Ngày 13/5, Tòa án nhân dân tỉnh Quảng Ninh sẽ mở phiên tòa sơ thẩm xét xử Bùi Đình Khánh cùng đồng phạm liên quan hàng loạt tội danh đặc biệt nghiêm trọng.
Theo ghi nhận của phóng viên, lúc 7h40 cùng ngày, các bị cáo được đưa đến phòng xử án tại trụ sở TAND tỉnh Quảng Ninh.
Bị cáo Bùi Đình Khánh và nhiều bị cáo khác có sức khỏe tốt, tinh thần ổn định.
Lúc 8h, thư ký phiên tòa công bố nội quy phiên tòa cho các bị cáo và người tham dự phiên tòa nắm được để chấp hành.
Theo cáo trạng, từ tháng 2 đến ngày 17/4/2025, tại phường Bãi Cháy, tỉnh Quảng Ninh, Bùi Đình Khánh chuẩn bị địa điểm cất giấu 25 bánh heroin, tổng khối lượng 8.673,37 gram, do Hà Thương Hải cùng đồng phạm vận chuyển từ Phú Thọ về để bán.
Ngoài số heroin trên, Khánh còn mua của Hải 200 viên thuốc lắc cùng nhiều loại ma túy khác, tổng khối lượng 87 gram gồm MDMA, Ketamine và Methamphetamine nhằm mục đích mua bán.
Theo cáo buộc, từ tháng 8/2023 đến ngày 17/4/2025, Khánh cất giấu 2 khẩu súng AK, một khẩu colt xoay cùng 89 viên đạn quân dụng để chống trả lực lượng chức năng.
Khoảng 21h ngày 17/4/2025, tại khu vực cổng chào khu công nghiệp Cái Lân, Khánh dùng súng AK bắn khiến cán bộ Công an tỉnh Quảng Ninh là Nguyễn Đăng Khải tử vong. Sau đó, bị can tiếp tục nổ nhiều phát đạn làm hư hỏng 3 ô tô và dùng xe tải chặn đầu xe công an, gây thiệt hại hơn 126 triệu đồng.
Hà Thương Hải bị cáo buộc cùng đồng phạm tàng trữ 40 bánh heroin, tổng khối lượng hơn 13,8kg, để bán. Hải còn bán 200 viên thuốc lắc cho Bùi Đình Khánh tại Hà Nội vào cuối tháng 2/2025.
Ngày 16/4/2025, Hải bị phát hiện tàng trữ nhiều loại ma túy trên ô tô tại phường Bãi Cháy. Cùng ngày, tại căn hộ ở chung cư Green Bay Garden, Hải còn cung cấp ma túy cho Hà Quang Sơn và Hoàng Văn Đông sử dụng.
Cơ quan điều tra cho rằng Hải cùng Khánh cất giấu 2 khẩu AK, một khẩu colt xoay và nhiều đạn quân dụng để chống trả lực lượng chức năng. Số vũ khí này sau đó được Khánh sử dụng trong vụ nổ súng khiến một cán bộ công an hy sinh.
Ngô Văn Tuyên bị cáo buộc tàng trữ 40 bánh heroin tại xã Thu Cúc, tỉnh Phú Thọ, rồi chỉ đạo Nguyễn Thị Phương và Hà Thương Hải tìm đầu mối tiêu thụ.
Hoàng Văn Đông và Hà Quang Sơn bị xác định giúp Khánh và Hải cất giấu, vận chuyển 16 bánh heroin, đồng thời quản lý, nạp đạn cho 2 khẩu AK. Hai người này còn bị cáo buộc bàn bạc việc sử dụng súng chống trả lực lượng chức năng.
Nguyễn Hữu Đằng bị cho là nhận 50 viên thuốc lắc từ Khánh để làm “hàng mẫu” bán cho khách. Ngày 17/4/2025, Đằng dùng xe bán tải vận chuyển 16 bánh heroin thì bị bắt quả tang.
Đinh Văn Thiết bị cáo buộc giúp Hà Thương Hải vận chuyển 16 bánh heroin từ Phú Thọ đến chung cư Green Bay ở Quảng Ninh. Sau khi Khánh bỏ trốn, Thiết còn hỗ trợ liên lạc để vay 10 triệu đồng phục vụ việc lẩn trốn.
Nguyễn Văn Linh được xác định đã ba lần dùng ôtô vận chuyển tổng cộng 40 bánh heroin cho Hà Thương Hải từ Phú Thọ đến Hà Nội và Quảng Ninh.
Nguyễn Thị Phương và Dương Tiến Tú bị cáo buộc mua bán, tàng trữ nhiều loại ma túy với tổng khối lượng lớn. Hai người còn nhiều lần tổ chức sử dụng ma túy tại phòng trọ ở Hà Nội.
Nguyễn Quang Tư bị cáo buộc mua bán hàng trăm gram ma túy tổng hợp và một bánh heroin để bán lại cho các đầu mối khác.
Vũ Hồng Sơn bị xác định đã bán cho Hà Thương Hải một khẩu AK kèm 30 viên đạn cùng một khẩu colt xoay với giá 30 triệu đồng từ năm 2023.
Ngoài các đối tượng trực tiếp tham gia đường dây ma túy, cơ quan điều tra còn cáo buộc nhiều người có hành vi che giấu, hỗ trợ Bùi Đình Khánh bỏ trốn sau vụ nổ súng.
Theo đó, Ngô Thị Thơ và Nguyễn Thị Hạnh bị cho là đã cho Khánh vay 10 triệu đồng dù biết đối tượng phạm tội đặc biệt nghiêm trọng. Bùi Xuân Hiến dùng ô tô chở Khánh bỏ trốn, cung cấp điện thoại và đồ dùng cá nhân.
Triệu Nguyễn Hoài Thương bị cáo buộc thuê taxi từ Hà Nội về Quảng Ninh để đón Khánh đi trốn. Triệu Thị Hiền hỗ trợ liên lạc, tìm người giúp sức cho Khánh. Lò Văn Minh biết Khánh phạm tội đặc biệt nghiêm trọng nhưng không trình báo công an.
Các bị cáo bị đưa ra xét xử về các tội sau:
Bùi Đình Khánh về các tội Giết người; Mua bán trái phép chất ma tuý, Tàng trữ; sử dụng trái phép vũ khí quân dụng và Cố ý làm hư hỏng tài sản.
Hà Thương Hải về các tội Giết người; Tàng trữ trái phép chất ma tuý; Mua bán trái phép chất ma tuý; Tổ chức sử dụng trái phép chất ma tuý; Tàng trữ, vận chuyển trái phép vũ khí quân dụng
Các bị cáo Hà Quang Sơn, Hoàng Văn Đông về các tội: Giết người; Mua bán trái phép chất ma tuý; Tàng trữ, vận chuyển trái phép vũ khí quân dụng.
Các bị cáo Ngô Văn Tuyên, Nguyễn Hữu Đằng, Nguyễn Văn Linh về tội Mua bán trái phép chất ma tuý
Bị cáo Đinh Văn Thiết về tội Mua bán trái phép chất ma túy; Che giấu tội phạm
Các bị cáo Dương Tiến Tú, Nguyễn Quang Tư về tội Mua bán trái phép chất ma túy
Bị cáo Nguyễn Thị Phương về các tội Tàng trữ trái phép chất ma tuý; Mua bán trái phép chất ma túy và Tổ chức sử dụng trái phép chất ma tuý
Bị cáo Nguyễn Hữu Tráng về các tội Tàng trữ trái phép chất ma tuý và Tổ chức sử dụng trái phép chất ma tuý.
Các bị cáo Bùi Xuân Hiến, Lò Văn Minh, Ngô Thị Thơ, Triệu Thị Hiền, Triệu Nguyễn Hoài Thương và Nguyễn Thị Hạnh về tội Che giấu tội phạm
Bị cáo Vũ Hồng Sơn về tội Tàng trữ, mua bán trái phép vũ khí quân dụng
Trở về nhà sau khi tham dự lễ tang vào tối 23/5/2016, bố mẹ của Saima và Sabah Khan, cùng con rể Hafeez Rehman vô cùng sốc trước cảnh tượng kinh hoàng như trong phim kinh dị.
Con gái lớn của họ, Saima, nằm chết trong vũng máu ở hành lang trước cửa, đầu gần như đứt lìa. Con gái út, Sabah, không bị thương nhưng người dính đầy máu của chị gái.
Khi cảnh sát đến, Sabah, 27 tuổi, khai chị gái đã bị đâm chết trong một vụ đột nhập trộm cướp bất thành. Sabah nói sau khi tắm xong ra ngoài, cô thấy chị nằm bất động ở hành lang.
Ban đầu, không ai có lý do gì để nghi ngờ câu chuyện của Sabah. Không ai nghĩ rằng Sabah có thể tổn hại người chị yêu quý dù chỉ là một sợi tóc.
Nhưng vài ngày sau, khi khám xét ngôi nhà, cảnh sát đã thu hồi được con dao hung khí và bộ quần áo dính máu của Sabah nhét trong túi rác giấu dưới những thùng carton trong phòng ngủ.
Sabah bị buộc tội giết người, những chi tiết đen tối của vụ án được phơi bày trong phiên tòa xét xử.
Cuộc tình bất chính suốt 4 năm
Dù cách nhau 7 tuổi, Sabah và Saima thân thiết đến nỗi hàng xóm tưởng họ là chị em sinh đôi. Cả hai dường như không thể tách rời và luôn làm mọi việc cùng nhau, từ đi mua sắm đến đón con của Saima tan học. Dù Saima đã lập gia đình và có bốn con, họ vẫn chung sống dưới một mái nhà cùng bố mẹ ở Challney, Luton.
Một người bạn của gia đình sống cùng con phố cho biết: "Hai chị em rất thân thiết, nên việc Sabah có liên quan đến vụ án là điều cuối cùng tôi có thể nghĩ đến".
Nhưng trong thâm tâm, Sabah lại căm ghét chị vì có người chồng mà cô ta hằng mong ước - Hafeez.
Sabah có quan hệ bất chính kéo dài bốn năm với Hafeez, tài xế taxi 37 tuổi. Cả hai thường lén quan hệ tình dục trong xe của anh ta và ở nhà khi Saima đi làm.
Công tố viên tiết lộ Hafeez khiến em vợ có bầu vì anh ta từ chối sử dụng biện pháp tránh thai, khiến Sabah buộc phải phá thai để tránh bại lộ mối quan hệ. Hafeez không hề có ý định bỏ vợ để đến với tình nhân, nhưng Sabah si mê anh ta và muốn chiếm cho riêng mình.
Từ tháng 2/2016, Hafeez muốn chấm dứt cuộc tình, chặn số và tìm cách tránh mặt Sabah, đồng thời dự định đưa vợ con chuyển ra khỏi nhà. Nhưng do không hề hay biết chồng ngoại tình với em gái, Saima không muốn rời xa gia đình, chỉ dọn ra ở tại khu nhà phụ được xây dựng ngay trong vườn.
Sabah cho rằng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc loại bỏ chị gái và bắt đầu lên kế hoạch giết người.
Âm mưu cướp chồng chị
Những tin nhắn đầy cay độc gửi cho Hafeez cho thấy Sabah chửi rủa chị gái, thề sẽ moi tim mình ra để chứng minh người tình có ý nghĩa như thế nào đối với cô ta.
Sabah tìm kiếm trên internet về "rắn độc", "cách thuê sát thủ" và "16 bước để giết người mà không bị bắt". Cô ta liên lạc với một người môi giới ở Pakistan, trả 5.000 bảng Anh cho một thầy phù thủy để hãm hại chị gái bằng ma thuật đen.
Qua tin nhắn vào tháng 3/2016, Sabah đóng giả là "một người bạn của Sabah": "Bạn tôi đang rất buồn vì Hefeez thậm chí không thèm nhìn cô ấy... Anh ấy nói đã nhận ra lỗi lầm của mình... Hãy nhanh chóng xử lý Saima để Sabah có thể giành lại Hefeez của cô ấy".
Sau khi phương án nguyền rủa thất bại, Sabah quyết định tự giải quyết vấn đề. Cô ta mua một con dao ở siêu thị vào hôm trước án mạng. Khoảng 23h ngày 23/5/2016, Sabah dụ Saima tan làm về nhà sớm bằng cách nhắn tin nói rằng con nhỏ của chị đang khóc.
Khi Saima bước vào cửa lúc 23h07, đèn phụt tắt trong 8 phút, cô bị đâm liên tiếp trong cơn cuồng loạn. Nạn nhân tử vong với 68 vết thương trên cơ thể.
Bốn đứa con của Saima bị đánh thức bởi tiếng động, một trong số chúng hét vọng xuống từ phòng ngủ hỏi Sabah: "Dì đang giết chuột à?".
Sabah đã cố dàn dựng hiện trường trông giống một vụ đột nhập trộm cướp, đập vỡ cửa kính và giấu hung khí cùng quần áo dính máu trong túi rác. Sau đó, cô ta bịa ra loạt lời nói dối trước cảnh sát.
Đoạn video được ghi lại bằng camera gắn trên người cảnh sát cho thấy Sabah giải thích cách dùng khăn quấn quanh cổ để cầm máu cho Saima. Khi một sĩ quan hỏi tại sao tay lại có máu, cô ta nói bị thương do mảnh kính vỡ trên sàn sau vụ đột nhập.
Màn đổ tội của đôi tình nhân
Trong phiên tòa, Hafeez cố giảm nhẹ vai trò của mình trong vụ án, cho rằng anh ta bị Sabah dụ dỗ ngoại tình, sau đó dùng tính mạng đe dọa, ép kéo dài mối quan hệ suốt bốn năm. "Không một ngày nào trôi qua mà tôi không hối hận về mối quan hệ với Sabah", Hafeez cho biết.
Đáp lại, luật sư bào chữa của Sabah chỉ trích Hafeez xúi giục, dụ dỗ Sabah - người phụ nữ trẻ hơn cả chục tuổi. Luật sư tiết lộ rằng Hafeez đã "xem xét các lựa chọn" khi ngoại tình, tìm hiểu đạo Hồi có cho phép kết hôn với em vợ hay không. Dù Hafeez đã cố gắng cắt đứt, nhưng họ vẫn quan hệ tình dục cho đến vài ngày trước khi vụ giết người xảy ra. Hafeez thậm chí còn cảnh cáo một người đàn ông khác vì theo đuổi Sabah.
Sabah khóc nức nở khi các chi tiết về mối quan hệ với Hafeez được đọc trước tòa.
Trên tòa, Sabah được mô tả là "người cô độc, có dấu hiệu của các vấn đề về sức khỏe tâm thần, từng tự cắt và siết cổ mình trong quá khứ".
Trong khi luật sư bào chữa đề nghị khoan hồng bằng lời lẽ "nỗi ân hận sẽ đeo bám cô ấy suốt quãng đời còn lại", Sabah không hề biểu lộ cảm xúc khi bị kết án tù chung thân với thời hạn tối thiểu là 22 năm.
Sabah kháng cáo để xin giảm án vào năm 2017 nhưng không thành công vì các thẩm phán cho rằng mức án dành cho tội "giết người dã man và tàn bạo" này không phải là quá nặng.
Suốt 10 năm qua, bố mẹ của Saima và Sabah từ chối nói về nỗi đau mất con gái.
Còn Hafeez, người đàn ông ở trung tâm của mối tình tay ba chết người, không mất nhiều thời gian để rũ bỏ quá khứ. Dù thể hiện hình ảnh người chồng đau khổ trước tòa và trong những lời tưởng niệm sau cái chết của vợ, Hafeez nhanh chóng trở về quê ở Pakistan, cưới vợ mới, sau đó đưa vợ trở lại Luton, sinh hai con.
Hafeez vẫn thường xuyên được nhìn thấy đưa đón các con chung với Saima đến nhà ông bà ngoại - chính ngôi nhà mà mẹ chúng đã bị sát hại. Anh ta không vào nhà mà chỉ đậu xe ở phía ngoài đường. Sau vụ việc, Hafeez bị gia đình hai bên xa lánh vì không chung thủy.
George Sodder từ Italy nhập cư vào Mỹ hồi năm 13 tuổi. Ông kết hôn với Jennie Cipriani và định cư tại thị trấn Fayetteville thuộc bang Tây Virginia (Mỹ), địa phương có số dân gốc Italy đông đúc. Cặp vợ chồng có 10 con và George nuôi gia đình nhờ kinh doanh.
George được miêu tả là một người chăm chỉ, một người đàn ông vì gia đình và ông không bao giờ ngại ngần chia sẻ đức tin của mình.
Ông thường xuyên nói về việc mình không thể chấp nhận nổi nhà độc tài phát xít Benito Mussolini ra sao và điều đó khiến ông vướng vào nhiều cuộc tranh cãi với những người dân nhập cư gốc Italy khác. Gia đình Sodder khẳng định không ít lần George từng là mục tiêu bị đe dọa.
Tháng 10/1945, một nhân viên bán bảo hiểm tới nhà Sodder. Sau khi bị George từ chối dứt khoát và khó chịu với những nhận xét của ông về Mussolini, nhân viên bảo hiểm này đã đe dọa căn nhà của gia đình Sodder sẽ "biến thành tro bụi và những đứa trẻ sẽ bị hủy hoại".
George sau đó gặp một người đến tìm việc làm. Người đàn ông này cảnh báo rằng các hộp cầu chì đằng sau nhà "đến một lúc nào đó sẽ gây hỏa hoạn". Điều này khiến George cảm thấy kỳ lạ, bởi ông vừa gọi thợ mắc lại hệ thống điện và được đảm bảo rằng căn nhà an toàn.
Đêm Giáng sinh năm 1945 là một dịp vui khi nhà Sodder quây quần bên nhau, chỉ thiếu con trai cả đang trong quân ngũ.
Đêm đó, vì háo hức với các món quà Giáng sinh của người chị Marian (17 tuổi), 5 đứa trẻ nhà Sodder, gồm Maurice (14 tuổi), Martha (12 tuổi), Louis (10 tuổi), Jennie (8 tuổi) và Betty (6 tuổi), đã năn nỉ ba mẹ chúng là George Sodder và Jennie Sodder cho ngủ muộn hơn mọi ngày.
Sau đó, Jennie cùng chồng và các con lớn gồm John (23 tuổi), George Jr. (16 tuổi) và cô con gái út Sylvia (2 tuổi) đi ngủ tại phòng riêng.
George Braggs, một tác giả địa phương, người đã viết quyển sách "Vụ án chưa có lời giải tại Tây Virginia" trong đó kể về sự kiện kinh hoàng này: Jennie bừng tỉnh. Cô ấy nghe thấy tiếng động. Có người đã ném vật gì đó lên mái nhà. Cô ấy ngồi dậy và đi kiểm tra, rồi quay trở lại giường.
Khoảng nửa tiếng sau, cô ấy tỉnh dậy lần nữa và ngửi thấy mùi khói. Cô ấy ngồi dậy và nhận ra phòng làm việc đang cháy. Cô ấy hét lên gọi chồng và đánh thức anh ta dậy, cả hai cùng gọi lớn lên tầng trên nơi các cậu bé đang ngủ".
Sau đó, hai vợ chồng Jennie cùng 4 đứa con đã thoát khỏi ngôi nhà thành công. Trong lúc chạy khỏi đám cháy, họ gào thét tên của 5 đứa trẻ còn lại gồm Maurice, Martha, Louis, Jennie và Betty, trong độ tuổi từ 5 đến 14.
Marion, một trong những đứa trẻ trốn thoát, chạy sang nhà hàng xóm để gọi Sở Cứu hỏa Fayetteville nhưng không có ai phản hồi, khiến một người hàng xóm khác phải đi tìm giám đốc sở cứu hỏa F.J. Morris.
Trong khi chờ sự giúp đỡ, George và Jennie đã thử mọi cách để cứu các con, nhưng luôn không thành công một cách bí ẩn.
Chiếc thang lớn, thường được đặt dựa vào tường nhà, tự nhiên biến mất không để lại dấu vết. Nước trong các thùng bị đóng băng và đường dây điện thoại hỏng rất đúng lúc.
George Sodder cố gắng khởi động xe tải đánh về phía dưới cửa sổ để trèo lên mái nhà giải cứu lũ trẻ nhưng động cơ xe không thể khởi động dù mới hồi đầu tuần chúng vẫn hoạt động bình thường. Tuyệt vọng, George trèo tường, đập vỡ cửa sổ gác mái. Dù vậy, George không thể vươn tới phòng ngủ trên lầu.
Gia đình Sodder chỉ còn biết đứng nhìn ngôi nhà bị ngọn lửa nuốt trọn và đinh ninh rằng 5 đứa trẻ đã bỏ mạng trong đám cháy.
8h sáng hôm sau, xe cứu hỏa mới có mặt. Một lý do giải thích cho sự chậm trễ là đội trưởng đội cứu hỏa Fayetteville, ông F.J. Morris không thể tự lái chiếc xe chữa cháy của đơn vị mình.
Kỳ lạ là nhà chức trách không tìm thấy bất kỳ mảnh xương nào. Gia đình Sodder được bảo rằng có lẽ 5 đứa trẻ Maurice, Martha, Louis, Jennie và Betty đã bị cháy thành tro, không còn xương sót lại.
Về sau, George Sodder, không thể chịu đựng việc phải nhìn thấy ngôi nhà thân yêu của họ chỉ còn là một đống tro tàn, đã dùng máy xúc chôn vùi những gì còn sót lại.
Dù vậy, nhà Sodder tin rằng những đứa trẻ có thể đã không chết mà chúng bị bắt cóc, có lẽ bởi các thành viên băng đảng Mafia, những kẻ đã phẫn nộ với George về thái độ chống Mussolini.
Nhà Sodder quyết định thuê một điều tra viên riêng. Người này sau đó nhanh chóng tìm ra một manh mối gây sốc. Đội trưởng đội chữa cháy Fayetteville F.J. Morris tìm thấy một trái tim dưới đống tro tàn của căn nhà nhưng ông ta đã bí mật cất chúng vào một chiếc hộp rồi đem chôn.
Đối diện với lời buộc tội, Morris đã thừa nhận toàn bộ câu chuyện. Morris đưa gia đình Sodder tới nơi ông chôn chiếc hộp. Tuy nhiên, giám đốc ban tổ chức tang lễ địa phương cho biết đó chỉ là một miếng gan bò sống.
Đó là lúc báo chí nhảy vào cuộc đào xới thông tin. Trên khắp đất nước, nhiều người lạ bắt đầu báo cáo rằng họ đã nhìn thấy những đứa trẻ nhà Sodder nhưng những chỉ dẫn lại không đi đến đâu.
Đến nay, đã không còn dấu vết nào của đám cháy năm 1945 tại ngôi nhà cũ của gia đình Sodder. Nơi đó giờ là một ngôi nhà mới màu trắng và con đường lát sỏi. Nhưng trong nhiều thập niên, đã có một tấm bảng nhắc tới vụ tai nạn bí hiểm năm đó tại vị trí ngôi nhà.
Gia đình Sodder mua tấm bảng này năm 1952 in các bức ảnh đen trắng của từng đứa trẻ mất tích và ảnh vụ cháy. Trên đó cũng đề món tiền thưởng 5000 đô la cho mọi thông tin giúp tìm được bất kỳ đứa trẻ nào. Trong nhiều năm, người ta vẫn dừng đỗ lại để đọc tấm bảng.
Tấm bảng này lại làm nảy sinh những tin đồn mới: Lũ trẻ đã bị bán cho trại trẻ mồ côi. Chúng bị mang bán sang Italy. Có người còn gợi ý rằng mafia cũng dính vào chuyện này. Và sau tất cả, gia đình Sodder vẫn bám vào niềm hi vọng mong manh. Vì thực tế trong đám cháy đó, không ai nhìn thấy lũ trẻ cầu cứu qua cửa sổ, không một tiếng khóc.
Nhưng theo ông Sterling Lewis, Đội trưởng đội cứu hỏa Tây Virginia thì điều này không có gì bất thường. Ông cho rằng khi một đứa trẻ cảm thấy sức nóng và ngửi thấy khói, chúng sẽ đi trốn. "Chúng ta thường sẽ tìm thấy chúng dưới gầm giường, trong tủ hay trong bồn tắm", Lewis nói.
Cả cuộc đời mình, ông George Sodder đã đi khắp đất nước, lần tìm từng tin đồn về các con của mình. Ông qua đời năm 1969 và 20 năm sau, bà Jennie, vợ ông cũng mất. Sau khi bà chết, tấm bảng đã bị gỡ xuống.
Người con bé nhất thoát khỏi đám cháy năm đó là Sylvia Sodder Praxton, cô dù không muốn lên báo chí nhưng lại muốn thực hiện ý nguyện của cha mẹ là giữ cho câu chuyện này không chết đi theo thời gian.
Cho đến nay, hàng loạt câu hỏi xoay quanh sự biến mất của 5 đứa trẻ nhà Sodder vẫn chưa được giải đáp, khiến đây trở thành một trong những bí ẩn lớn nhất nước Mỹ.
Chính phủ mới đây ban hành Nghị định 109/2026 quy định xử phạt hành chính trong các lĩnh vực bổ trợ tư pháp, hôn nhân và gia đình, thi hành án dân sự và phá sản.
Nghị định này có hiệu lực thi hành kể từ ngày 18-5-2026, thay thế Nghị định số 82/2020 quy định về cùng nội dung.
Theo quy định mới, mức phạt tiền được tăng gấp đôi từ 3-5 triệu đồng (hiện hành) lên 5-10 triệu đồng đối với các hành vi sau:
Đang có vợ hoặc đang có chồng mà kết hôn với người khác, chưa có vợ hoặc chưa có chồng mà kết hôn với người mà mình biết rõ là đang có chồng hoặc đang có vợ.
Đang có vợ hoặc đang có chồng mà chung sống như vợ chồng với người khác.
Chưa có vợ hoặc chưa có chồng mà chung sống như vợ chồng với người mà mình biết rõ là đang có chồng hoặc đang có vợ.
Kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng giữa người đã từng là cha, mẹ nuôi với con nuôi, cha chồng với con dâu, mẹ vợ với con rể, cha dượng với con riêng của vợ, mẹ kế với con riêng của chồng.
Cản trở kết hôn, yêu sách của cải trong kết hôn hoặc cản trở ly hôn.
Chế tài ở mức cao hơn, phạt tiền từ 10 - 20 triệu đồng sẽ áp dụng với các hành vi sau:
Kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng giữa những người cùng dòng máu về trực hệ hoặc giữa những người có họ trong phạm vi ba đời.
Kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng giữa cha, mẹ nuôi với con nuôi.
Cưỡng ép kết hôn hoặc lừa dối kết hôn; cưỡng ép ly hôn hoặc lừa dối ly hôn.
Luật Hôn nhân và Gia đình quy định "chung sống như vợ chồng" là việc nam, nữ tổ chức cuộc sống chung và coi nhau là vợ chồng.
Hiện chưa có văn bản hướng dẫn khái niệm "chung sống như vợ chồng" trong Luật Hôn nhân và Gia đình.
Tuy nhiên có thể tham khảo Thông tư liên tịch số 01/2001 của Bộ Tư pháp, Bộ Công an, Tòa án nhân dân tối cao, Viện kiểm sát nhân dân tối cao hướng dẫn áp dụng các tội xâm phạm chế độ hôn nhân và gia đình.
Theo đó, "chung sống như vợ chồng" là việc người đang có vợ, có chồng chung sống với người khác hoặc người chưa có vợ, chưa có chồng mà lại chung sống với người mà mình biết rõ là đang có chồng, có vợ một cách công khai hoặc không công khai nhưng cùng sinh hoạt chung như một gia đình.
Việc chung sống như vợ chồng thường được chứng minh bằng việc: có con chung; được hàng xóm và xã hội xung quanh coi như vợ chồng; có tài sản chung; đã được gia đình cơ quan, đoàn thể giáo dục mà vẫn tiếp tục duy trì quan hệ đó.
Luật Hôn nhân và Gia đình năm 2014 nghiêm cấm việc người đang có vợ, có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người khác hoặc chưa có vợ, chưa có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người đang có chồng, có vợ.
Người vi phạm có thể bị xử phạt vi phạm hành chính theo Nghị định 82/2020 (tới đây là Nghị định 109/2026), hoặc có thể phải chịu trách nhiệm hình sự theo điều 182 Bộ luật Hình sự quy định về tội "vi phạm chế độ một vợ, một chồng".