Sáng 18.5, dù là thứ hai đầu tuần với lượng phương tiện tăng cao, giao thông trên đường Cộng Hòa (TP.HCM) vẫn duy trì trạng thái ổn định sau khi triển khai phương án đảo chiều làn xe theo giờ cao điểm.
Theo ghi nhận của PV Thanh Niên, từ khoảng 7 giờ, dòng xe từ khu vực đường C12 hướng về vòng xoay Lăng Cha Cả, sân bay Tân Sơn Nhất và trung tâm TP.HCM bắt đầu đông dần. Tuy nhiên, thay vì cảnh xe chen chúc, “đứng bánh” kéo dài như trước đây, các phương tiện vẫn di chuyển đều trên phần đường đảo chiều.
Một số thời điểm, lượng xe dồn đông tại nút giao Cộng Hòa – Út Tịch và khu vực đầu tuyến gần giao lộ Cộng Hòa – C12 khiến tốc độ lưu thông chậm lại. Với sự điều tiết, hướng dẫn của Đội CSGT Tân Sơn Nhất tại các điểm giao, các dòng xe vẫn giữ được nhịp di chuyển ổn định, không xảy ra cảnh xung đột giữa các hướng phương tiện như trước.
Từ trên cao có thể thấy phần đường đảo chiều tạo thành một “luồng xanh” kéo dài giữa trục Cộng Hòa. Để hạn chế tình trạng cắt ngang, lấn làn vốn là nguyên nhân khiến khu vực này thường xuyên ùn tắc vào giờ cao điểm, các barie di động được đặt tại đây để ưu tiên xe đi thẳng liên tục trên tuyến đường này.
Nhiều người dân thường xuyên đi qua tuyến đường này cho biết cảm nhận rõ sự thay đổi sau vài ngày vận hành chính thức phương án mới.
Anh Lộc Phát (ở quận Tân Phú cũ) cho biết trước đây từ nhà đến nơi làm đi qua đường Cộng Hòa vào giờ cao điểm buổi sáng, anh thường mất khoảng 30 – 45 phút vì xe đông từ thứ hai đến thứ sáu. Tuy nhiên, những ngày gần đây, thời gian di chuyển đã rút ngắn đáng kể.
“Hiện tại tôi đi khoảng 20 – 25 phút thôi. Xe vẫn đông nhưng thông thoáng hơn trước nhiều, ùn tắc có cải thiện rõ. Việc tổ chức lại giao thông như vậy là rất tốt”, anh Phát nói.
Theo anh Phát, thay đổi dễ nhận thấy nhất là dòng xe không còn chen kín từng mét đường như trước. Người đi làm cũng bớt áp lực hơn vào mỗi buổi sáng.
“Ngày xưa tôi phải dậy từ 5 – 6 giờ sáng để canh đường kẹt. Giờ có thể đi trễ hơn một chút mà vẫn kịp giờ làm. Đỡ tốn thời gian, đỡ mệt hơn rất nhiều”, anh chia sẻ.
Người đàn ông này cũng cho rằng mô hình tổ chức giao thông kiểu đảo chiều làn xe có thể nghiên cứu áp dụng ở thêm nhiều tuyến đường lớn khác của TP.HCM để giảm áp lực ùn tắc.
“Không chỉ đường Cộng Hòa, tôi nghĩ những tuyến đông xe như đường Phạm Văn Đồng hay các khu vực thường xuyên kẹt xe khác cũng có thể nghiên cứu áp dụng để cải thiện giao thông”, anh Phát nói thêm.
Cùng chung cảm nhận, anh Phạm Hoàng Long (ở phường Tân Bình) cho biết trước đây vào giờ cao điểm sáng, xe cộ thường kẹt cứng sát lề đường, nhiều người lo trễ giờ làm nên phải leo lên vỉa hè để chạy.
“Trước kia xe kẹt từ đây tới sát chân cầu luôn, ô tô đi sát lề, xe máy chen nhau rất ngột ngạt. Giờ thì đỡ hơn nhiều nhờ làn đảo chiều”, anh Long nói.
Theo anh Long, điều tích cực là dòng xe hiện nay thông thoáng hơn nên người dân không còn phải leo vỉa hè như trước. Không gian dành cho người đi bộ cũng được trả lại phần nào.
“Khi đường kẹt cứng, người ta sợ trễ giờ nên chạy cả lên lề, người đi bộ không còn chỗ đi. Giờ thì đỡ hơn nhiều rồi, cảm giác lưu thông thông thoáng hơn, không còn bí bách như trước”, anh chia sẻ.
Tuy nhiên, việc tạo luồng xanh cho xe cộ đi lại dễ dàng hơn cũng gây ra những bất tiện cho người đi bộ khi muốn qua đường
ẢNH: NHẬT THỊNH
Tuy nhiên, bên cạnh tín hiệu tích cực về giao thông, thực tế tại hiện trường vẫn còn một số bất tiện, đặc biệt với người đi bộ.
Do dòng xe di chuyển liên tục trên nhiều làn, không ít người đứng khá lâu bên đường nhưng vẫn ngần ngại sang đường. Một số người phải chờ nhiều phút mới tìm được khoảng trống giữa các dòng xe để băng qua.
Nhiều ý kiến cho rằng cùng với việc tổ chức lại làn xe để giảm ùn tắc, cơ quan chức năng cần nghiên cứu thêm giải pháp hỗ trợ người đi bộ như tăng thời gian đèn tín hiệu, bổ sung vạch qua đường hoặc bố trí lực lượng hỗ trợ tại các điểm đông người.
Sau nhiều năm là một trong những “điểm nóng” ùn tắc ở cửa ngõ sân bay Tân Sơn Nhất, những chuyển biến trên đường Cộng Hòa trong sáng đầu tuần được xem là tín hiệu tích cực. Hiện Sở Xây dựng cùng Phòng CSGT Công an TP.HCM vẫn đang tiếp tục theo dõi, điều chỉnh để phương án đảo chiều làn xe hiệu quả hơn.
Trước sân nhà, trong garage, trên bãi cỏ và cả lối đi bộ là đủ loại đồ đạc được bày ra ngay ngắn: từ sách vở, đồ chơi trẻ em, xe đạp, máy cắt cỏ cho đến những bộ sofa còn khá mới mẻ.
Xe cộ nối đuôi nhau ra vào con phố nhỏ, người lớn thong thả vừa xem đồ vừa tám với chủ sốp, trẻ con chạy quanh háo hức tìm kiếm những món đồ chơi yêu thích. Trên những tấm bìa carton đơn giản viết vội dòng chữ quen thuộc: "Garage Sale", "Moving Sale", "Everything $1", thậm chí còn có góc bán hàng chỉ ghi một chữ "FREE".
Những ngày đầu mới sang Mỹ, tôi nghĩ rằng garage sale đơn thuần chỉ là bán đồ cũ. Nhưng càng sống lâu ở đây, tôi càng nhận ra đằng sau những món đồ giá vài chục cent ấy là cả một nét văn hóa cộng đồng rất đặc trưng của người Mỹ.
Họ phân biệt khá rõ giữa các khái niệm: garage sale, yard sale, moving sale hay estate sale. "Garage sale" là hình thức phổ biến nhất khi chủ nhà mang những món đồ không còn sử dụng trong nhà hoặc garage ra bán. "Yard sale" tương tự nhưng thường được bày trên bãi cỏ hoặc sân trước. "Moving sale" lại xuất hiện khi gia đình chuẩn bị chuyển nhà và muốn bán bớt đồ đạc thay vì mang theo. "Multi-family sale" là nhiều gia đình góp đồ bán chung tại một địa điểm còn "Estate sale" thường là những đợt thanh lý gần như toàn bộ tài sản của một gia đình khi chuyển đến viện dưỡng lão hoặc sau khi chủ nhà qua đời.
Mỗi hình thức đều phản ánh một giai đoạn trong cuộc sống của người Mỹ nhưng tựu trung lại đều có chung một triết lý: món đồ không còn cần thiết với mình vẫn có thể hữu ích đối với người khác.
Nơi tôi sống có một nhóm Facebook riêng dành cho cư dân trong cùng khu vực chung sự quản lý của HOA (Homeowners Association: Ban quản lý khu dân cư). Muốn tham gia, thành viên phải xác nhận địa chỉ cư trú cụ thể và thường cần có ít nhất 2 người trong khu vực giới thiệu.
Vào một số thời điểm trong năm, đặc biệt là trước mùa lễ cuối năm hoặc sau mùa đông, nhiều gia đình trong xóm sẽ hẹn nhau tổ chức garage sale đồng loạt. Chỉ trong 2 ngày cuối tuần, cả khu phố biến thành một khu chợ ngoài trời khổng lồ. Theo nhiều người dân địa phương, đây là thời điểm thích hợp để dọn dẹp nhà cửa chuẩn bị không gian cho mùa lễ hội sắp tới hoặc sau những ngày mùa đông lạnh giá, xử lý những món đồ không còn sử dụng giúp cho nhà đỡ chật chội hay bụi bặm, ẩm mốc.
Chính tại một buổi garage sale như thế, tôi đã có một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất kể từ khi đặt chân đến Mỹ. Khi gia đình vừa chuyển đến Texas, căn nhà mới gần như trống trơn. Chúng tôi cần mọi thứ, từ bàn ghế, giá sách cho đến các vật dụng nhỏ trong bếp. Tình cờ, tôi tìm thấy một gia đình chuẩn bị chuyển sang bang khác và đang thanh lý toàn bộ đồ đạc. Điều khiến tôi ngạc nhiên là rất nhiều món chỉ có giá một vài đô la. Một chiếc ghế giá 5 đô, một chiếc đèn ngủ giá 1 đô, thậm chí những món đồ gia dụng còn rất tốt cũng chỉ từ 25 cent (1/4 đô la).
Khi tôi thắc mắc vì sao lại bán rẻ như vậy, chủ nhà cười và bảo rằng họ chỉ muốn có người mang dọn đồ đi giúp. Nếu gọi các tổ chức từ thiện đến nhận, họ vẫn phải mất công phân loại, bưng bê và sắp xếp lịch hẹn. Bán với giá tượng trưng đôi khi còn đơn giản hơn. Và quan trọng là người mua không có cảm giác ngại ngần như đi xin, cứ mua nhiều thì trả nhiều tiền hay nếu treo bảng FREE thì sẽ có cảnh nhiều "đầu nậu" mang xe đến tranh nhau hốt đi sạch mà không dành cơ hội cho người khác.
Nhưng điều khiến tôi nhớ mãi không phải là những món đồ mua được mà là sự tử tế của những người hàng xóm. Khi biết tôi là người Việt Nam mới chuyển đến, nhiều người gần như giảm giá tượng trưng hoặc cho luôn. Có lần tôi tìm được một bộ ghế rất đẹp nhưng chưa có xe tải để vận chuyển. Tôi ngập ngừng hỏi liệu họ có thể giữ giúp vài ngày được không. Người chủ nhà không ngần ngại đưa số điện thoại cá nhân cùng địa chỉ đầy đủ rồi bảo khi nào có xe đến thì cứ gọi. Với người Mỹ, việc chia sẻ thông tin cá nhân với người lạ không phải lúc nào cũng thoải mái vậy mà trong lúc ấy họ lại vô cùng cởi mở khiến tôi yên tâm hơn khi chuyển đến nơi xứ lạ.
Thậm chí có gia đình còn hỏi địa chỉ nhà mới của tôi để giúp chở đồ cũ đến tận nơi. Hay có gia đình khác vừa bán vừa tặng luôn chiếc giường ngủ còn khá mới. Không chỉ vậy, họ còn lái xe tải giúp vận chuyển và bưng chiếc giường vào tận phòng ngủ của tôi. Những hành động nhỏ ấy khiến người mới chân ướt chân ráo như tôi cảm nhận được sự ấm áp của cộng đồng theo cách rất tự nhiên.
Sau nhiều năm sống ở Mỹ, tôi nhận ra garage sale phản ánh khá rõ lối sống của người dân nơi đây. Mỹ là một quốc gia có tỷ lệ di chuyển dân cư rất cao. Người ta chuyển trường, chuyển việc, chuyển thành phố, thậm chí chuyển bang nhiều lần trong đời. Mỗi lần chuyển đi là một lần đồ đạc được sàng lọc và garage sale trở thành một phần của vòng tuần hoàn đó.
Ông Wayne, người hàng xóm lớn tuổi của tôi, là một "chuyên gia săn garage sale" chính hiệu. Ông kể rằng suốt hàng chục năm qua, rất nhiều món đồ trong gia đình ông được mua từ các buổi garage sale cuối tuần. Từ dụng cụ làm vườn, đồ gia dụng cho đến những món đồ sưu tầm hiếm gặp, tất cả đều có thể xuất hiện ở đây với giá chỉ bằng một phần nhỏ giá mới. Theo ông Wayne, bí quyết là đi sớm, mang theo tiền lẻ nhất tiền xu và đừng ngại trò chuyện, trả giá với chủ nhà. "Đôi khi câu chuyện phía sau món đồ còn thú vị hơn chính giá trị của món đồ đó", ông cười.
Thực tế, garage sale không chỉ là hoạt động mua bán. Nó còn là cơ hội để những người hàng xóm gặp gỡ, làm quen và trò chuyện. Nhiều người lớn tuổi xem việc đi garage sale cuối tuần như một thú vui. Họ vừa dạo phố, vừa săn tìm những món đồ yêu thích và cũng là dịp giao lưu với cộng đồng. Với người mới chuyển đến như tôi, garage sale còn là cách nhanh nhất để hiểu thêm về cuộc sống địa phương và nhờ họ tư vấn kỹ hơn về mọi thứ khi chuyển đến đây sinh sống.
Ngày nay, khi câu chuyện về rác thải và môi trường ngày càng được quan tâm, garage sale còn mang ý nghĩa lớn hơn. Một chiếc ghế không còn cần thiết với gia đình này có thể trở thành vật dụng hữu dụng cho gia đình khác. Món đồ chơi, bộ áo quần mà đứa trẻ đã lớn không còn dùng nữa có thể tiếp tục mang lại niềm vui cho đứa trẻ khác. Thay vì bị đưa ra bãi rác, hàng triệu món đồ được kéo dài vòng đời sử dụng thông qua các buổi garage sale diễn ra mỗi cuối tuần trên khắp nước Mỹ. Đó cũng chính là một phần của "kinh tế tuần hoàn" kiểu hộ gia đình mà nhiều quốc gia, trong đó có Việt Nam, đang hướng tới.
Nhìn từ góc độ du lịch, garage sale cũng là một trải nghiệm khá thú vị. Không phải ngẫu nhiên mà công ty lữ hành quốc tế chuyên đưa khách Việt sang Mỹ như du lịch Hoàn Mỹ có lên bài viết riêng giới thiệu chi tiết cho du khách của mình về hoạt động kết hợp với thăm thân đáng thử này. Bởi ở đó, du khách không chỉ mua được những món đồ giá rẻ mà còn có cơ hội quan sát một lát cắt rất đời thường của xã hội Mỹ, điều khó tìm thấy trong các trung tâm thương mại hiện đại hay những điểm du lịch nổi tiếng.
Có lẽ vì vậy mà sau nhiều năm sống ở Mỹ, mỗi lần nhìn thấy tấm bảng "Garage sale" cắm bên đường, tôi vẫn có thói quen ghé lại vài phút. Đôi khi tôi mua được một món đồ hữu ích. Đôi khi chẳng mua gì cả. Nhưng gần như lần nào tôi cũng mang về một câu chuyện thú vị nào đó.
Và chính ở những nơi tưởng chừng chỉ dành cho đồ cũ ấy, tôi nhận ra rằng đồng xu 25 cent vẫn còn nguyên giá trị. Không chỉ vì nó có thể đổi lấy một món đồ nhỏ mà bởi đôi khi nó còn đổi được cả một cuộc trò chuyện, một sự giúp đỡ chân thành hay tình hàng xóm đáng quý nơi xứ người.
Dương lịch hôm nay là thứ tư, ngày cuối cùng của tiết Lập hạ, đánh dấu năm 2026 trải qua ngày thứ 139. Theo lịch âm hôm nay 20.5 là ngày 4 tháng 4, theo cách gọi can chi là ngày Giáp Ngọ, tháng Quý Tỵ, năm Bính Ngọ.
Theo lịch vạn niên, hôm nay là ngày Thuần Dương. Dân gian quan niệm đây là ngày đẹp, thích hợp để xuất hành, khởi sự việc lớn khi cho rằng ngày này "xuất hành tốt, lúc về cũng tốt, nhiều thuận lợi, được người tốt giúp đỡ, cầu tài được như ý muốn, tranh luận thường thắng lợi".
Dưới góc độ tiết khí, người Việt trải qua ngày thứ 16, cũng là ngày cuối cùng đón tiết Lập hạ. Đây là tiết khí thứ 7 trong 24 tiết khí của năm. Tiết khí này bắt đầu vào ngày 5.5, đánh dấu thời tiết trở nên nóng bức, khó chịu hơn khi vào hè. Ngày mai 21.5, người Việt sẽ đón tiết khí mới tiếp nối, tiết Tiểu mãn.
Lập hạ có ý nghĩa là "đầu hè". Theo cách tính hiện đại, với điểm Xuân phân là gốc có kinh độ mặt trời bằng 0°, thì điểm diễn ra hay bắt đầu tiết Lập hạ ứng với kinh độ mặt trời bằng 45°.
Ở Việt Nam, ngày 20.5 không phải là ngày lễ lớn. Tuy nhiên trên thế giới, hôm nay được nhiều người quan tâm khi là ngày Quốc tế loài ong (World Bee Day), theo Timeanddate.com.
Ngày Quốc tế loài ong được tổ chức vào ngày 20.5 hằng năm nhằm ghi nhận vai trò của ong và các loài thụ phấn khác đối với hệ sinh thái. Hằng năm vào ngày này, nhiều quốc gia trên thế giới sẽ tập trung vào tầm quan trọng của việc bảo tồn ong mật và tất cả các loài thụ phấn khác.
Vào ngày này năm 1734 là ngày sinh của ông Anton Janša, người Slovenia, người tiên phong trong ngành nuôi ong. Nghề nuôi ong được ở Slovenia được coi trọng đến mức khẩu hiệu không chính thức của quốc gia này là "vùng đất của những người nuôi ong giỏi".
Trong khi đó ở Trung Quốc, ngày 20.5 hằng năm cũng được coi là một ngày lễ tình nhân ý nghĩa tương tự ngày Valentine. Mỗi khi đến dịp này, mạng xã hội Trung Quốc sẽ tràn ngập câu tỏ tình ngọt ngào, lãng mạn.
Người Trung Quốc có thói quen đọc lịch theo thứ tự năm - tháng - ngày, nên tháng 5 ngày 20 được viết thành "520". Số 520 có cách phát âm nghe khá giống câu nói "anh yêu em" bằng tiếng Trung và được xem là một mật mã tình yêu.
Trong tiếng Trung, mỗi con số đều mang một ý nghĩa khác nhau và được gọi chung là mật mã yêu thương hay mật mã tình yêu. Việc dùng các chữ số ghép lại để tạo thành dãy số đặc biệt là một trong những sự sáng tạo đặc biệt của người Trung Quốc.
Clip sinh nhật được anh Trần Tuấn Khải (27 tuổi, TP.Hà Nội), con trai ông Khanh, quay từ ngày 12.5.2025 nhân dịp cha tròn 65 tuổi. Vì muốn lưu giữ lại những khoảnh khắc đẹp với đấng sinh thành, gần đây anh quyết định đăng lên mạng xã hội. Chỉ sau vài ngày, clip nhận về hơn 3 triệu lượt xem cùng hàng ngàn lời chúc mừng sinh nhật của những người lạ.
Khi biết có nhiều người gửi lời chúc đến mình, ông Trần Tuấn Khanh chậm rãi đọc từng dòng bình luận và không kìm được xúc động, nước mắt lăn dài...
Chia sẻ với PV Thanh Niên, anh Khải cho biết anh mất mẹ khi mới 10 tuổi. Từ đó, ông Khanh một mình vừa làm cha, vừa làm mẹ, lặng lẽ chăm sóc con trai trưởng thành.
Nhìn cha mỗi ngày chịu gánh nặng tuổi tác lại ít bạn bè, ít niềm vui riêng, anh Khải quyết định rủ nhóm bạn thân của mình đến để cùng đón sinh nhật tuổi 65 bên người cha đã dành cả cuộc đời chăm lo cho anh.
"Hôm đó, mình nhắn tin trước cho nhà hàng, nhờ họ bố trí cho mình một phòng lớn. Nhưng khi bố tới thì mình nói là nhà hàng đông khách quá, chỉ còn mỗi phòng này đang trống thôi để bố không nghi ngờ", anh Khải cười kể lại.
Sau đó, nhóm bạn của anh Khải bất ngờ bước vào, mang theo bánh kem và những món quà khiến ông Khanh xúc động, rơm rớm nước mắt. "Mọi năm, ngày sinh nhật chỉ có hai bố con thôi. Đó là lần đầu tiên có nhiều bạn của Khải đến cùng chung vui nên tôi rất xúc động", ông Khanh bồi hồi nhớ lại.
Anh Vũ Minh Châu (27 tuổi, bạn thân của anh Khải 10 năm qua) cho biết anh đã đồng ý ngay khi bạn mình mở lời. "Khi Khải nhắn rủ tham gia tổ chức sinh nhật bất ngờ cho bố, mình rất hào hứng. Ai cũng muốn góp mặt để cùng Khải tạo nên một kỷ niệm thật đặc biệt cho bác", anh Châu chia sẻ.
Nhưng với anh Khải, một bữa tiệc bất ngờ dường như vẫn chưa đủ. Trong ký ức tuổi thơ, anh luôn nhớ hình ảnh cha mình lặng lẽ đứng từ xa, dõi theo con trai trong những cuộc vui. Ông Khanh dành cho con tất cả trải nghiệm, còn bản thân mình lại đứng ngoài, chưa một lần thực sự bước vào.
"Bình thường bố hay đưa mình đi chơi rồi đứng nhìn từ xa. Bố chưa bao giờ trải nghiệm ở những nơi đó cả. Nên hôm sinh nhật, mình muốn dẫn bố đi", anh Khải nói. Đó là lần đầu tiên trong đời ông Khanh được cùng con trai trải nghiệm công viên nước, trượt băng, xem xiếc…
Trong quá trình nói chuyện, chúng tôi bất ngờ khi biết rằng anh Trần Tuấn Khải là con nuôi của ông Khanh và bà Luyện Trần Phương.
Bà Phương mắc bệnh tim bẩm sinh, sức khỏe yếu nên không thể mang thai. Nhiều năm chạy chữa cho vợ, ông Khanh không bao giờ quên ký ức những ngày tháng vật vờ ở Bệnh viện Bạch Mai (TP.Hà Nội). Cả ông và vợ đều khao khát được ẵm bồng một đứa trẻ, cho đến khi cả hai đã bước qua tuổi tứ tuần, sau 10 năm mỏi mòn chờ đợi, họ quyết định nhận con nuôi. Khi ấy, Khải chỉ mới 2 ngày tuổi.
Ông Khanh kể: "Ngày đó tôi thấy mình thật may mắn. Con trai đến với vợ chồng tôi vào đúng ngày sinh nhật của vợ. Tôi thường nói Khải là món quà sinh nhật lớn nhất tôi tặng vợ", ông Khanh nhớ lại.
Năm tháng trôi qua, vợ chồng ông Khanh yêu thương Khải hết mực. Mỗi lần con lớn thêm một chút, biết cười, biết chạy lon ton, ông Khanh lại cẩn thận chụp ảnh làm thành cuốn album.
Chính ông Khanh là người nói toàn bộ sự thật cho anh Khải biết. Chuyện bắt đầu từ một ngày anh Khải đi học về, mang theo nỗi buồn mà chẳng nói thành lời. "Bạn bè trêu chọc nó là con nuôi", ông Khanh kể. Năm đó, Khải 15 tuổi. Nghe những câu hỏi của con, ông Khanh biết mình không thể giấu sự thật này mãi được nữa. "Lúc đó nếu tôi không nói, tôi nghĩ con sẽ buồn hơn", ông Khanh chia sẻ.
Khi biết toàn bộ sự thật, anh Khải không hề cảm thấy hụt hẫng hay tủi thân. "Mình biết ơn khi được bố mẹ nhận nuôi và cho mình một gia đình trọn vẹn", anh Khải nói.
Sau khi nói rõ toàn bộ sự thật, ông Khanh chủ động đưa con trở lại nơi ông và vợ từng đón đứa trẻ về làm con từ nhiều năm trước. Ông kiên trì dò hỏi, tìm lại người từng trao con cho mình ngày ấy. Thế nhưng, mọi dấu vết dần phai nhạt, ký ức của người năm xưa cũng không còn nguyên vẹn, khiến việc tìm lại cội nguồn của anh Khải vẫn chưa đi đến điểm kết thúc.
Ông Khanh bộc bạch: "Giờ tuổi tôi đã lớn, tôi chỉ mong nếu sau này có chuyện gì xảy ra, con vẫn có gia đình ruột thịt để nương tựa, thay vì phải một mình". Còn với anh Khải, dẫu hành trình tìm lại cội nguồn còn dang dở, nhưng điều quý giá nhất vẫn luôn hiện hữu: một gia đình đã chọn anh bằng tất cả yêu thương.