Suốt gần 10 năm qua, quán hủ tiếu Sa Đéc ở ngay trung tâm TP.HCM, nằm trên mặt tiền đường Bùi Thị Xuân, phường Bến Thành (Q.1 cũ) là địa chỉ ẩm thực quen thuộc cho những thực khách muốn thưởng thức món ăn trứ danh mảnh đất sen hồng.
“Dì Năm Sa Đéc” là cách mà mọi người vẫn gọi thân thương bà Lê Thị Nga (59 tuổi), người nắm giữ công thức nấu hủ tiếu Sa Đéc truyền thống ở quán ăn gia đình có thâm niên suốt gần 4 thập kỷ qua.
Dì Năm và gia đình có 2 quán hủ tiếu Sa Đéc ở TP.HCM, một ở trung tâm và chi nhánh còn lại nằm ở khu Thảo Điền. Một buổi trưa đầu tuần, vì thèm hương vị hủ tiếu trứ danh miền Tây, chúng tôi ghé quán ở phường Bến Thành, gần cơ quan cho tiện đường.
Không mấy bất ngờ, cao điểm giờ trưa, khách ngồi đông nghẹt, chật kín các bàn trong quán. Đa phần, thực khách ngồi ăn là nhân viên văn phòng làm việc gần đây, cũng có một số người từ xa tới để tìm lại hương vị quê hương thân thương.
Trong lúc khách vừa ăn vừa cười nói rôm rả, dì Năm với nụ cười hiền hậu tất bật cùng vài người phụ quán làm món, không để ai phải chờ đợi lâu. Dì kể mình đã có thâm niên bán hủ tiếu Sa Đéc gần 40 năm, từ cuối 1988 – đầu 1989.
Dì Năm quê gốc ở H.Thanh Bình, nay là xã Thanh Bình (Đồng Tháp). Năm 1987, dì lấy chồng, về làm dâu Sa Đéc. Sau đó, dì quyết định mở quán hủ tiếu Sa Đéc để mưu sinh, từ công thức của người thân truyền lại.
“Vì chồng tôi tên Cọp, nên quyết định đặt tên quán là hủ tiếu Bà Cọp. Ban đầu bán cũng chưa nhiều người biết tới, nhưng dần dà, nghề dạy nghề, mình nấu ngon, hợp khẩu vị của bà con ở quê, nên khách ngày một đông. Sau mấy chục năm buôn bán, cứ nhắc tới hủ tiếu Bà Cọp ở phường 3 TP.Sa Đéc (nay là phường Sa Đéc – PV) là nhiều người đều biết”, bà chủ tự hào, nhớ lại.
Năm 2017, bà chủ quyết định bỏ lại cơ nghiệp đã gắn bó suốt gần 3 thập kỷ để lên TP.HCM cùng con gái, con rể phát triển thương hiệu hủ tiếu nổi tiếng của quê hương. Không dễ để nói lời tạm biệt với thực khách suốt mấy chục năm gắn bó, nhưng vì con gái duy nhất của dì Năm quyết định sống lâu dài ở TP.HCM nên dì cũng rời quê “lên phố” cùng con.
Chị Trần Nhựt Anh (38 tuổi), con gái dì Năm là người sáng lập quán hủ tiếu cùng chồng, với lý tưởng mang hương vị quê hương đến với thực khách khắp mọi miền đất nước đang sống và làm việc ở TP.HCM và cả du khách nước ngoài.
Là người con của mảnh đất sen hồng Đồng Tháp, vợ chồng chị Nhựt Anh đều cảm thấy hạnh phúc và tự hào khi hương vị quê hương, hương vị hủ tiếu của mẹ được mọi người đón nhận nhiều đến vậy.
Ngót nghét, quán hủ tiếu của dì Năm và gia đình ở TP.HCM đã mở bán được gần 10 năm nay và có lượng khách “ruột” ổn định. Đưa món ăn từ quê lên phố, dì cho biết ít nhiều có sự gia giảm trong độ ngọt của nước lèo, chủ yếu lấy chất ngọt tự nhiên từ xương hầm, củ sắn, tôm khô, khô mực… để phù hợp với khẩu vị của đa số thực khách.
Tuy nhiên, “linh hồn” của món hủ tiếu vẫn được dì giữ trọn vẹn không lẫn đi đâu được, đặc biệt ở cách hầm xương, nêm nếm gia vị. Toàn bộ sợi hủ tiếu Sa Đéc tươi cũng như một số gia vị, nguyên liệu khác được dì chuyển từ quê lên thành phố mỗi ngày.
Hủ tiếu Sa Đéc đặc trưng với sợi hủ tiếu tươi
ẢNH: CAO AN BIÊN
Quán mở cửa từ 6 giờ tới 22 giờ hằng ngày. Mỗi phần hủ tiếu ở đây được bán với giá từ 55.000 đồng. Đặc biệt, bên cạnh hủ tiếu Sa Đéc nước và khô, dì Năm cũng bán thêm món bánh tầm bì xíu mại Sa Đéc với hương vị đặc trưng miền Tây không lẫn đi đâu được.
“Điều tôi xúc động nhất là khi mình không còn bán ở quê, nhiều khách quen có dịp lên TP.HCM cũng ghé quán ủng hộ, tìm lại hương vị xưa. Có nhiều cháu nhỏ ăn từ lúc còn học ở quê, nay lên thành phố học lại tiếp tục ghé ăn”, dì Năm bày tỏ.
Anh Thanh Trần, một thực khách ở TP.HCM trải nghiệm ở quán cho biết anh rất ấn tượng khi giữa trung tâm TP.HCM hiện tại, quán vẫn giữ được cái hồn quê miền Tây rất dễ thương.
“Cái ống đũa, màu cái chén cái nhìn là thấy Sa Đéc liền. Tôm thịt tươi, sợi hủ tiếu dai đúng kiểu miền Tây. Đến quán ăn, cảm giác như đang ăn ở dưới quê vậy đó. Sẽ ghé lại ủng hộ dì Năm”, anh chia sẻ.
Anh Duy Trần (27 tuổi), một người miền Tây làm văn phòng ở phường Xuân Hòa cho biết quán ăn là địa điểm quen thuộc suốt nhiều năm qua mỗi lần anh thèm hủ tiếu. Theo anh, mức giá ở quán là phù hợp giữa trung tâm thành phố.
“Nhưng trên hết, sức hút của quán ăn chính là ở món ăn. Tôi rất thích hủ tiếu Sa Đéc khô, trộn lên với phần nước sốt ngon, cân bằng hương vị cho nguyên dĩa hủ tiếu. Ở thành phố mà quán ăn cho tôi cảm nhận được rất rõ hương vị của miền Tây quê mình”, anh bày tỏ.
Hủ tiếu Sa Đéc, hủ tiếu Nam Vang đều là những món hủ tiếu trứ danh ở miền Tây và được nhiều thực khách tại TP.HCM ưa chuộng. Tuy nhiên, không phải ai cũng phân biệt được sự khác biệt giữa 2 món hủ tiếu này.
Theo các tài liệu văn hóa cũng như sự tham vấn từ nghệ nhân ẩm thực, hủ tiếu Sa Đéc có nguồn gốc từ những năm đầu thế kỷ 20, ra đời từ sự giao thoa văn hóa ẩm thực giữa người Hoa (Triều Châu, Phúc Kiến) di cư và người bản địa. Món ăn gắn liền với làng nghề làm bột gạo truyền thống hơn trăm tuổi tại Sa Đéc, Đồng Tháp.
Làng nghề này nổi tiếng với làm ra những sợi hủ tiếu dai giòn sần sật, trụng nước sôi không bở, ăn hoài không ngán. Sợi hủ tiếu Sa Đéc đặc trưng là sợi hủ tiếu tươi to và đục được làm từ loại bột gạo mịn màng và thơm. Hủ tiếu Sa Đéc còn gây thương nhớ bởi hương vị thơm ngon tuyệt vời của nước lèo đậm đà, được nấu từ rất nhiều xương ống heo.
Vào quán hủ tiếu Sa Đéc, có 2 loại để người ăn lựa chọn là hủ tiếu khô và hủ tiếu nước, loại nào cũng đều có sức hấp dẫn khó tả. Với hủ tiếu nước, phần quan trọng làm nên thành công là nước lèo. Với hủ tiếu khô, ngon hay dở là do bí quyết làm ra thứ nước sốt chua chua, ngọt ngọt của chủ quán. Món ăn này cũng có các nguyên liệu quen thuộc như tôm, thịt, gan… giống như các loại hủ tiếu khác.
Trong khi đó, có nguồn gốc từ cộng đồng người Hoa và chịu ảnh hưởng từ ẩm thực Campuchia, hủ tiếu Nam Vang đã được người Việt tiếp nhận, biến tấu và hoàn thiện để trở thành một phần trong đời sống ẩm thực Nam bộ, đặc biệt tại TP.HCM.
Điểm đặc sắc của món ăn nằm ở phần nước lèo trong, thanh ngọt được ninh từ xương heo kết hợp với tôm khô và mực khô. Sợi hủ tiếu Nam Vang sợi nhỏ, màu trắng trong, dai và trơn mượt. Bên cạnh các nguyên liệu quen thuộc, hủ tiếu Nam Vang đặc trưng với thịt bằm xào, tôm tươi, gan heo, trứng cút và không thể thiếu rau tần ô (cải cúc).
Sau chuyến đi châu Âu đó, Nguyễn Thùy Dương chọn theo đuổi hạc cầm - một nhạc cụ còn khá xa lạ tại Việt Nam. Đằng sau những thanh âm trong trẻo là hành trình nhiều năm kiên trì, có những ngày tập luyện đến bật máu đầu ngón tay của cô gái Việt chơi hạc cầm để chạm đến sân khấu giao hưởng và giảng đường âm nhạc tại Mỹ.
Giữa dàn nhạc giao hưởng Việt Nam, nơi những âm thanh trầm hùng thường chiếm lĩnh không gian thì hình ảnh một cô gái trẻ trong chiếc váy trắng, nhẹ nhàng lướt tay trên cây đàn harp mang lại cảm giác vừa mong manh vừa đầy nội lực. Nguyễn Thùy Dương - nghệ sĩ harp (hạc cầm) rất trẻ tại Việt Nam mà số lượng có lẽ không quá số ngón trên một bàn tay, đã bước vào hành trình ấy từ một cơ duyên tưởng chừng rất giản dị: những hình ảnh, âm thanh mà Dương được thưởng thức trong chuyến công tác châu Âu cùng với mẹ.
Dù trong gia đình không ai theo đuổi nghệ thuật nhưng từ nhỏ, Dương đã bộc lộ tình yêu đặc biệt với âm nhạc. "Dù chơi violon từ 5 tuổi nhưng sau đó con bé lại thích theo đuổi thêm bộ môn đàn tam thập lục. Bỗng một ngày, con bé quay ngoắt sang bộ môn đàn harp lạ lẫm mà cháu đã … thầm yêu trộm nhớ từ lâu và rồi nhất định đòi đi học bằng được", chị Đặng Tuyết Anh, mẹ của Thùy Dương nhớ lại.
Với nhiều người, đó có thể chỉ là một sở thích bồng bột thoáng qua. Nhưng với Thùy Dương, đó là điểm khởi đầu của một hành trình đầy thử thách phía trước.
Hè năm 2019, khi chuẩn bị lên lớp 8, độ tuổi mà nhiều bạn bè của mình còn đang làm quen với những thay đổi của tuổi teen mới lớn thì Thùy Dương rời Hà Nội, một mình vào TP.HCM để theo học đàn harp với NSƯT Mai Ý Nhi, giảng viên Nhạc viện TP.HCM. Không có gia đình bên cạnh, cô bé phải ở nhờ nhà người quen, bắt đầu những buổi học đầu tiên với một nhạc cụ còn rất xa lạ tại Việt Nam và có lẽ bây giờ cũng không nhiều người biết đến.
Hết mùa hè, Thùy Dương quay lại Hà Nội tiếp tục việc học văn hóa, đồng thời thuyết phục cô giáo duy trì việc học harp từ xa. Cứ vài tháng, em lại bay vào TP.HCM để có những buổi học trực tiếp hiếm hoi. Trong khi nhiều bạn cùng trang lứa còn chưa xác định rõ đam mê thì Thùy Dương đã sớm bước vào một guồng quay khắc nghiệt của sự kỷ luật và kiên trì trên con đường âm nhạc theo định hướng chuyên nghiệp.
Thời gian đó, gia đình chỉ biết ở Hà Nội có một gia đình sở hữu được một cây đàn harp cỡ nhỏ và Thùy Dương đã được mẹ đưa đến để xin "tận hưởng" bằng mắt, bằng tay. Cơ duyên đặc biệt đến sau đó khi cô bé được tạo điều kiện luyện tập trên cây đàn harp của dàn nhạc Giao hưởng Việt Nam mà theo Thùy Dương đó là thời khắc "đàn chọn người" bởi em chưa thể có nhạc cụ riêng.
Đằng sau những âm thanh trong trẻo ấy là những đánh đổi không dễ dàng. Cô gái trẻ này đã có chia sẻ về những buổi tập đến bật máu ở trên đầu các ngón tay do chưa nắm vững kỹ thuật tập và cách giữ gìn đôi tay.
Nhưng chính sự bền bỉ ấy đã mở ra bước ngoặt quan trọng. Nhạc trưởng Honna Tetsuji - Giám đốc âm nhạc và chỉ huy chính của Dàn nhạc giao hưởng Việt Nam kể từ năm 2009 - đã phát hiện năng khiếu của Thùy Dương và trao cho em cơ hội ngồi cùng dàn nhạc trong chương trình hòa nhạc lớn "We return" - buổi biểu diễn đánh dấu sự trở lại sau đại dịch Covid-19 của cả ba dàn nhạc lớn ở Việt Nam.
Từ một vị trí khiêm tốn, từng bước, Thùy Dương khẳng định năng lực của mình. Những buổi tập kéo dài, những lần đau rớm máu đầu ngón tay đã đổi lại cơ hội được biểu diễn cùng dàn nhạc giao hưởng Quốc gia Việt Nam, điều luôn là giấc mơ của nhiều sinh viên âm nhạc.
Chỉ sau hơn một năm gắn bó với harp, Dương đã có lần đầu tiên ngồi chính thức trong dàn nhạc, tại chính phòng hòa nhạc nơi em từng mơ ước. "Một ngày nào đó con sẽ ngồi trên sân khấu này" cô gái trẻ từng nói với mẹ. Và rồi, lời nói đầy quyết tâm ấy đã trở thành hiện thực.
Năm 2021 Thùy Dương chính thức theo đuổi sự nghiệp âm nhạc chuyên nghiệp của mình khi quay trở lại TP.HCM để theo học tại Nhạc viện TP.HCM cùng với một số ít sinh viên trong chuyên ngành hạc cầm này. Thùy Dương đạt thủ khoa trong kỳ thi đầu vào của khoa Nhạc cụ phương Tây và sau đó là người đầu tiên theo đuổi con đường học bộ môn đàn harp chuyên nghiệp của Hà Nội.
Năm 2024, Nguyễn Thùy Dương tiếp tục mở ra một chương mới trong hành trình "dùi mài kinh sử" âm nhạc của mình khi nhận học bổng của trường Âm nhạc - Trường đại học Bắc Texas (University of North Texas), một trong những cơ sở đào tạo âm nhạc uy tín tại Mỹ. Một lần nữa, cô gái Hà thành rời xa gia đình, lần này là vượt tận nửa vòng trái đất, để theo đuổi cây đàn harp - bộ môn vốn đã kén người học nay lại càng thử thách hơn trong môi trường quốc tế.
Tại thành phố Denton (bang Texas), khoa đàn harp có số lượng sinh viên rất hạn chế, chỉ hơn 10 bạn và Thùy Dương hiện đang là sinh viên quốc tế duy nhất theo học bộ môn này. Điều đó đồng nghĩa với việc em không chỉ học để phát triển bản thân mà còn mang theo một phần hình ảnh âm nhạc Việt Nam ra thế giới.
Những ngày đầu nơi xứ người không hề dễ dàng. Lịch học dày đặc, cường độ luyện tập cao và không chỉ là thử thách chuyên môn, đó còn là hành trình vượt qua nỗi cô đơn. Lần đầu sống cách xa gia đình ở một đất nước xa xôi, cảm giác nhớ nhà luôn thường trực. Những món ăn Hà Nội giản dị, những buổi tụ tập bạn bè nơi vỉa hè trở thành ký ức khiến cô gái trẻ "nhớ quay quắt". Nhưng cũng chính trong những khoảng lặng ấy, Dương học cách tự lập, trưởng thành và kiên định với lựa chọn của mình.
Âm nhạc trở thành điểm tựa và giúp em quên đi nỗi nhớ nhà. Trong môi trường học thuật chuyên nghiệp, Thùy Dương có cơ hội tiếp cận với nhiều phong cách biểu diễn, kỹ thuật nâng cao và các nghệ sĩ quốc tế. Đây không chỉ là nơi rèn luyện kỹ năng mà còn giúp em định hình rõ ràng hơn nữa con đường dài âm nhạc dài phía trước.
Hiện nay, Thùy Dương là khách mời quen thuộc của dàn nhạc giao hưởng Quốc gia Việt Nam, đã được tham gia cùng dàn nhạc trong nhiều chương trình biểu diễn trong nước và quốc tế. Cô gái trẻ cũng đã có cơ hội biểu diễn cùng nhà hát Giao hưởng - nhạc - vũ kịch TP.HCM (HBSO) giúp bản thân làm quen nhiều hơn với sân khấu lớn.
Trong một buổi biểu diễn báo cáo vào cuối tháng 3 tại trường UNT, hình ảnh cô gái trẻ trong chiếc váy đỏ, tập trung cao độ bên cây đàn harp độc tấu đã để lại ấn tượng mạnh. Những ngón tay mềm mại nhưng dứt khoát lướt trên dây đàn, tạo nên những thanh âm trong trẻo, dẫn dắt khán giả vào một không gian giàu cảm xúc. Đó không chỉ là một màn trình diễn mà là kết quả của hàng trăm ngàn giờ luyện tập thầm lặng.
Cảm xúc dâng trào nhất là khi bài hát Bèo dạt mây trôi được Thùy Dương vừa vuốt đàn vừa hát rất trong trẻo, mang âm nhạc truyền thống của dân tộc đến từng khán giả để cùng nhau "thẩm thấu" một góc nhỏ Việt Nam trong khán phòng.
Nhìn lại hành trình của mình, Dương từng chia sẻ rằng harp đã mang đến cho em nhiều hơn cả một niềm đam mê. Đó là cơ hội được đứng trên những sân khấu lớn, được làm việc cùng những nghệ sĩ chuyên nghiệp và sống với giấc mơ của chính mình.
Trong năm nay, Thùy Dương sẽ cùng các sinh viên đàn harp của Trường đại học Bắc Texas (UNT) biểu diễn trong sự kiện World Harp Congress tại Canada vào tháng 7, sau đó là các cuộc thi âm nhạc quốc tế để tích lũy thêm kinh nghiệm. Khi được hỏi về ước mơ của mình, em cho biết dự định sẽ tiếp tục theo học bậc thạc sĩ tại châu Âu nhưng hơn hết, điều cô gái trẻ mong muốn là ngày càng có nhiều bạn trẻ Việt Nam quan tâm đến harp - một nhạc cụ còn khá xa lạ nhưng sở hữu vẻ đẹp âm thanh đặc biệt.
"Em hy vọng harp sẽ không còn là một nhạc cụ hiếm ở Việt Nam nữa. Nếu có thêm nhiều người chơi, nhiều người nghe thì âm nhạc cổ điển sẽ gần gũi hơn với công chúng" Dương chia sẻ.
Từ một cô bé "phải lòng" cây đàn qua chuyến đi ngắn ngủi mà nhiều định mệnh đến châu Âu đến một nghệ sĩ trẻ đang từng bước khẳng định mình trên sân khấu quốc tế, hành trình của cô gái Việt chơi hạc cầm là minh chứng cho sức mạnh của đam mê, sự kiên trì và dám đi đến cùng với lựa chọn của mình.
Ngày 16.5, Văn phòng Kinh tế và Văn hóa Đài Bắc (Đài Loan, Trung Quốc) tại TP.HCM phối hợp Bảo tàng Áo dài tổ chức chương trình "Ngày hội trải nghiệm văn hóa Việt Nam".
Tại đây, các khách mời và đoàn doanh nhân Đài Loan được tìm hiểu về lịch sử phát triển của áo dài Việt Nam cùng những giá trị văn hóa truyền thống đặc sắc.
Tiếp đó, sinh viên Trường đại học Văn hóa TP.HCM trình diễn bộ sưu tập áo dài qua nhiều thời kỳ, kết hợp giữa nét đẹp truyền thống và hiện đại. Các thành viên Hội nạn nhân chất độc da cam TP.HCM cũng mang đến tiết mục đầy xúc động, lan tỏa nghị lực sống và tinh thần vượt khó.
Đại diện Văn phòng đã thay mặt cộng đồng Đài Loan trao tặng khoản hỗ trợ đến Hội nạn nhân chất độc da cam TP.HCM. Ông Viên Thiệu Đình, tân Chủ tịch dự kiến của Hiệp hội thương gia Đài Loan tại TP.HCM cũng ủng hộ 10 triệu đồng.
Phát biểu tại sự kiện, ông Hàn Quốc Diệu, Trưởng đại diện Văn phòng Kinh tế và Văn hóa Đài Bắc tại TP.HCM cho biết chương trình mang ý nghĩa gìn giữ văn hóa và lan tỏa trách nhiệm xã hội.
Ông chia sẻ Việt Nam cùng cộng đồng doanh nhân, khách mời đến từ Đài Loan đều có sự trân trọng đối với mỹ học và các giá trị văn hóa truyền thống. Thông qua những hoạt động giao lưu, người dân sẽ có thêm cơ hội hiểu biết, gắn kết hơn.
Dịp này, các khách mời đã mặc thử áo dài truyền thống Việt Nam, thong thả dạo bước giữa không gian cổ kính của bảo tàng để cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp đời sống và văn hóa Việt Nam.
Dương lịch hôm nay là ngày chủ nhật cuối tuần, đánh dấu năm 2026 trải qua ngày thứ 109. Theo lịch âm hôm nay 19.4 là ngày 3.3, cũng là ngày thứ 3 của tháng 3 âm lịch, tháng Nhâm Thìn. Theo cách gọi can chi, hôm nay là ngày Quý Hợi, tháng Nhâm Thìn, năm Bính Ngọ.
Lịch vạn niên cho biết hôm nay là ngày Bạch Hổ Kiếp. Dân gian quan niệm đây là ngày đẹp, thích hợp để khởi sự, xuất hành khi "cầu tài được như ý muốn, đi hướng nam và bắc rất thuận lợi".
Dưới góc độ tiết khí, người Việt đang trong những ngày cuối cùng của tiết Thanh minh. Vào ngày 20.4 tới đây, tiết Cốc vũ, tiết khí thứ 6 trong 24 tiết khí trong năm sẽ nối tiếp, mở ra một giai đoạn mới.
Tại Việt Nam,19.4 hôm nay là ngày Văn hóa các dân tộc Việt Nam (19.4) cũng như đánh dấu kỷ niệm 80 năm ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi thư cho Đại hội các dân tộc thiểu số miền Nam (19.4.1946 - 19.4.2026).
Thủ tướng Chính phủ đã quyết định ngày 19.4 hằng năm kể từ năm 2009 là ngày Văn hóa các dân tộc Việt Nam.
Việt Nam là quốc gia đa dân tộc với kho tàng văn hóa phong phú, đa dạng, thể hiện qua phong tục, tập quán, trang phục, lễ hội, tiếng nói, chữ viết và đời sống sinh hoạt của mỗi dân tộc.
Đây là tài sản vô giá được hun đúc qua nhiều thế hệ, cần được trân trọng, bảo tồn và phát huy trong đời sống hiện nay.
Ngày Văn hóa các dân tộc Việt Nam nhằm tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống tốt đẹp của cộng đồng 54 dân tộc anh em, góp phần củng cố khối đại đoàn kết toàn dân, xây dựng nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.
Lúc đương thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định: "Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một. Sông có thể cạn, núi có thể mòn song chân lý ấy không bao giờ thay đổi”.
Trong lá thư của Bác Hồ gửi Đại hội các dân tộc thiểu số miền Nam ngày 19.4.1946 có đoạn: "Đồng bào Kinh hay Thổ, Mường hay Mán, Gia Rai hay Ê Đê, Xê Đăng hay Ba Na và các dân tộc thiểu số khác, đều là con cháu Việt Nam, đều là anh em ruột thịt".
Trong khi đó, ở phương Tây, hôm nay 19.4 là ngày lễ vui vẻ, ngày tôn vinh tỏi (National Garlic Day). Với nhiều lợi ích cho sức khỏe, tỏi là một nguyên liệu quen thuộc trong ẩm thực và y học dân gian. Đây là ngày mang tính vui vẻ, phổ biến ở Mỹ nhằm tôn vinh nguyên liệu này, theo nationaltoday.com.