Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) ngày 24/6 cho biết họ đã dồn hàng chục thành viên Hezbollah vào hệ thống hầm ngầm ở khu vực làng Kfar Tebnit, sau đó phong tỏa các lối vào.
Hai quan chức Lebanon cấp cao nói rằng Hezbollah đã xây dựng các cơ sở ngầm lớn nhất trong dãy núi Ali al-Taher, gần làng Kfar Tebnit, cách biên giới Israel khoảng 15 km. Dãy núi Ali al-Taher án ngữ khu vực đông nam Lebanon, trong đó có thành phố Nabatieh.
Theo giới chức Israel, Hezbollah nhiều lần sử dụng pháo đài ngầm này để lên kế hoạch và mở các cuộc tập kích qua biên giới. Họ tin rằng những tay súng Hezbollah mắc kẹt trong pháo đài ngầm đang dần cạn kiệt lương thực và nước uống.
Theo một nguồn tin an ninh, IDF đã chuyển thông điệp qua các bên trung gian tới những người bên trong, yêu cầu họ “đầu hàng hoặc bị hạ bên trong hệ thống hầm ngầm”. Các nguồn tin khác cho biết theo khuôn khổ lệnh ngừng bắn hiện tại, thành viên Hezbollah có thể đầu hàng IDF, song họ chọn cách cố thủ trong pháo đài ngầm này.
“Mọi thứ có thể thay đổi nhanh chóng. Cho tới lúc đó, mọi người phải hiểu Israel coi trọng mô hình phi quân sự hóa hiệu quả nhằm đẩy lùi Hezbollah và xóa sổ các cơ sở của họ khỏi khu vực”, một người am hiểu vấn đề nói. “Kịch bản tương tự từng xảy ra với các thành viên Hamas mắc kẹt trong hầm ở Rafah, họ phải ra ngoài để chiến đấu hoặc đầu hàng”.
Nhiều người lo ngại đơn vị đặc nhiệm Radwan của Hezbollah, vốn tránh đối đầu trực tiếp với IDF, có thể mở chiến dịch bắt cóc binh sĩ Israel để trao đổi với những thành viên đang bị mắc kẹt trong pháo đài ngầm.
Binh sĩ Israel được lệnh luôn phải đi theo nhóm 2-3 người, trong khi các đơn vị được yêu cầu phải đảm bảo phối hợp nhanh chóng giữa lục quân và không quân khi xảy ra vụ tấn công nhằm vào xe tăng, thiết giáp, phương tiện hoặc cơ sở quân sự.
Hezbollah chưa bình luận về các thông tin trên.
IDF hôm 31/5 chiếm pháo đài Beaufort, công trình nằm trên ngọn đồi chiến lược được xây từ thời Thập tự chinh. IDF khi đó cho biết đây là bước đầu tiên trong chiến dịch tiến công trên bộ kéo dài cả tháng, với mục tiêu là chiếm được pháo đài ngầm gần làng Kfar Tebnit, nằm cách đó khoảng 4,6 km.
Theo các chuyên gia Israel, Hezbollah mất hơn 20 năm để xây dựng hệ thống công trình ngầm này với hỗ trợ từ Iran. Đây là trụ sở của đơn vị Badr thuộc Hezbollah, là một phần trong lực lượng phòng thủ tiền tuyến và đơn vị chủ lực của nhóm ở miền nam Lebanon.
Israel từng kiểm soát dãy Ali al-Taher sau khi tấn công Lebanon năm 1982. Đây là khu vực cuối cùng mà IDF rời đi khi rút quân vào năm 2000. Theo một quan chức Lebanon, các hầm trú ẩn và công trình ngầm của Hezbollah chiếm phần lớn diện tích trong khu vực.
Các chuyên gia an ninh cho biết Hezbollah có thể xây dựng và duy trì hạ tầng tại dãy Ali al-Taher do nơi này nằm phía bắc sông Litani, ngoài phạm vi hoạt động của Lực lượng Lâm thời Liên Hợp Quốc tại Lebanon (UNIFIL). Khu vực này cũng nằm ngoài phạm vi giải giáp Hezbollah của quân đội Lebanon sau thỏa thuận ngừng bắn năm 2024.
Trẻ sơ sinh khóc không rõ lý do có thể là nguồn cơn gây lo lắng lớn cho các bậc phụ huynh. Khi các gia đình tìm kiếm những phương thức mới để vượt qua giai đoạn bấp bênh của việc chăm sóc trẻ nhỏ, các nhà phát triển Nhật Bản đang tung ra các công cụ được hỗ trợ bởi AI, được thiết kế để xác định các nguyên nhân khiến trẻ quấy khóc.
Một trong số đó là Babylingual, một ứng dụng miễn phí được Moto Numazawa, 25 tuổi ở thành phố Chigasaki thuộc tỉnh Kanagawa, phát triển.
Vào cuối tháng 4, Numazawa đã hướng chiếc điện thoại thông minh của mình về phía cậu con trai 3 tháng tuổi, Saku. Vài giây sau, ứng dụng hiển thị thông báo: “Con đang đói”.
Bên cạnh kết quả, màn hình hiển thị một thanh đo cho thấy mức độ khả thi của cách giải thích đó so với các nhu cầu tiềm ẩn khác và đưa ra lời khuyên: “Có thể đã đến giờ cho ăn”.
Vào thời điểm đó, 3 tiếng đồng hồ đã trôi qua kể từ cữ bú buổi sáng của Saku. Sau khi được cho ăn, cậu bé nhanh chóng chìm vào giấc ngủ trong vòng tay của mẹ.
Babylingual áp dụng các nghiên cứu trước đây vốn cho rằng trẻ sơ sinh tạo ra các âm thanh riêng biệt để phản hồi lại các nhu cầu như đói và ngủ, từ đó phân loại tiếng khóc thành 5 kiểu mẫu. Ứng dụng này cũng cho phép cha mẹ lưu lại các bản ghi âm tiếng khóc để chia sẻ với những người chăm sóc khác và bao gồm các chức năng hướng dẫn bằng giọng nói được thiết kế để giúp dỗ trẻ ngủ.
Moto Numazawa, người vốn đã có kinh nghiệm với máy tính, bắt đầu suy nghĩ về những thách thức liên quan đến việc chăm sóc con cái sau khi vợ anh mang bầu bé Saku. Anh tin rằng có một nhu cầu thực tế đối với một công cụ như vậy khi các gia đình hạt nhân đang ngày càng trở nên phổ biến ở Nhật Bản, và cha mẹ có ít cơ hội hơn để tìm kiếm sự hỗ trợ từ người thân cũng như những người xung quanh.
Trong khi các bậc cha mẹ dần học được cách tự nhận biết các tín hiệu của con mình, Moto cảm thấy công nghệ này có thể hỗ trợ cho quá trình đó.
Cross Medicine, một công ty liên doanh có trụ sở tại Đại học Tokushima ở miền Tây Nhật Bản, cũng đã phát triển một ứng dụng có tên là Awababy. Ứng dụng này sử dụng AI được huấn luyện dựa trên hơn 160.000 bản ghi âm tiếng khóc của trẻ nhỏ và các phương pháp dùng để dỗ dành trẻ sơ sinh.
Ứng dụng nhận diện 11 cung bậc cảm xúc khác nhau và gợi ý các cách thức để cha mẹ có thể phản hồi lại.
Theo chủ tịch của Cross Medicine, ông Koga Nakai, dịch vụ này đặc biệt phổ biến vào giữa đêm, khi các bậc cha mẹ có thể gặp khó khăn trong việc tìm kiếm lời khuyên từ người khác.
Công ty cũng nhìn thấy tiềm năng của công nghệ này trong việc giúp giảm thiểu nguy cơ trầm cảm sau sinh. Việc áp dụng dịch vụ này đang được tiến hành thông qua các chương trình hỗ trợ chăm sóc trẻ em của chính quyền địa phương và các chương trình phúc lợi cho nhân viên của doanh nghiệp.
Vào tháng 3, thành phố Mishima ở tỉnh Shizuoka đã tổ chức một buổi thử nghiệm cho các cư dân sử dụng Awababy và bắt đầu xem xét việc cung cấp dịch vụ này miễn phí.
CNN hôm qua (29.6) dẫn lời 2 quan chức Mỹ cho biết nước này và Iran sẽ "rút lui ngay bây giờ" và các cuộc đàm phán vẫn đi đúng hướng sau khi cả hai bên tấn công lẫn nhau gần eo biển Hormuz. Cùng ngày, Hãng thông tấn Tasnim dẫn lời Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian thông báo một nửa tài sản bị đóng băng của nước này bị giữ ở Qatar sẽ được trả lại cho Tehran.
Mỹ đang tốn kém chi phí quân sự lên đến hàng chục tỉ USD cho cuộc xung đột Iran. Viện Doanh nghiệp Mỹ (AEI) ước tính nước này tốn khoảng 31 - 41 tỉ USD cho chi phí quân sự trong cuộc chiến Iran.
Mới đây, các quan chức Bộ Chiến tranh Mỹ ban đầu trích dẫn 25 tỉ USD và sau đó nâng lên mức 29 tỉ USD chiến phí, nhưng thừa nhận con số này chưa đầy đủ, ví dụ chưa bao gồm thiệt hại của các căn cứ Mỹ do bị Iran tấn công. Cũng gần đây, Lầu Năm Góc đề nghị quốc hội Mỹ thông qua mức ngân sách khoảng 80 tỉ USD cho cuộc chiến Iran.
Trong khi đó, Trung tâm nghiên cứu chiến lược quốc tế (CSIS, Mỹ) đưa ra tính toán vào ngày 23.6 rằng Lầu Năm Góc đã tốn khoảng 34 - 42 tỉ USD cho cuộc chiến Iran kể từ khi bắt đầu ngày 28.2. CSIS chia cuộc chiến ra 3 giai đoạn: Giai đoạn 1 là vài tuần kể từ khi Mỹ tăng cường quân sự đến khu vực; giai đoạn 2 là 5 ngày đầu tiên khi cuộc chiến nổ ra mà Washington phải sử dụng nhiều loại vũ khí đắt tiền để tấn công lẫn phòng thủ trước các đòn đáp trả từ máy bay không người lái (UAV) và tên lửa của Tehran; giai đoạn 3 là sau khi mật độ phản đòn của Iran giảm khoảng 80 - 90%, Mỹ cùng đồng minh giành ưu thế trên không thì bắt đầu chuyển sang sử dụng các loại đạn tầm ngắn nên đỡ tốn kém hơn.
Theo CSIS, trong thời gian ngừng bắn, tuy không tốn kém chi phí đạn dược đáng kể nhưng quân đội Mỹ vẫn phải duy trì mức độ hoạt động cao hơn bình thường nên vẫn chịu phí tổn.
Trong các ước tính, CSIS tổng hợp nhiều nguồn dữ liệu cả công khai lẫn thông tin riêng để đưa ra mức chi phí mà quân đội Mỹ phải bỏ ra. Cụ thể, chi phí triển khai và rút lực lượng Mỹ ở khu vực tốn khoảng 170 triệu USD.
Đạn dược được CSIS đánh giá là tốn nhiều chi phí nhất do thời gian đầu cuộc chiến, phía Mỹ sử dụng nhiều loại vũ khí đắt tiền như hơn 1.000 tên lửa Tomahawk có giá khoảng 2,6 triệu USD mỗi quả, và tổng số tiền cho loại vũ khí này lên đến 2,8 tỉ USD; hơn 1.100 tên lửa AGM-158 JASSM có giá 1,9 triệu USD/quả với tổng số tiền khoảng 2,3 tỉ USD; 150 - 380 tên lửa PrSM/ATACMS giá khoảng 1,6 triệu USD/quả… Về vũ khí phòng thủ, tên lửa đánh chặn, Mỹ tốn khoảng 1.060 - 1.430 tên lửa Patriot trị giá 4,9 triệu USD/quả; 190 - 290 tên lửa đánh chặn tầm cao THAAD với khoảng 11,9 triệu USD/quả; 130 - 250 tên lửa SM-3 với 28,7 triệu USD/quả… Tổng chi phí đạn dược khoảng 26,1 tỉ USD.
Một chi phí khác là do nhịp độ hoạt động cao khiến quân đội Mỹ tốn khoảng 750 triệu USD. Bên cạnh đó còn có tổn thất và thiệt hại về khí tài, gồm khoảng 42 máy bay bị rơi hoặc buộc phá hủy (trong chiến dịch giải cứu phi công), UAV bị mất, radar bị đánh phá… Khoản chi phí này ước tính từ 1,8 - 3,5 tỉ USD.
Đặc biệt, dù Mỹ và đồng minh đã đánh chặn khoảng 90% tên lửa và UAV của Iran, nhưng số lượng 10% lọt qua cũng đủ gây thiệt hại không nhỏ. CSIS ước tính nguyên nhân này gây thiệt hại cho các căn cứ quân sự Mỹ ở khu vực từ 4 - 9,4 tỉ USD. Thực tế, một số cơ quan của Mỹ cũng chưa thể đánh giá đầy đủ thiệt hại của các căn cứ nước này ở Trung Đông trong cuộc chiến đang diễn ra. Liên quan vấn đề này, các báo lớn của Mỹ như The New York Times, Wall Street Journal và The Washington Post đều khai thác hình ảnh vệ tinh các căn cứ của Mỹ để đánh giá thiệt hại. CSIS sử dụng nguồn ảnh riêng và đánh giá có đến 122 cấu trúc các căn cứ quân sự Mỹ đã bị thiệt hại do nhiều cuộc tấn công của Iran.
Tuy nhiên, giới phân tích cho rằng nước Mỹ còn tốn nhiều hơn do các thiệt hại về kinh tế mà cuộc chiến gây ra. Điển hình, Đại học Brown (Mỹ) ước tính chỉ riêng tiền trả cho dầu diesel, nước này đã tốn thêm 27,1 tỉ USD do giá nhiên liệu tăng. AEI thì ước tính mỗi gia đình Mỹ tốn thêm 775 USD cho tiền nhiên liệu do cuộc chiến tác động. Điều này đang khiến nội bộ Mỹ ngày càng chỉ trích cuộc chiến.
Báo cáo Tài sản Toàn cầu 2026 của BCG ghi nhận sự đổi ngôi xuất phát từ luồng tài sản khổng lồ chảy từ Trung Quốc đại lục và làn sóng bùng nổ các đợt phát hành cổ phiếu lần đầu ra công chúng (IPO) trong năm 2025.
Cụ thể, đặc khu hành chính Hồng Kông của Trung Quốc quản lý khối lượng tài sản xuyên biên giới có tổng giá trị 2.950 tỉ USD, đủ để vượt qua Thụy Sĩ (2.940 tỉ USD).
Dù năm 2026 đánh dấu lần đầu Hồng Kông đạt được danh hiệu này, tập đoàn tư vấn Mỹ nhận định đây sẽ là xu thế khó đảo ngược vì các trung tâm ở châu Á đang tăng trưởng mạnh hơn những thế lực truyền thống ở châu Âu.