Theo Phụ lục II ban hành kèm Nghị định 17/2023/NĐ-CP, được sửa đổi, bổ sung bởi Điều 33 Nghị định 134/2026/NĐ-CP ngày 06/4/2026, tiền bản quyền khi sử dụng tác phẩm, bản ghi âm, ghi hình trong hoạt động kinh doanh, thương mại được tính theo công thức:
Tiền bản quyền/năm = Mức lương cơ sở x Hệ số điều chỉnh
Với quán cà phê – giải khát, hệ số điều chỉnh được tính theo tổng diện tích sử dụng trong năm:
Đến 15m²: hệ số 0,35/15m²/năm.
Trên 15m² đến 50m²: mỗi m² tăng thêm tính hệ số 0,04/m²/năm.
Trên 50m²: mỗi m² tăng thêm tính hệ số 0,02/m²/năm.
Mức tối đa: 8 lần mức lương cơ sở/năm.
Theo Điều 33 Nghị định 134/2026/NĐ-CP, số tiền bản quyền tính được theo diện tích còn phải điều chỉnh thêm tùy theo phân loại đô thị nơi quán đặt trụ sở:
Điều này có nghĩa, cùng một quán 40m² nhưng tiền bản quyền thực tế có thể chênh nhau rất lớn tùy địa bàn.
Ví dụ: Một quán cà phê rộng 40m², hệ số diện tích tính như sau:
Bước 1: Tính hệ số diện tích theo nguyên tắc lũy tiến
Quán 40m² thuộc hai bậc diện tích:
Bậc 1 (từ 0 đến 15m²): hệ số cố định = 0,35
Bậc 2 (phần diện tích vượt từ 15m² đến 40m²): (40 – 15) × 0,04 = 25 × 0,04 = 1,00
Tổng hệ số diện tích = 0,35 + 1,00 = 1,35
Bước 2: Tính tiền bản quyền theo khung giá chuẩn (100%)
Tiền bản quyền/năm = Mức lương cơ sở × Hệ số diện tích
Trước ngày 1/7/2026 (lương cơ sở 2.340.000 đồng): 2.340.000 × 1,35 = 3.159.000 đồng/năm
Từ ngày 1/7/2026 (lương cơ sở 2.530.000 đồng): 2.530.000 × 1,35 = 3.415.500 đồng/năm
Bước 3: Điều chỉnh theo phân loại đô thị (áp dụng từ 1/7/2026)
Số tiền ở Bước 2 là khung giá chuẩn. Quán tại các địa bàn khác nhau sẽ nhân thêm hệ số đô thị theo Điều 33 Nghị định 134/2026/NĐ-CP như sau:
Trường hợp không trả tiền bản quyền trong thời hạn 90 ngày kể từ khi sử dụng thì phải dừng sử dụng.
Nếu sau thời hạn trên mà vẫn tiếp tục sử dụng thì đây được xem là hành vi vi phạm. Khi bị phát hiện, chủ thể vi phạm có thể bị phạt tiền 10-15 triệu đồng (đối với cá nhân), gấp đôi với tổ chức, và có thể bị yêu cầu trả số tiền bản quyền nêu trên.
Quán không thu tiền nghe nhạc vẫn có thể phát sinh nghĩa vụ bản quyền
Nhiều chủ quán cà phê cho rằng chỉ mở nhạc để tạo không gian thư giãn cho khách, không bán vé hay thu phí nghe nhạc thì sẽ không phải trả tiền bản quyền. Tuy nhiên, cách hiểu này chưa phù hợp với quy định hiện hành.
Theo Điều 34 Nghị định 17/2023/NĐ-CP (được sửa đổi, bổ sung bởi Nghị định 134/2026/NĐ-CP), việc sử dụng bản ghi âm, ghi hình tại các địa điểm kinh doanh như quán cà phê, nhà hàng, khách sạn, siêu thị… được xem là hoạt động phục vụ mục đích kinh doanh, thương mại.
Nghĩa vụ bản quyền không phụ thuộc vào việc khách hàng có phải trả tiền để nghe nhạc hay không, mà dựa trên việc âm nhạc được sử dụng để phục vụ hoạt động kinh doanh và tạo giá trị thương mại cho cơ sở.
Một điểm cũng dễ gây nhầm lẫn là việc đã đăng ký các dịch vụ như Spotify Premium, YouTube Premium hay các nền tảng nghe nhạc trực tuyến khác không đồng nghĩa với việc được phép phát nhạc trong không gian kinh doanh.
Các gói thuê bao này chủ yếu cấp quyền sử dụng cho mục đích cá nhân; việc phát nhạc tại quán cà phê, nhà hàng hoặc các cơ sở kinh doanh vẫn phải tuân thủ các quy định về quyền tác giả và quyền liên quan.
Thực tế, quy định về bản quyền âm nhạc không phải là quy định mới. Tuy nhiên, thời gian qua việc thực thi chưa được chú trọng nên nhiều cơ sở kinh doanh chưa quan tâm đúng mức.
Trong bối cảnh Việt Nam tăng cường bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ và siết chặt xử lý các hành vi xâm phạm quyền tác giả, chủ cơ sở kinh doanh nên chủ động rà soát việc sử dụng âm nhạc để bảo đảm tuân thủ pháp luật.
So với lợi ích mà âm nhạc mang lại trong việc nâng cao trải nghiệm khách hàng, xây dựng không gian và thu hút người sử dụng dịch vụ, chi phí bản quyền hằng năm được quy định hiện nay ở mức không lớn.
Việc thực hiện đầy đủ nghĩa vụ bản quyền không chỉ giúp giảm thiểu rủi ro pháp lý mà còn góp phần xây dựng môi trường kinh doanh chuyên nghiệp và tôn trọng quyền sở hữu trí tuệ.
18h35 ngày 1/4 (5h35 ngày 2/4 giờ Hà Nội), NASA phóng thành công tàu Orion hướng tới Mặt Trăng. Bên trong là phi hành đoàn Artemis II, gồm chỉ huy nhiệm vụ Reid Wiseman (NASA), phi công Victor Glover (NASA), chuyên gia nhiệm vụ Christina Koch (NASA) và Jeremy Hansen (Cơ quan Vũ trụ Canada CSA) trong bộ đồ màu cam.
Trước đây, phần lớn trang phục du hành vũ trụ có màu trắng, do Prada và Axiom Space chế tạo, chủ yếu liên quan đến đặc tính phản xạ nhiệt hiệu quả hơn. Tuy nhiên, cũng có những phá cách, như bộ đồ phi hành gia tại SpaceX là trắng kết hợp xanh, hay trang phục của Blue Origin có màu xanh da trời. Cơ quan Hàng không và Vũ trụ Quốc gia Mỹ (NASA) cũng dùng màu trắng cho nhà du hành trên trạm vũ trụ ISS, nhưng lần này họ đã thay đổi.
"Khi Orion đáp xuống biển, màu cam giúp dễ nhận diện phi hành gia hơn trong công tác cứu hộ khi họ bước ra khỏi tàu", NASA giải thích trên website.
Theo cơ quan này, bộ đồ trong nhiệm vụ Artemis II gọi là Hệ thống Sinh tồn Phi hành đoàn Orion (OCSS), được thiết kế vừa vặn theo từng người và trang bị công nghệ giúp bảo vệ phi hành gia vào ngày phóng, trong tình huống khẩn cấp, trong suốt các giai đoạn nguy hiểm cao của sứ mệnh gần Mặt Trăng cũng như trong quá trình trở về Trái Đất với tốc độ cao.
"Cam là sự kết hợp của đỏ và vàng, hai màu tràn đầy năng lượng và dễ nhận thấy", Leatrice Eiseman, CEO Viện Màu sắc Pantone, cho biết trên New York Times. "Nó tạo cảm nhận về sự khẩn trương, đòi hỏi phải được chú ý".
Màu cam trên bộ đồ của phi hành gia Artemis II gọi là International Orange, được đánh giá mang tính nhận diện cao nhất. Theo KcentTV, cam quốc tế đã được sử dụng từ rất lâu trong ngành hàng hải, nhưng được công chúng biết đến nhiều hơn từ những năm 1930, khi kiến trúc sư Irving Morrow chọn để sơn cầu Cổng Vàng nhằm làm nổi bật cây cầu giữa bầu trời và mặt nước. Hải quân Mỹ cũng sử dụng cam quốc tế cho các họa tiết trên thân máy bay vào năm 1947.
Các bộ đồ phóng và tái nhập khí quyển của phi hành gia trước đây đều có màu trắng cho đến năm 1988, International Orange lần đầu xuất hiện với biệt danh "bộ đồ bí ngô". Năm 1992, thành viên phi hành đoàn của sứ mệnh STS-45 cũng mặc màu cam.
Bên cạnh màu sắc, trang phục OCSS trang bị hàng loạt công nghệ. NASA cho biết bộ đồ được "nâng cấp toàn diện" so với trang phục dùng trong những nhiệm vụ tàu con thoi trước đây, được thiết kế giúp phi hành gia sống sót đến 6 ngày ngay cả khi khoang tàu Orion bị mất áp suất trong không gian.
Cụ thể, mũ bảo hiểm được thiết kế nhẹ và chắc chắn hơn, với nhiều kích cỡ, giúp giảm tiếng ồn và dễ dàng kết nối với hệ thống liên lạc cần thiết để nói chuyện với các thành viên phi hành đoàn khác và trung tâm điều khiển nhiệm vụ.
Ở phần thân, bộ đồ sử dụng vải chịu áp lực, gồm một lớp giữ cố định để kiểm soát hình dạng và giúp dễ dàng di chuyển. Khóa kéo được thiết kế để mặc nhanh và có độ bền cao. Phần khoang lưu thông không khí và loại bỏ khí carbon dioxide thở ra. Một loại quần áo làm mát bằng chất lỏng được mặc bên trong, giống đồ lót giữ nhiệt có ống làm mát tích hợp, giúp luôn mát mẻ và khô ráo.
Ngoài ra, mỗi bộ đồ có một áo phao cứu sinh riêng chứa thiết bị định vị cá nhân, dao cứu hộ, bộ dụng cụ sinh tồn gồm gương, đèn nháy, đèn pin, còi và đèn phát sáng trong trường hợp phi hành gia phải rời khỏi Orion sau khi hạ cánh xuống biển và trước khi nhân viên cứu hộ đến.
Bảo Lâm tổng hợp
Phi hành gia cất cánh thế nào trong nhiệm vụ Artemis II?
Nhiệm vụ Mặt Trăng Artemis II và những kỷ lục lần đầu
Phi hành đoàn Artemis II đến bãi phóng, sẵn sàng tới Mặt Trăng
Trong những năm gần đây, đồng hồ thông minh đã trở thành công cụ phổ biến giúp hàng triệu người theo dõi sức khỏe và tập luyện mỗi ngày. Tuy nhiên, phân tích mới cho thấy các thiết bị này có thể đang đưa ra những số liệu chưa chính xác về nhiều chỉ số quan trọng.
Trang ScienceAlert ngày 21-4 dẫn lời các chuyên gia cho biết phần lớn dữ liệu mà đồng hồ thông minh cung cấp không phải là kết quả đo trực tiếp mà chỉ là các ước tính dựa trên thuật toán và cảm biến gián tiếp.
Điều này khiến độ chính xác của chúng bị hạn chế và dễ bị ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố như chuyển động, mồ hôi hay cách đeo thiết bị.
Một trong những chỉ số phổ biến nhất là lượng calo tiêu hao.
Các nghiên cứu cho thấy đồng hồ thông minh có thể sai lệch hơn 20% khi tính toán lượng calo bị đốt cháy này, đặc biệt trong các hoạt động như tập tạ hoặc luyện tập cường độ cao.
Sai số này có thể khiến người dùng ăn uống không phù hợp, dẫn đến tăng cân hoặc giảm hiệu suất tập luyện.
Tương tự, số bước chân cũng không hoàn toàn chính xác.
Các thiết bị thường dựa vào chuyển động tay để đếm bước, nên có thể bỏ sót khi người dùng đẩy xe, mang vác hoặc đi bộ với ít cử động tay.
Đối với nhịp tim, độ chính xác cũng giảm khi cường độ vận động tăng. Cảm biến ở cổ tay có thể bị ảnh hưởng bởi mồ hôi, màu da hoặc độ chặt của dây đeo.
Điều này đặc biệt quan trọng với những người tập luyện theo vùng nhịp tim, vì sai lệch nhỏ cũng có thể dẫn đến tập sai cường độ.
Giấc ngủ là một lĩnh vực khác mà đồng hồ thông minh thường "đoán" hơn là "đo".
Trong khi phương pháp chính xác nhất là ghi nhận hoạt động não trong phòng thí nghiệm, các thiết bị đeo chỉ dựa vào chuyển động và nhịp tim.
Kết quả là chúng có thể nhận biết bạn đang ngủ hay thức nhưng khó xác định chính xác các giai đoạn như ngủ sâu hay ngủ chuyển động mắt nhanh (REM).
Các chỉ số phục hồi và VO₂ max, thước đo thể lực tối đa, cũng gặp vấn đề tương tự. Vì được xây dựng từ nhiều dữ liệu ước tính, chúng có thể không phản ánh đúng tình trạng thực tế của cơ thể.
Điều này có thể khiến người dùng bỏ lỡ buổi tập dù cơ thể vẫn sẵn sàng hoặc ngược lại.
Dù vậy, các chuyên gia nhấn mạnh rằng đồng hồ thông minh không hoàn toàn vô dụng. Chúng vẫn là công cụ hữu ích để theo dõi xu hướng dài hạn và duy trì động lực tập luyện.
Tuy nhiên, người dùng không nên quá phụ thuộc vào từng con số cụ thể mà cần kết hợp với cảm nhận cơ thể và hiệu suất thực tế.