Hồi cuối tháng 6, tàu chở dầu khổng lồ Plata Carrier mang theo 2 triệu thùng dầu thô đã rời eo biển Hormuz, thực hiện hành trình tới Ấn Độ sau hơn 4 tháng tiến vào vịnh Ba Tư.
Plata Carrier, cùng hơn 10 tàu khác đi qua eo biển Hormuz trong những tuần gần đây, đều thuộc quyền sở hữu của Ga-Hyun Chung, tài phiệt kín tiếng người Hàn Quốc đã dốc tiền cho canh bạc này.
Trong những tháng cuối năm 2025 và đầu năm 2026, tập đoàn Sinokor của ông Chung đã chi khoản tiền khổng lồ, khoảng 7 tỷ USD để gom về đội tàu chở dầu lớn nhất thế giới.
Những người kỳ cựu trong ngành hàng hải quốc tế ban đầu choáng váng và hoài nghi trước những thương vụ của ông Chung. Dù vậy, họ vẫn bán tàu cho ông vì tin rằng thị trường tàu chở dầu vốn thất thường sẽ sớm dạy cho ông một bài học.
Dù những thương vụ mua bán của ông Chung được bảo mật, các đối thủ và bên môi giới vẫn cố gắng dò la thông tin. Eirini Diamantara từ công ty môi giới tàu biển Xclusiv của Hy Lạp ước tính Sinokor đang sở hữu hơn 160 tàu chở dầu.
Gần 50% trong số đó là loại tàu siêu lớn VLCC, với khả năng chở tới 2 triệu thùng dầu trong mỗi chuyến hải trình. Điều đó đồng nghĩa Sinokor đang kiểm soát khoảng 10% lượng tàu chở dầu siêu lớn trên toàn cầu.
Các nguồn tin cho hay phần lớn nguồn vốn đến từ Gianluigi Aponte, tỷ phú người Italy đồng sáng lập tập đoàn vận tải container khổng lồ Mediterranean Shipping (MSC). Aponte có sẵn nguồn tiền dư dả sau thời kỳ hốt bạc của ngành tàu container trong đại dịch.
Đầu tháng 2, ít nhất 6 tàu dầu siêu lớn của Sinokor di chuyển qua eo biển Hormuz, tiến vào vịnh Ba Tư và thả neo nằm chờ mà không nhận hàng. Đó dường như là một phần ván cược thuộc hàng lớn nhất lịch sử ngành hàng hải của ông Chung.
Khi chiến sự Mỹ – Iran bùng phát từ ngày 28/2 khiến eo biển Hormuz bị tê liệt và các kho chứa dầu ở vùng Vịnh nhanh chóng đầy, Sinokor đã đề xuất cho các bên thuê tàu siêu lớn của họ để lưu trữ dầu, với giá lên tới 500.000 USD mỗi ngày, cao gấp gần 10 lần so với mức giá năm 2025, các nhà môi giới cho biết.
Việc Hormuz bị phong tỏa cũng khiến thị trường vận tải biển đảo lộn. Các nhà buôn phải trả những khoản tiền lớn chưa từng có để chuyển dầu từ châu Âu và Mỹ tới các nền kinh tế châu Á đang khát nhiên liệu để bù đắp cho nguồn năng lượng thiếu hụt từ vùng Vịnh.
Ông Chung đang đứng trước cơ hội tiếp tục thu lợi lớn khi Hormuz được mở cửa trở lại. Nhu cầu thuê tàu tăng cao đã và đang đẩy giá cước vận chuyển lên mức chóng mặt.
Một số tàu chở dầu của ông đã chạy những tuyến ngắn qua eo biển Hormuz để đến các cảng ngay bên ngoài vùng Vịnh, nơi thương nhân tiếp nhận dầu thô để chở về châu Á, theo thông tin từ công ty theo dõi tàu biển Kpler.
Trong một ngành công nghiệp có tiếng là toàn những người tính cách gai góc và thích phô trương, tài phiệt Chung lại thường xuyên né tránh truyền thông và luôn làm việc lặng lẽ. Không có bất kỳ hình ảnh nào của ông trên mạng. Các giám đốc từng làm việc cùng người thừa kế gia tộc vận tải biển này cho biết Chung rất mê võ judo và thường lập các nhóm chat lớn trên WhatsApp với giới chủ tàu để bàn chuyện thị trường.
Mối quan hệ hợp tác giữa ông với Aponte cũng luôn được giữ kín. Hồ sơ pháp lý gần đây tại Hy Lạp cho thấy một công ty con của MSC đã đồng ý mua cổ phần của Sinokor, nhưng ngay cả những người từng tham gia các thương vụ mua bán tàu với Chung cũng không rõ đôi bên thỏa thuận chi tiết như thế nào.
Cha của Chung thành lập Sinokor vào năm 1989 dưới hình thức liên doanh với các đối tác Trung Quốc, ngay thời điểm quan hệ Hàn – Trung bắt đầu nồng ấm trở lại. Khi giao thương giữa hai nền kinh tế phát triển, hãng tàu container này cũng lớn mạnh theo.
Sinokor đã bổ sung thêm tàu chở dầu vào đội tàu của mình ngay sau đại dịch Covid-19, nhưng các thương vụ mua lại chỉ thực sự bùng nổ vào cuối năm ngoái.
Halvor Ellefsen, giám đốc chi nhánh London của Fearnleys Shipbrokers UK, tin rằng ván cược của Chung đã thành công. “Họ đang kiểm soát một phần lớn trong đội tàu dầu toàn cầu, tạo tác động lớn, tăng khả năng cạnh tranh và cuối cùng là có thể đưa ra giá của mình”, Ellefsen nói.
Hiện tại, không một ông lớn nào ở Hy Lạp, Bắc Âu hay châu Á nắm giữ vị thế độc tôn trong lĩnh vực tàu dầu. Thị trường tàu chở dầu chính thống đang thu hẹp dần do nhiều tàu bị bán sang “đội tàu bóng đêm” chuyên chở dầu lậu. Trong khi đó, các cơ quan chống độc quyền lại gặp khó khăn trong việc theo dõi những thương vụ mua đi bán lại trên thị trường tàu cũ vốn cực kỳ mập mờ.
Mặc dù giá thuê tàu chở dầu đã hạ nhiệt so với những tuần đầu xung đột, giá hiện nay vẫn neo ở mức cao. Giới chuyên gia nhận định, kể cả khi xung đột kết thúc, nhiều hãng tàu có thể vẫn chọn đi đường vòng để đảm bảo an toàn và giá thuê tàu chở dầu sẽ khó giảm ngay được.
Việc eo biển Hormuz rục rịch mở cửa trở lại gần đây, dù còn dè dặt, vẫn làm gia tăng nhu cầu thuê tàu, trong đó có cả đội tàu của Sinokor.
Một tuần sau khi Tổng thống Donald Trump ký thỏa thuận hòa bình với Iran hôm 18/6, tàu Plata Carrier bắt đầu rời vùng biển ngoài khơi Các tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE) để tiến vào vùng Vịnh hướng về phía eo biển Hormuz. Hôm 2/7, con tàu chuẩn bị đi qua mũi phía nam Ấn Độ để hướng tới một nhà máy lọc dầu khổng lồ ở bờ đông nước này.
Cựu thủ tướng Thái Lan Thaksin Shinawatra, 76 tuổi, sáng 11/5 được phóng thích khỏi nhà tù trung tâm Klong Prem ở Bangkok trước thời hạn và sẽ đeo thiết bị giám sát điện tử thêm 4 tháng quản chế.
Hình ảnh hàng trăm người ủng hộ mặc áo đỏ và reo hò mừng rỡ khi thấy ông Thaksin bước ra từ cổng nhà tù cho thấy người đàn ông này vẫn có sức ảnh hưởng lớn tại Thái Lan, dù đã dành phần lớn thời gian suốt 20 năm qua sống lưu vong và 8 tháng gần đây ở trong tù.
Ông Thaksin giữ chức thủ tướng Thái Lan từ năm 2001 nhưng bị lật đổ trong cuộc đảo chính quân sự năm 2006. Dù vậy, gia tộc Shinawatra và đảng Pheu Thai của ông vẫn gần như thống trị chính trường Thái Lan gần hai thập kỷ qua, với 4 người lên làm thủ tướng và nhận được sự ủng hộ rộng rãi từ cử tri vùng nông thôn, những người thường mặc áo đỏ biểu tượng cho phong trào.
Trong những ngày gần đây, việc ông được phóng thích sớm là tin tức gây chú ý lớn ở Thái Lan. Đảng Pheu Thai đã tuyên bố Thaksin từ nay sẽ lui về hậu trường, nhưng điều đó vẫn không thể ngăn cản giới truyền thông suy đoán sôi nổi về vai trò của ông trong chính trường Thái Lan sau này.
Điều này không phải không có cơ sở. Kể từ khi đắc cử thủ tướng vào tháng 1/2001, Thaksin, một tỷ phú tự thân, đã tìm cách tái định hình đất nước và giành được sự ủng hộ rộng rãi của tầng lớp lao động Thái Lan.
Với sự ủng hộ của cử tri vùng nông thôn, đảng Pheu Thai và các tiền thân trước đó của tổ chức chính trị này đã liên tiếp giành chiến thắng trong các cuộc bầu cử. Tuy nhiên, trong mắt tầng lớp tinh hoa thân quân đội và hoàng gia ở Thái Lan, đường lối dân túy của ông bị coi là mối đe dọa đối với trật tự xã hội truyền thống.
Điều đó đã dẫn đến những phán quyết bất lợi của Tòa án Hiến pháp Thái Lan nhắm vào các đồng minh của Thaksin, các cuộc biểu tình bạo lực trên đường phố và một cuộc đảo chính quân sự vào năm 2014.
Nhưng Thaksin không chịu lùi bước. Dù phải sống lưu vong, ông vẫn tiếp tục điều hành đảng của mình từ nước ngoài. Sau khi đạt "thỏa hiệp lớn" với các đối thủ thuộc phe bảo thủ, ông đã về nước vào năm 2023 để trực tiếp lãnh đạo đảng một khi lực lượng này quay trở lại nắm quyền.
Theo bình luận viên Janathan Head của BBC, ông Thaksin dường như không thể chấp nhận việc lùi về hậu trường, bất chấp những tuyên bố rằng ông muốn dành nhiều thời gian hơn cho các cháu của mình.
Nhưng trong hơn một năm qua, chính trường Thái Lan đã chứng kiến rất nhiều biến động. Ông Thaksin bị bỏ tù hồi tháng 9 năm ngoái, sau khi Tòa án Tối cao Thái Lan phán quyết rằng 6 tháng ông ở trong bệnh viện cảnh sát sau khi về nước chỉ là khoảng thời gian trốn tránh thi hành án tù.
Phán quyết này được đưa ra chưa đầy hai tuần sau khi chính phủ liên minh do đảng Pheu Thai lãnh đạo sụp đổ và Tòa án Hiến pháp cách chức thủ tướng của con gái ông, bà Paetongtarn Shinawatra, sau bê bối liên quan đến cuộc điện đàm bị rò rỉ giữa bà với lãnh đạo Campuchia Hun Sen về việc giải quyết tranh chấp biên giới hai nước.
Trong khi ông Thaksin ngồi tù, đảng Pheu Thai đã chứng kiến kết quả bầu cử tồi tệ nhất từ trước đến nay trong cuộc tổng tuyển cử tháng 2. Đảng này bị đẩy xuống vị trí thứ ba, sau đảng Nhân dân cải cách và bị lu mờ bởi đảng Bhumjaithai. Pheu Thai buộc phải chấp nhận vị trí đối tác liên minh nhỏ trong chính phủ mới của Thủ tướng Anutin Charnvirakul.
Theo nhà phân tích chính trị Ken Lohatepanont, ông Thaksin sau khi ra tù sẽ bước vào môi trường chính trị mới.
"Pheu Thai đã bị gạt ra ngoài lề, giờ đây chỉ được xem là một đảng tầm trung. Thách thức mà ông Thaksin và đảng của mình phải đối mặt có quy mô khác hẳn so với trước đây", Lohatepanont cho hay.
Sau khi kết thúc 4 tháng quản chế, ông Thaksin hoàn toàn có thể quay trở lại chính trường. Tuy nhiên, Pheu Thai giờ đây sẽ phải quyết định liệu sự trở lại của ông Thaksin sẽ là "liều thuốc kích thích" cho đảng, hay họ sẽ phải tập trung hơn vào thế hệ lãnh đạo trẻ, Ken đánh giá.
Dù vậy, sự nổi tiếng của Thaksin vẫn được thể hiện rõ ràng bên ngoài nhà tù, nơi những người ủng hộ ông đã tập trung. Một trong số họ, Maysa Lombuarot, đã lái xe 700 km để chứng kiến khoảnh khắc cựu thủ tướng được tự do.
"Hôm nay tôi mang đến cho ông ấy 20 kg vải. Tôi biết ông ấy thích chúng. Giờ ông ấy đã tự do, tôi muốn ông ấy ăn thứ gì đó ngon lành", Maysa nói, thêm rằng hy vọng ông Thaksin sẽ tiếp tục sự nghiệp chính trị của mình.
"Tôi muốn ông ấy giúp đỡ đất nước, giúp đỡ những người đang phải chịu đựng rất nhiều hiện nay. Chỉ có ông ấy mới có thể thực hiện những gì ông ấy đã hứa", Maysa tiếp tục.
"Nền tảng của quan hệ đối tác là sự liên kết về lợi ích quốc gia", Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Pete Hegseth ngày 30/5 phát biểu tại Đối thoại Shangri-La ở Singapore. Ông cho biết Mỹ sẽ áp dụng cách tiếp cận mạnh mẽ, thầm lặng và rõ ràng với các liên minh.
Bộ trưởng Hegseth ca ngợi các quốc gia như Philippines, Australia, Indonesia, Malaysia, Singapore vì chủ động chia sẻ gánh nặng quốc phòng và tham gia liên minh. Ông cũng đánh giá cao một số đối tác của Mỹ trong khu vực đã cải thiện năng lực quốc phòng, nâng cao khả năng sẵn sàng chiến đấu.
Đề cập đến Trung Quốc, ông Hegseth nhận định Washington và Bắc Kinh đang duy trì mối quan hệ chặt chẽ nhất sau nhiều năm, song cho rằng có lo ngại ở châu Á - Thái Bình Dương về việc Trung Quốc "tăng cường sức mạnh quân đội, mở rộng hoạt động quân sự trong và ngoài khu vực".
Ông cho hay Mỹ tìm kiếm "sự cân bằng quyền lực có lợi và bền vững", trong đó không quốc gia nào có thể áp đặt hoặc "đe dọa đến an ninh, thịnh vượng hoặc các đồng minh của Mỹ".
"Mục tiêu của chúng tôi là nền hòa bình tốt đẹp. Mỹ là một quốc gia Thái Bình Dương, chúng tôi kiên quyết yêu cầu Trung Quốc tôn trọng lập trường lâu dài của mình ở khu vực", ông Hegseth nói.
Bộ trưởng Hegseth cũng chỉ trích các nước châu Âu, cho rằng đồng minh của Mỹ tại đây đã không làm tròn trách nhiệm của mình. Theo ông, châu Âu trong thời gian quá dài đã phụ thuộc nhiều vào sức mạnh quân sự Mỹ, "nhiều đồng minh và đối tác để cho năng lực quốc phòng của chính họ suy yếu".
Ông Hegseth nói Mỹ yêu cầu các đồng minh và đối tác chi 3,5% GDP cho quốc phòng, thêm rằng Washington sẽ ưu tiên hợp tác với "những đồng minh kiểu mẫu này".
"Chúng tôi sẽ đưa các quốc gia đó lên hàng đầu, đẩy nhanh việc bán vũ khí, hợp tác sâu rộng trên lĩnh vực công nghiệp, mở rộng chia sẻ thông tin tình báo và những điều khác mang lại lợi ích cho nhiều bên", ông cho biết.
Bộ trưởng Hegseth cảnh báo nếu các đồng minh từ chối tăng cường nỗ lực và gánh vác trách nhiệm phòng thủ chung, những nước này sẽ đối mặt với thay đổi rõ ràng trong cách Mỹ làm việc với họ.
Ông khẳng định "nước Mỹ trên hết không có nghĩa là chỉ có nước Mỹ", đồng thời nhấn mạnh rằng các liên minh là mối quan hệ đối tác thật sự, được đánh giá bằng sức mạnh và năng lực chủ quyền mà mỗi thành viên mang lại.
Đây là lần thứ hai ông Hegseth phát biểu tại Shangri-La. Năm ngoái, ông nêu thông điệp cứng rắn với Trung Quốc, đặc biệt liên quan tới vấn đề Đài Loan. Bài phát biểu năm nay của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ được coi là mềm mỏng hơn đáng kể, sau khi Tổng thống Donald Trump thăm Trung Quốc cách đây hai tuần.
Trong bài phát biểu này, ông Hegseth không đề cập tới chiến sự Ukraine hay Iran. Ông cũng không bình luận về thương vụ vũ khí của Mỹ với đảo Đài Loan, chỉ nói rằng quan điểm của Mỹ với Đài Loan "không thay đổi".
Đối thoại Shangri-La là diễn đàn an ninh, quốc phòng có ảnh hưởng hàng đầu khu vực châu Á - Thái Bình Dương do IISS, viện nghiên cứu có trụ sở tại Anh, sáng lập từ năm 2002.
Diễn đàn là dịp để lãnh đạo các nước châu Á - Thái Bình Dương chia sẻ tầm nhìn và trao đổi về những vấn đề chiến lược, xây dựng lòng tin và hợp tác chiến lược, phản ánh góc nhìn đa chiều về an ninh, quốc phòng.
Đối thoại Shangri-La lần thứ 23 diễn ra ngày 29-31/5 tại Singapore với sự tham gia của hơn 550 đại biểu đến từ các cơ quan an ninh và quốc phòng của 44 quốc gia.
Đoàn Trung Quốc năm nay chủ yếu gồm các chuyên gia, học giả Quân Giải phóng Nhân dân (PLA), không có mặt Bộ trưởng Quốc phòng Đổng Quân. Đây là năm thứ hai liên tiếp Trung Quốc không cử Bộ trưởng Quốc phòng tham dự sự kiện.
Theo Ngoại trưởng Ba Lan Radosław Sikorski, Ukraine lẽ ra nên cân nhắc tới những nhạy cảm lịch sử của Warsaw khi Tổng thống Volodymyr Zelensky ký sắc lệnh đặt tên một đơn vị thuộc lực lượng tác chiến đặc biệt Ukraine theo UPA (Quân đội khởi nghĩa Ukraine).
Theo ông, Ukraine hoàn toàn có thể chọn một cái tên khác cho đơn vị, chẳng hạn vinh danh một cá nhân cụ thể đã chiến đấu cho nền độc lập của Ukraine thay vì UPA.
Ông Sikorski nhắc lại cáo buộc UPA là bên chịu trách nhiệm về các vụ sát hại người Ba Lan từ Thế chiến II. Trước đó, Kiev nói rằng họ không có ý xúc phạm Ba Lan và coi UPA là lực lượng chiến đấu cho độc lập của Ukraine. Tuy nhiên, điều này đã không thuyết phục được Tổng thống Ba Lan Karol Nawrocki, người sau đó đã quyết định thu hồi huân chương Đại bàng Trắng cao quý nhất từng trao cho ông Zelensky.
Tổng thống Ukraine và các quan chức cấp cao sau đó quyết định trả lại các huân chương từng được Ba Lan trao tặng.
Ngoại trưởng Sikorski cho rằng, quyết định của ông Nawrocki liên quan tới huân chương Đại bàng Trắng là "phản ứng quá mức". Đảng của ông Sikorski và Thủ tướng Donald Tusk là đối thủ chính trị với đảng ủng hộ ông Nawrocki.
Ông Sikorski cho rằng các động thái như vậy đối với những tranh cãi lịch sử là không phù hợp. Mặc dù vậy, ông cũng cảnh báo những thách thức trong tương lai liên quan đến tiến trình hội nhập của Ukraine vào Liên minh châu Âu.
Ngoại trưởng Ba Lan nhắc lại rằng đàm phán chỉ là một phần của quá trình, còn hiệp ước cuối cùng về việc Ukraine gia nhập EU sẽ cần có chữ ký của Tổng thống Ba Lan.
“Tôi muốn xem phía Ukraine sẽ đưa ra những lập luận nào để thuyết phục Tổng thống Ba Lan phê chuẩn hiệp ước đó, bởi tại đất nước chúng tôi, văn kiện này cần có chữ ký của nguyên thủ quốc gia", ông Sikorski nhấn mạnh.
Lãnh đạo đảng Luật pháp và Công lý (PiS) của Ba Lan, Jarosław Kaczyński, đang kêu gọi Warsaw chặn các vòng đàm phán mới về việc Ukraine gia nhập Liên minh châu Âu, theo Financial Times. PiS là đảng ủng hộ Tổng thống Nawrocki.
Ông Kaczyński cho rằng Ukraine cần hiểu nếu muốn gia nhập châu Âu, thì nước này phải trở thành một quốc gia châu Âu bình thường và không thể treo trên lá cờ của mình những biểu tượng tôn vinh những nhân vật bị cáo buộc diệt chủng người Ba Lan.
Bên cạnh đó, gần 60% người Ba Lan phản đối việc Ukraine gia nhập Liên minh châu Âu, theo một cuộc thăm dò mới, cho thấy sự thay đổi trong dư luận.
Trong cuộc khảo sát do công ty thăm dò IBRiS thực hiện cho đài phát thanh tư nhân Radio Zet và được công bố hôm 25/6, 32,3% số người được hỏi cho biết Ukraine “chắc chắn không nên” gia nhập EU, trong khi 27,4% nói rằng nước này “có lẽ không nên” trở thành thành viên của khối.
Ở chiều ngược lại, chỉ 8,4% cho rằng Ukraine “chắc chắn nên” gia nhập EU và 26,9% trả lời rằng nước này “có lẽ nên” được kết nạp. Khoảng 5% chưa đưa ra ý kiến. Điều này cho thấy sự khác biệt rõ rệt trong quan điểm của người Ba Lan với nỗ lực gia nhập EU của Ukraine.
Một cuộc khảo sát do hãng thăm dò CBOS thực hiện cho tờ Dziennik Gazeta Prawna vào tháng 2, sử dụng cùng phương pháp nghiên cứu, cho thấy 68,9% người Ba Lan ủng hộ việc Ukraine cuối cùng trở thành thành viên của Liên minh châu Âu.