Ngày 7/4, Hậu, 40 tuổi, bị Công an tỉnh An Giang bắt tạm giam về tội Hiếp dâm người dưới 16 tuổi.
Theo điều tra, sáng 22/3, Hậu đến nhà bạn tại xã Long Điền nhậu cùng hai người khác. Đến trưa, trong khi hai người bạn ra về, Hậu nghỉ lại.
Lát sau, chủ nhà có việc đi khỏi, để bé gái (gọi chủ nhà là cậu) ở nhà cùng với Hậu. Gã đã xâm hại cháu bé. Người nhà nạn nhân phát hiện sự việc, trình báo công an.
Tại cơ quan điều tra, Hậu khai nhận hành vi. Người nhà bé gái cho biết, do Hậu thường ghé chơi, khá thân thiết, nên họ không đề phòng.
Ngọc Tài – Dương Đông
Nguồn: https://vnexpress.net/ham-hai-chau-gai-cua-ban-sau-cuoc-nhau-5059655.html
Pháp Luật
Nhiều người bị cáo buộc giúp bà Hứa Thị Phấn chiếm đoạt tiền ngân hàng

Ngày 1/4, TAND TP HCM mở phiên tòa xét xử vụ lừa đảo chiếm đoạt tài sản và vi phạm quy định về cho vay xảy ra tại Công ty cổ phần đầu tư Phú Mỹ (Công ty Phú Mỹ) và Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Việt Nam (Agribank) chi nhánh Mạc Thị Bưởi (nay là chi nhánh Trung tâm Sài Gòn).
Bà Hứa Thị Phấn (Chủ tịch HĐQT Công ty Phú Mỹ) bị cáo buộc chỉ đạo các bị cáo lập hồ sơ vay vốn của ngân hàng, hưởng lợi toàn bộ số tiền, phải chịu trách nhiệm với vai trò chính. Tuy nhiên, bà chết năm 2023 nên không bị xem xét xử lý.
Ở vai trò đồng phạm, bị cáo Hứa Xường (em trai bà Hứa Thị Phấn, cựu thành viên HĐQT Công ty Phú Mỹ) hiện bị truy nã nên tòa xét xử vắng mặt. Các bị cáo Trần Hoàng Trinh (cựu Giám đốc) và 4 cựu thành viên HĐQT Công ty Phú Mỹ gồm: Hứa Thị Bích Hạnh, Ngô Nguyễn Đoan Trang, Lâm Kim Dũng cùng bị truy tố về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Liên quan vụ án, bà Phạm Thị Mai Toan (cựu Giám đốc Agribank chi nhánh Mạc Thị Bưởi) cùng 3 cấp dưới bị truy tố về tội Vi phạm quy định về hoạt động ngân hàng, hoạt động khác liên quan đến ngân hàng.
Cáo trạng xác định, năm 2003, Công ty Cổ phần Phú Mỹ, được giao khu đất rộng gần 280.000 m2 tại khu 13D, xã Phong Phú, huyện Bình Chánh cũ để đầu tư phát triển dự án khu dân cư Garden City. Trong đó, công ty dùng 240.000 m2 để góp vốn cùng với hai công ty nước ngoài lập liên doanh thực hiện dự án; phần còn lại gần 40.000 m2 chưa hoàn tất nghĩa vụ tài chính, chưa được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất.
Cơ quan chức năng xác định, Công ty Phú Mỹ chưa có quyền sở hữu, sử dụng đối với toàn bộ khu đất và tài sản liên quan. Doanh nghiệp cũng không đủ năng lực tài chính, song bà Phấn vẫn chỉ đạo người thân, quen biết và nhân viên đứng tên lãnh đạo công ty ký biên bản họp, lập hồ sơ khống vay vốn ngân hàng.
Tổng cộng sau nhiều lần giải ngân, bà Phấn nhận gần 250 tỷ đồng, trả hơn 170 tỷ, còn dư nợ hơn 89 tỷ. Công ty sau đó bổ sung một số tài sản bảo đảm khoảng hơn 16 tỷ đồng, còn lại bị xác định chiếm đoạt hơn 73 tỷ đồng.
Một số lãnh đạo, cán bộ Agribank chi nhánh Mạc Thị Bưởi bị xác định đã duyệt hồ sơ cho vay khi không đủ điều kiện, dẫn tới việc nhóm bà Phấn chiếm đoạt tiền.
Tại phiên tòa hôm nay, trong phần thủ tục, đại diện ngân hàng đề nghị HĐXX cho thêm thời gian để định giá lại các tài sản Công ty Phú Mỹ bổ sung nhằm xác định lại thiệt hại - việc này được cho là có liên quan xác định trách nhiệm của các bị cáo. Một số luật sư cũng đề nghị tòa triệu tập thêm một số người.
Sau khi hội ý, HĐXX quyết định hoãn phiên tòa, sẽ mở lại vào ngày 28/4.
Hải Duyên

Ngày 22/4, TAND tỉnh Tây Ninh mở phiên xét xử sơ thẩm vụ án giết người đối với các bị cáo trong vụ cúng bái, "trừ tà" gây chấn động dư luận xảy ra hồi năm 2023.
Các bị cáo gồm: Mai Văn Hậu (40 tuổi), Mai Thị Lành (48 tuổi, cùng ngụ xã Truông Mít), Nguyễn Minh Trí (23 tuổi, ngụ phường Gia Lộc), Mai Trọng Hiếu (34 tuổi) và Mai Văn Thảo (26 tuổi, cùng ngụ xã Hưng Thuận).
Theo cáo trạng, ngày 23/10/2023, Mai Thị Nhớ đến nhà mẹ ruột tại ấp Thuận Lợi (xã Hưng Thuận) nói cha ruột đã chết “nhập hồn” vào mình, kêu gọi người thân tụ tập để làm lễ xá tội.
Tối cùng ngày, 22 người trong gia đình có mặt, trong đó Hậu, Lành, Hiếu là em ruột của Nhớ; Thảo là cháu ruột; Trí là con ruột của Nhớ.
Khi mọi người tập trung đông đủ, gia đình phân công người đốt nhang, gõ chuông, gõ mõ và quỳ lạy. Nhớ cho rằng có “quỷ nhập”, yêu cầu tất cả trùm chăn kín để Nhớ cùng em ruột là Mai Thị Tuyền thực hiện nghi thức cúng.
Sau đó, Nhớ nói “quỷ nhập” vào anh T. (em ruột của Nhớ) và cháu Q. (con anh T.), yêu cầu Tuyền cùng 5 bị cáo giữ tay chân 2 nạn nhân để “chữa trị”.
Từ tối 23/10 đến sáng 24/10, Nhớ, Tuyền cùng các bị cáo liên tục thực hiện các hành vi được cho là “giải bùa” đối với cha con anh T..
Nhóm người này dùng muỗng cạy miệng đổ trà, rượu; dùng nhang đang cháy dụi vào người; trùm khăn kín đầu; đánh vào đầu, ngực, mặt; thậm chí cắn vào miệng các nạn nhân. Bị hành hạ trong thời gian dài, cha con anh T. ngất lịm và tử vong.
Phát hiện sự việc, những người trong gia đình hoảng loạn, hô hoán xung quanh. Một số người cũng kiệt sức sau thời gian dài tham gia cúng bái và phải nhập viện điều trị.
Theo cáo trạng, Nhớ và Tuyền trực tiếp thực hiện hành vi dẫn đến cái chết của 2 nạn nhân. Tuy nhiên, kết luận giám định pháp y tâm thần cho thấy Nhớ mất khả năng nhận thức và điều khiển hành vi; Tuyền bị hạn chế khả năng nhận thức tại thời điểm gây án. Do đó, cơ quan điều tra đình chỉ vụ án đối với 2 người này và áp dụng biện pháp bắt buộc chữa bệnh.
Đối với những người khác có mặt tại hiện trường, nhưng không tham gia, do bị yêu cầu trùm chăn hoặc quay mặt vào bàn thờ, không chứng kiến hành vi, cơ quan chức năng không xem xét xử lý.
Sau khi nghị án, HĐXX tuyên phạt bị cáo Hậu và Lành cùng mức án 7 năm tù; các bị cáo Hiếu, Trí, Thảo cùng mức án 10 năm tù về tội Giết người.
Riêng bị cáo Thảo còn phải chấp hành 9 năm tù về các tội Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy và Tàng trữ trái phép chất ma túy. Tổng hợp hình phạt, bị cáo này phải chấp hành là 19 năm tù.
Tin Gốc: Dân Trí

Vụ việc xảy ra ở Trường THCS Tam Giang Tây, tỉnh Cà Mau. Theo quyết định đình chỉ điều tra của Công an tỉnh Cà Mau, thầy Trần Văn Tâm khi mua sắm thiết bị cho nhà trường đã dùng hóa đơn ghi giá cao hơn thực tế.
Số tiền bị xác định chiếm đoạt là 6.140.000 đồng, phần chi sai nguyên tắc tài chính là 6.900.000 đồng.
Ngay từ tháng 7-2024, bị can đã tự nguyện nộp 23.000.000 đồng, nhiều hơn cả phần phải khắc phục. Quan trọng hơn, chính kết luận điều tra thừa nhận tài sản làm ra có lợi cho nhà trường, giá trị thực còn cao hơn số tiền bỏ ra.
Điều đáng quý ở đây là cơ quan tố tụng đã chọn cách dừng lại. Khoản 2 điều 8 Bộ luật Hình sự năm 2015 từ lâu đặt ra một nguyên tắc nền tảng, rằng những hành vi tuy có dấu hiệu của tội phạm nhưng tính chất nguy hiểm cho xã hội không đáng kể thì không phải là tội phạm và được xử lý bằng các biện pháp khác.
Một khoản chênh lệch hơn 6 triệu đồng, đã khắc phục từ sớm, trong một việc mà nhà trường rốt cuộc được lợi, khó có thể coi là mối nguy cho xã hội.
Việc miễn trách nhiệm hình sự theo điểm a khoản 2 điều 29, trên cơ sở điểm a khoản 1 điều 230 Bộ luật Tố tụng hình sự vì thế là một lối ra hợp lý mà luật đã trao sẵn.
Trước đó cấp phúc thẩm đã hủy bản án sơ thẩm và trả hồ sơ để điều tra lại, rồi cơ quan điều tra cho bị can được bảo lĩnh. Đó là một chuỗi tự điều chỉnh của hệ thống và điểm dừng hôm nay là phần kết tử tế của chuỗi ấy.
Quyết định này còn có ý nghĩa vượt ra ngoài một con người. Cả nước đang nói nhiều về việc phân định rạch ròi trách nhiệm hình sự với hành chính và dân sự.
Nghị quyết 68 của Bộ Chính trị về phát triển kinh tế tư nhân yêu cầu ưu tiên áp dụng biện pháp dân sự, kinh tế, hành chính trước khi nghĩ đến hình sự.
Tinh thần ấy nêu cho khu vực tư nhân nhưng nguyên lý đằng sau không của riêng ai. Một cái sai về nguyên tắc tài chính nếu hậu quả không đáng kể và đã được khắc phục thì nên được xử lý bằng kỷ luật và thu hồi, chứ không nhất thiết bằng còng số 8.
Hóa đơn sai là chuyện nhỏ có thể cho qua. Nó vẫn phải bị xử lý bằng chế tài hành chính tương xứng và người làm sai vẫn phải chịu trách nhiệm về mặt quản lý. Hoan nghênh quyết định đình chỉ không phải là cổ vũ cho sự dễ dãi mà là cổ vũ cho sự đúng mực. Dùng đúng công cụ cho đúng loại vi phạm mới là một nền tư pháp biết tiết chế.
Cái được lớn nhất không nằm ở một bản án không tuyên. Nó nằm ở tín hiệu gửi tới những người đứng đầu các đơn vị sự nghiệp ở cơ sở rằng nếu họ xoay xở vì việc chung một cách ngay thẳng, pháp luật sẽ không vội biến họ thành bị can. Đó là thứ giữ cho người ta còn dám làm.
Ngôi trường ở Tam Giang Tây ngày mai vẫn cần có người lo cho nó từng cái bàn, từng thiết bị. Một quyết định biết dừng lại đúng lúc xét cho cùng cũng đang lo cho những ngôi trường như thế.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

