh”, Maldini chỉ thua duy nhất một trận là trận thua 0-1 trước Ireland năm 1994.
Tuy nhiên, biểu tượng của AC Milan đã trở thành nạn nhân của loạt sút luân lưu đầy tiếc nuối, kết quả được ghi vào lịch sử FIFA với tỷ số hòa. Trong số đó, trận thua đau đớn nhất là trận chung kết năm 1994 trước Brazil trên chấm phạt đền, sau khi Maldini giúp đội nhà giữ sạch lưới suốt 120 phút.
Anh đã kết thúc sự nghiệp quốc tế sau trận thua bằng bàn thắng vàng trước Hàn Quốc ở vòng 16 đội World Cup 2002 – và thật không may cho anh khi người kế nhiệm anh làm đội trưởng cho đội tuyển Italy đã nâng cao chiếc cúp vô địch bốn năm sau đó.
Miroslav Klose ra sân 24 trận đấu ở các kỳ World Cup 2002, 2006, 2010, 2014
Được xem là ông vua ghi bàn tại World Cup, không ngạc nhiên khi Miroslav Klose ra sân nhiều ở giải đấu hấp dẫn nhất hành tinh. Chân sút người Đức gốc Ba Lan, với 137 lần khoác áo đội tuyển quốc gia, đã gây ấn tượng mạnh tại World Cup 2002 với 5 bàn thắng bằng đầu.
Anh đã giành được Chiếc giày vàng khi ghi được số bàn thắng tương tự trên sân nhà vào năm 2006, và người hâm mộ Anh cũng nhớ đến bàn thắng của anh trong trận thắng đậm 4-1 trước Nam Phi năm 2010.
Nhưng Klose không chỉ giành được vị trí á quân hay hai huy chương đồng khi cuối cùng cũng đoạt được chiếc cúp vô địch trong kỳ World Cup cuối cùng của mình vào năm 2014. Điều trớ trêu đó lại là giải đấu mà anh ghi ít bàn thắng nhất – nhưng hai bàn thắng đó cũng đủ để anh vượt qua kỷ lục ghi bàn trước đó của huyền thoại người Brazil, Ronaldo Nazario.
Lothar Matthaus ra sân 25 trận đấu ở các kỳ World Cup 1982, 1986, 1990, 1994, 1998
Matthaus được vinh danh là Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới đầu tiên của FIFA sau khi làm đội trưởng đội tuyển Tây Đức vô địch World Cup 1990. Hơn ba thập kỷ sau, người hùng của Bayern Munich và Inter Milan vẫn là người Đức duy nhất nhận được giải thưởng danh giá này.
Ông trở thành cầu thủ ngoài vị trí thủ môn đầu tiên tham dự 5 kỳ World Cup, và được Maradona mô tả là “đối thủ xuất sắc nhất mà tôi từng có”.
Với sự bền bỉ đáng kinh ngạc ở đẳng cấp cao, Matthäus đã tỏa sáng tại World Cup 1998 và sau đó được vinh danh là Cầu thủ xuất sắc nhất năm của Đức một năm sau đó, ở tuổi 38.
Lionel Messi giữ kỷ lục ra sân 26 trận đấu tại các kỳ World Cup 2006, 2010, 2014, 2018, 2022
Siêu sao người Argentina đã làm nên lịch sử ở Qatar khi trở thành người có số lần ra sân nhiều nhất tại World Cup. Và cuối cùng, anh đã hoàn thành mục tiêu bằng cách nâng cao chiếc cúp vô địch ở lần thứ 5 tham dự giải đấu hấp dẫn nhất hành tinh.
Huyền thoại của Barcelona đã trở thành cầu thủ trẻ nhất của Argentina ra sân và ghi bàn tại World Cup trong lần đầu tiên tham dự giải đấu năm 2006.
Đã hai thập kỷ trôi qua, Messi vẫn đang giữ kỷ lục về số lần xuất hiện nhiều nhất tại World Cup (26) và số trận đấu nhiều nhất với tư cách đội trưởng (19). Cầu thủ 39 tuổi này thậm chí sẽ vượt qua mốc 30 trận nếu La Albiceleste không bị loại sớm vào mùa hè này.
Trước thềm chung kết World Cup 2026, HLV Lionel Scaloni của Argentina đã dành sự nể phục cho tài năng của Lamine Yamal. Ở tuổi 19, sao trẻ của Barcelona tỏa sáng giúp Tây Ban Nha vô địch EURO và lọt vào chung kết World Cup đầu tiên sau 16 năm chờ đợi.
Dù chưa bùng nổ, khi mới ghi một bàn ở giải năm nay, nhưng Yamal vẫn là ngòi nổ nguy hiểm nhất của Tây Ban Nha với tốc độ, kỹ thuật, khả năng tạo đột biến trong không gian hẹp và bẻ lòng chân trái dứt điểm đa dạng.
"Ai cũng hỏi Tây Ban Nha làm gì để ngăn chặn Lionel Messi, vậy tôi có thể hỏi ông là Argentina làm gì để phong tỏa Lamine Yamal không?", phóng viên hỏi HLV Scaloni.
"Chúng tôi có thể làm gì nữa đây? Tôi ước mình có thể nhốt Yamal trong phòng", HLV Scaloni hài hước chia sẻ. "Yamal là cầu thủ thực sự đặc biệt. Cậu ấy là báu vật của bóng đá thế giới và vẫn còn rất trẻ, với cả một tương lai rộng mở phía trước. Yamal sẽ đem lại rất nhiều niềm vui cho Tây Ban Nha trong tương lai, nhưng chúng tôi hy vọng điều đó không đến vào chủ nhật".
Scaloni cũng ví Yamal với Lionel Messi khi nói về độ khó trong việc phong tỏa. "Cũng giống như Leo, Yamal là mẫu cầu thủ cực kỳ khó theo kèm. Chỉ cần có khoảng trống và bóng trong chân, cậu ấy luôn có thể tạo ra điều khác biệt".
Trong khi Messi là quá khứ và hiện tại, Yamal là hiện tại và tương lai của bóng đá Tây Ban Nha nói riêng và thế giới nói chung. Sao trẻ của Barcelona đã góp mặt ở hai trận chung kết lớn bậc nhất bóng đá thế giới, dù chưa tròn 20 tuổi.
Với Yamal, Tây Ban Nha đang mơ về sự thống trị tuyệt đối, tương tự giai đoạn 2018-2012 khi "La Roja" vô địch 1 World Cup và 2 EURO.
Tuy nhiên, Argentina sẽ không để Tây Ban Nha dễ dàng xưng vương. Đại diện Nam Mỹ mới đang là nhà vua của bóng đá thế giới, khi vô địch trọn bộ World Cup 2022, Copa America 2021, 2024 và Finalissma 2022.
"Chúng tôi chuẩn bị cho trận đấu này như tất cả những trận khác. Toàn đội rất háo hức được ra sân, phân tích đối thủ và tìm ra cách chơi hiệu quả nhất. Dù đây là trận chung kết World Cup, suy cho cùng nó vẫn chỉ là một trận đấu bóng đá.
Điều quan trọng là chúng tôi phải thể hiện được phong độ tốt nhất để giành chiến thắng. Chúng tôi không để áp lực chung kết tác động đến tâm lý, bởi điều đó chỉ khiến các cầu thủ mất tập trung. Giờ hãy chờ xem điều gì sẽ xảy ra", HLV Scaloni phân tích.
Chiến lược gia 48 tuổi cũng đánh giá cao bản lĩnh của tuyển Tây Ban Nha: "Họ sở hữu nhiều cầu thủ đã quen với những trận đấu lớn, những ngôi sao hàng đầu của bóng đá thế giới. Nhưng khi trận đấu bắt đầu, mọi áp lực hay sự căng thẳng đều sẽ bị bỏ lại phía sau.
Tôi không nghĩ đó là lợi thế hay bất lợi cho bất kỳ đội nào. Đây là cuộc đối đầu giữa hai tập thể luôn muốn thể hiện phiên bản tốt nhất của mình thông qua trái bóng".
Giải vô địch U.19 Đông Nam Á 2026 diễn ra từ ngày 1 đến 13.6 tại Sumatra – Indonesia. Ở đấu trường này, U.19 Việt Nam nằm cùng bảng A với chủ nhà U.19 Indonesia, U.19 Myanmar và U.19 Timor Leste.
Theo lịch thi đấu, U.19 Việt Nam sẽ có trận ra quân gặp đối thủ bị đánh giá yếu hơn Timor Leste lúc 16 giờ ngày 1.6. Đến lượt trận thứ hai, đội bóng sao vàng chạm trán U.19 Myanmar lúc 16 giờ ngày 4.6. Hạ màn vòng bảng, thầy trò HLV Yutaka Ikeuchi có cuộc đọ sức được dự báo khó khăn với U.19 Indonesia, lúc 20 giờ ngày 7.6.
Các trận đấu của U.19 Việt Nam được phát trực tiếp và độc quyền trên TV360.
Giải vô địch U.19 Đông Nam Á 2026 có 11 đội bóng tranh tài, được chia vào 3 bảng đấu (2 bảng 4 đội và 1 bảng 3 đội). Bảng B có U.19 Thái Lan, Malaysia, Singapore và Brunei. Bảng C có U.19 Úc, Campuchia và Philippines. Sau khi đá vòng tròn 1 lượt để tính điểm và xếp hạng, 3 đội đứng nhất cùng đội hạng nhì có thành tích tốt nhất sẽ vào chơi ở bán kết.
Nhằm chuẩn bị tốt nhất cho giải vô địch U.19 Đông Nam Á 2026, U.19 Việt Nam đã có chuyến tập huấn quan trọng tại Nhật Bản từ ngày 14.5. Việc tập luyện tại xứ sở hoa anh đào của thầy trò HLV Yutaka Ikeuchi kết thúc vào ngày 26.5.
Vừa qua, quá trình chuẩn bị của đội tuyển U.19 Việt Nam đang gặp không ít khó khăn về lực lượng. Nhiều cầu thủ bận thi đấu cho CLB chủ quản tại các giải chuyên nghiệp quốc gia và giải hạng nhì quốc gia. Bên cạnh đó, một số cầu thủ sinh năm 2008 cũng đang trong giai đoạn vừa thi đấu vừa chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp THPT.
Ngoài ra, do đặc thù lịch thi đấu trong nước, các cầu thủ có khả năng được CLB chủ quản tạo điều kiện lên hội quân cùng đội tuyển sẽ tập trung theo từng thời điểm khác nhau. Điều này buộc ban huấn luyện phải vừa duy trì giáo án tập luyện, vừa liên tục rà soát, đánh giá lực lượng để từng bước hoàn thiện bộ khung đội hình.
Ngay từ giai đoạn đầu mùa, làn sóng thay đổi đã diễn ra ở nhiều đội bóng. Từ CLB Ninh Bình, Thanh Hóa, SLNA cho đến Becamex TP.HCM hay Nam Định, danh sách HLV đến rồi đi liên tục được nối dài. Có người ra đi vì kết quả không đạt yêu cầu, có người không phù hợp với định hướng CLB, cũng có trường hợp đơn giản là không thể thích nghi với môi trường bóng đá VN. Điểm chung dễ nhận thấy là thời gian cầm quân của nhiều HLV, đặc biệt là HLV ngoại, ngày càng ngắn. Một vài trận thua, một giai đoạn phong độ đi xuống là đủ để chiếc ghế trở nên lung lay.
Trường hợp của HLV Mauro Jeronimo là minh chứng rõ nét cho sự khắc nghiệt tại V-League. Sau quãng thời gian làm việc tương đối ổn định ở môi trường có nhiều cầu thủ trẻ như PVF-CAND, ông được kỳ vọng sẽ tạo dấu ấn ở một đội bóng giàu tham vọng và nhiều ngôi sao như Nam Định. Tuy nhiên, thực tế lại không như mong đợi. Việc kiểm soát phòng thay đồ, dung hòa cá tính cầu thủ và áp lực thành tích đã khiến nhà cầm quân này không thể phát huy hết năng lực. Ông phải rời đi, và đội bóng quay lại với HLV Vũ Hồng Việt, người hiểu rõ nội tình hơn. Những HLV còn trẻ tuổi như Nguyễn Công Mạnh (CLB Hà Tĩnh), Thạch Bảo Khanh (PVF-CAND) hay gương mặt "mới toanh" với bóng đá VN như Choi Won-kwon (CLB Thanh Hóa), Gerard Albadalejo (CLB Ninh Bình) cũng không thể trụ lại đến hết mùa. Mới nhất, chiều qua (5.5), HLV Lê Huỳnh Đức cũng đã đạt thỏa thuận chấm dứt hợp đồng với CLB Công an TP.HCM.
Những HLV trụ lại và làm tốt nhiệm vụ đều có điểm chung: giàu kinh nghiệm và thấu hiểu môi trường bóng đá VN. Nếu không tính HLV nội, HLV Alexandre Polking là cái tên nổi bật. Với nhiều năm làm việc tại Thái Lan và đối đầu cầu thủ VN nhiều lần, ông nắm rõ đặc điểm cầu thủ Đông Nam Á nói chung và VN nói riêng, cách vận hành giải đấu và những yếu tố ngoài chuyên môn. Khi dẫn dắt CLB Công an Hà Nội, HLV Polking không chỉ xây dựng được lối chơi rõ ràng mà còn tạo sự ổn định. Tương tự là HLV Velizar Popov. Từng làm việc tại Myanmar, ông không xa lạ với bóng đá khu vực và biết cách thích nghi với điều kiện tại VN. Khả năng xây dựng hệ thống, truyền tải triết lý và giữ được sự ổn định giúp Popov trở thành một trong những HLV "sống khỏe" ở V-League, từ CLB Thanh Hóa cho đến Thể Công Viettel.
Dù vậy, mùa giải 2025 - 2026 cũng chứng kiến một ngoại lệ đáng chú ý: HLV Harry Kewell tại CLB Hà Nội. Không có kinh nghiệm tại VN hay Đông Nam Á, nhưng cựu danh thủ người Úc lại nhanh chóng tạo dấu ấn. CLB Hà Nội dưới thời HLV Kewell thi đấu khởi sắc, hiệu quả và giàu năng lượng hơn. Sự xuất hiện của HLV Kewell không chỉ là điểm sáng cá nhân, mà còn mở ra viễn cảnh hấp dẫn cho cuộc đua vô địch mùa tới.
Những biến động ở vị trí HLV cho thấy V-League là một "bài kiểm tra sinh tồn" thực sự. Với các HLV ngoại, bước vào giải đấu này mà không có nền tảng hiểu biết về bóng đá VN gần như đồng nghĩa với việc tự đặt mình vào thế khó. Và chỉ những ai hiểu cuộc chơi hoặc thích nghi thật nhanh như HLV Kewell mới có thể đứng vững trong vòng xoáy khắc nghiệt ấy.