Ukraine năm 2025 đối mặt hàng loạt tín hiệu bất lợi, khi Nga tiếp tục tiến quân trên thực địa, còn Mỹ thúc đẩy một thỏa thuận hòa bình theo hướng bất lợi cho nước này. Tổng thống Mỹ Donald Trump và người đồng cấp Ukraine Volodymyr Zelensky đấu khẩu tại Nhà Trắng, khiến quan hệ song phương căng thẳng đến mức Washington quyết định đình chỉ viện trợ quân sự, buộc Kiev phải xuống thang để hàn gắn.
Các quan chức Liên minh châu Âu (EU) hồi cuối năm ngoái cảnh báo Ukraine đang trên đà cạn kiệt tiền mặt vào mùa xuân, trong khi Nga duy trì đà tiến công và không ngừng gây sức ép lên hệ thống hạ tầng năng lượng của Kiev bằng các cuộc tập kích tầm xa.
Tuy nhiên, cuộc chiến giữa Mỹ với Iran nổ ra từ ngày 28/2 đã làm xoay chuyển cục diện. Khi Iran phóng tên lửa và máy bay không người lái (UAV) vào các nước vùng Vịnh để trả đũa, gây thiệt hại nặng nề cho hạ tầng năng lượng các cường quốc dầu mỏ Trung Đông, kinh nghiệm mà Ukraine tích lũy khi đối phó Nga trở thành lợi thế được nhiều bên tìm kiếm.
“Các đột phá công nghệ của chúng tôi đã góp phần định hình lại chiến sự. Ukraine từ việc bị coi chỉ là bên nhận viện trợ và phụ thuộc an ninh đã chuyển thành chủ thể đóng góp cho an ninh”, Thứ trưởng Ngoại giao Ukraine Mariana Betsa nói.
Quân đội Nga bắt đầu dùng UAV tầm xa tấn công Ukraine từ tháng 10/2022, trong đó có mẫu Geran được cho là phát triển dựa trên Shahed-136 của Iran. Các UAV có ưu thế dễ triển khai quy mô lớn, chi phí thấp, khó đánh chặn hơn so với tên lửa dẫn đường tầm xa.
Ukraine ban đầu gặp khó khăn khi đối phó với UAV Geran, nhưng sau đó dần tích lũy kinh nghiệm, chiến thuật và phát triển drone đánh chặn cũng như tấn công có chi phí thậm chí còn rẻ hơn.
Quân đội nước này đã tận dụng ưu thế về UAV để bù đắp bất lợi về nhân lực trước Nga, giúp Kiev duy trì được phòng tuyến, ngăn đà tiến quân của Moskva. Ukraine còn sử dụng UAV để tập kích vào các khu vực Nga kiểm soát hoặc sâu trong lãnh thổ nước này.
“Nga không còn lợi thế nào trước chúng tôi ngoài nhân lực”, Dmytro Putiata, chuyên gia tác chiến UAV từng phục vụ trong Lực lượng Hệ thống Không người lái Ukraine, nói với WSJ. “Tôi lạc quan hơn nhiều so với vài tháng trước, bởi cuối cùng cũng thấy công nghệ Ukraine phát huy hiệu quả”.
Chiến sự Iran tiếp tục cho thấy tầm quan trọng của UAV giá rẻ, khiến nhiều quốc gia bắt đầu quan tâm tới kinh nghiệm của Ukraine. Các tổ hợp phòng không đắt đỏ như Patriot hay THAAD tại vùng Vịnh tỏ ra kém hiệu quả trong đánh chặn những đòn tập kích kết hợp UAV cùng tên lửa mà Iran phát động.
Phát biểu trước quốc hội Anh hồi tháng 3, Tổng thống Zelensky nói Ukraine đã tích lũy kinh nghiệm chống UAV mà “không quốc gia nào trên thế giới có được” sau hơn 4 năm đối phó Nga.
Chỉ ít ngày sau bài phát biểu tại London, ông Zelensky công du liên tiếp đến các nước vùng Vịnh như Arab Saudi, Các tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE) và Qatar để ký các thỏa thuận hợp tác quân sự dài hạn.
Theo Forbes, Ukraine hiện có khả năng sản xuất hàng triệu UAV mỗi năm nhưng mới chỉ vận hành khoảng 60% công suất. Điều đó mở ra cơ hội xuất khẩu công nghệ quốc phòng giúp Kiev tăng nguồn thu đáng kể.
Cựu giám đốc CIA David Petraeus sau chuyến thăm Ukraine gần đây cho rằng cuộc chiến đã cho thấy quân đội phương Tây cần tiếp cận “một khái niệm chiến tranh hoàn toàn mới”.
Ngoài Trung Đông, châu Âu cũng bắt đầu tìm kiếm hợp tác với ngành công nghiệp quốc phòng Ukraine, khi Mỹ giảm các cam kết an ninh với châu lục. Ông Trump đã công kích mạnh mẽ các đồng minh châu Âu vì không tham gia chiến dịch tấn công Iran, dọa rút lực lượng đồn trú khỏi khu vực hay rời NATO.
EU hồi tháng 4 đã mở khóa khoản vay trị giá hơn 100 tỷ USD dành cho Ukraine nhằm bảo đảm nhu cầu ngân sách của Kiev tới năm sau.
“Nếu mối lo chính của chúng ta hiện nay là an ninh, vậy ai hiểu rõ nhất cách chiến đấu và phòng thủ trong chiến tranh hiện đại? Đó là Ukraine”, đại diện cấp cao phụ trách chính sách đối ngoại và an ninh EU Kaja Kallas nói.
Bà Kallas cho rằng Ukraine “có lực lượng quân sự giàu kinh nghiệm nhất, có ngành công nghiệp quốc phòng tiên tiến nhất và sở hữu công nghệ hàng đầu về UAV”.
“Chúng ta có rất nhiều điều cần học từ họ và họ cũng có nhiều điều để chia sẻ với chúng ta”, bà Kallas tiếp tục.
Nhật Bản gần đây công bố thỏa thuận hợp tác đầu tiên giữa một công ty UAV nước này với doanh nghiệp quốc phòng Ukraine, theo Foreign Policy. Nhật Bản cho rằng chiến sự Iran cho thấy sự chênh lệch lớn giữa UAV giá rẻ và các tên lửa đánh chặn đắt đỏ của Mỹ, khiến họ cần học hỏi kinh nghiệm từ Ukraine.
Hàn Quốc được cho là đang cân nhắc hỗ trợ trực tiếp việc mua vũ khí cho Ukraine, trong bối cảnh Seoul quan tâm đến kinh nghiệm tác chiến của Kiev sau khi Triều Tiên đã cử lực lượng hỗ trợ Nga.
Trong khi đó, Tổng thống Trump nhiều lần công khai xem nhẹ năng lực UAV của Ukraine, lặp lại tuyên bố rằng Kiev “không có quân bài nào”.
Tuy nhiên, giới quân sự Mỹ lại đưa ra đánh giá khác. Trong một phiên điều trần trước quốc hội, Đô đốc Brad Cooper, chỉ huy Bộ tư lệnh Trung tâm (CENTCOM) phụ trách Trung Đông, cho biết quân đội Mỹ đang hợp tác chặt chẽ với Ukraine để thích nghi với hình thái chiến tranh dựa vào UAV.
“Chúng tôi đã áp dụng rất nhiều chiến thuật, kỹ thuật và quy trình mà Ukraine chuyển giao, giúp chúng tôi bảo vệ người Mỹ”, ông nói. “Tất cả đối tác của chúng tôi đều đang hợp tác với Ukraine dưới hình thức nào đó. Họ có hiệu quả hơn nhờ vậy không? Có”.
Trong cuộc phỏng vấn hồi tháng 3, sau khi quân đội Mỹ đề nghị hỗ trợ đối phó UAV Iran, Tổng thống Zelensky mỉm cười nói rằng Ukraine “vẫn luôn có quân bài trong tay”, chỉ là ông “không muốn lộ chúng quá sớm”.
“Giống một người chơi giỏi, bạn có thể có quân bài tốt nhưng không nhất thiết phải thể hiện cho tất cả biết điều này”, ông Zelensky nhấn mạnh.
Dù chiến sự Iran mở ra cơ hội mới, cuộc xung đột cũng mang đến không ít bất lợi cho Ukraine.
Các đợt tập kích tên lửa của Iran vào Israel và các nước vùng Vịnh đã tiêu hao đáng kể kho tên lửa đánh chặn do Mỹ sản xuất, trong đó có Patriot. Điều này làm dấy lên lo ngại về khả năng Mỹ tiếp tục cung cấp loại vũ khí phòng không này cho Ukraine.
Trong khi đó, giá dầu toàn cầu tăng cùng việc Mỹ nới lỏng một phần trừng phạt đối với dầu mỏ Nga đã giúp Moskva thu về thêm hàng chục tỷ USD. Ukraine đang tìm cách hạn chế lợi ích này bằng cách tăng cường tấn công vào cơ sở năng lượng Nga, sử dụng những UAV tầm xa mà họ tự phát triển.
Khi Nga tiến gần hơn đến việc triển khai ngư lôi hạt nhân Poseidon trên tàu ngầm Khabarovsk chuyên dụng, vũ khí này ngày càng nổi lên như một cuộc thử nghiệm về năng lực răn đe, kiểm soát vũ khí và chiến tranh dưới biển.
Mới đây, Naval News đưa tin, Nga đang đẩy mạnh phát triển vũ khí chiến lược dưới nước Poseidon bằng cách chế tạo tàu ngầm Khabarovsk, một tàu ngầm chạy bằng năng lượng hạt nhân được thiết kế riêng, hiện đang được trang bị tại Severodvinsk ở vùng Bắc Cực của Nga, theo những chi tiết mới được tổng hợp từ ảnh vệ tinh và phân tích nguồn mở.
Tàu ngầm này là một phần trong nhóm vũ khí chiến lược “bất khả chiến bại” của Nga, được công bố năm 2018 và được thiết kế độc quyền để triển khai phương tiện tự hành dưới nước (UUV) Poseidon, một ngư lôi liên lục địa chạy bằng năng lượng hạt nhân, có đầu đạn hạt nhân.
Nó có thể né tránh hệ thống phòng thủ tên lửa thông thường và đe dọa các thành phố ven biển, cơ sở hạ tầng chiến lược và có khả năng cả các nhóm tác chiến tàu sân bay.
Theo các dữ liệu mới nhất tính đến tháng 11/2025, tàu có chiều dài ước tính khoảng 135m và chiều ngang 13,5m, mang cấu trúc lai ghép giữa những lớp tàu ngầm hạt nhân hiện đại nhất của Nga.
Nó còn sở hữu thiết kế độc đáo khi tích hợp phần đuôi của tàu ngầm lớp Borei và phần mũi của lớp Belgorod. Mặc dù dựa trên các nền tảng tàu ngầm lớn nhất thế giới, Khabarovsk có chiều dài ngắn hơn do không có khoang trung tâm. Ở lớp Borei, khoang này là nơi chứa ống phóng tên lửa đạn đạo Bulava, còn lớp Belgorod được sử dụng làm bến chứa cho các tàu lặn sâu.
Về hệ thống động lực, phần đuôi của Khabarovsk phát triển từ biến thể Borei-A, nhiều khả năng được trang bị lò phản ứng hạt nhân OK-650V. Hệ thống này giúp giảm đáng kể tiếng ồn và tăng cường khả năng tàng hình khi hoạt động. Khác với dòng Borei, khoang thoát hiểm của Khabarovsk được đặt ngay trong tháp chỉ huy thay vì ở thân sau. Đặc điểm này phù hợp với truyền thống thiết kế tàu ngầm Nga nhưng tháp chỉ huy được thu nhỏ đáng kể so với kích thước tàu.
Theo các nguồn tin, con tàu này có thể mang tới 6 ngư lôi Poseidon trong các khoang chứa bên hông ngập nước, cùng với một số lượng ngư lôi thông thường hạn chế, nhấn mạnh vai trò chiến lược chuyên biệt của nó.
Việc Nga phát triển ngư lôi Poseidon và tàu ngầm mang ngư lôi Khabarovsk đang thử thách giới hạn của hệ thống phòng thủ dưới biển của Mỹ, đồng thời đặt ra những câu hỏi lớn hơn về năng lực răn đe, kiểm soát vũ khí và tương lai của răn đe hạt nhân dưới biển.
Một báo cáo của Viện Chatham (Anh) vào tháng 9/2021 mô tả Poseidon là một ngư lôi hạt nhân tự hành cỡ lớn có khả năng đạt tốc độ khoảng 70 hải lý/giờ. Tài liệu này nêu rõ, nó có một lò phản ứng hạt nhân thu nhỏ để cung cấp năng lượng, giúp nó có tầm bắn gần như không giới hạn và cho phép nó lặn xuống độ sâu lên đến 1km, nằm ngoài tầm với của các tàu ngầm có người lái hiện có.
Báo cáo cho biết, các quan chức Nga giới thiệu Poseidon là một vũ khí “đa năng”, có khả năng mang đầu đạn thông thường hoặc hạt nhân để tấn công các nhóm tàu sân bay, công sự ven biển và các mục tiêu cơ sở hạ tầng. Trong các thử nghiệm mới nhất, Poseidon đã lần đầu tiên sử dụng lò phản ứng hạt nhân để di chuyển theo lộ trình định sẵn dưới nước sau khi được phóng từ tàu ngầm.
Về số lượng ngư lôi Poseidon và tàu ngầm chuyên dụng mà Nga có thể chế tạo, chuyên gia Norman Polmar lưu ý trong một bài báo trên tạp chí Proceedings hồi tháng 1 rằng Nga đặt mục tiêu chế tạo 30 ngư lôi Poseidon để triển khai trên 4 tàu ngầm - hai chiếc cho Hạm đội phương Bắc và hai chiếc cho Hạm đội Thái Bình Dương.
Về các kịch bản hoạt động khả thi, chuyên gia Thomas Siu lưu ý trong một bài báo trên tạp chí Proceedings vào tháng 1/2022 rằng Poseidon có thể trở thành một vũ khí phản công bán tự động khi được tích hợp với hệ thống chỉ huy và kiểm soát hạt nhân Perimeter của Nga.
Theo chuyên gia Siu, Perimeter còn giúp đảm bảo khả năng phản công ngay cả khi hệ thống chỉ huy và kiểm soát hạt nhân của Nga bị phá hủy. Ông lưu ý rằng, thông qua sự kết hợp giữa việc mất tín hiệu từ Moscow và dữ liệu từ mạng lưới các cảm biến địa chấn, bức xạ và áp suất không khí, hệ thống Perimeter có thể gửi tín hiệu phóng đến tất cả các vũ khí hạt nhân còn lại của Nga.
Ông cũng lưu ý rằng trong trường hợp Nga bị tấn công hạt nhân, hệ thống Perimeter có thể điều khiển các ngư lôi Poseidon đang tuần tra ở Đại Tây Dương và Thái Bình Dương tấn công các thành phố cảng của Mỹ nằm ngoài tầm bắn hiệu quả của các ngư lôi Mỹ có thể được sử dụng để chống lại chúng.
Thách thức lớn với Mỹ
Điều này đặt ra thách thức đối với khả năng chống tàu ngầm của Mỹ, vì Hải quân nước này có thể thiếu vũ khí để chống lại mối đe dọa như vậy kể từ khi họ loại tên lửa chống tàu ngầm UUM-44 Subroc vào năm 1992.
Subroc là một tên lửa chống tàu ngầm phóng từ tàu ngầm với tầm bắn 55km, được trang bị đầu đạn hạt nhân W-55. Nó được bắn từ ống phóng ngư lôi tiêu chuẩn, mang theo một quả bom chìm hạt nhân chống lại tàu ngầm địch ở tầm xa, khiến mục tiêu hầu như không có cảnh báo trước khi va chạm.
Tuy nhiên, sự kết thúc của Chiến tranh Lạnh đồng nghĩa với việc dự án Subroc - và dự án kế nhiệm dự kiến "Sea Lance", có khả năng mang ngư lôi thông thường Mark 50 hoặc đầu đạn hạt nhân W89 - đã bị hủy bỏ.
Với việc hủy bỏ Subroc và Sea Lance, Hải quân Mỹ hiện không còn vũ khí chống tàu ngầm tầm xa nào - một khoảng trống về năng lực thậm chí có thể trở nên nguy hiểm hơn với sự ra mắt của Khabarovsk.
Xét về vị trí của Poseidon trong học thuyết hạt nhân của Nga, nội dung báo cáo tháng 8/2025 của Viện Nghiên cứu Quân sự Hoàng gia Anh (RUSI) nhấn mạnh "nó là một phần trong nỗ lực của Moscow nhằm duy trì khả năng tấn công hạt nhân trả đũa đáng tin cậy trước những gì họ coi là mối đe dọa ngày càng tăng từ lực lượng phản công và hệ thống phòng thủ tên lửa của Washington".
Báo cáo mô tả các hệ thống như Poseidon như những biện pháp phòng ngừa trước điểm yếu bị tấn công phủ đầu trong bối cảnh Nga lo ngại các hệ thống tấn công chính xác, phòng thủ tên lửa và hệ thống hạt nhân năng suất thấp của Mỹ có thể làm suy yếu sự ổn định chiến lược.
Nga đã tăng tốc thử nghiệm Poseidon trong giai đoạn Moscow ngày càng coi năng lực răn đe của Washington. Bài viết cũng mô tả Poseidon như một công cụ hỗ trợ cho trọng tâm rộng hơn của Nga trong việc đảm bảo lực lượng phản công có khả năng sống sót và duy trì uy tín trong việc leo thang xung đột trong học thuyết hạt nhân đang phát triển của nước này.
Mặc dù có những tác động chiến lược đó, vẫn còn nhiều câu hỏi quan trọng về tính khả thi của khái niệm ngư lôi Poseidon.
Chuyên gia Lukas Trakimavicius, trong một báo cáo tháng 10/2021 cho Trung tâm Xuất sắc về An ninh Năng lượng NATO, đã nhấn mạnh rằng tính hữu dụng quân sự của Poseidon bị hạn chế bởi tốc độ 70 hải lý/giờ, vì theo đó nó phải mất một ngày hoặc hơn để đến được bờ biển của đối phương từ vùng biển ven bờ phía Tây.
Ngược lại, một tên lửa đạn đạo liên lục địa (ICBM) Minuteman III phóng từ đất liền của Mỹ có thể tiếp cận các mục tiêu chiến lược trong khoảng một giờ. Ông cũng cho biết, khi Poseidon tăng tốc có thể phát ra nhiều tiếng ồn hơn, khiến ngư lôi dễ bị hệ thống sonar phát hiện hơn.
Theo các chuyên gia, dù Poseidon có chứng tỏ là một vũ khí mang tính cách mạng hay chỉ là một năng lực chuyên dụng đắt đỏ, quá trình phát triển của nó đã và đang định hình lại các tính toán răn đe hạt nhân và buộc Mỹ cùng các đồng minh phải suy nghĩ lại về vấn đề cạnh tranh hạt nhân dưới biển.
"Mẫu bom lượn đầu tiên, có khối lượng 250 kg, từ Brave1 đã sẵn sàng triển khai chiến đấu. Quá trình phát triển kéo dài 17 tháng", Bộ trưởng Quốc phòng Ukraine Mykhailo Fedorov thông báo hôm 18/5. Brave1 là nền tảng do chính phủ Ukraine thành lập nhằm thúc đẩy các dự án quốc phòng nội địa.
Mẫu bom do công ty DG Industry phát triển và có tên gọi "Vyrivniuvach", tức là "Bộ cân bằng" theo tiếng Ukraine. Ông Fedorov cho biết loại bom này đã vượt qua mọi thử nghiệm, có khả năng tập kích chính xác mục tiêu nằm sâu trong phòng tuyến đối phương và được Ukraine tự phát triển hoàn toàn, "không sao chép từ các hệ thống của phương Tây hay Liên Xô".
Hình ảnh được công bố cho thấy bom triển khai từ cường kích Su-24. Nhà sản xuất nói rằng Vyrivniuvach tương thích với mọi máy bay của Ukraine, trong đó có tiêm kích F-16 và Mirage 2000 do phương Tây viện trợ, song sẽ cần thêm chứng nhận trước khi trang bị trên những mẫu chiến đấu cơ này.
"Các phi công đang diễn tập kịch bản chiến đấu và điều chỉnh hệ thống vũ khí mới để sử dụng trong điều kiện tác chiến thực tế. Bom lượn Ukraine sẽ sớm tấn công các mục tiêu đối phương", Bộ trưởng Fedorov cho biết.
Brave1 không nêu mức giá cụ thể, nhưng cho biết bom lượn Vyrivniuvach có chi phí thấp hơn gần 3 lần so với bom dẫn đường JDAM-ER do Mỹ sản xuất và viện trợ Ukraine. Vyrivniuvach có thể được triển khai trong mọi điều kiện thời tiết, quá trình chuẩn bị trước khi cất cánh không quá 30 phút.
JDAM là tên gọi chung của những loại bom thông thường được hoán cải thành bom thông minh bằng cách gắn bộ dẫn đường, gồm thiết bị định vị vệ tinh toàn cầu (GPS) và hệ thống điều khiển. Đây là phương án giúp tận dụng kho dự trữ bom thông thường, thay vì phải sản xuất những quả bom dẫn đường có chi phí cao.
Phiên bản tăng tầm JDAM-ER được bổ sung bộ cánh nâng giá rẻ, giúp tăng tầm bay lên hơn 65-80 km, gấp khoảng ba lần so với JDAM nguyên bản.
Nga và Ukraine đều sử dụng bom lượn, trong đó Kiev đang phụ thuộc nhiều vào mẫu JDAM-ER được Mỹ viện trợ, cùng HAMMER do Pháp sản xuất. các đồng minh châu Âu cung cấp.
Tổng thống Trump khẳng định một thỏa thuận chấm dứt chiến tranh với Iran sắp đạt được và Mỹ đã làm suy giảm nghiêm trọng năng lực quân sự của quốc gia Hồi giáo này. Tuy nhiên, Bộ Quốc phòng Mỹ vẫn lập ra một danh sách các mục tiêu quân sự bổ sung nếu ông chủ Nhà Trắng quyết định nối lại các hoạt động chiến đấu, theo 3 quan chức Mỹ và các chuyên gia an ninh quốc gia.
Nhưng có một vấn đề: Những mục tiêu đó có thể khó tìm hơn nhiều và cũng khó phá hủy hơn nữa.
Nếu ông Trump quyết định nối lại các chiến dịch tác chiến quy mô lớn, phần lớn khí tài còn lại của Iran hiện nằm dưới lòng đất, bị che giấu, phân tán hoặc có thể di chuyển, bao gồm tên lửa đạn đạo, bệ phóng và các hệ thống liên quan có thể nhanh chóng được di dời hoặc ngụy trang bằng mục tiêu giả.
Điều này khiến chiến dịch quân sự - nếu tiếp tục - sẽ trở nên phức tạp hơn nhiều so với các giai đoạn đầu, vốn tập trung vào các mục tiêu cố định có giá trị cao như tàu hải quân, hệ thống phòng không, cơ sở sản xuất và các trung tâm chỉ huy công khai.
Nhiều nguồn tin cho biết, Iran đã "biết mình biết ta" hơn khi chôn giấu đạn dược, phân tán lực lượng và áp dụng các chiến thuật cơ động trong thời gian ngừng bắn hiện nay. Theo nguồn tin tình báo, các lực lượng Iran đang tích cực đào bới và bố trí lại những khí tài trước đó bị chôn giấu hoặc bị hư hại.
Thực tế là dù các quan chức chính quyền Mỹ khẳng định hải quân, không quân và hạ tầng tên lửa chủ chốt của Iran hầu hết đã bị vô hiệu hóa, các nguồn tin cảnh báo việc loại bỏ hoàn toàn những năng lực còn sót lại sẽ khó khăn hơn nhiều.
Điều này có nghĩa Washington có thể phải cần thực hiện các hoạt động tình báo, giám sát và trinh sát quy mô lớn nhằm theo dõi các mục tiêu di động hoặc bị che giấu.
Hiện Mỹ và Iran vẫn đàm phán về việc mở lại eo biển Hormuz. Tổng thống Trump cảnh báo sẵn sàng tấn công trở lại nếu ngoại giao thất bại, dù nhấn mạnh vẫn ưu tiên đạt được thỏa thuận.
Mọi việc vẫn chưa có dấu hiệu lắng dịu khi cả hai bên vẫn duy trì các động thái mang tính đối đầu. Những ngày gần đây, các lực lượng Mỹ mở các đòn tấn công mới tại Iran, nhằm vào một mục tiêu mà Washington đánh giá là gây ra mối đe dọa đối với lực lượng nước này và hoạt động thương mại. Theo một quan chức Mỹ, lực lượng nước này cũng đã đánh chặn các thiết bị bay không người lái được phóng từ Iran.
Hãng tin bán chính thức Fars của Iran trước đó đưa tin đã xảy ra nhiều tiếng nổ lớn ở phía đông Bandar Abbas, thành phố cảng chiến lược và căn cứ hải quân của Iran gần eo biển Hormuz vào rạng sáng 28/5. Fars cho biết, các hệ thống phòng không đã được kích hoạt trong vài phút và giới chức đang xác minh nguồn gốc của các tiếng nổ đó.
Sau đó, các hãng truyền thông quốc tế đưa tin: "Truyền thông Mỹ dẫn thông tin từ các quan chức giấu tên cho biết quân đội Mỹ đã bắn hạ 4 máy bay không người lái được phóng từ Iran và tấn công một trung tâm điều khiển tại thành phố cảng Bandar Abbas".
Theo CNN và New York Times, cuộc tấn công tại Bandar Abbas ngăn chặn việc Iran phóng chiếc UAV thứ 5.
Động thái mới nhất diễn ra sau các cuộc tấn công mà quân đội Mỹ mô tả là hành động "tự vệ", nhằm vào các địa điểm đặt tên lửa và tàu rải thủy lôi của Iran.
Các mục tiêu tấn công bao gồm các tàu đang tìm cách rải thủy lôi và các vị trí phóng tên lửa mà Bộ Chỉ huy Trung tâm quân đội Mỹ (CENTOM) cho rằng gây ra mối đe dọa đối với lực lượng của nước này.
Phản ứng sau loạt tấn công này, Iran tuyên bố những cảnh báo cứng rắn. Đại giáo chủ Iran Mojtaba Khamenei tuyên bố các nước vùng Vịnh sẽ không còn là “lá chắn an toàn” cho các căn cứ quân sự của Mỹ tại Trung Đông. Trong thông điệp đăng trên ứng dụng nhắn tin Telegram, ông Mojtaba cho rằng các lực lượng và cơ sở quân sự của Mỹ trong khu vực sẽ đối mặt với nhiều rủi ro an ninh hơn nếu căng thẳng leo thang.
Trong khi đó, người phát ngôn cấp cao của Lực lượng vũ trang Iran Abolfazl Shekarchi tuyên bố mọi hành động quân sự mới nhằm vào Tehran đều sẽ vấp phải những màn đáp trả nghiêm trọng hơn rất nhiều.
Hãng thông tấn Fars dẫn lời ông Shekarchi cảnh báo nếu xung đột tái diễn, những cuộc tấn công của Iran sẽ có quy mô lớn hơn và vượt ra ngoài phạm vi khu vực.
Theo hãng thông tấn IRNA của Iran, trong thông điệp gửi tới người dân nước này, Thư ký Hội đồng An ninh Quốc gia Tối cao (SNSC) Mohammad Baqer Zolqadr khẳng định nước này sẽ không đầu hàng và không lùi bước. Ông nhấn mạnh, cả trên các mặt trận quân sự, ngoại giao lẫn sự ủng hộ của người dân đều cho thấy năng lực ứng phó và sức chống chịu của Iran.