Ngày 13/5, Tòa án nhân dân tỉnh Quảng Ninh sẽ mở phiên tòa sơ thẩm xét xử Bùi Đình Khánh cùng đồng phạm liên quan hàng loạt tội danh đặc biệt nghiêm trọng.
Theo ghi nhận của phóng viên, lúc 7h40 cùng ngày, các bị cáo được đưa đến phòng xử án tại trụ sở TAND tỉnh Quảng Ninh.
Bị cáo Bùi Đình Khánh và nhiều bị cáo khác có sức khỏe tốt, tinh thần ổn định.
Lúc 8h, thư ký phiên tòa công bố nội quy phiên tòa cho các bị cáo và người tham dự phiên tòa nắm được để chấp hành.
Theo cáo trạng, từ tháng 2 đến ngày 17/4/2025, tại phường Bãi Cháy, tỉnh Quảng Ninh, Bùi Đình Khánh chuẩn bị địa điểm cất giấu 25 bánh heroin, tổng khối lượng 8.673,37 gram, do Hà Thương Hải cùng đồng phạm vận chuyển từ Phú Thọ về để bán.
Ngoài số heroin trên, Khánh còn mua của Hải 200 viên thuốc lắc cùng nhiều loại ma túy khác, tổng khối lượng 87 gram gồm MDMA, Ketamine và Methamphetamine nhằm mục đích mua bán.
Theo cáo buộc, từ tháng 8/2023 đến ngày 17/4/2025, Khánh cất giấu 2 khẩu súng AK, một khẩu colt xoay cùng 89 viên đạn quân dụng để chống trả lực lượng chức năng.
Khoảng 21h ngày 17/4/2025, tại khu vực cổng chào khu công nghiệp Cái Lân, Khánh dùng súng AK bắn khiến cán bộ Công an tỉnh Quảng Ninh là Nguyễn Đăng Khải tử vong. Sau đó, bị can tiếp tục nổ nhiều phát đạn làm hư hỏng 3 ô tô và dùng xe tải chặn đầu xe công an, gây thiệt hại hơn 126 triệu đồng.
Hà Thương Hải bị cáo buộc cùng đồng phạm tàng trữ 40 bánh heroin, tổng khối lượng hơn 13,8kg, để bán. Hải còn bán 200 viên thuốc lắc cho Bùi Đình Khánh tại Hà Nội vào cuối tháng 2/2025.
Ngày 16/4/2025, Hải bị phát hiện tàng trữ nhiều loại ma túy trên ô tô tại phường Bãi Cháy. Cùng ngày, tại căn hộ ở chung cư Green Bay Garden, Hải còn cung cấp ma túy cho Hà Quang Sơn và Hoàng Văn Đông sử dụng.
Cơ quan điều tra cho rằng Hải cùng Khánh cất giấu 2 khẩu AK, một khẩu colt xoay và nhiều đạn quân dụng để chống trả lực lượng chức năng. Số vũ khí này sau đó được Khánh sử dụng trong vụ nổ súng khiến một cán bộ công an hy sinh.
Ngô Văn Tuyên bị cáo buộc tàng trữ 40 bánh heroin tại xã Thu Cúc, tỉnh Phú Thọ, rồi chỉ đạo Nguyễn Thị Phương và Hà Thương Hải tìm đầu mối tiêu thụ.
Hoàng Văn Đông và Hà Quang Sơn bị xác định giúp Khánh và Hải cất giấu, vận chuyển 16 bánh heroin, đồng thời quản lý, nạp đạn cho 2 khẩu AK. Hai người này còn bị cáo buộc bàn bạc việc sử dụng súng chống trả lực lượng chức năng.
Nguyễn Hữu Đằng bị cho là nhận 50 viên thuốc lắc từ Khánh để làm “hàng mẫu” bán cho khách. Ngày 17/4/2025, Đằng dùng xe bán tải vận chuyển 16 bánh heroin thì bị bắt quả tang.
Đinh Văn Thiết bị cáo buộc giúp Hà Thương Hải vận chuyển 16 bánh heroin từ Phú Thọ đến chung cư Green Bay ở Quảng Ninh. Sau khi Khánh bỏ trốn, Thiết còn hỗ trợ liên lạc để vay 10 triệu đồng phục vụ việc lẩn trốn.
Nguyễn Văn Linh được xác định đã ba lần dùng ôtô vận chuyển tổng cộng 40 bánh heroin cho Hà Thương Hải từ Phú Thọ đến Hà Nội và Quảng Ninh.
Nguyễn Thị Phương và Dương Tiến Tú bị cáo buộc mua bán, tàng trữ nhiều loại ma túy với tổng khối lượng lớn. Hai người còn nhiều lần tổ chức sử dụng ma túy tại phòng trọ ở Hà Nội.
Nguyễn Quang Tư bị cáo buộc mua bán hàng trăm gram ma túy tổng hợp và một bánh heroin để bán lại cho các đầu mối khác.
Vũ Hồng Sơn bị xác định đã bán cho Hà Thương Hải một khẩu AK kèm 30 viên đạn cùng một khẩu colt xoay với giá 30 triệu đồng từ năm 2023.
Ngoài các đối tượng trực tiếp tham gia đường dây ma túy, cơ quan điều tra còn cáo buộc nhiều người có hành vi che giấu, hỗ trợ Bùi Đình Khánh bỏ trốn sau vụ nổ súng.
Theo đó, Ngô Thị Thơ và Nguyễn Thị Hạnh bị cho là đã cho Khánh vay 10 triệu đồng dù biết đối tượng phạm tội đặc biệt nghiêm trọng. Bùi Xuân Hiến dùng ô tô chở Khánh bỏ trốn, cung cấp điện thoại và đồ dùng cá nhân.
Triệu Nguyễn Hoài Thương bị cáo buộc thuê taxi từ Hà Nội về Quảng Ninh để đón Khánh đi trốn. Triệu Thị Hiền hỗ trợ liên lạc, tìm người giúp sức cho Khánh. Lò Văn Minh biết Khánh phạm tội đặc biệt nghiêm trọng nhưng không trình báo công an.
Các bị cáo bị đưa ra xét xử về các tội sau:
Bùi Đình Khánh về các tội Giết người; Mua bán trái phép chất ma tuý, Tàng trữ; sử dụng trái phép vũ khí quân dụng và Cố ý làm hư hỏng tài sản.
Hà Thương Hải về các tội Giết người; Tàng trữ trái phép chất ma tuý; Mua bán trái phép chất ma tuý; Tổ chức sử dụng trái phép chất ma tuý; Tàng trữ, vận chuyển trái phép vũ khí quân dụng
Các bị cáo Hà Quang Sơn, Hoàng Văn Đông về các tội: Giết người; Mua bán trái phép chất ma tuý; Tàng trữ, vận chuyển trái phép vũ khí quân dụng.
Các bị cáo Ngô Văn Tuyên, Nguyễn Hữu Đằng, Nguyễn Văn Linh về tội Mua bán trái phép chất ma tuý
Bị cáo Đinh Văn Thiết về tội Mua bán trái phép chất ma túy; Che giấu tội phạm
14h ngày 10/5, em bé cùng mẹ đi chăn bò tại khu rừng Pá Nhạc, thôn Đoàn Kết, xã Tân Đoàn. Sau nửa tiếng để con chơi ở khu lán để mình đi đuổi bò, người mẹ quay lại không thấy con đâu.
Cùng gia đình, nhiều người thân, bạn bè tìm kiếm song bất thành, người mẹ trình báo công an xã Tân Đoàn lúc 19h30.
Nhiều mũi được triển khai song có những lúc cuộc tìm kiếm rơi vào bế tắc bởi địa bàn rộng, cây cối rậm rạp, dốc dựng đứng. Đến 21h30, lực lượng công an xã và người dân tìm thấy bé nằm bất tỉnh tại khe thác suối trong rừng.
Do ngã xuống khe suối sâu có vách đá treo leo cao gần 10 mét, bé bị chấn thương nặng ở vùng đầu, gãy xương đòn, xước nhiều ở bụng. Trước tình thế cấp thiết, công an phối hợp với y tế sơ cứu ban đầu và đưa đến Bệnh viện Đa khoa tỉnh Lạng Sơn cách đó chừng 45 km.
Hiện, bé gái đã qua cơn nguy kịch, bắt đầu có phản xạ hồi tỉnh. Sáng 11/5, đại tá Lê Đăng Khoa, Phó giám đốc Công an tỉnh làm trưởng đoàn đã đến thăm, tặng quà, động viên gia đình.
Công an tỉnh Lạng Sơn khuyến cáo các gia đình không để con em một mình tại nơi công cộng hoặc khu vực vắng vẻ. Khi phát hiện trẻ bị lạc, người dân cần báo ngay cho nhà chức trách gần nhất.
Khoảng 5h ngày 14/6/1983, Cindy bị Robert còng tay, đưa đến sân bay Merrill Field ở Anchorage, chuẩn bị đến vùng hoang dã Alaska. Hắn dừng xe, bảo cô đừng cử động nếu không sẽ phải chết.
Sau khi Robert rời chiếc Buick để tiếp nhiên liệu và chất hàng lên máy bay, Cindy lao người vào ghế lái và tìm cách mở cửa. Cô không rõ đã làm thế nào mà mở được cửa sau chiếc Buick, nhưng biết chắc rằng nếu không tìm cách trốn thoát, cô sẽ chết.
"Tôi nghe thấy những giọng nói trong đầu bảo 'Chạy đi'", Cindy nhớ lại. Vài giây sau, cô gái 17 tuổi chạy nước rút bằng chân trần với hai tay bị còng và dính đầy máu, vượt qua đường băng trải sỏi của sân bay.
Robert quay lại kịp lúc nhìn thấy Cindy bỏ chạy. Hắn cầm súng đuổi theo, hét lên bảo cô quay lại, nhưng Cindy đã vọt ra đường cao tốc.
"Dừng lại! Tên này muốn giết tôi!", Cindy hét lên với một tài xế xe bán tải đi ngang qua, người này vội tấp vào lề.
Sáng hôm ấy, Cindy không biết rằng cô đã trở thành người sống sót duy nhất của một trong những kẻ giết người hàng loạt tàn bạo và bệnh hoạn nhất nước Mỹ.
Kẻ săn gái mại dâm
Từ năm 1971, Robert Hansen, chủ tiệm bánh 44 tuổi ở Anchorage, đã bắt cóc các vũ nữ và gái mại dâm, đưa đến vùng hẻo lánh bằng máy bay Piper Super Cub riêng. Tại đó, Robert thả họ ra, còn bản thân hắn trang bị súng và dao săn để truy đuổi họ như con mồi hoang dã.
Robert có thể trốn tội trong nhiều năm nhờ vỏ bọc hiền lành, khiêm tốn, là một người chồng và người cha tận tụy. Tiệm bánh của Robert còn là nơi các cảnh sát địa phương thường đến mua bánh rán và cà phê. Mặt khác, hắn cố tình chọn nạn nhân là những người cô độc, có quá khứ bất ổn để dễ dụ dỗ và ít người nhớ đến họ nếu có đột ngột biến mất.
"Những gì Robert Hansen đã làm có lẽ là tội ác kinh hoàng nhất mà tôi từng tham gia điều tra. Không ai giết nhiều người hơn hắn và làm điều đó một cách máu lạnh, tàn nhẫn như vậy", cựu thám tử Sở Cảnh sát Anchorage, John Daily, nói.
Khi gặp cảnh sát, Cindy kể lại chi tiết về trải nghiệm kinh hoàng của mình, mô tả chính xác về Robert, xác định được xe và máy bay của hắn, con phố nơi hắn ở, nội thất trong nhà, thậm chí cả những chi tiết nhỏ về khẩu súng mà tên sát nhân đã đe dọa cô.
Lời kể của Cindy đã giúp nhà chức trách xác định Robert và liên kết hắn với sự mất tích của hàng chục phụ nữ.
Tháng 10/1983, vài tuần sau khi thi thể một phụ nữ khác được phát hiện trên sông Knik ở Alaska, cảnh sát bắt Robert tại tiệm bánh. Khi khám xét nhà Robert, họ phát hiện đồ trang sức thuộc về các nạn nhân, một bản đồ chỉ ra nơi chôn cất các thi thể và khẩu súng trường cỡ nòng .223 được sử dụng trong các vụ giết người.
"Tôi có một... có lẽ các người muốn gọi đó là căn bệnh hay gì đó... một sự thù hận đối với gái mại dâm", Robert nói với các điều tra viên trước khi nhận tội giết bốn phụ nữ vào năm 1984.
Sau khi nhận bốn tội danh giết người cấp độ một, đồng thời thừa nhận đã giết 17 phụ nữ và cưỡng hiếp hàng chục người từ năm 1971 đến 1983, Robert bị kết án gần 500 năm tù. Kẻ giết người chết vì nguyên nhân tự nhiên vào năm 2014.
"Phải có ai đó chặn hắn lại. Tôi chính là người đó", Cindy nói.
Cuộc đối đầu với gã sát nhân
Con đường dẫn Cindy đến hiểm cảnh bắt đầu năm cô 9 tuổi, khi cuộc sống hạnh phúc bên bốn chị gái ở Yakima (Washington) bị đảo lộn. Cindy suy sụp khi phát hiện chị cả hóa ra là mẹ của cô, còn "bố mẹ" thực chất là ông bà ngoại. Vài tháng sau, Cindy bỏ nhà đi lần đầu tiên.
Năm 15 tuổi, cô sống ở Anchorage và bắt đầu làm gái mại dâm vào thời điểm thành phố đông công nhân ngành dầu khí. "Một đêm tôi kiếm được ít nhất là 800 USD, đôi khi có thể lên đến 5.000 USD", Cindy nói.
Nhưng tiền đi liền với nguy hiểm. Cảnh sát nhận được các báo cáo về việc gái mại dâm mất tích trên đường phố, và từ năm 1980, thi thể của nhiều phụ nữ được tìm thấy ở vùng hoang dã bên ngoài thành phố.
Tháng 9/1982, thám tử John Daily tình cờ phát hiện hài cốt của vũ nữ khỏa thân 22 tuổi trên một đoạn sông Knik hẻo lánh trong chuyến đi săn ngoài giờ làm việc. Gần đó, các điều tra viên tìm thấy bằng chứng quan trọng là vỏ đạn súng trường cỡ nòng .223. "Chúng tôi biết có điều gì đó không ổn ở ngoài kia, nhưng không biết đó là gì", John nhớ lại.
Tối 13/6/1983, cuộc đời Cindy rẽ sang một hướng tăm tối khi Robert lái xe đến vỉa hè nơi cô đứng, đề nghị trả 200 USD để quan hệ tình dục bằng miệng. Ấn tượng ban đầu của Cindy về Robert là "trông rất điềm tĩnh", nhưng khi vừa lên xe, hắn giơ súng đe dọa và còng tay cô lại.
Nhân lúc vợ và hai con đang đi thăm họ hàng ở Arkansas, Robert đưa Cindy xuống tầng hầm ngôi nhà ở ngoại ô thành phố - nơi trưng bày những chiếc đầu thú nhồi bông mà hắn săn được. Hắn cưỡng hiếp và tra tấn Cindy, xích cô vào cột. Robert nói sẽ lái máy bay đưa cô đến một căn nhà gỗ để quan hệ tình dục rồi thả cô ra. "Tôi biết mình sẽ không thể trở về," Cindy nhớ lại.
Sau cuộc chạy trốn dũng cảm tại sân bay, Cindy đã cung cấp cho nhà chức trách những mảnh ghép còn thiếu để giải mã bí ẩn rùng rợn mà họ đang cố gắng tìm ra lời giải.
Đến nay, những ký ức về cơn ác mộng cách đây bốn thập kỷ vẫn luôn ám ảnh Cindy. Cô từng lo sợ gã quái vật trên đường phố Anchorage có thể phái đồng bọn đến giết cô. Sau khi Robert chết trong tù vào năm 2014, Cindy nói cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Từng dành phần lớn cuộc đời nghĩ rằng mình lẽ ra không nên được sinh ra, giờ đây Cindy tin rằng định mệnh đưa cô đến cuộc sống này vì một mục đích: bắt kẻ sát nhân hàng loạt. "Tôi nghĩ về tất cả phụ nữ mà tôi đã cứu sống và tất cả phụ nữ mà tôi đã trả thù cho họ. Bởi tôi đã tóm được tên khốn đó", cô nói.
Shannon Schieber, nghiên cứu sinh tiến sĩ 23 tuổi tại Trường Wharton thuộc Đại học Pennsylvania, được tìm thấy bị cưỡng hiếp và siết cổ đến chết trong căn hộ ở Philadelphia vào ngày 7/5/1998.
Khoảng 12 tiếng trước đó, hàng xóm của Shannon đã gọi 911. Trong cuộc gọi được ghi âm, người này cho biết đã nghe thấy nữ sinh hét lên "Cứu với!" và một "âm thanh giống như nghẹn thở".
Hai cảnh sát đến hiện trường trong vòng 7 phút, nhưng đã rời đi sau khi gõ cửa nhà Shannon mà không nhận được phản hồi và không thấy dấu hiệu phạm tội nào.
Chiều 7/5, người hàng xóm đó lại gọi 911. Anh trai Shannon đến nhà kiểm tra tình hình của cô. Hai người đàn ông phá cửa vào và phát hiện thi thể khỏa thân của nữ sinh nằm sấp trên giường.
Bác sĩ pháp y kết luận rằng Shannon bị siết cổ đến chết. Dấu vết tinh dịch trên cơ thể nạn nhân và trên giường cho thấy cô bị tấn công tình dục.
Tuy nhiên, bằng chứng ADN này không trùng khớp với bất kỳ ai trong cơ sở dữ liệu hồ sơ tội phạm. Các thám tử chuyển sự chú ý sang những vụ án mà ADN được thu thập nhưng không được phân loại là tấn công tình dục.
Jeffrey Piree, khi đó là thám tử thuộc Sở Cảnh sát Philadelphia, đã yêu cầu đối chiếu tất cả bằng chứng, bất kể có được phân loại là tấn công tình dục hay không, với ADN thu thập được trong căn hộ của Shannon.
Tiết lộ gây sốc
8 tháng sau án mạng, vào tháng 1/1999, phòng thí nghiệm tội phạm đã tìm thấy 4 vụ tấn công tình dục có mẫu trùng khớp với bằng chứng ADN trong vụ án của Shannon. Cô không phải là nạn nhân đầu tiên. Kẻ hiếp dâm đã nhắm mục tiêu vào các phụ nữ trẻ cách nơi Shannon bị tấn công và sát hại vài dãy nhà. Bốn nạn nhân khác đều may mắn thoát chết.
Thám tử Piree phát hiện cảnh sát đã không điều tra kỹ lưỡng những vụ án này, dẫn đến việc chúng được xếp vào loại hành hung thông thường, chứ không phải tấn công tình dục. Nếu một vụ án khó giải quyết, có ít manh mối, họ sẽ âm thầm thay đổi mã tội phạm trong đơn tố cáo, bằng cách đó, vụ án sẽ biến mất khỏi thống kê tội phạm.
"Họ cử hai cảnh sát đến để đáp lại lời kêu cứu của Shannon. Hai cảnh sát đó không hề biết rằng đang có loạt vụ tấn công tình dục xảy ra vì Đơn vị Điều tra Tội phạm Tình dục không hề thông báo cho họ", bố Shannon bức xúc chỉ trích.
Sau khi Piree phơi bày những sai phạm, Đơn vị Điều tra Tội phạm Tình dục của Sở Cảnh sát Philadelphia, thành lập năm 1991, đã được cải tổ. Với các tiêu chuẩn mới, Đơn vị Nạn nhân Đặc biệt ra đời và được các sở cảnh sát trên cả nước áp dụng.
Những nạn nhân bị cưỡng hiếp trước đó đều bị siết cổ. Thủ phạm đã nói với một phụ nữ rằng: "Tôi ước chúng ta gặp nhau trong hoàn cảnh khác".
Với sự giúp đỡ của một trong những nạn nhân, cảnh sát vẽ phác họa chân dung nghi phạm và phân phát khắp khu vực nơi xảy ra các vụ án. Truyền thông đặt biệt danh cho thủ phạm là "Kẻ hiếp dâm ở Center City", do địa điểm gây án ở khu vực trung tâm của Philadelphia.
Ngày 28/8/1999, hơn một năm sau vụ sát hại Shannon, một sinh viên tại Đại học Nghệ thuật bị cưỡng hiếp và siết cổ. Các thám tử tin rằng kẻ hiếp dâm hàng loạt đã quay trở lại.
ADN từ hiện trường vụ án cho kết quả trùng khớp 100% với các vụ án khác, xác nhận suy đoán của thám tử. Nhà chức trách đã tăng gấp đôi nguồn lực để truy tìm thủ phạm nhưng bất chấp mọi nỗ lực, vụ án vẫn bế tắc.
Chiếc mũ bị bỏ lại hiện trường
Đầu năm 2001, các điều tra viên ở Philadelphia nhận được thông báo khẩn cấp truy tìm nghi phạm tấn công 7 phụ nữ do Sở Cảnh sát thành phố Fort Collins ở bang Colorado phát đi cho tất cả đơn vị cảnh sát.
Sau khi liên hệ, hai sở cảnh sát nhận thấy có một số chi tiết trùng khớp giữa loạt vụ tấn công tình dục và vụ sát hại Shannon ở Philadelphia với các vụ án ở Fort Collins.
Nghi phạm trong các vụ cưỡng hiếp ở Fort Collins là một người đàn ông mảnh khảnh, giọng nói nhỏ nhẹ, đột nhập nhà nạn nhân qua cửa sổ hoặc cửa phụ. Những đặc điểm này tương đồng với "Kẻ hiếp dâm ở Center City".
Cảnh sát ở cả hai thành phố đã phối hợp để bắt tên hiếp dâm và giết người khó nắm bắt này. Tại một trong những hiện trường vụ án ở Fort Collins, thủ phạm bỏ lại một chiếc mũ lưỡi trai ướt đẫm mồ hôi. ADN từ chiếc mũ trùng khớp với ADN của "Kẻ hiếp dâm ở Center City".
Dựa trên dữ liệu từ giấy phép lái xe, thông tin thẻ tín dụng và hồ sơ công khai, các điều tra viên đã lập danh sách những người có liên quan đến cả Philadelphia và Fort Collins vào thời điểm xảy ra các vụ án.
Sau khi cân nhắc giới tính, tuổi tác và các yếu tố khác, danh sách nghi phạm được thu hẹp xuống còn 44 người. Một trong những cái tên nổi bật là Troy Graves.
Kẻ hiếp dâm bị vợ vạch trần
Troy Graves sinh năm 1972, gia nhập Không quân Mỹ vào tháng 9/1999 và được điều đến Căn cứ Không quân Francis E. Warren ở Cheyenne, Wyoming. Anh ta kết hôn vào tháng 3/2001 và sống cùng vợ ở Fort Collins.
Troy đồng ý nói chuyện với các thám tử ở Fort Collins. Hắn đến đồn cảnh sát cùng vợ, được thẩm vấn riêng.
Troy nói năng nhỏ nhẹ và lịch sự, nhưng không đề cập đến việc mình từng bị thẩm vấn sau khi một phụ nữ báo cáo anh ta cố đột nhập vào phòng cô trong căn cứ quân đội.
Cùng lúc đó, vợ Troy khai với cảnh sát rằng chồng cô có một chiếc mũ giống chiếc mũ được tìm thấy ở hiện trường và dường như nó đã bị mất. Cô cũng nói đã nhìn thấy những tờ rơi về các vụ hiếp dâm ở Fort Collins và nhận thấy sự giống nhau giữa nghi phạm với chồng mình.
Các điều tra viên đã thu thập ADN và dấu vân tay từ Troy, nhận được kết quả trùng khớp với bằng chứng trong các vụ án ở Fort Collins. Troy bị bắt vào tháng 4/2002.
Ngày 17/5/2002, Troy nhận tội đối với 10 cáo buộc riêng biệt tại Fort Collins, bao gồm 4 tội tấn công tình dục và 2 tội tiếp xúc thể xác mang tính tình dục bất hợp pháp. Hắn bị kết án tù chung thân không được ân xá.
Sau đó, Troy bị buộc tội ở Philadelphia. Hắn kể với các thám tử về cách hắn theo dõi phụ nữ và chọn nạn nhân tiếp theo.
Ngày 30/5/2002, Troy nhận tội giết Shannon và bị kết án tù chung thân. Hắn cũng nhận tội với 6 tội danh tấn công tình dục Shannon và các nạn nhân khác ở Philadelphia, bị kết án thêm từ 60 đến 120 năm tù.