Như mọi người đã biết trận PSG thắng Bayern Munich 5-4 giữa tuần qua là lần đầu tiên một trận bán kết Champions League có đến 9 bàn thắng. Quá hấp dẫn, nhưng tỷ số ấy lại nói lên hàng loạt vấn đề. Vì sao người ta ghi đến 5 bàn trong một trận đấu đỉnh cao, mà vẫn không thể chiếm được ưu thế áp đảo? Vì sao PSG từng dẫn đến 3 bàn cách biệt ngay trên sân nhà (5-2 vào giữa hiệp 2), nhưng vẫn không chuyển sang lối chơi an toàn để bảo vệ ưu thế quá quan trọng ấy, lại để đội khách gỡ thành 5-4?
Trước tiên, hãy nói về một khái niệm rất quan trọng trong suốt lịch sử bóng đá, đó là ưu thế sân nhà. Cái lợi lớn nhất của đội chủ nhà thật ra không phải là sự cổ vũ của khán giả, cũng không phải là sự quen thuộc sân bãi (bây giờ thì mọi sân bóng ở Champions League đã được tiêu chuẩn hóa đến mức gần như hoàn toàn giống nhau rồi). Giới chuyên môn nghiên cứu và đúc kết: sân nhà thường là nơi đội chủ nhà có khả năng cao nhất trong việc chủ động áp đặt lối chơi của mình.
Một nghiên cứu khác là ưu thế sân nhà trong những năm gần đây có vẻ đã giảm hẳn tác dụng. Liên đoàn Bóng đá châu Âu (UEFA) bỏ luôn quy định “bàn thắng trên sân đối phương” một phần cũng vì điều này. Câu hỏi vừa nêu: Vì sao PSG không thể chủ động quay sang lối chơi an toàn để bảo vệ ưu thế 3 bàn cách biệt (gần như đồng nghĩa với việc sẽ đi tiếp vào chung kết), cũng là một ví dụ nói lên tình trạng ưu thế sân nhà bây giờ đã giảm tác dụng.
Lối chơi của PSG rất hay. Nhưng cũng vì vậy, PSG không dễ linh động chuyển sang lối chơi khác, mục tiêu khác; nghĩa là tính chủ động trong việc áp đặt lối chơi của họ không cao.
Về mặt chiến thuật, PSG luôn để cặp trung vệ giữ vững vị trí, phòng khi đối phương phản đòn. Đấy là cặp “mỏ neo” phòng ngự. Ngoài ra, luôn có 3 “mỏ neo” khác ở mặt trận tấn công: cặp tiền vệ cánh đứng thật sát biên để mở rộng tối đa đội hình tấn công và vị trí trung phong đứng cao nhất có thể. Nhìn vào đội hình PSG, luôn có người trấn giữ 5 vị trí vừa nêu. Sự khác biệt ở chỗ: cặp trung vệ là nhân sự cố định, còn 3 vị trí phía trên luôn có người, dù không nhất thiết là ai.
Mùa trước, PSG vô địch và lập kỷ lục về tỷ số đậm nhất trong trận chung kết Cúp C1/Champions League (5-0 trước Inter Milan, một đội nổi tiếng về phòng thủ). Tỷ số kỷ lục ấy được mở ra thế nào? Thật kinh ngạc khi hậu vệ phải Achraf Hakimi đứng ở vị trí… trung phong, đệm bóng vào lưới từ cự ly 7 m, khi bóng mới lăn 12 phút.
Nếu là một đội yếu hoặc đội thất bại, người ta sẽ chỉ vào Hakimi trong pha bóng ấy để kết luận về một lối chơi hỗn loạn, cầu thủ đứng sai vị trí… Kỳ thực, khi PSG tấn công thì trung phong đứng ở giữa sân, hậu vệ biên lọt vào vị trí trung phong hoặc tiền vệ cánh xuất hiện ở khu trung lộ là điều bình thường. Kỷ luật chiến thuật của HLV Luis Enrique chỉ tuyệt đối yêu cầu: có người ở 5 vị trí “thả neo”, trong đó 2 “mỏ neo” phòng thủ phải là trung vệ.
Lối chơi của PSG thành công chủ yếu nhờ họ quá nhuần nhuyễn. Các cầu thủ di chuyển như cỗ máy tự động để thế chỗ cho nhau. Đấy là cách đá bằng khoảng trống và sự di chuyển, hơn là đá bằng cầu thủ cụ thể. Chỉ sau khi các siêu sao Neymar, Lionel Messi, Kylian Mbappe đều đã ra đi, lối chơi của PSG mới bắt đầu hay. Và bây giờ họ xuất sắc với những cái tên chỉ như Kvaratskhelia hoặc Doue. Ông Enrique từng nói: “Trong đội của tôi không có mẫu cầu thủ di chuyển theo ý riêng của mình”. PSG tập cách đá ấy đến mức nhuần nhuyễn, nên khi muốn lui về cố thủ thì… cũng chẳng được. Thế là mưa bàn thắng xuất hiện ở cả hai đầu sân, khi họ gặp đối thủ mạnh.
HLV Rosenior được bổ nhiệm vào đầu tháng 1, thay thế người tiền nhiệm HLV Enzo Maresca và nhanh chóng tạo ra làn gió mới. Khởi đầu của nhà cầm quân 41 tuổi thậm chí rất ấn tượng khi Chelsea thắng 6 trong 7 trận đầu tiên, bao gồm cả những chiến thắng đáng chú ý tại Champions League. Khi đó, nhiều người tin rằng Chelsea cuối cùng đã tìm được một hướng đi rõ ràng sau chuỗi ngày bất ổn.
Tuy nhiên, mọi thứ nhanh chóng đảo chiều. Thất bại 0-3 trước Brighton & Hove Albion (rạng sáng 22.4) trở thành dấu chấm hết cho triều đại ngắn ngủi của HLV Rosenior. Đây đã là trận thua thứ 5 liên tiếp của Chelsea tại Ngoại hạng Anh 2025 - 2026 mà không ghi nổi bàn thắng nào – một thống kê thất vọng chưa từng xảy ra kể từ năm 1912. Chuỗi phong độ đáng báo động này khiến đội bóng rơi khỏi cuộc đua tốp 5, gần như dập tắt hy vọng giành vé dự Champions League mùa tới.
The Guardian nhấn mạnh: “Trước đó, Chelsea còn trải qua thất bại nặng nề 2-8 trước PSG tại vòng 16 đội Champions League. Những kết quả liên tiếp gây thất vọng khiến bầu không khí tại Stamford Bridge trở nên căng thẳng. Người hâm mộ quay lưng, thậm chí hô vang yêu cầu HLV trưởng ra đi ngay trên khán đài”.
Theo truyền thông Anh, áp lực dành cho HLV Rosenior không chỉ đến từ bên ngoài. Theo nhiều nguồn tin, phòng thay đồ Chelsea đã xuất hiện những rạn nứt khi một số cầu thủ không còn tin tưởng vào các quyết định chiến thuật của HLV Rosenior. Sau trận thua Brighton, chính nhà cầm quân người Anh cũng không giữ được bình tĩnh khi công khai chỉ trích các học trò, gọi màn trình diễn là “không thể chấp nhận” và yêu cầu toàn đội phải thay đổi ngay lập tức.
Kênh Sky Sports bình luận: "Nhưng sự thay đổi đến nhanh hơn ông nghĩ – và lại nhắm thẳng vào vị trí của chính mình. Chỉ sau 107 ngày tại vị và 23 trận dẫn dắt, HLV Rosenior buộc phải rời ghế nóng".
Theo The Sun, Chelsea sẽ phải trả tới 24 triệu bảng Anh (hơn 853 tỉ đồng) khi sa thải HLV Rosenior, do chiến lược gia 41 tuổi vẫn còn 6 năm hợp đồng với mức lương khoảng 4 triệu bảng/năm.
Ngay sau khi sa thải HLV Rosenior, Chelsea bổ nhiệm Calum McFarlane làm HLV tạm quyền đến hết mùa. Nhiệm vụ trước mắt của ông là chuẩn bị cho trận bán kết FA Cup với Leeds United, trong khi ban lãnh đạo gấp rút tìm kiếm một phương án dài hạn. Tiêu chí được đặt ra là ứng viên phải có kinh nghiệm đỉnh cao – điều mà HLV Rosenior rõ ràng còn thiếu.
Đáng chú ý, kể từ khi HLV Antonio Conte rời đi năm 2018, Chelsea chưa có HLV nào trụ lại quá 2 năm. Trường hợp của HLV Rosenior thậm chí còn chóng vánh hơn khi mọi thứ kết thúc chỉ sau hơn 3 tháng.
Tây Ban Nha là đội bóng thích kiểm soát. Đoàn quân của HLV Luis de la Fuente thường xuyên cầm bóng trên 60%, chủ động áp đặt nhịp độ và kéo đối thủ vào thế phải đuổi theo trái bóng. Với Pedri, Rodri, Dani Olmo hay Lamine Yamal, "La Roja" sở hữu hệ thống chuyền bóng và luân chuyển vị trí thuộc hàng tốt nhất giải đấu.
Tại World Cup 2026, Tây Ban Nha vẫn chưa thủng lưới bàn nào. Nhưng điều đáng chú ý hơn là họ hiếm khi cho đối thủ cơ hội tổ chức tấn công. Trước Bồ Đào Nha ở vòng 16 đội, Tây Ban Nha kiểm soát hoàn toàn khu trung tuyến, khiến Cristiano Ronaldo và các đồng đội chỉ có thể chờ đợi những tình huống chuyển trạng thái hiếm hoi.
Ngược lại, Bỉ không cố gắng giành quyền kiểm soát bóng bằng mọi giá. Đội bóng của HLV Rudi Garcia sẵn sàng nhường thế trận trong nhiều thời điểm để tập trung vào thứ vũ khí nguy hiểm nhất của mình: pressing cường độ cao và chuyển đổi trạng thái với tốc độ cực nhanh.
Điều đó được thể hiện rất rõ ở hai trận knock-out vừa qua. Bỉ ghi tới 7 bàn thắng trước Senegal và Mỹ, trung bình 3,5 bàn/trận. Mỗi khi đoạt lại bóng, Kevin De Bruyne, Charles De Ketelaere hay Jeremy Doku đều lập tức đưa bóng hướng về phía khung thành đối phương chỉ sau vài nhịp chạm.Trận thắng Mỹ 4-1 là ví dụ điển hình. Bỉ chỉ cầm bóng ngang ngửa đối thủ nhưng tạo ra hàng loạt cơ hội từ các pha chuyển trạng thái tốc độ cao.
Vì vậy, cuộc đối đầu tại Los Angeles hứa hẹn sẽ là màn đấu trí thú vị giữa 2 triết lý. Tây Ban Nha sẽ cố gắng kéo trận đấu vào thế kiểm soát quen thuộc, nơi Pedri và các đồng đội có thể điều tiết nhịp độ. Trong khi đó, Bỉ sẽ chờ những khoảnh khắc để đoạt bóng, tăng tốc và khai thác khoảng trống phía sau hàng tiền vệ dâng cao của đối thủ.
Điều khiến trận đấu càng đáng chờ đợi là chất lượng ngôi sao ở cả hai bên. Tây Ban Nha có Yamal, Oyarzabal, Pedri. Bỉ có De Bruyne, Lukaku, De Ketelaere. Tổng cộng hai đội đã ghi 18 bàn từ đầu giải, nhiều hơn bất kỳ cặp đấu tứ kết nào khác.
Bởi vậy, đây có thể không phải trận đấu của sự thận trọng. Khi một đội muốn kiểm soát bóng và đội còn lại sở hữu khả năng chuyển trạng thái thuộc hàng xuất sắc nhất World Cup 2026, người hâm mộ hoàn toàn có quyền chờ đợi một "bữa tiệc bóng đá tấn công" đúng nghĩa.
"Chúc mừng Malaysia giành vị trí á quân. Nhưng không biết khi nào chúng ta mới thắng được bóng đá Việt Nam, cả đội tuyển quốc gia lẫn đội tuyển trẻ. Chắc có lẽ phải 100 năm nữa", tài khoản Meldi Romel bình luận trên trang Football Association Malaysia sau khi chứng kiến đội U17 nước nhà để thua cách biệt 0-3 trước U17 Việt Nam ở trận chung kết diễn ra trên sân Gelora Delta Sidoarjo (Indonesia) tối 24/4.
Trước đó, truyền thông và người hâm mộ bóng đá Malaysia đặt kỳ vọng đội tuyển U17 nước này sẽ có màn "phục hận" với U17 Việt Nam khi từng để thua "Rồng vàng" với tỷ số 0-4 ở vòng bảng.
Dù vậy một lần nữa đoàn quân của HLV Cristiano Roland cho thấy sự vượt trội về đẳng cấp khi chơi áp đảo hoàn toàn "Bầy hổ Malaya" trong suốt trận đấu. U17 Việt Nam mở tỷ số từ phút 11 nhờ công Đào Quý Vương sau pha bóng lộn xộn trong vòng cấm.
Sau đó, Nguyễn Văn Dương nhân đôi cách biệt với cú sút quyết đoán trong vòng cấm ở phút 45+4. Đến phút 54, trận đấu an bài khi Văn Dương hoàn tất cú đúp.
Đáng chú ý, đây là lần thứ 3 liên tiếp U17 Việt Nam đánh bại U17 Malaysia chỉ trong vòng 5 tháng. Trước đó, ở vòng loại giải U17 châu Á 2026 diễn ra vào tháng 11 năm ngoái, U17 Việt Nam từng giành chiến thắng với tỷ số 4-0 trước U17 Malaysia. Tại giải U17 Đông Nam Á 2026, U17 Việt Nam giành liên tiếp 2 trận thắng, ghi tổng 7 bàn mà không để thủng lưới bàn nào.
Nhiều CĐV Malaysia lấy làm thất vọng khi chứng kiến đội tuyển quốc gia cũng như đội tuyển trẻ đều phải nhận thất bại khi đụng độ đội tuyển Việt Nam.
"Thật ra vào được chung kết là may mắn rồi. Làm sao chúng ta có thể thắng được U17 Việt Nam cơ chứ", tài khoản Munirul Ikhwan của Malaysia thất vọng bày tỏ.
"Cần phải đá như thế nào với Việt Nam đây. Họ kiểm soát tất cả mọi thứ, các cầu thủ của chúng ta không cầm nổi bóng. Một trận chung kết nhàm chán thực sự", tài khoản Mally Vin Percy bình luận.
"Có gì mà phải thất vọng khi đối thủ của chúng ta quá xuất sắc. Giành được ngôi á quân là thành công lớn với các cầu thủ trẻ rồi. Dù sao cũng cần phải phấn đấu nhiều hơn trong tương lai", tài khoản Rayyan Shah tuyên bố.
"Chúc mừng Malaysia về nhì, nhưng phải thừa nhận cách chơi của Malaysia có khoảng cách rất xa với Việt Nam đối với bóng đá hiện đại, nơi Malaysia phải cố gắng mạnh mẽ hơn nữa để cạnh tranh trong bảng xếp hạng quốc tế", tài khoản Syed Azhar nhận xét.
"Về mặt tinh thần thì chiến thắng là đáng khen ngợi, thất bại thì cảm thấy buồn. Những năm gần đây tôi không muốn xem các trận đấu của tuyển Malaysia trên trường quốc tế, vì tôi không muốn mình cảm thấy đau lòng", tài khoản Semutar Hitam chua chát bày tỏ.
"Người thua hôm nay là các cầu thủ, người tổn thương là các cổ động viên của nước nhà. Tôi chỉ tự hỏi không hiểu sao hôm nay người hâm mộ Malaysia lại đưa ra nhiều biểu tượng mặt cười như vậy khi chứng kiến đội bóng để thua Việt Nam ở trận chung kết?", tài khoản Syed Mohathir Syed Adam đặt câu hỏi.
"Cầu thủ Việt Nam luôn mạnh mẽ và nhanh nhẹn như Thái Lan, trong khi các cầu thủ kỳ cựu của chúng ta chưa chắc đã giỏi bằng họ. Thể lực của chúng ta cũng không tốt bằng họ. Chúng ta cần phải rèn luyện sức mạnh và sức bền mới mong có thể giành chiến thắng trước họ", tài khoản Azraim Azraim chốt lại.
Xem trọn vẹn U17 Đông Nam Á (từ 11/4 đến 24/4) trên TV360 tại https://tv360.vn . Trải nghiệm mượt mà trên đa nền tảng, tua lại – xem lại, miễn phí data 4G/5G Viettel.