Đội bóng xứ sở bò tót được đánh giá là một trong những ứng cử viên nặng ký nhất cho chức vô địch World Cup 2026. Sau khi giành ngôi vương EURO 2024 với sức mạnh vượt trội, đội tuyển Tây Ban Nha đang phải chịu áp lực lớn trước sự kỳ vọng của người hâm mộ tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.
Theo lịch thi đấu, đội tuyển Tây Ban Nha sẽ đá trận ra quân ở vòng bảng gặp tân binh Cabo Verde, lúc 23 giờ ngày 15.6. Đây được dự đoán là trận đấu dễ dàng đối với thầy trò HLV Luis de la Fuente. Tuy nhiên, với thuyền trưởng người Tây Ban Nha, cũng như giới truyền thông và người hâm mộ xứ đấu bò, việc sử dụng nhân sự thế nào vẫn là nỗi băn khoăn lớn.
Mối lo ngại này chủ yếu xoay quanh trường hợp của thần đồng Lamine Yamal. Sau khi dính chấn thương gân kheo trong màu áo Barcelona, tài năng trẻ xứ Catalan đã phải ngồi ngoài kể từ tháng 4. Tiền đạo sinh năm 2007 đã bỏ lỡ 2 trận giao hữu khởi động của Tây Ban Nha trước thềm World Cup 2026, lần lượt gặp Iraq và Peru.
Hiện tại, cầu thủ này được cho là đã bình phục chấn thương. Tuy nhiên, một câu hỏi lớn được đặt ra: Liệu Yamal có nên đá chính trong trận ra quân với Cabo Verde? Có khôn ngoan hay không khi mạo hiểm với nguy cơ tái phát chấn thương, trong một trận đấu mà Tây Ban Nha không nhất thiết phải cần đến sự phục vụ của anh? Những câu hỏi tương tự cũng đang được đặt ra cho lượt trận thứ hai gặp Ả Rập Xê Út (23 giờ ngày 21.6), đối thủ bị đánh giá yếu hơn nhiều so với nhà đương kim vô địch EURO.
Theo truyền thông Tây Ban Nha, chủ đề về cách sử dụng Yamal đã trở thành một cuộc tranh luận mang tính quốc gia tại xứ sở bò tót. Mọi người đều hiểu rằng Lamine Yamal sẽ đóng vai trò then chốt cho tham vọng tiến xa của Tây Ban Nha. Và nếu sao trẻ Barcelona tái phát chấn thương giữa chừng, cơ hội vô địch của thầy trò HLV Fuente sẽ bị giảm đi đáng kể.
Việc cất Lamine Yamal trên băng ghế dự bị được nhiều người coi là quyết định hợp lý nhất vào lúc này để bảo vệ cho đôi chân của anh. Trong khi đó, cũng có luồng ý kiến tin rằng chân sút 19 tuổi cần phải được ra sân nhiều để lấy lại cảm giác bóng và nhịp độ thi đấu, nhằm sẵn sàng cho các trận đánh lớn phía trước.
Nhiều chuyên gia xứ bò tót cũng đưa ra cảnh báo, trận mở màn gặp Cabo Verde và tiếp theo là cuộc đối đầu với Ả Rập Xê Út, sẽ không hề dễ dàng với đoàn quân của ông Fuente. Để chắc chắn giành chiến thắng, Tây Ban Nha cần tận dụng mọi lợi thế có thể, và việc điền tên Lamine Yamal vào đội hình xuất phát là điều rất cần thiết.
“Yamal đang tập luyện rất tốt. Quá trình hồi phục đang tiến triển thuận lợi. Các bác sĩ và HLV Fuente sẽ là những người đưa ra quyết định cuối cùng”, Aitor Karanka – Giám đốc Thể thao của Liên đoàn Bóng đá Tây Ban Nha (RFEF) chia sẻ với báo chí nước này.
Hiện tại, theo nhận định của truyền thông Tây Ban Nha, kịch bản khả thi nhất là cho tài năng trẻ này xuất phát từ băng ghế dự bị. Lamine Yamal có thể sẽ không đá chính ở trận mở màn mà được tung vào sân trong hiệp 2, với hy vọng rằng La Roja đã sớm định đoạt được thế trận trước đó.
HLV Lionel Scaloni tiếp tục dùng sơ đồ 4-3-3 đã trở thành nền tảng cho thành công của Argentina trong những năm gần đây. Hệ thống này dựa trên hàng phòng ngự vững chắc với hai trung vệ án ngữ trước khung thành, kết hợp cùng hai hậu vệ biên có xu hướng dâng cao hỗ trợ tấn công. Ở tuyến giữa, Argentina sở hữu những tiền vệ cơ động, giàu năng lượng và có khả năng luân chuyển bóng hiệu quả.
Trên hàng công, Lionel Messi vẫn là đầu tàu trong hành trình bảo vệ ngôi vô địch thế giới. Đồng hành cùng đội trưởng Argentina là Julian Alvarez, người ngày càng khẳng định vai trò quan trọng trong hệ thống chiến thuật của Scaloni, cùng Thiago Almada - cầu thủ được kỳ vọng có thể trở thành phát hiện lớn của giải đấu năm nay.
PSG đã giành vé vào chung kết Champions League sau khi hòa chủ nhà Bayern Munich 1-1 ở bán kết lượt về. PSG thắng tổng tỉ số 6-5 sau hai lượt trận (lượt đi PSG thắng 5-4 trên sân nhà).
Sau trận đấu sáng 7-5, mọi tranh cãi đổ dồn vào 2 tình huống để bóng chạm tay của các cầu thủ Nuno Mendes, Joao Neves phía PSG. Hai tình huống này diễn ra vào cuối hiệp 1.
Ở tình huống đầu tiên, Konrad Laimer của Bayern Munich khi nỗ lực đột phá giữa sân đã đẩy bóng chạm tay Mendes.
Trong pha bóng này, Mendes dang rộng tay và ngăn cản tình huống tấn công của đối thủ. Nếu không có cánh tay của Mendes, Laimer hoàn toàn có thể vượt qua và tạo nên một pha tấn công nguy hiểm.
Dễ hiểu vì sao các cầu thủ Bayern Munich lại đòi rút thẻ vàng cho Mendes, nhưng rồi trọng tài chính Joao Pinheiro lại thổi phạt... Laimer. Cần biết Mendes đã dính 1 thẻ vàng trước đó, nếu bị phạt, anh sẽ phải nhận thẻ đỏ.
Chỉ vài phút sau đó, PSG lại thoát một pha phạt đền khi khi Vitinha phá bóng trong vòng cấm địa đội nhà. Neves đứng ngay hướng phá quả bóng của Vitinha và lại để bóng chạm tay.
Dưới áp lực của các cầu thủ Bayern Munich, trọng tài Pinheiro vẫn tiếp tục xua tay, không thổi phạt đền.
Trong 2 tình huống nói trên, trọng tài đều ra quyết định có lợi cho PSG, và thậm chí không tham khảo VAR. PSG nhìn chung thoát 1 thẻ đỏ và 1 phạt đền - theo những gì Bayern Munich đòi hỏi.
Chỉ vài giờ sau trận đấu, báo AS của Tây Ban Nha đã đăng bài viết giải thích 2 quyết định gây tranh cãi của trọng tài.
Ở tình huống đầu tiên, Laimer bị trọng tài xác định đã để bóng chạm tay khi tranh chấp, trước khi đẩy bóng về Mendes.
Góc máy quay chậm cho thấy trọng tài có lý khi phán xét như vậy, dù tình huống cũng không quá rõ ràng. Quả bóng đã chạm phần bụng của Laimer khi anh đặt tay sát bụng, và việc xác định bóng có chạm tay hay không thực sự không dễ dàng chút nào.
Ở tình huống tiếp theo, AS nhận định: "Trong mọi trường hợp, luật bóng đá hiện hành của IFAB (cơ quan ban hành luật bóng đá) quy định rằng lỗi chạm tay sẽ không bị thổi phạt nếu cầu thủ để bóng chạm vào tay/cánh tay do đồng đội chuyền bóng, trừ trường hợp bóng đi thẳng vào khung thành".
Có thể thấy Vitinha phá bóng hướng lên, không thực sự là một tình huống đe dọa với khung thành của PSG. Vì vậy trọng tài đã có lý khi không thổi phạt đền cho Bayern Munich ở tình huống này.
Ở tình huống thứ 2, mọi chuyện khá rõ ràng vì căn cứ theo luật lệ. Nhưng ở tình huống đầu tiên, CĐV cho rằng trọng tài vẫn nên tham khảo VAR để xác định bóng có thực sự chạm tay Laimer hay chưa.
Nếu bóng chưa chạm tay Laimer, Mendes sẽ bị phạt lỗi dùng tay cản bóng, và xứng đáng lãnh thẻ vàng thứ 2.
Ngôi sao số 1 Hàn Quốc Son Heung-min bị thay ở phút 69. Người vào thay anh là Oh Hyeon-gyu ghi bàn quyết định, giúp Hàn Quốc thắng CH Czech 2-1 trong trận ra quân. Cầu thủ hay nhất trong trận đấu ấy lại là Hwang In-beom, người ghi 1 bàn và kiến tạo bàn còn lại cho Hàn Quốc. Điểm chung đáng lưu ý: Hwang và Oh đều đang khoác áo các CLB Hà Lan. Giải Eredivisie của Hà Lan có mật độ thi đấu nhẹ nhàng hơn hẳn so với 5 giải vô địch quốc gia hàng đầu châu Âu. Đây là chi tiết điển hình cho thấy cái lợi của việc thi đấu không nhiều trước khi dự World Cup.
Vì năm ngoái có giải FIFA Club World Cup 2025, nên đây là năm thứ 3 liên tiếp rất nhiều cầu thủ ở đẳng cấp cao không được nghỉ hè (EURO 2024, Club World Cup 2025, World Cup 2026). Có đến 74 cầu thủ tại Club World Cup 2025 tiếp tục xuất hiện tại World Cup này. Đã vậy, trong 2 mùa bóng vừa qua thì đấu trường Champions League lại được thay đổi, mỗi đội đá đến 8 trận vòng bảng và có thêm vòng play-off sau vòng đấu bảng.
Tất cả dẫn đến một điều: Chưa bao giờ số trận thi đấu trong vòng 1 năm trước World Cup (không phải tất cả, nhưng của nhiều trường hợp) lại cao như hiện nay. Thi đấu quá nhiều thì tất nhiên không đảm bảo thể lực tốt nhất. Vậy đâu là các đội có nguy cơ dễ xuống sức nhất tại World Cup 2026?
Tính từ ngày 15.6.2025 (ngày khai mạc giải Club World Cup năm ngoái) đến trước ngày 11.6.2026 (ngày khai mạc World Cup này), đội có số phút thi đấu tổng cộng của các tuyển thủ nhiều nhất là Pháp - ứng cử viên vô địch số 2 tại World Cup 2026. Cộng lại, các tuyển thủ Pháp đã thi đấu 98.895 phút, trong 1.341 trận đấu, trong khoảng thời gian vừa nêu. Trung vệ Pháp Maxence Lacroix (khoác áo CLB Crystal Palace) là cầu thủ thi đấu nhiều nhất, tính theo cả 2 số liệu: đá chính (58 trận) và thời gian thi đấu thực (5.009 phút).
Giới khoa học từng cảnh báo: 60 trận/năm (bất kể đá chính hay vào sân từ ghế dự bị) là ngưỡng chịu đựng tối đa của các cầu thủ chuyên nghiệp. Vậy mà chỉ riêng số lần đá chính của Lacroix đã là 58. May cho HLV Didier Deschamps: Lacroix không phải là trụ cột thuộc diện không thể thay thế trong đội tuyển Pháp của ông.
Michael Olise (Pháp, Bayern Munich) thi đấu đến 65 trận trong năm vừa qua - vượt xa "ngưỡng chịu đựng" trên lý thuyết. Chỉ có điều, anh đá chính ít hơn Lacroix. Olise vào sân từ ghế dự bị 12 lần, thi đấu tổng cộng 4.942 phút - chỉ sau Lacroix về số liệu này.
Các đội tuyển có nhiều cầu thủ tham dự cả Club World Cup 2025 lẫn World Cup 2026 là Đức (12 người), Pháp và Bồ Đào Nha (mỗi đội 11 người). Bồ Đào Nha xếp thứ hai sau Pháp về tổng số phút thi đấu của các tuyển thủ (96.405 phút). Anh xếp thứ hai sau Pháp về tổng số trận đấu của các tuyển thủ (1.304 trận). Đức đứng thứ 4 trong danh sách với các tuyển thủ thi đấu tổng cộng 1.254 trận và 92.642 phút.
Tóm lại: Pháp, Bồ Đào Nha, Anh, Đức là 4 đội đang đối diện nguy cơ dễ xuống sức nhất tại World Cup này. So với họ thì Brazil, Tây Ban Nha, Argentina có thời gian thi đấu của các tuyển thủ thấp hơn. Bỉ, Hà Lan, Ma Rốc còn ít hơn nữa.
Đấy là số liệu tổng cộng trong danh sách cầu thủ gồm 26 người. Như đã nêu, hậu vệ Lacroix dù có đối diện nguy cơ kiệt sức đi nữa, cũng không hề gì, bởi anh không phải là trụ cột ở đội tuyển Pháp. Lấy đội hình chính (dự kiến) mà tính thì Bồ Đào Nha mới là đội có các tuyển thủ phải thi đấu nhiều nhất trong năm qua, với phân nửa đội hình chính (5 cầu thủ) bước vào World Cup sau khi đã thi đấu trên 50 trận. Pháp, Anh, Hà Lan đứng sau Bồ Đào Nha trong thống kê này. Với Hà Lan, vấn đề lại nằm ở khía cạnh khác. Cầu thủ trong danh sách thi đấu không nhiều nhưng cầu thủ trong đội hình chính lại thi đấu rất nhiều.