Trận chung kết trên sân Wembley diễn ra quá nghẹt thở, kịch tính và cực kỳ chặt chẽ. Chelsea và Man City đã “bóp nghẹt” không gian chơi bóng của nhau khiến mọi mét cỏ trên sân trở thành sàn đấu của một cuộc chiến không khoan nhượng.
Ở trận đấu với Crystal Palace hồi giữa tuần, HLV Pep Guardiola đã cất Rayan Cherki trên ghế dự bị. Những tưởng Cherki sẽ được đá chính ngay từ đầu ở chung kết FA Cup thì HLV Guardiola gây bất ngờ khi để Omar Marmoush đá hộ công cho Erling Haaland.
Quyết định này có lẽ là nước đi có phần sai lầm của HLV Guardiola. Marmoush chơi mờ nhạt và không thể trở thành điểm kết nối giữa Haaland và các tiền vệ của Man City.
Haaland – người đang đi tìm bàn thắng đầu tiên tại các trận chung kết trong màu áo Man City – tiếp tục có trận đấu khó khăn.
Trong bối cảnh đó, những đường lên bóng chủ đạo của Man City đến từ biên trái, nơi họ có Jeremy Doku đang đạt phong độ cao. Nico O’Reilly cũng liên tục di chuyển vào vòng cấm tạo thành điểm trung chuyển bóng giữa Doku và Haaland.
Bên cánh đối diện, Antoine Semenyo cũng nhận khá nhiều bóng. Nhưng điểm chung là cả hai cánh của Man City đều không thể giúp đội nhà tạo ra khác biệt.
Nguyên nhân là do các cầu thủ Chelsea chơi phòng ngự khá tốt. Các hậu vệ biên và trung vệ của The Blues bịt kín hai cánh, không để các cầu thủ Man City thoải mái xuống biên. Thực tế, Doku, O’Reilly hay Semenyo thỉnh thoảng cũng có thể đưa bóng xuống đáy biên nhưng đều ở tình thế bất lợi.
Điều đó khiến họ không thể có những pha xử lý tốt nhất trong những tình huống quyết định. Phòng thủ là điểm sáng lớn nhất của Chelsea trong trận chung kết nhưng chỉ bấy nhiêu đó là không đủ giúp họ có kết quả tốt.
Chelsea không có nhiều cơ hội để chơi phản công dù đội hình Man City dâng khá cao. Các cầu thủ Man City pressing quá rát khiến Chelsea gần như bị bóp nghẹt. Chưa hết, Man City thu hồi bóng quá nhanh và dễ dàng bẻ gãy các đợt phản công của The Blues.
Sang hiệp 2, về mặt cảm giác, Chelsea chơi khởi sắc hơn khi họ bắt đầu triển khai bóng mượt mà. Nhưng thực tế mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát của Man City. The Blues không có cầu thủ nào đủ hay để chuyển đổi trạng thái từ phòng ngự sang phản công.
Bên trên, các cầu thủ tấn công của họ như Cole Palmer, Joao Pedro… đều không đủ tốc độ để chơi phản công. Thậm chí Joao Pedro còn có ngày thi đấu vất vả khi anh bị trung vệ Abdukodir Khusanov bắt chết.
Đầu hiệp 2, HLV Guardiola tung Cherki vào sân để thay cho Marmoush. Nhưng sự thay đổi người này không thực sự diễn ra như kỳ vọng. Cherki chơi dưới sức, thường xuyên làm lỡ nhịp và mất bóng.
Tuy nhiên khi Cherki chưa mang lại khác biệt thì Man City đã tìm được bàn thắng nhờ khoảnh khắc xuất thần của Semenyo. Phút 71, từ đường căng ngang của Haaland, Semenyo trong thế lỡ đà và bị cầu thủ Chelsea kèm sát đã tung cú giật gót thần sầu, đưa bóng về góc xa khung thành thủ môn Robert Sanchez, ghi bàn giúp Man City vượt lên.
Chỉ có pha bóng xuất thần này của Haaland và Semenyo mới thắng được hàng thủ chơi quá hay của Chelsea. Và đây cũng là tình huống quyết định trận chung kết tại Wembley.
Với chiến thắng ở chung kết FA Cup, Man City đã giành được cú đúp danh hiệu mùa này. Trước đó, họ đã vô địch League Cup. Mục tiêu cuối cùng của Man City là chức vô địch Giải ngoại hạng Anh, nơi họ đang kém Arsenal 2 điểm trong khi giải còn 2 vòng đấu nữa là khép lại.
Cú sảy chân trước Bournemouth và chiến thắng thuyết phục của Man City trước Chelsea khiến cuộc đua vô địch Ngoại hạng Anh bất ngờ nóng trở lại. Khoảng cách giữa Arsenal và Man City bị rút ngắn từ chín xuống còn sáu điểm, trong khi thầy trò Pep Guardiola vẫn còn một trận chưa đấu với Crystal Palace. Tuy nhiên, theo các dữ kiện và thống kê, đội bóng của Mikel Arteta vẫn nắm nhiều lợi thế để cán đích đầu tiên.
Trước hết, Man City cần thắng toàn bộ phần còn lại của mùa giải để có thể vượt qua Arsenal. Tuy nhiên, nhiệm vụ này không dễ xảy ra như nhiều nhận định. Trong hai mùa gần nhất, chuỗi thắng dài nhất của đội chủ sân Etihad chỉ dừng ở sáu trận, và phần lớn thời gian họ chỉ duy trì được mạch bốn trận thắng. So với hình ảnh "cỗ máy chiến thắng" gần như hoàn hảo cách đây hai mùa giải trở về trước, Man City hiện tại vẫn rất mạnh nhưng không còn ổn định tuyệt đối. Vì thế, nhận định họ thắng các trận còn lại mang tính cảm tính nhiều hơn thực tế.
Arsenal dĩ nhiên vẫn nắm quyền tự quyết. Trận đối đầu trực tiếp giữa hai đội trên sân Etihad ở vòng 33 có thể định đoạt cục diện. Nhưng khác với tâm lý e dè thường thấy trước đây, Arsenal bước vào cuộc đấu này với thành tích đối đầu tích cực. Họ bất bại trong năm lần gần nhất gặp Man City tại Ngoại hạng Anh, thắng hai và hòa ba. Đây là cải thiện đáng kể nếu so với chuỗi 12 thất bại liên tiếp trước đó.
Không chỉ riêng Man City, Arsenal dưới thời Arteta còn thể hiện bản lĩnh trong các trận cầu lớn. Trong khoảng ba mùa rưỡi gần nhất, nếu chỉ tính các cuộc đối đầu giữa nhóm "Big 6", Arsenal thua ít nhất và giành nhiều điểm nhất. Họ thường mất điểm trước các đối thủ bị đánh giá thấp hơn, thay vì gục ngã khi gặp những đội cạnh tranh trực tiếp. Điều này giúp người hâm mộ có cơ sở để tin rằng chuyến làm khách tại Etihad là cơ hội để "Pháo Thủ" duy trì, thậm chí nới rộng cách biệt.
Một yếu tố khác nghiêng về Arsenal là lịch đấu. Theo chỉ số sức mạnh của Opta, các đối thủ còn lại của Arsenal có mức độ khó trung bình thấp hơn so với Man City. Cụ thể, chỉ số trung bình của các đối thủ Arsenal là 90,4, trong khi con số này của Man City là 92,0. Xét toàn giải, Arsenal có lịch đấu dễ thứ tư trong giai đoạn còn lại. Nếu tránh được thất bại trước Man City, họ hoàn toàn có thể duy trì lợi thế đến cuối mùa, đặc biệt là ba trong năm trận cuối được chơi trên sân nhà.
Phong độ gần đây của Arsenal gây lo ngại, khi chỉ thắng một trong năm trận gần nhất và bị loại khỏi cả hai Cup quốc nội. Tuy nhiên, các chỉ số chuyên môn của Arsenal vẫn rất tích cực. Họ tiếp tục có hàng thủ tốt nhất giải. Từ đầu năm 2026, Arsenal là đội duy nhất tại Ngoại hạng Anh phải nhận trung bình dưới một bàn thua kỳ vọng mỗi trận (0,76 xG). Ngay cả trong giai đoạn sa sút, họ cũng hiếm khi để đối phương tạo ra nhiều cơ hội rõ rệt.
Trong tấn công, Arsenal vẫn tạo ra đủ cơ hội để thắng trong phần lớn trận đấu. Họ thắng cuộc chiến xG ở 11 trong 13 trận gần nhất tại giải. Trận thua Bournemouth là ví dụ điển hình. Dù chỉ tạo ra 0,19 xG từ bóng sống, tổng xG của Arsenal vẫn lên tới 2,32, phần lớn từ các tình huống cố định. Khả năng tận dụng bóng chết trở thành vũ khí quan trọng với thầy trò Arteta.
Điểm tựa khác cho niềm tin của Arsenal đến từ các mô hình dự đoán. Theo siêu máy tính của Opta, sau 10.000 lần mô phỏng, Arsenal vô địch trong 87% kịch bản. Con số này cao gần gấp bảy lần so với Man City. Các nhà cái cũng giữ Arsenal ở vị trí ứng viên số một. Những dự báo này dựa trên sức mạnh đội hình, phong độ, lịch đấu và xác suất kết quả.
Tất nhiên, những cảnh báo dành cho Arsenal là có thật. Thất bại trước Bournemouth và trận thua Man City ở chung kết Cup Liên đoàn cho thấy dấu hiệu tâm lý khi chịu áp lực. Tháng Tư cũng không phải giai đoạn Arteta thường đạt thành tích tốt. Nhưng khác với những mùa giải trước, Arsenal đang có nền tảng đủ vững để vượt qua biến động.
Cuộc đua vô địch vì thế vẫn mở. Man City đang có đà hưng phấn, và chỉ cần một cú sảy chân của đối thủ, họ có thể tận dụng ngay. Nhưng Arsenal chưa đánh mất lợi thế. Nếu nhìn vào dữ kiện thay vì cảm xúc, CLB thành London vẫn là ứng viên sáng giá nhất cho ngôi vương.
Phần còn lại của mùa giải sẽ kiểm chứng bản lĩnh của họ. Và nếu duy trì được sự chắc chắn nơi hàng thủ, cùng hiệu quả từ các tình huống cố định, Arsenal có đủ cơ sở để tin vào chức vô địch đầu tiên sau 22 năm.
Những tranh cãi quanh trận Argentina - Ai Cập ở vòng 16 đội World Cup 2026 vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt. Liên đoàn Bóng đá Ai Cập đã gửi đơn khiếu nại lên FIFA, trong khi HLV Hossam Hassan cho rằng đội bóng của ông phải chịu "sự bất công" từ các quyết định trọng tài.
Tâm điểm của tranh cãi là màn điều khiển trận đấu của trọng tài người Pháp Francois Letexier. Nhiều ý kiến cho rằng Ai Cập bị từ chối một bàn thắng gây tranh cãi, đồng thời không được hưởng lợi từ VAR trong tình huống dẫn tới bàn quyết định của Argentina.
Tuy nhiên, trước trận tứ kết giữa Pháp và Ma Rốc, HLV Didier Deschamps lại công khai đứng về phía vị trọng tài đồng hương. Khi được hỏi về việc FIFA chỉ định tổ trọng tài Argentina bắt trận đấu của mình, thuyền trưởng của "Les Bleus" bất ngờ nhắc tới Letexier: "Hy vọng trọng tài bắt trận của chúng tôi cũng làm tốt như ông Letexier". Phát biểu này được xem là lời đáp trả trực tiếp đối với làn sóng chỉ trích nhắm vào vị vua áo đen người Pháp trong những ngày qua.
Theo Guardian, HLV Deschamps cũng tỏ ra khó chịu với một số câu hỏi liên quan đến công tác trọng tài tại World Cup 2026. Nhà cầm quân 57 tuổi cho thấy ông không đồng tình với những nghi ngờ đang hướng về Letexier sau trận Argentina - Ai Cập.
Dù FIFA chưa đưa ra kết luận chính thức về những tình huống gây tranh cãi ở trận đấu này, việc HLV Deschamps công khai bảo vệ Letexier chắc chắn sẽ tạo thêm tranh luận, nhất là khi Ai Cập vẫn đang yêu cầu FIFA xem xét lại toàn bộ các quyết định quan trọng của tổ trọng tài.
Một trong những trận đấu tâm điểm của vòng knock-out World Cup billiards TP.HCM 2026 là màn so tài giữa Frederic Caudron và Cho Myung-woo, diễn ra tại nhà thi đấu Nguyễn Du vào chiều nay (23.5). Đúng với kỳ vọng của người hâm mộ, cả hai cơ thủ đã cống hiến cho khán giả một trận đấu tấn công đẹp mắt.
Caudron nhập cuộc bùng nổ với những sê-ri liên tục được tạo ra. Chỉ trong 5 lượt cơ đầu tiên, thiên tài người Bỉ đã ghi đến 25 điểm. Ở lượt cơ thứ 5, tay cơ sinh năm 1968 có sê-ri 9 để đưa trận đấu bước vào giờ nghỉ giải lao, dẫn trước 25-17.
Ở hiệp 2, Cho Myung-woo phản đòn bằng sê-ri 10, rút ngắn điểm số xuống còn 30-33. Trong giai đoạn nước rút của trận đấu, Caudron chứng minh ông mới là người bản lĩnh hơn. Với những đường cơ chính xác và khả năng ghi điểm đều đặn, tay cơ người Bỉ giành chiến thắng chung cuộc 50-45 sau 21 lượt cơ.
Caudron có chiến thắng đầy xứng đáng sau màn so tài nảy lửa với Cho Myung-woo, qua đó giành vé vào tứ kết.
Tại trận đấu còn lại của vòng 16, Chiêm Hồng Thái ngược dòng thắng Bao Phương Vinh với điểm số 50-47, sau 34 lượt cơ. Nguyễn Trần Thanh Tự thua 37-50 trước Kim Do-hyeon (Hàn Quốc). Trần Thanh Lực nhận thất bại 40-50 trước Dick Jaspers (Hà Lan).
Marco Zanetti (Ý) thắng Nikos Polychro (Hy Lạp) 50-35. Tasdemir Tayfun vượt qua Tolgahan Kiraz trong trận "derby" Thổ Nhĩ Kỳ với điểm số sít sao 50-49. Heo Jung-han (Hàn Quốc) đánh bại Berkey Karakurt (Thổ Nhĩ Kỳ) 50-42. Eddy Merckx (Bỉ) thắng Martin Horn (Đức) 50-43.
Tại tứ kết, đại diện duy nhất của Việt Nam Chiêm Hồng Thái chạm trán Dick Jaspers. Eddy Merckx gặp Kim Do-hyeon, Marco Zanetti chạm trán Tasdemir Tayfun, Frederic đụng độ Heo Jung-han.