Báo Khaosod ngày 16-7 đưa tin hai tình nguyện viên ở Thái Lan đã hô hấp nhân tạo cứu sống một chú mèo bị ngưng thở do bị xe tải tông. Hành động này đã nhận được cơn mưa lời khen trên mạng xã hội.
Sự việc xảy ra trên đường Bang Nom Kho Sai Nai thuộc huyện Sena, tỉnh Ayutthaya. Anh Kantharak Raitook (37 tuổi) và đồng nghiệp Watcharapol Suporn (33 tuổi) – đều là tình nguyện viên của Quỹ Ruamkatanyu – đã chứng kiến một chiếc xe tải tông chú mèo màu nâu.
Tưởng chú mèo đã chết, họ định mang xác vào lề đường để tránh bị các xe khác tiếp tục cán qua. Tuy nhiên khi chạm vào, họ nhận thấy cơ thể con vật vẫn còn ấm dù đang bị chảy máu ở miệng và mũi. Cả hai đã quyết định dùng các kỹ năng cứu hộ khẩn cấp để sơ cứu cho con vật.
Đoạn video lan truyền trên mạng xã hội cho thấy một tình nguyện viên giữ đầu và mở đường thở cho chú mèo, trong khi người còn lại liên tục thực hiện các động tác ép tim ngoài lồng ngực. Hai người thay phiên suốt khoảng 30 phút cho đến khi chú mèo bắt đầu thở lại trong sự kinh ngạc của những người chứng kiến.
Sau khi tỉnh, chú mèo đã được đưa đến bệnh viện thú y để điều trị khẩn cấp.
Ông Pornkamol Phianphong (47 tuổi), người nhận nuôi chú mèo, cho biết khi con vật được đưa về nhà ông, nó vẫn chưa thể đi lại và tiếp tục chảy máu ở miệng, mũi. Bác sĩ thú y điều trị nhận định chú mèo sẽ có cơ hội sống sót cao nếu vượt qua được đêm đầu tiên.
Nhờ được chăm sóc tích cực, con vật đã tỉnh táo hoàn toàn vào sáng hôm sau. Dù ban đầu gặp khó khăn khi đi lại, thể trạng của chú mèo dần cải thiện và đã có thể sinh hoạt bình thường.
Ông Pornkamol đã đặt tên cho chú mèo đực khoảng 2 tuổi này là Boon Rod – mang ý nghĩa “sống sót nhờ phúc đức” – để ghi nhớ “cơ hội thứ hai” chú có được sau cơn hiểm nghèo.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Gia Đình
Tiếng hét của bé trai ở Tuyên Quang cứu em gái thoát chết dưới bể nước

Sự nhanh trí của bé trai
Mới đây, đoạn video ghi lại khoảnh khắc bé trai hoảng hốt, cầu cứu người lớn khi em gái bị rơi xuống bể cá thu hút nhiều lượt tương tác. Dưới đoạn video, nhiều ý kiến dành lời khen cho phản ứng nhanh nhạy của cậu bé, giúp em gái không bị đuối nước.
Trao đổi với phóng viên Dân trí, chị Nguyễn Thị Đình (trú tại xã Quản Bạ, tỉnh Tuyên Quang) xác nhận, hai đứa trẻ xuất hiện trong đoạn video là con của vợ chồng chị. Sự việc xảy ra hôm 11/7.
Theo chị Đình, thời điểm đó, hai con theo bố sang nhà họ hàng để lấy một số đồ đạc.
Trong lúc người lớn mải làm việc, bé Hoàng Anh (4 tuổi) và em gái là Minh Thư (2 tuổi) chơi gần bể cá có độ sâu khoảng 2,6m ở góc sân. Không may, Minh Thư trượt chân, rơi xuống bể.
Toàn bộ diễn biến sự việc diễn ra trong khoảng 10 giây. Bị rơi xuống bể chứa đầy nước, bé gái hoảng loạn, liên tục vùng vẫy, cố ngoi lên thở.
"Phát hiện em gái gặp nguy hiểm, Hoàng Anh lập tức hét lớn, chạy nhanh vào nhà gọi bố: "Cứu, cứu". Nghe tiếng con trai, chồng tôi vội lao ra, kịp thời kéo bé Minh Thư lên khỏi bể. Đó thực sự là tình huống khiến cả gia đình thót tim. Mỗi lần nhắc lại, tôi rất sợ", chị nói.
Theo chị Đình, Hoàng Anh ngoan ngoãn, biết nghe lời bố mẹ. Bé sớm bộc lộ tố chất thông minh, thích đặt câu hỏi về thế giới xung quanh.
Hàng ngày, khi theo dõi các video dạy kỹ năng sống, chị Đình đều cho hai con xem cùng, giúp các bé biết cách xử trí khi gặp nguy hiểm.
"Tôi luôn dặn dò con, lúc gặp tình huống nguy hiểm phải báo ngay cho bố mẹ hoặc người lớn. Trong sự việc vừa qua, nếu không có Hoàng Anh, có lẽ Minh Thư sẽ bị đuối nước", chị Đình bày tỏ.
Sau sự việc, người phụ nữ dự định cho Hoàng Anh, Minh Thư học bơi, trang bị kỹ năng xử trí khi bị rơi xuống nước. Vợ chồng sẽ chú ý giám sát các con trong mùa hè kỹ lưỡng hơn.
Cần dạy trẻ kỹ năng nhận biết sự cố
Anh Phạm Quốc Việt, Đội trưởng Đội Hỗ trợ sơ cứu FAS Angel, cho rằng một trong những kỹ năng quan trọng cần đào tạo cho trẻ là kỹ năng nhận biết sự cố. Đây là bước đầu tiên và cốt lõi để xử lý bất kỳ tình huống nguy hiểm nào, từ đuối nước, tai nạn giao thông đến hỏa hoạn.
Theo anh Việt, trẻ cần được dạy nhận diện được tình huống nguy hiểm để không rơi vào các tình huống đó và biết cách kêu cứu khi gặp sự cố.
Ví dụ, khi thấy bạn bè chới với, vùng vẫy dưới nước, trẻ cần hiểu rằng đó không phải là đang bơi mà là dấu hiệu của đuối nước. Việc nhận biết này giúp trẻ phản ứng kịp thời, chẳng hạn như kêu gọi sự trợ giúp của người khác bằng cách hét lớn nhiều lần.
"Ngay cả người lớn đôi khi cũng không nhận ra sự cố. Nếu không nhận biết được sự cố, chúng ta không thể xử lý đúng cách", anh Việt nhấn mạnh.
Theo Đội trưởng Đội Hỗ trợ sơ cứu FAS Angel, bước tiếp theo là xử lý sự cố một cách an toàn và hiệu quả.
Anh Việt chia sẻ 3 khía cạnh quan trọng trong trường hợp sơ cứu người đuối nước:
Đầu tiên là sử dụng công cụ phù hợp: Khi gặp tình huống đuối nước, việc sử dụng công cụ như dây thừng hay cây sào là cách tiếp cận phổ biến, hiệu quả. Người cứu hộ cần biết cách chọn và sử dụng các công cụ này để hỗ trợ nạn nhân mà không gây nguy hiểm cho bản thân.
Hai là tiếp cận nạn nhân an toàn: Nếu không có công cụ hỗ trợ và buộc phải xuống nước, người cứu hộ cần biết bơi và học cách tiếp cận an toàn để tránh trở thành nạn nhân thứ hai.
Ba là áp dụng kỹ thuật sơ cấp cứu: Sau khi đưa nạn nhân lên bờ, việc thực hiện sơ cấp cứu (như hồi sức tim phổi) là rất quan trọng. Nhiều người chỉ biết một phần kỹ thuật, biết ép tim nhưng không biết thổi ngạt, hoặc ép tim không đúng vị trí. Do đó, mỗi cá nhân cần trang bị cho mình những kiến thức sơ cứu cơ bản này.
Năm nguyên tắc vàng sơ cứu đuối nước
Bác sĩ Bệnh viện Nhi Trung ương gợi ý:
Bước 1: Gọi trợ giúp, cần nhanh chóng tìm sự trợ giúp của những người xung quanh khi thấy trẻ bị đuối nước bằng cách gọi to, gọi cấp cứu 115.
Bước 2: Nhanh chóng đưa trẻ ra khỏi nước bằng mọi cách. Có hai phương pháp là cứu đuối gián tiếp và cứu đuối trực tiếp.
- Cứu đuối gián tiếp: Sử dụng các dụng cụ sẵn có (phao, dây, gậy, quần áo, các vật có thể nổi trên nước…) để cứu người đuối nước khi còn đang tỉnh. Tùy theo tình hình mà chọn phương án phù hợp, an toàn và hiệu quả.
- Cứu đuối trực tiếp: Phương pháp này dành cho đối tượng cứu hộ chuyên nghiệp, được đào tạo có đủ sức khỏe và năng lực ở thời điểm thực hiện hoặc đối tượng không chuyên có kỹ năng bơi và cứu đuối. Người cứu xuống nước, bơi đến đưa nạn nhân lên bờ.
Bước 3: Kiểm tra xem trẻ có thở và tỉnh không
Khi trẻ được đưa lên bờ, ngay lập tức xem trẻ có thở không bằng cách nhìn xem lồng ngực của trẻ có di động không.
Đặt tai của mình lên gần miệng và mũi trẻ xem có cảm thấy không khí thở ra không (thở ngáp được xem là không thở). Trong khi kiểm tra hơi thở, người cứu cũng có thể lay gọi để xem đứa trẻ có phản ứng không.
Bước 4: Nếu trẻ không thở, hãy bắt đầu hồi sức tim, phổi (CPR) ngay:
- Đặt trẻ nằm ngửa trên nền cứng.
- Nếu nghi ngờ chấn thương cổ, hãy di chuyển trẻ trẻ bằng cách di chuyển toàn bộ cơ thể (đầu, cổ, cột sống và hông) với nhau, giữ cho tất cả chúng thẳng hàng; không ngửa đầu nâng cằm, chỉ cần ấn góc hàm.
- Nếu không nghi ngờ chấn thương cổ, giữ đầu trẻ ngửa ra sau và nâng cằm để thông đường thở (kỹ thuật ngửa đầu - nâng cằm).
- Tiến hành hồi sức tim, phổi (CPR) cho trẻ bằng cách:
Thổi ngạt: Với trẻ nhỏ, đặt miệng của bạn trên cả mũi và miệng của trẻ để thổi ngạt được kín. Với trẻ lớn hơn, một tay ép cánh mũi và đưa miệng của bạn thổi vào miệng của trẻ. Thổi chậm, đều trong 1- 2 giây và ngực sẽ phồng lên, thổi ngạt 5 nhịp thở đầu tiên.
Ép tim ngoài lồng ngực: Ngay sau thổi ngạt 5 nhịp đầu tiên, tiến hành ép tim ngoài lồng ngực. Sử dụng một tay đặt vuông góc với lồng ngực, (trẻ lớn/người lớn có thể dùng hai tay).
Vị trí ép tim: 1/2 dưới xương ức, ấn xuống ngực sâu khoảng 1/3 -1/2 lồng ngực theo đường kính trước sau. Tốc độ ép tim 100-120 lần/phút. Những lần tiếp theo tiếp tục thực hiện theo chu kỳ 30 lần ép tim/2 lần thổi ngạt.
Tiếp tục ép tim và thổi ngạt liên tục (cả trong quá trình vận chuyển cấp cứu) cho tới khi trẻ tự thở lại được, hồng hào trở lại.
Bước 5: Sau khi nạn nhân tỉnh cần đặt nạn nhân ở tư thế an toàn: Nằm nghiêng, kê cao gối hai bên vai, nới rộng quần áo để phòng tránh trẻ bị ngạt thở trở lại. Lau khô người, thay quần áo và ủ ấm bé sau đó nhanh chóng đưa trẻ đến cơ sở y tế gần nhất.
Tin Gốc: Dân Trí

Trao đổi với Tuổi Trẻ, PGS.TS Võ Văn Minh - Hiệu trưởng Trường ĐH Sư phạm (ĐH Đà Nẵng) - cho rằng nếu nhìn nhận theo hướng "cấm" hoặc "không cấm" thì dễ rơi vào cách tiếp cận cực đoan bởi đây là câu chuyện liên quan đến giáo dục trong bối cảnh mới.
* Nhiều quốc gia gần đây đã ban hành luật cấm người dưới 16 tuổi dùng mạng xã hội. Quan điểm của ông về vấn đề này ra sao?
- Mạng xã hội hiện nay không còn là một công cụ bên ngoài mà đã trở thành một phần trong môi trường sống của học sinh. Các em học qua video ngắn, trao đổi với bạn bè qua nền tảng số, tiếp cận thông tin từ nhiều nguồn khác nhau.
Dù nhà trường có cấm thì học sinh vẫn có thể sử dụng bên ngoài. Do đó vấn đề đặt ra lúc này không phải là "có cho dùng hay không" mà là "làm thế nào để các em sử dụng một cách đúng đắn và có trách nhiệm".
* Không chỉ ảnh hưởng tới thời gian, mức độ tập trung học hành, việc học sinh dùng mạng xã hội tạo ra rất nhiều nguy cơ khi nhận thức và kỹ năng ứng xử trên môi trường mạng chưa đầy đủ. Những lo ngại này có đúng không?
- Tôi cho rằng những lo ngại này là hoàn toàn có cơ sở. Mạng xã hội có thể khiến học sinh lệ thuộc, giảm khả năng tập trung và tư duy độc lập.
Thông tin sai lệch, nội dung độc hại lan truyền nhanh cũng là vấn đề đáng lo. Ngoài ra, việc kiểm soát và đảm bảo công bằng trong học tập cũng trở nên khó khăn hơn khi mạng xã hội quá phổ biến.
Tuy nhiên ở chiều ngược lại, mạng xã hội cũng mở ra cơ hội học tập, giúp học sinh tiếp cận tri thức nhanh hơn, mở rộng giao tiếp và phát triển kỹ năng tự học. Cả hai cách nhìn này đều đúng nhưng sẽ thiếu nếu chỉ nhìn một phía.
* Nhưng nếu không cấm mạng xã hội thì sẽ rất khó để quản lý học sinh?
- Với trẻ nhỏ chúng ta cần ưu tiên bảo vệ và hạn chế tiếp xúc, với lứa tuổi trung gian cần hướng dẫn và kiểm soát, còn với học sinh lớn thì nên trao quyền đi kèm trách nhiệm. Cách tiếp cận phân tầng sẽ hợp lý hơn so với một quy định đồng loạt.
Giáo viên không chỉ truyền đạt kiến thức mà cần định hướng, giúp học sinh phân biệt đúng - sai, biết chọn lọc thông tin và giữ được bản lĩnh trước môi trường số. Quan trọng hơn là truyền cảm hứng để học sinh học một cách chủ động.
* Theo ông, ai sẽ "dẫn dắt" học sinh làm chủ mình khi dùng mạng xã hội để không xảy ra những hệ lụy xấu?
- Đây là trách nhiệm chung. Nhà trường cần có quy định phù hợp và đổi mới phương pháp dạy học. Giáo viên đóng vai trò hướng dẫn và đồng hành. Gia đình cần quan tâm, giám sát và định hướng.
Xã hội cũng cần truyền thông có trách nhiệm, tránh những quan điểm cực đoan. Điều quan trọng là không nên để những lo ngại nhất thời dẫn đến các quyết định thiếu cân nhắc dài hạn.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Chương trình diễn ra tại Trung tâm Cung ứng dịch vụ công xã Long Hải, TP.HCM, do Bệnh viện Mắt Á Châu phối hợp với địa phương tổ chức, nhằm hỗ trợ người dân kiểm tra sức khỏe mắt ngay tại địa bàn, phát hiện sớm các dấu hiệu bất thường về thị lực và một số bệnh lý nhãn khoa thường gặp.
Người dân được kiểm tra sức khỏe mắt
Tại chương trình, người dân được đội ngũ y, bác sĩ đo thị lực, đo khúc xạ, khám lâm sàng mắt, soi đáy mắt trực tiếp, tư vấn sức khỏe mắt và phát thuốc miễn phí. Những trường hợp có dấu hiệu bất thường được hướng dẫn tiếp tục thăm khám chuyên sâu tại các cơ sở y tế phù hợp.
Theo các bác sĩ, người cao tuổi là nhóm có nguy cơ cao mắc nhiều bệnh lý mắt như đục thủy tinh thể, glaucoma (cườm nước), thoái hóa hoàng điểm tuổi già, bệnh võng mạc do đái tháo đường hoặc tăng huyết áp. Các bệnh lý này có thể diễn tiến âm thầm, giai đoạn đầu ít biểu hiện rõ ràng nên người bệnh dễ chủ quan.
ThS.BS Nguyễn Trần Quốc Hoàng, Sáng lập kiêm Giám đốc Bệnh viện Mắt Á Châu, cho biết chăm sóc mắt cho người cao tuổi không chỉ là xử lý một bệnh lý cụ thể, mà còn giúp duy trì khả năng sinh hoạt độc lập và kết nối với gia đình, cộng đồng.
"Có những bệnh lý mắt nếu được phát hiện sớm sẽ thuận lợi hơn rất nhiều trong theo dõi và điều trị. Các chương trình khám, tư vấn tại cộng đồng giúp người dân, đặc biệt là người cao tuổi, có cơ hội tiếp cận sớm hơn với chăm sóc nhãn khoa. Công nghệ và chuyên môn chỉ thật sự có ý nghĩa khi phục vụ đúng nhu cầu của người bệnh, giúp họ hiểu tình trạng mắt của mình và biết khi nào cần thăm khám chuyên sâu", bác sĩ Quốc Hoàng chia sẻ.
Không xem giảm thị lực là chuyện bình thường
Bên cạnh hoạt động khám và tư vấn, các bác sĩ khuyến cáo người dân không nên xem tình trạng giảm thị lực là biểu hiện bình thường của tuổi già. Khi có các dấu hiệu như nhìn mờ tăng dần, đau nhức mắt, chói sáng, nhìn thấy quầng sáng, ruồi bay, méo hình hoặc giảm thị lực đột ngột, người dân cần đi khám chuyên khoa mắt để được kiểm tra kịp thời.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

