Rạng sáng 14-5, U17 Việt Nam đã đánh bại U17 UAE 3-2 để đoạt ngôi đầu bảng C Giải U17 châu Á 2026, qua đó lần đầu tiên trong lịch sử giành vé dự U17 World Cup.
Trên các diễn đàn bóng đá Đông Nam Á, CĐV các nước trong khu vực đã dành lời khen ngợi cho U17 Việt Nam.
CĐV đến từ Thái Lan Thavichai viết: “Chúc mừng U17 Việt Nam. Các bạn quá xứng đáng giành vé dự World Cup. Một màn trình diễn quá xuất sắc”.
“Tôi nghĩ U17 Việt Nam sẽ giành vé dự World Cup trước khi giải đấu diễn ra và mọi chuyện đã trở thành sự thật” – CĐV Nata bình luận.
“Chúc mừng U17 Việt Nam. Quá xứng đáng” là bình luận của tài khoản Mukang đến từ Indonesia. “U17 Việt Nam là niềm tự hào của Đông Nam Á. Họ chiến đấu thay Thái Lan, Indonesia, và Myanmar”- CĐV Keosok đến từ Lào viết.
Ngoài những lời có cánh dành cho U17 Việt Nam, CĐV các quốc gia Đông Nam Á cũng cảm thấy chạn lòng khi so sánh với đội U17 nước mình.
“Thua U17 Đông Nam Á, Thái Lan bảo chưa mang đội mạnh nhất. Và giờ thua nốt U17 châu Á, bao giờ mới mang đội hình mạnh nhất đây. Hay FAT đang tự lừa dối bản thân, không dám nhìn nhận vào chất lượng cầu thủ trẻ Thái Lan” – CĐV Pangpang viết.
“Nhìn cách Việt Nam làm bóng đá trẻ, cách bóng đá trẻ họ phát triển, thực sự đáng lo cho Malaysia. Chúng ta đã bị bỏ xa và sẽ còn bị bỏ xa thêm nữa” – CĐV Safili bình luận.
“Các quan chức FAM nên nhìn vào bóng đá Việt Nam. Họ thực sự nghiêm túc với bóng đá trẻ và điều đó lý giải vì sao Việt Nam đang là vua của bóng đá Đông Nam Á” – CĐV Navik đến từ Malaysia viết.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Theo báo Mỹ Financial Times, doanh nhân kiêm đặc phái viên Paolo Zampolli đã trực tiếp đề xuất ý tưởng trên với Chủ tịch FIFA Gianni Infantino và Tổng thống Trump. Ông lập luận rằng Italy với 4 chức vô địch World Cup trong lịch sử, có bề dày thành tích đủ để biện minh cho việc được góp mặt, dù không giành vé qua vòng loại.
Ý tưởng này gắn với nỗ lực hàn gắn quan hệ giữa Tổng thống Trump và Thủ tướng Italy Giorgia Meloni, vốn rạn nứt gần đây. Quan hệ đôi bên từng thân thiết, nay xấu đi sau khi Trump công kích Giáo hoàng liên quan đến chiến sự Iran, buộc bà Meloni phải lên tiếng phản đối. Hai bên sau đó liên tục phát ngôn căng thẳng trên truyền thông.
Kế hoạch đưa Italy trở lại World Cup tại Bắc Mỹ là một cử chỉ thiện chí về mặt ngoại giao. Tuy nhiên, ý tưởng này gây lo ngại chính trị can thiệp vào các nguyên tắc thể thao vốn dựa trên thành tích. Khả năng FIFA chấp thuận đề nghị của ông Zampolli cũng không cao.
Zampolli 56 tuổi, sinh ra trong một gia đình giàu có tại Milan (Italy). Ông từng sống trong lâu đài của gia đình và có quan hệ xa với Giáo hoàng Paul VI. Sau khi cha qua đời, Zampolli bán công ty đồ chơi của gia đình rồi sang Mỹ theo đuổi ngành người mẫu, lập công ty riêng tại New York. Tại đây, doanh nhân gốc Italy trở nên thân thiết với ông Trump, thậm chí được cho là người giới thiệu Melania với Trump năm 1998. Zampolli cũng có quan hệ với Jeffrey Epstein, khi hai bên từng hợp tác trong lĩnh vực người mẫu và kinh doanh.
World Cup 2026 dự kiến có 48 đội, chia làm 12 bảng, mỗi bảng bốn đội, thi đấu tại Mỹ, Canada và Mexico từ 11/6 đến 19/7. Iran vượt qua vòng loại khu vực châu Á, được xếp vào bảng G cùng Bỉ, Ai Cập và New Zealand. Trong khi đó, Italy thua Bosnia & Herzegovina ở loạt luân lưu vòng vớt khu vực châu Âu, nên lần thứ ba liên tiếp vắng mặt ở World Cup.
Khả năng Iran dự giải bị đặt dấu hỏi vì xung đột quân sự tại Trung Đông. Sau các chiến dịch không kích do Mỹ và Israel tiến hành từ cuối tháng 2/2026, Tehran lo ngại vấn đề an ninh nếu đội tuyển phải thi đấu trên đất Mỹ. Chính phủ Iran đề nghị FIFA chuyển các trận đấu của họ sang Mexico, nhưng ý tưởng này chưa được chấp thuận.
Dù vậy, lập trường chính thức từ phía Iran gần đây đã rõ ràng hơn. Người phát ngôn chính phủ khẳng định đội tuyển đã chuẩn bị đầy đủ và có kế hoạch tham dự World Cup. Bộ Thể thao nước này cũng để ngỏ quyết định cuối cùng thuộc về chính phủ, nhưng tin tưởng đội tuyển vẫn trong trạng thái sẵn sàng.
Ở chiều ngược lại, FIFA chưa đưa ra phản hồi chính thức về đề xuất thay thế Iran bằng Italy. Tuy nhiên, Chủ tịch Infantino nhiều lần khẳng định Iran chắc chắn sẽ góp mặt, với lý do đội bóng này đã giành quyền tham dự hợp lệ thông qua vòng loại khu vực châu Á. Theo quy định, FIFA có toàn quyền quyết định phương án thay thế nếu một đội rút lui, nhưng điều này chỉ xảy ra trong trường hợp bất khả kháng.
Italy là cựu vương đầu tiên ở World Cup vắng mặt ở ba kỳ liên tiếp. Đội tuyển từng bốn lần vô địch thế giới năm 1934, 1938, 1982 và 2006, nhưng đang trải qua giai đoạn sa sút. Thất bại trước Bosnia & Herzegovina là cú sốc lớn với nền bóng đá giàu truyền thống này.
Dù không dự giải, Italy vẫn có thứ bậc FIFA cao nhất trong những đội không có suất và từng đăng quang Euro 2020, cho thấy họ chưa đánh mất hoàn toàn vị thế. Đây cũng là lý do khiến đề xuất của Zampolli gây chú ý, dù bị nghi ngờ tính hợp lệ.
Đây không phải lần đầu tiên xuất hiện đề xuất loại Iran khỏi một kỳ World Cup. Trước giải đấu năm 2022, đã có những lời kêu gọi tương tự liên quan đến các vấn đề chính trị và nhân quyền, nhưng FIFA khi đó vẫn giữ nguyên danh sách đội tham dự theo kết quả chuyên môn.
Tin Gốc: Vnexpress

Trận chung kết Champions League năm nay là đỉnh cao của nghệ thuật tấn công và phòng ngự.
Sự tương phản giữa triết lý của hai HLV người Tây Ban Nha đã biến cuộc đối đầu này thành cuộc đấu trí cân não, nơi "thành Troy" kiên cố của Arsenal sẽ phải chống lại chiến thuật "ngựa gỗ" khó đoán của ông Luis Enrique
PSG đang hướng tới việc bảo vệ ngai vàng và đi vào lịch sử bóng đá Pháp khi trở thành CLB đầu tiên đoạt hai chức vô địch Champions League liên tiếp. Về phía đối thủ, Arsenal vừa giải cơn khát vô địch Premier League sau 22 năm và đang khao khát có lần đầu tiên chạm tay vào chiếc cúp vô địch Champions League danh giá.
Trong sử thi, thành Troy nổi tiếng là một pháo đài bất khả xâm phạm mà quân Hy Lạp dù vây hãm suốt một thập niên cũng không thể xuyên thủng. Tại Champions League mùa này, Arsenal của HLV Mikel Arteta chính là hình ảnh tiêu biểu cho tòa thành lũy kiên cố đó. Đại diện nước Anh tiến vào trận chung kết với một hệ thống phòng ngự kiên cố bóp nghẹt hàng công của các đối thủ lớn như Atletico Madrid, Bayern Munich hay Inter Milan.
Đội bóng thành London tiến đến trận chung kết với tư cách là đội bóng có hàng thủ chắc chắn nhất giải khi chỉ lọt lưới vỏn vẹn 6 bàn và có 9 trận giữ sạch lưới. "Trái tim" của hệ thống này chính là bộ ba phòng ngự David Raya - William Saliba - Gabriel Magalhaes. Cặp trung vệ Saliba - Gabriel đã biến vòng cấm địa của Arsenal thành "vùng cấm" thực sự, phong tỏa hoàn toàn các mũi nhọn của đối phương.
Tuy nhiên, sự kiên cố của "thành Troy" Arsenal không nằm ở việc lùi sâu đổ bê tông chịu trận theo kiểu cũ. Sức mạnh thực sự của Arsenal nằm ở hệ thống phòng ngự không bóng cực kỳ chủ động và kỷ luật.
Theo đó, các tuyến của Arsenal di chuyển đồng bộ, liên tục bóp nghẹt không gian chơi bóng của đối phương ngay từ giữa sân. Bằng cách chủ động khóa chặt các cửa ngõ dẫn vào khung thành, HLV Arteta đã xây dựng nên một pháo đài phòng ngự mà bất kỳ hàng công nào tại châu Âu cũng phải nản lòng.
Ông Luis Enrique (PSG) hiểu rằng không thể dùng sức mạnh trực diện để phá vỡ cấu trúc phòng ngự kiên cố của người đồng hương Arteta.
Mùa này, PSG sở hữu hàng công hủy diệt nhất giải đấu với 44 pha lập công, chỉ còn kém kỷ lục mọi thời đại của Barca đúng một bàn thắng. Sự bùng nổ đó mang dấu ấn đậm nét của ngôi sao chạy cánh Khvicha Kvaratskhelia với 10 bàn thắng và 6 kiến tạo. Thế nhưng, đòn đánh nguy hiểm nhất của Enrique không chỉ nằm ở sự dồn dập, mà nằm ở khả năng "ru ngủ" đối thủ.
Chiến thuật của chiến lược gia 56 tuổi thể hiện qua cách kiểm soát nhịp độ trận đấu. PSG sẵn sàng thực hiện hàng loạt đường chuyền ngắn chậm rãi ở khu trung tuyến nhờ sự cơ động của Vitinha và Joao Neves. Nó tạo ra một cảm giác an toàn giả tạo cho đối phương. Nhưng ngay khi hàng thủ đối phương có dấu hiệu lơi lỏng hoặc dâng cao đội hình ép sân, "phục binh" từ bên trong "ngựa gỗ" sẽ xuất hiện.
Đó là những đường chọc khe nhanh như chớp ra hai hành lang cánh cho các "máy chạy" như Ousmane Dembele hay Kvaratskhelia tận dụng khoảng trống để dứt điểm.
Bên cạnh đó, HLV Enrique rất giỏi trong việc sử dụng các tiền đạo di chuyển rộng để kéo giãn cấu trúc phòng ngự đối phương. Điều này nhằm thu hút các trung vệ của Arsenal rời xa vị trí bọc lót quen thuộc và mở ra những khoảng trống ở trung lộ cho các tiền vệ băng lên dứt điểm.
Trận chung kết tại Puskas Arena sẽ là cuộc đấu trí đỉnh cao giữa sự kỷ luật thép của Arsenal và sự biến hóa của PSG. "Pháo thủ" cần duy trì sự tập trung tối đa, không được phép để các đòn nghi binh của PSG làm xáo trộn cấu trúc đội hình. Trong khi đó, đại diện nước Pháp phải chắt chiu từng khe hở nhỏ nhất để đặt chiếc bẫy chiến thuật của mình.
Nhiều khả năng trận đấu sẽ diễn ra với thế trận giằng co đầy toan tính, nơi sai lầm của một cá nhân hay một khoảnh khắc thiên tài sẽ quyết định chiếc cúp vô địch thuộc về ai.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Ở thời đại streaming và mạng xã hội, ăn cắp bản quyền thể thao đã phát triển thành một hệ sinh thái ngầm quy mô toàn cầu. Vài website phát lậu bóng đá, những đường link "xem miễn phí" mọc lên mỗi tối cuối tuần rồi biến mất sau vài giờ.
Từ bóng đá, quần vợt, bóng chuyền đến võ thuật đối kháng, hầu như mọi sự kiện thể thao lớn hiện nay đều trở thành mục tiêu của các mạng lưới ăn cắp bản quyền. Nổi tiếng nhất là vụ beoutQ ở Trung Đông - được xem là "đế chế phát lậu thể thao" lớn nhất thập niên qua.
Nền tảng này bị cáo buộc lấy tín hiệu của beIN Sports rồi phát lại hàng loạt sự kiện như World Cup, UEFA Champions League, Premier League, Formula 1, NBA hay ATP Tour. BeoutQ không hoạt động kiểu website lậu nghiệp dư, mà có hẳn đầu thu kỹ thuật số, hệ thống thuê bao và giao diện chuyên nghiệp chẳng khác một đài truyền hình trả tiền thực thụ.
Theo báo cáo "The Theft of Sport" do beIN Sports công bố, tín hiệu gốc bị lấy trực tiếp từ đơn vị sở hữu bản quyền, sau đó thay logo rồi phát lại cho hàng triệu người dùng. Vụ việc nghiêm trọng đến mức LĐBĐ thế giới (FIFA), LĐBĐ châu Âu (UEFA), các giải bóng đá vô địch quốc gia châu Âu như Premier League (Anh), La Liga (Tây Ban Nha), Bundesliga (Đức) và ATP (Hiệp hội Quần vợt chuyên nghiệp) từng đồng loạt lên tiếng phản đối, coi đây là mối đe dọa lớn với toàn bộ ngành công nghiệp thể thao toàn cầu.
Nếu beoutQ đại diện cho kiểu "cướp tín hiệu" quy mô công nghiệp, thì ở Đông Nam Á, hình thức phổ biến hơn lại là các website phát bóng đá lậu. Những trang như Xoilac, Cakhia hay Rakhoi thường không trực tiếp sở hữu tín hiệu gốc mà kéo stream từ các nguồn upstream quốc tế. Sau đó nhúng vào website riêng, chèn quảng cáo cá cược và liên tục đổi tên miền để tránh bị chặn. Chỉ cần một trận đấu lớn của Premier League hay Champions League diễn ra, hàng chục website dạng này sẽ xuất hiện với lượng truy cập cực lớn.
Tại Việt Nam, sự phát triển của các trang web lậu là nguyên nhân gián tiếp khiến K+ (truyền hình vệ tinh) rút khỏi thị trường Việt Nam sau nhiều năm thua lỗ không thể cứu vãn. Một chuyên gia trong lĩnh vực bản quyền truyền hình nói: "K+ đã chịu thiệt hại lớn từ việc xâm hại bản quyền. Đó cũng là bài học với rất nhiều doanh nghiệp khác".
Một xu hướng khác đang khiến các nhà đài đau đầu là sự bùng nổ của IPTV lậu. Đây được xem là "Netflix thể thao" phiên bản... ăn cắp. Các nhóm vận hành gom hàng trăm kênh thể thao từ nhiều quốc gia, đóng gói thành ứng dụng hoặc Android box rồi bán thuê bao với giá rất rẻ. Người dùng chỉ cần cài ứng dụng là có thể xem gần như mọi sự kiện lớn, từ Premier League, NBA, UFC cho đến Olympic hay Formula 1.
Năm 2025, Europol phối hợp nhiều quốc gia châu Âu triệt phá một mạng IPTV lậu phục vụ hơn 22 triệu người dùng toàn cầu. Theo AP, hệ thống này thu hàng triệu euro từ thuê bao trái phép và liên quan hoạt động rửa tiền và quảng cáo cá cược bất hợp pháp.
Các môn thể thao khác cũng trở thành "mỏ vàng" của ăn cắp, mà quần vợt là ví dụ. Do ATP và WTA diễn ra gần như quanh năm với hàng chục sân đấu cùng lúc, việc kiểm soát phát lậu cực kỳ khó khăn. Nhiều trận đấu bị stream trái phép trên các website cá cược hoặc Telegram. Các giải đấu nhỏ thuộc hệ thống ITF hay ATP Challenger thậm chí gần như không thể kiểm soát hoàn toàn tín hiệu.
Trong khi đó, UFC và boxing lại là "thiên đường" của stream lậu vì mô hình trả tiền theo sự kiện (pay-per-view). Một trận UFC lớn ở Mỹ có thể có giá lên tới 70 - 90 USD. Nó khiến hàng triệu khán giả tìm đến Reddit, Discord hoặc Telegram để xem miễn phí. Chủ tịch Ultimate Fighting Championship Dana White tuy từng nhiều lần tuyên bố sẽ "truy quét đến cùng" các nhóm stream lậu, nhưng thừa nhận việc kiểm soát hoàn toàn gần như bất khả thi.
Điều đáng nói ăn cắp bản quyền thể thao hiện không còn gói gọn trong các website truyền thống. World Cup và Euro gần đây chứng kiến làn sóng phát lậu trên TikTok, Facebook Live và Discord. Chỉ cần một chiếc điện thoại quay màn hình TV hoặc phần mềm capture màn hình, người dùng đã có thể phát trực tiếp trận đấu cho hàng nghìn người xem. Khi một tài khoản bị khóa, tài khoản khác lập tức xuất hiện.
Ông Kieron Sharp, Giám đốc điều hành Liên minh chống vi phạm bản quyền nội dung số của Anh (FACT), nhận định trong cuộc phỏng vấn với Wired: "Piracy ngày nay là một ngành kinh doanh xuyên quốc gia, sử dụng công nghệ rất hiện đại, có doanh thu lớn và phản ứng nhanh không kém bất kỳ nền tảng số hợp pháp nào".
Lý do đầu tiên do giá bản quyền ngày càng đắt đỏ. Theo Deloitte và nhiều báo cáo truyền thông quốc tế, giá trị bản quyền truyền hình của các giải đấu lớn liên tục tăng trong hai thập niên qua. Để xem đầy đủ bóng đá ở nhiều quốc gia, khán giả buộc phải đăng ký cùng lúc nhiều nền tảng khác nhau như Sky, TNT Sports, DAZN hay Amazon Prime. Chi phí cộng dồn khiến không ít người chuyển sang stream lậu.
Nhà phân tích truyền thông thể thao Tom Harrington của Enders Analysis từng nhận định trên Financial Times: "Người xem hiện không chỉ trả tiền cho bóng đá, họ đang trả tiền cho sự phân mảnh. Khi các giải đấu bị chia nhỏ cho nhiều nền tảng khác nhau, piracy gần như trở thành phản ứng tự nhiên của một bộ phận khán giả".
Thứ hai là công nghệ streaming đã trở nên quá dễ tiếp cận. Nếu trước đây phát lậu cần hệ thống vệ tinh hoặc thiết bị giải mã phức tạp thì nay chỉ cần đường truyền Internet ổn định là đủ. Các server cloud, CDN quốc tế và mạng xã hội khiến việc phát tán tín hiệu gần như tức thời.
Ngoài ra nhiều mạng lưới ăn cắp hiện còn kiếm tiền rất mạnh từ quảng cáo cá cược trực tuyến. Với lượng truy cập khổng lồ trong các trận cầu lớn, các website phát lậu trở thành "mảnh đất vàng" cho quảng cáo cờ bạc và ứng dụng cá độ.
Trước thực trạng này, các tổ chức thể thao và nhà đài đã mở ra một cuộc chiến chống ăn cắp bản quyền. Đi đầu là Premier League. Từ năm 2017, giải đấu này đã xin lệnh tòa cho phép các nhà mạng tại Anh chặn luồng phát lậu theo thời gian thực. Khi hệ thống phát hiện server vi phạm, danh sách IP sẽ được gửi ngay cho ISP để khóa truy cập trong lúc trận đấu còn đang diễn ra.
Một số tổ chức khác lại tập trung vào công nghệ truy vết. FIFA, UEFA hay IOC hiện sử dụng watermark vô hình và fingerprint video để xác định nguồn rò rỉ tín hiệu. Mỗi feed phát sóng được nhúng mã nhận diện riêng, giúp truy ngược xem tín hiệu bị phát tán từ đối tác nào.
Ý còn triển khai hệ thống quốc gia mang tên Piracy Shield, cho phép tự động chặn các luồng IPTV lậu trong vòng khoảng 30 phút. Tại Mỹ, nhiều mạng IPTV bị điều tra như các tổ chức tội phạm tài chính, liên quan rửa tiền và gian lận thuế.
Ông Mark Mulready, Phó chủ tịch phụ trách an ninh mạng của tập đoàn Irdeto, nhận định trong báo cáo về chống ăn cắp bản quyền thể thao rằng: "Các mạng lưới phát lậu ngày nay vận hành như doanh nghiệp công nghệ xuyên quốc gia. Muốn chống lại chúng, ngành thể thao phải phối hợp cùng chính phủ, nhà mạng và cả các công ty an ninh mạng".
Dù vậy phần lớn chuyên gia đều thừa nhận công nghệ giúp các đơn vị sở hữu bản quyền mạnh hơn nhưng cũng đồng thời trao cho kẻ cắp nhiều công cụ mới để thích nghi. Trong cuộc đua ấy, bóng đá, quần vợt, UFC hay Olympic vẫn sẽ tiếp tục là những "mặt trận nóng nhất" của ngành truyền hình thể thao toàn cầu.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

