Cầu Tam Tiến (nối khu vực Tam Tiến và Tam Xuân 1, thuộc huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam cũ, nay là xã Tam Xuân, thành phố Đà Nẵng) được phê duyệt từ tháng 5.2019 với tổng vốn đầu tư khoảng 220 tỉ đồng, chiều dài toàn tuyến hơn 4 km. Dự án do UBND huyện Núi Thành (cũ) làm chủ đầu tư, nhà thầu thi công là Công ty TNHH Thanh Tùng.
Theo kế hoạch ban đầu, công trình hoàn thành vào tháng 9.2022. Tuy nhiên, sau nhiều lần gia hạn, đến nay dự án vẫn chưa thể cán đích. Nguyên nhân chính là do vướng mắc trong công tác bồi thường, giải phóng mặt bằng.
UBND thành phố Đà Nẵng vừa yêu cầu xử lý dứt điểm tình trạng nhiều cây cầu đã hoàn thành nhưng chưa thể khai thác do thiếu đường dẫn, trong đó có cầu Tam Tiến.
Dự án cầu Tam Tiến bắc qua sông Trường Giang, dài 358 m, có 9 nhịp.
Công trình có vai trò quan trọng, kết nối quốc lộ 1A với đường Võ Chí Công, hình thành trục giao thông chính của xã Tam Xuân. Khi hoàn thành, dự án này sẽ tạo thuận lợi cho việc đi lại, giao thương giữa các vùng lân cận, đồng thời thúc đẩy phát triển kinh tế – xã hội.
Tuy nhiên, việc cầu “đắp chiếu” suốt nhiều năm đã gây ra nhiều bức xúc.
Ông Mai Văn Út (ở xã Tam Xuân) cho biết từ khi dự án cầu Tam Tiến được khởi công, người dân địa phương ai nấy cũng vui mừng. Thế nhưng, trái lại với niềm kỳ vọng của người dân, dự án liên tục chậm tiến độ và làm mãi không xong, gây bức xúc trong nhân dân.
Những hình ảnh mà PV Thanh Niên vừa ghi nhận đã “mô tả” đầy đủ nhất hiện trạng dự án treo:
Tin Gốc: Thanh Niên
Thời Sự
Nhìn lại chiến công phá án số 7 phố Ôn Như Hầu: Giá trị từ những điều không xảy ra

Ngày 14.7.1946, Hà Nội thức dậy trong một buổi sáng bình thường.
Cuộc diễu binh nhân Quốc khánh Pháp vẫn diễn ra theo kế hoạch. Không có tiếng súng. Không có những đoàn xe quân sự lao về Bắc Bộ phủ. Với phần lớn người dân lúc ấy, đó chỉ là một ngày bình thường của thủ đô giữa muôn vàn khó khăn của một đất nước vừa bước ra khỏi ách thuộc địa. Nhưng lịch sử nhìn ngày hôm ấy bằng một góc khác.
Chỉ 48 giờ trước đó, nền độc lập non trẻ của Việt Nam vừa đi qua một trong những thời khắc hiểm nghèo nhất kể từ sau Cách mạng Tháng Tám. Một kế hoạch đảo chính được chuẩn bị ngay giữa lòng Hà Nội đã bị đập tan trước giờ hành động. Nếu kế hoạch ấy thành công, chính quyền cách mạng có thể phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng sinh tử ngay trong buổi đầu lập quốc.
80 năm nhìn lại, giá trị của chiến công Ôn Như Hầu không chỉ nằm ở những gì đã diễn ra, mà còn ở những điều đã không xảy ra: không có một cuộc đảo chính, không có cái cớ để chính quyền cách mạng non trẻ bị bóp nghẹt ngay trong buổi bình minh của nền độc lập.
Đôi khi, giá trị lớn nhất của một chiến công không nằm ở những gì lịch sử ghi lại, mà ở những nguy cơ đã được ngăn chặn để lịch sử không bao giờ phải viết tiếp những chương biến cố.
Để hiểu hết ý nghĩa của ngày 12.7.1946, cần trở lại mùa hè đầy sóng gió của 80 năm trước. Sau thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám năm 1945, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời trong một hoàn cảnh chưa từng có tiền lệ. Một đất nước vừa giành được độc lập nhưng vẫn đứng giữa muôn vàn thử thách. Nạn đói năm 1945 để lại những hậu quả nặng nề. Ngân khố quốc gia gần như trống rỗng. Hơn 90% dân số mù chữ. Chính quyền cách mạng chưa được bất kỳ quốc gia nào chính thức công nhận về mặt ngoại giao.
Trong khi đó, tình hình quốc tế cũng diễn biến vô cùng phức tạp. Hơn 20 vạn quân Trung Hoa Dân quốc kéo vào miền Bắc với danh nghĩa giải giáp quân Nhật nhưng mang theo những toan tính chính trị riêng. Ở miền Nam, thực dân Pháp từng bước mở rộng chiến sự nhằm tái lập ách thống trị. Nền độc lập vừa giành được đứng trước sức ép từ nhiều phía.
Trong bối cảnh ấy, Chủ tịch Hồ Chí Minh lựa chọn một con đường không hề dễ dàng: tranh thủ mọi khả năng đàm phán để kéo dài hòa bình, giành thêm thời gian củng cố lực lượng và chuẩn bị cho cuộc đấu tranh lâu dài của dân tộc. Khi Người lên đường sang Pháp dự Hội nghị Fontainebleau, quyền Chủ tịch nước Huỳnh Thúc Kháng thay mặt điều hành công việc trong nước.
Trong lúc Chủ tịch Hồ Chí Minh nỗ lực tìm kiếm cơ hội hòa bình trên bàn đàm phán, thì ở Hà Nội, một cuộc đấu trí khác không kém phần quyết liệt, cam go cũng đang âm thầm diễn ra.
Dựa vào sự hậu thuẫn của quân Tưởng, Việt Nam Quốc dân Đảng (Việt Quốc) và Việt Nam Độc lập Đồng minh Hội (Việt Cách) ráo riết mở rộng lực lượng, xây dựng các cơ sở bí mật và tích trữ vũ khí ngay giữa lòng Hà Nội. Khi không còn khả năng giành ưu thế bằng con đường chính trị, các tổ chức này chuyển sang chuẩn bị một kế hoạch đảo chính bằng bạo lực.
Thời điểm được lựa chọn là ngày 14.7.1946, đúng dịp Quốc khánh Pháp.
Theo kế hoạch, các toán vũ trang sẽ phục kích trên tuyến đường quân đội Pháp diễu binh, đồng loạt nổ súng và ném lựu đạn, tạo ra một vụ thảm sát giữa trung tâm Hà Nội. Trong hỗn loạn, chúng sẽ tung tin Chính phủ cách mạng không đủ khả năng bảo đảm an ninh, kích động dư luận và tạo cớ để quân Pháp đánh chiếm các cơ quan đầu não, bắt giữ lãnh đạo Việt Minh, dựng lên một chính quyền tay sai.
Trước tình hình đó, dưới sự chỉ đạo của quyền Chủ tịch nước Huỳnh Thúc Kháng và Bộ trưởng Nội vụ Võ Nguyên Giáp, lực lượng Công an cách mạng khẩn trương triển khai chuyên án. Hành động phải đủ nhanh để ngăn chặn âm mưu đảo chính trước giờ nổ súng, nhưng cũng phải đủ chặt chẽ để mọi quyết định đều dựa trên chứng cứ xác thực, không tạo cớ cho các thế lực phản động xuyên tạc, kích động.
Rạng sáng 12.7.1946, khi Hà Nội còn chìm trong màn sương đầu ngày, các mũi công tác đồng loạt xuất kích. Nhiều địa điểm của Việt Quốc bị khám xét cùng lúc. Tại số 132 phố Đuy-vi-nhô, cơ sở in ấn tài liệu tuyên truyền phản động bị triệt phá. Tại số 7 phố Ôn Như Hầu, lực lượng công an thu giữ nhiều tài liệu quan trọng liên quan đến kế hoạch đảo chính, phương tiện in ấn, dụng cụ làm bạc giả, vũ khí cùng nhiều tang vật phục vụ hoạt động chống phá.
Ngay sau đó, toàn bộ chứng cứ được công khai trước nhân dân. Một cuộc triển lãm được tổ chức ngay tại hiện trường để người dân trực tiếp chứng kiến những gì diễn ra phía sau cánh cửa của căn nhà số 7 phố Ôn Như Hầu.
Hai ngày sau, ngày 14.7, cuộc diễu binh của quân đội Pháp vẫn diễn ra nhưng điều mà những người đứng sau kế hoạch đảo chính chờ đợi đã không xảy ra. Không có tiếng súng. Không có bạo loạn. Không có cái cớ để biến thủ đô thành một chiến trường ngay trong những ngày đầu lập quốc.
Đối với nhiều người dân Hà Nội hôm ấy, đó chỉ là một ngày bình yên nhưng nhìn từ lịch sử, chính sự bình yên ấy mới là kết quả lớn nhất của chuyên án Ôn Như Hầu.
Tư liệu hiện vật vụ án Ôn Như Hầu
ẢNH: PA03 CÔNG AN HÀ NỘI CUNG CẤP
80 năm đã trôi qua, nhưng nhìn từ bản chất của vấn đề, thế giới hôm nay vẫn đặt ra những thách thức không quá khác so với mùa hè năm 1946.
Khi ấy, một âm mưu lật đổ được chuẩn bị trong bí mật để tạo ra hỗn loạn và mở đường cho sự can thiệp từ bên ngoài. Ngày nay, hình thức đã thay đổi, nhưng không ít quốc gia vẫn phải đối mặt với những kịch bản tương tự: một điểm nóng xã hội, những bức xúc trong dư luận bị kích động, những âm mưu "diễn biến hòa bình", "cách mạng màu" núp bóng các chiêu bài "dân chủ", "nhân quyền", hay các chiến dịch thao túng thông tin trên không gian mạng đều có thể trở thành mồi lửa của bất ổn nếu không được nhận diện và xử lý từ sớm, như những gì đã từng xảy ra tại Trung Đông, Bắc Phi, Nepal, Bangladesh và những nước không gian hậu Xô Viết.
Nhìn từ góc độ ấy, ý nghĩa lớn nhất mà chiến công Ôn Như Hầu để lại không chỉ là việc đập tan một âm mưu đảo chính, mà là một tư duy bảo vệ an ninh quốc gia vẫn còn nguyên giá trị đến hôm nay.
Đó là chủ động phát hiện và hóa giải nguy cơ trước khi trở thành khủng hoảng; giữ vững ổn định từ bên trong để không tạo cớ cho sự can thiệp từ bên ngoài; củng cố lòng dân như nền tảng vững chắc nhất của an ninh quốc gia, đặc biệt trong bối cảnh "chiến tranh thông tin", "chiến tranh nhận thức" trên không gian số ngày càng quyết liệt; kiến tạo một môi trường hòa bình, ổn định để đất nước phát triển.
80 năm sau, những giá trị ấy vẫn là tinh thần xuyên suốt trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc: chủ động từ sớm, từ xa, giữ nước từ khi nước chưa nguy.
Bình yên ấy chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả của biết bao nỗ lực, cống hiến và hy sinh thầm lặng. Lịch sử thường được viết bằng những sự kiện đã diễn ra nhưng cũng có một phần rất lớn của lịch sử được tạo nên từ những điều đã không xảy ra.
Đằng sau những điều "không xảy ra" ấy là sự tận tụy và hy sinh thầm lặng của nhiều thế hệ cán bộ, chiến sĩ An ninh nhân dân. Phần lớn công việc của họ diễn ra trong những hồ sơ mật, những chuyên án kéo dài nhiều tháng, nhiều năm; và thành công nhiều khi chỉ được nhận biết bằng một kết quả rất giản dị, đó là Tổ quốc vẫn bình yên hiện diện trong nhịp sống bình thường của đất nước: những con phố vẫn sáng đèn, những chuyến tàu vẫn rời ga đúng giờ, những nhà máy vẫn vận hành, những lớp học vẫn vang tiếng trẻ thơ và những gia đình vẫn bình yên sum họp sau một ngày lao động.
Rồi đây sẽ còn nhiều chiến công mới được viết tiếp. Nhưng lịch sử sẽ luôn nhắc đến ngày 12.7.1946 như dấu mốc mở đầu truyền thống vẻ vang của lực lượng An ninh nhân dân Việt Nam.
Từ dấu mốc ấy, đất nước đã đi qua 80 năm với biết bao biến động nhưng vẫn giữ vững được độc lập, chủ quyền, ổn định và con đường phát triển do chính mình lựa chọn. Thành quả ấy không đến từ sự ngẫu nhiên của lịch sử, mà được bền bỉ vun đắp bằng bản lĩnh, trí tuệ và những cống hiến, hy sinh thầm lặng của nhiều thế hệ cán bộ, chiến sĩ An ninh nhân dân - những người luôn âm thầm đi trước một bước để giữ cho Tổ quốc bình yên, để nhân dân vững tin dựng xây đất nước hùng cường, thịnh vượng trong kỷ nguyên mới.
Tin Gốc: Thanh Niên

Cầu bắc qua cửa biển Thuận An, điểm đầu là đường Hoàng Sa, phường Thuận An cũ, điểm cuối tại Cồn Đâu, xã Hải Dương cũ. Cầu rộng 20 m gồm 4 làn xe, kết cấu bêtông cốt thép dự ứng lực, sử dụng kết cấu dầm, cáp hỗn hợp cho các nhịp chính, với nhịp lớn nhất dài 218 m. Đây là dạng kết cấu lai giữa cầu bêtông cốt thép dự ứng lực ngoài và cầu dây xiên.
Công trình được khởi công tháng 3/2022, nằm trong dự án tuyến đường bộ ven biển dài 7,7 km từ nút giao cầu Tam Giang đến cầu qua biển Thuận An, kết thúc tại nút giao quốc lộ 49A - quốc lộ 49B ở phường Thuận An. Tổng kinh phí dự án hơn 2.400 tỷ đồng.
Theo kế hoạch, công trình sẽ hoàn thành sau 3 năm thi công song vướng mặt bằng ở đường Hoàng Sa nên chậm tiến độ. Nhiều tháng qua, cầu vượt cửa biển Thuận An phải rào chắn hai đầu khi tuyến đường đi bộ ven biển chưa hoàn thành.
Ông Nguyễn Đăng Trường, Giám đốc Ban Quản lý đầu tư xây dựng giao thông TP Huế, cho biết sau khi cầu vượt cửa biển Thuận An thông xe, đơn vị sẽ đốc thúc nhà thầu hoàn thành các hạng mục của tuyến đường ven biển qua phường Thuận An. Theo kế hoạch, ngày 30/6, tuyến đường ven biển sẽ hoàn thành.
Cầu vượt cửa biển Thuận An là cầu vượt cửa biển thứ hai của TP Huế, sau cầu Tư Hiền bắc qua cửa biển Tư Hiền nối xã Vinh Hiền và xã Lộc Bình cũ, cũng là cầu vượt cửa biển dài nhất miền Trung.
Nhằm định hướng phát triển đô thị theo hướng vươn ra biển, chính quyền TP Huế đã và đang triển khai nhiều dự án trọng điểm. Trong đó cầu vượt cửa biển Thuận An và tuyến đường ven biển đi qua bãi tắm Thuận An là điểm nhấn quan trọng. Trong tương lai, cầu và tuyến đường ven biển hoàn thành sẽ góp phần hình thành quỹ đất ven biển khoảng 1.500 hecta để phát triển đô thị, thu hút nhà đầu tư, doanh nghiệp. Cầu hoàn thành giúp việc đi lại của người dân phường Thuận An và các xã ven biển thuận lợi hơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Thảo luận về kết quả phát triển kinh tế - xã hội giai đoạn 2021-2025 chiều 1/4, Phó chủ nhiệm Thường trực Ủy ban Dân nguyện và Giám sát Lê Thị Nga cho biết nhiệm kỳ qua đất nước đối mặt nhiều thách thức liên tiếp. Đó là đại dịch Covid-19, thiên tai đến biến động quốc tế, tác động trực tiếp đến tăng trưởng và đời sống người dân.
Theo bà Nga, ngay từ đầu nhiệm kỳ, Việt Nam đã phải tập trung toàn bộ nguồn lực cho công tác phòng, chống dịch, có thời điểm đứng trước áp lực rất lớn. Tuy nhiên, với sự lãnh đạo của Đảng và điều hành quyết liệt của Chính phủ, tình hình đã được kiểm soát. Khi chuyển sang giai đoạn phục hồi, trong bối cảnh bão lũ gây thiệt hại nặng nề ở nhiều địa phương, Chính phủ tiếp tục chỉ đạo sát sao việc ứng phó, hỗ trợ người dân ổn định cuộc sống, triển khai các chương trình xây dựng nhà ở.
Ở giai đoạn cuối nhiệm kỳ, biến động địa chính trị, đặc biệt là xung đột tại Trung Đông, tác động mạnh đến giá năng lượng, song Chính phủ đã chủ động điều chỉnh chính sách thuế, góp phần giữ ổn định giá xăng dầu.
Phó chủ nhiệm Thường trực Ủy ban Dân nguyện và Giám sát cho rằng khó khăn trải dài suốt nhiệm kỳ, nhưng Chính phủ vẫn duy trì điều hành sát thực tiễn, đạt kết quả tích cực. Tăng trưởng bình quân 5 năm đạt 6,2%, riêng năm 2025 đạt trên 8%, cơ bản hoàn thành các chỉ tiêu Trung ương và Quốc hội giao. Nhiều công trình hạ tầng điện, giao thông trọng điểm được triển khai, hoàn thành, góp phần tạo nền tảng cho phát triển.
"Người dân rất ấn tượng với một Chính phủ điều hành linh hoạt, chủ động và vị Thủ tướng lăn lộn, bám sát thực tiễn, gần dân sát dân, làm việc bất kể ngày đêm, ngày nghỉ", bà nói.
Chủ nhiệm Ủy ban Khoa học, Công nghệ và Môi trường Nguyễn Thanh Hải đánh giá Chính phủ đã có bước tiến trong hoàn thiện thể chế và định hướng chuyển dịch mô hình tăng trưởng theo hướng dựa trên công nghệ. Kinh tế số và thương mại điện tử phát triển nhanh, góp phần mở rộng không gian thị trường và nâng cao khả năng tham gia chuỗi cung ứng toàn cầu của doanh nghiệp.
Tuy nhiên, bà cũng chỉ ra một số hạn chế khi nhiều chỉ tiêu chưa đạt kế hoạch như kinh tế số, năng suất lao động, hạ tầng xử lý môi trường, tỷ lệ thu gom nước thải sinh hoạt... Từ đó, bà đề nghị Chính phủ đánh giá đầy đủ việc triển khai Chiến lược quốc gia về nghiên cứu, phát triển và ứng dụng trí tuệ nhân tạo, đồng thời tập trung khắc phục các tồn tại về môi trường và hạ tầng kỹ thuật.
Nói về mục tiêu giai đoạn tới, Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn cho rằng việc hai con số từ năm 2026 đòi hỏi Chính phủ phải điều hành quyết liệt, thực chất và đồng bộ hơn. Cùng với đó, các chỉ tiêu cụ thể như GDP bình quân đầu người khoảng 7.000 USD vào năm 2030, kinh tế số đóng góp 30% và tỷ lệ đô thị hóa trên 50% cũng đặt ra áp lực lớn về chất lượng tăng trưởng.
Để đạt được các mục tiêu này, Chủ tịch Quốc hội đề nghị Chính phủ tập trung nguồn lực cho các dự án chiến lược như đường sắt tốc độ cao, điện hạt nhân, đồng thời đẩy mạnh cải cách thể chế và hoàn thiện mô hình chính quyền địa phương hai cấp. Ông cũng lưu ý yêu cầu đồng bộ trong xây dựng và thực thi pháp luật, bảo đảm nghị định và thông tư được ban hành kịp thời, tránh tình trạng luật có hiệu lực nhưng chậm đi vào cuộc sống.
Tổng thư ký, Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Lê Quang Mạnh thì đề nghị Chính phủ xây dựng kịch bản cụ thể để 34 tỉnh, thành phố đạt tăng trưởng trên 10%, đồng thời duy trì vốn đầu tư toàn xã hội, thu hút đầu tư nước ngoài và tháo gỡ các dự án chậm triển khai.
Về dài hạn, theo ông, Chính phủ cần tập trung nâng cao năng suất quốc gia, bảo đảm tính đồng bộ trong thực thi chính sách, đồng thời tính toán hiệu quả của các dự án đầu tư công lớn như sân bay Long Thành, đường sắt tốc độ cao Bắc - Nam đối với tăng trưởng trong thập kỷ tới.
Sơn Hà
Nguồn: https://vnexpress.net/quoc-hoi-danh-gia-cao-dieu-hanh-cua-chinh-phu-5057342.html

