Hành trình của người gác đền 40 tuổi càng trở nên đặc biệt khi người mẹ tảo tần cuối cùng cũng có mặt trên khán đài để chứng kiến khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong sự nghiệp của con trai.
Sáng 22/6, khi tiếng quốc ca Cape Verde vang lên trên sân Hard Rock ở Miami (Mỹ) trước cuộc đối đầu với Uruguay tại World Cup 2026, thủ môn Vozinha đứng lặng vài giây rồi cất cao tiếng hát.
Trên khán đài, mẹ anh – bà Ana Candida Evora – cũng không giấu được sự xúc động khi lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến con trai thi đấu tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.
Đó là một trong những khoảnh khắc giàu cảm xúc kể từ đầu World Cup 2026. Với riêng Vozinha, sự hiện diện của mẹ trên khán đài còn ý nghĩa hơn bất kỳ danh hiệu cá nhân nào. Chỉ ít ngày trước đó, anh từng bật khóc khi nhắc đến việc bà không thể sang Mỹ để theo dõi trận đấu lịch sử của mình.
Sau cuộc chạm trán với Tây Ban Nha ở lượt trận mở màn, hình ảnh người thủ môn kỳ cựu rơi nước mắt trong cuộc phỏng vấn sau trận đã lan truyền mạnh mẽ trên truyền thông quốc tế.
Khi đó, Vozinha không nói nhiều về thành tích chuyên môn mà chỉ nhắc đến mẹ – người đã dành cả cuộc đời lao động vất vả để nuôi dưỡng và ủng hộ anh theo đuổi đam mê bóng đá.
“Bà là người luôn tin tưởng tôi, ngay cả khi tôi không còn tin vào chính mình”, thủ môn của Cape Verde chia sẻ.
Giấc mơ được chứng kiến con trai thi đấu tại World Cup tưởng chừng khó thành hiện thực khi bà Ana Candida Evora gặp trở ngại trong quá trình xin thị thực nhập cảnh vào Mỹ. Tuy nhiên, sau nhiều nỗ lực phối hợp từ FIFA, Liên đoàn Bóng đá Cape Verde và các cơ quan liên quan, thủ tục cuối cùng cũng được hoàn tất.
Ngày 19/6, bà Evora đặt chân đến Miami sau hành trình dài từ đảo São Vicente. Trước đó 2 ngày, bà đã di chuyển tới thủ đô Praia để hoàn tất những giấy tờ cuối cùng. Thông tin người mẹ được cấp thị thực nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý của người hâm mộ trên toàn thế giới.
Davidson Evora, con trai của bà Ana Candida Evora và là em trai của Vozinha, cho biết gia đình đã rất lo lắng trong suốt thời gian chờ đợi. “Mọi giấy tờ gần như đã hoàn tất. Chúng tôi chỉ hy vọng mọi việc diễn ra suôn sẻ và cuối cùng điều đó đã thành hiện thực”, anh chia sẻ trước ngày mẹ lên đường.
Sự xuất hiện của bà Evora mang đến nguồn động viên tinh thần to lớn cho người gác đền 40 tuổi. Trong trận đấu với Uruguay, mỗi lần máy quay hướng lên khán đài và bắt gặp hình ảnh người mẹ chăm chú theo dõi trận đấu, các cổ động viên đều dành những tràng pháo tay nồng nhiệt.
Vozinha đang là một trong những câu chuyện truyền cảm hứng nhất tại World Cup 2026. Trước khi giải đấu khởi tranh, anh hầu như không được nhắc đến trên các phương tiện truyền thông quốc tế. Thế nhưng chỉ sau một trận đấu, tên tuổi của thủ môn kỳ cựu đã xuất hiện trên khắp các mặt báo.
Ngày 15/6, Cape Verde lần đầu tiên trong lịch sử góp mặt tại World Cup và chạm trán Tây Ban Nha ở trận ra quân. Trước đối thủ được đánh giá vượt trội, đại diện châu Phi tạo nên cú sốc lớn khi cầm hòa 0-0.
Người hùng của trận đấu không ai khác ngoài Vozinha. Anh liên tiếp thực hiện những pha cứu thua xuất sắc, giúp Cape Verde giành điểm số đầu tiên trong lịch sử tham dự World Cup. Màn trình diễn ấn tượng đã mang về cho thủ thành kỳ cựu danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất trận.
Tuy nhiên, điều khiến hàng triệu người hâm mộ xúc động lại diễn ra sau tiếng còi mãn cuộc. Trong cuộc phỏng vấn ngay trên sân, Vozinha bật khóc khi nhắc tới người mẹ chưa thể có mặt để chia sẻ niềm vui cùng mình.
Những giọt nước mắt chân thành của người đàn ông 40 tuổi đã chạm đến trái tim của người hâm mộ khắp thế giới. Nhiều người bày tỏ mong muốn bà Ana Candida Evora sớm hoàn tất thủ tục để sang Mỹ cổ vũ con trai. Cuối cùng, điều đó đã trở thành hiện thực.
Không chỉ câu chuyện gia đình, cuộc đời của Vozinha cũng là hành trình vượt khó đầy cảm hứng. Thủ môn sinh năm 1986 có tên đầy đủ là Josimar José Évora Dias.
Cha anh là một quân nhân và là người hâm mộ cuồng nhiệt của hậu vệ phải Josimar thuộc đội tuyển Brazil. Vì vậy, ông quyết định đặt tên con trai theo thần tượng của mình. Bốn thập kỷ sau, cái tên Josimar lại xuất hiện tại World Cup theo cách đặc biệt nhất.
Tuổi thơ của Vozinha gắn liền với nhiều thiếu thốn. Cha thường xuyên vắng nhà vì nhiệm vụ quân sự, còn mẹ phải đi làm xa để mưu sinh. Anh lớn lên chủ yếu dưới sự chăm sóc của ông bà tại thành phố Mindelo trên đảo São Vicente.
Chính ông bà là những người đặt cho anh biệt danh “Vozinha”. Trong tiếng Bồ Đào Nha, đây là cách gọi thân mật gắn với hình ảnh người bà trong gia đình.
Khi trưởng thành và thi đấu chuyên nghiệp tại Angola, anh quyết định sử dụng biệt danh này trên áo đấu như một cách tri ân những người đã nuôi dưỡng mình.
“Ông bà có ý nghĩa rất lớn trong cuộc đời tôi. Tôi luôn mang họ theo trong trái tim mỗi khi bước ra sân”, anh từng chia sẻ.
Sau trận hòa 2-2 đầy quả cảm trước Uruguay ở lượt trận thứ hai bảng H, sáng 22/6, Cape Verde tiếp tục viết nên câu chuyện cổ tích tại World Cup 2026. Và trung tâm của hành trình là một thủ môn đã bước sang tuổi 40, người từng nghĩ đến việc giải nghệ nhưng vẫn kiên trì theo đuổi giấc mơ.
“Tôi đã làm việc cả cuộc đời để có ngày hôm nay. Có thời điểm tôi nghĩ mình sẽ giải nghệ trước khi World Cup diễn ra nhưng tôi vẫn tiếp tục cố gắng vì giấc mơ này”, Vozinha nói.
Giấc mơ của Vozinha không chỉ thuộc về riêng anh. Trên khán đài World Cup, người mẹ tảo tần đã có mặt để chứng kiến thành quả của cả một đời hy sinh. Và đó có lẽ là chiến thắng đẹp nhất trong sự nghiệp của người hùng Cape Verde.
Tháng 8/1821, tại Berlin, Đức, nhà triết học Arthur Schopenhauer, khi đó 33 tuổi, vướng vào một vụ kiện làm thay đổi một phần cuộc đời ông. Nổi giận vì tiếng trò chuyện ồn ào của ba người phụ nữ ngay trước cửa phòng mình, ông yêu cầu họ rời đi. Cuộc tranh cãi leo thang thành xô xát.
Một thợ may tên Caroline Louise Marquet cáo buộc Schopenhauer hành hung khiến bà bị liệt nửa người và mất khả năng lao động. Sau 6 năm kiện tụng, tòa án phán quyết nhà triết học phải trả chi phí y tế và trợ cấp cho bà Marquet một khoản tiền đáng kể mỗi năm, cho đến cuối đời.
Với ông, tiếng ồn không chỉ là sự phiền toái, nó là kẻ thù của tư duy.
Tương tự, Immanuel Kant, một tượng đài triết học khác, cũng cần sự yên tĩnh tuyệt đối để làm việc. Ông từng phải chuyển nhà vì tiếng gà gáy và từng viết thư phàn nàn về tiếng hát của các tù nhân ở nhà tù gần đó.
Trong bài luận Về tiếng ồn và sự ồn ào (1851), Schopenhauer kịch liệt chỉ trích tiếng roi quất trên đường phố thời bấy giờ, tương đương với tiếng xe rú ga bây giờ. Ông gọi đó là "kẻ giết chết tư tưởng".
Đối với ông, một tâm trí thiên tài giống như một viên kim cương - nếu bị vỡ vụn bởi sự xao nhãng, sẽ mất đi giá trị. Khả năng tập trung cao độ vào một điểm duy nhất chính là điều làm nên sự khác biệt giữa một trí tuệ ưu việt và một người bình thường.
Ông thậm chí còn tuyên bố những ai không nhạy cảm với tiếng ồn thì cũng thường kém nhạy cảm với nghệ thuật và tư duy sâu sắc.
Về mặt y khoa, hiện tượng cực kỳ nhạy cảm với âm thanh được gọi là Hội chứng Misophonia (chứng ghét âm thanh) hoặc Sensory Processing Sensitivity (nhạy cảm xử lý giác quan). Người mắc tình trạng này thường có phản ứng tiêu cực với các tiếng động nhỏ, lặp đi lặp lại trong môi trường xung quanh.
Dưới góc nhìn y khoa hiện đại, Tiến sĩ Neel Burton (Đại học Oxford, Anh) nhận định không có hạnh phúc nào lớn hơn việc trí óc được tự do hoạt động mà không bị gián đoạn. Ngược lại, những người sợ hãi việc suy nghĩ thường dùng tiếng ồn để lấp đầy và làm tê liệt tâm trí mình.
Khoa học hiện đại cũng tìm thấy mối liên hệ thú vị giữa chứng sợ tiếng ồn và sự sáng tạo. Các nhà nghiên cứu tại Đại học Northwestern, Mỹ, phát hiện những người có khả năng sáng tạo cao thường bị suy giảm "khả năng lọc thông tin giác quan".
Nói cách khác, bộ não của họ có "màng lọc" quá mỏng, khiến các âm thanh ngoại cảnh dễ dàng lọt vào. Tuy nhiên, chính sự "lọt lưới" này lại giúp não bộ thu nạp những ý tưởng nằm ngoài trọng tâm chú ý, thúc đẩy tư duy liên tưởng độc đáo.
Nhưng nếu những thông tin lọt vào đó chỉ là tiếng ồn vô nghĩa, bộ não sẽ rơi vào trạng thái quá tải và bị tê liệt.
Câu chuyện của Schopenhauer không chỉ là về một nhà triết học cáu kỉnh. Đó là lời nhắc nhở về giá trị của sự tĩnh lặng.
Trong một thế giới đầy rẫy những âm thanh hỗn tạp, việc bảo vệ không gian yên tĩnh không phải là sự ích kỷ, mà là cách chúng ta bảo vệ năng lực tư duy và sự sáng tạo.
Một trường hợp y khoa hiếm gặp vừa được ghi nhận tại Trung Quốc khiến nhiều người không khỏi sửng sốt. Một cô gái 19 tuổi đã có thói quen ăn tóc trong suốt 5 năm, đến mức tự khiến bản thân bị hói đầu và phải trải qua ca phẫu thuật kéo dài nhiều giờ để lấy búi tóc khổng lồ ra khỏi dạ dày.
Theo truyền thông Trung Quốc, cô gái sống tại thành phố Ôn Châu bắt đầu có biểu hiện nuốt tóc từ khoảng 5 năm trước.
Phát hiện sự việc, gia đình chỉ nhắc nhở cô gái bỏ thói quen xấu mà không đưa đi kiểm tra y tế. Theo thời gian, mái tóc của cô ngày càng thưa dần, thậm chí xuất hiện các mảng hói lớn. Điều đáng nói, không chỉ ăn tóc thật, cô còn nhai và nuốt cả tóc giả.
Mãi cho đến khi cô thường xuyên bị đau bụng kéo dài và phải trở về quê điều trị, nguyên nhân dẫn đến tình trạng này mới được làm rõ.
Kết quả xét nghiệm tại bệnh viện cho thấy cô gái bị thiếu máu thiếu sắt nghiêm trọng. Các bác sĩ nhận định đây chính là nguyên nhân dẫn đến chứng "dị thực" (Pica), tình trạng người bệnh có nhu cầu ăn những thứ không phải thực phẩm như tóc, đất, giấy, đá lạnh hoặc các vật thể lạ khác.
Đặc biệt, khi nội soi dạ dày, các bác sĩ không khỏi kinh ngạc trước những gì nhìn thấy. Một khối tóc khổng lồ đã tích tụ trong dạ dày của cô gái suốt nhiều năm. Khối tóc khiến quá trình tiêu hóa bị cản trở nghiêm trọng.
Do kích thước quá lớn, các bác sĩ buộc phải gây mê toàn thân và thực hiện phẫu thuật mới có thể lấy hết số tóc ra khỏi dạ dày bệnh nhân.
Sau ca phẫu thuật, cô gái được điều trị tích cực bằng phương pháp bổ sung sắt qua đường tĩnh mạch. Nhờ vậy cơ thể dần được phục hồi, cảm giác thèm ăn tóc cũng biến mất hoàn toàn. Mái tóc của cô sau đó bắt đầu mọc trở lại và sức khỏe dần ổn định.
Các chuyên gia cho biết thiếu sắt không chỉ gây thiếu máu mà còn ảnh hưởng đến hoạt động của hệ thần kinh trung ương, làm rối loạn cảm giác vị giác và sự điều hòa cảm giác thèm ăn. Chính điều này khiến một số người xuất hiện nhu cầu mãnh liệt muốn ăn những vật thể bất thường như tóc, đá lạnh, lá trà hoặc gạo sống.
Nguy hiểm hơn, việc liên tục nuốt các dị vật có thể gây tổn thương đường tiêu hóa, làm giảm khả năng hấp thu dinh dưỡng và khiến tình trạng thiếu máu ngày càng trầm trọng. Trong nhiều trường hợp, người bệnh có thể đối mặt với các biến chứng nghiêm trọng như loét dạ dày, tắc ruột hoặc phải can thiệp ngoại khoa.
Trang QQ đưa tin, sáng 28/4/2026, tại trấn An Bình, huyện Thần Khê, thành phố Hoài Hóa (Hồ Nam, Trung Quốc), bà Vương Quế Lan sau 30 năm xa cách cuối cùng đã ôm chầm lấy cậu con trai Hướng Mộng Thiên.
Niềm vui đoàn tụ xen lẫn nỗi day dứt khôn nguôi, bởi kẻ gây ra bi kịch chia cắt mẹ con họ lại chính là người quen thân trong gia đình.
"Lúc đó tôi coi cậu ta như em ruột, hoàn toàn không đề phòng gì cả", nắm tay con trai trở về nhà, bà Vương nghẹn ngào nhớ lại biến cố cách đây 30 năm.
Khi ấy, em gái bà đang quen một chàng trai họ Lưu. Người này thường xuyên đến nhà chơi, nhiều lần dẫn bé Hướng Mộng Thiên (khi đó 4 tuổi) đi chơi nên cả gia đình đều rất tin tưởng. Thời điểm xảy ra vụ việc, em gái bà đi làm xa và đã chia tay với người này, nhưng không nói với chị gái.
Lợi dụng sự tin tưởng, người đàn ông họ Lưu một mình đến nhà, nói dối rằng sẽ đưa đứa trẻ đi chợ rồi tiện thể sang nhà bà ngoại bé gần đó. Hai ngày sau, khi bà ngoại tìm đến hỏi thăm, gia đình mới bàng hoàng phát hiện đứa trẻ đã bị bắt cóc.
Sau đó, hai vợ chồng đi tìm khắp nơi nhưng không có bất kỳ manh mối nào. Dù rơi vào tuyệt vọng, suốt hơn 30 năm qua họ chưa từng từ bỏ hy vọng.
Anh trai Hướng Mộng Thiên khi đó chưa đầy 5 tuổi nhưng rất hiểu chuyện. Hai anh em vốn gắn bó nên sau khi em mất tích, cậu bé đi đâu cũng nhờ mọi người giúp tìm em: "Hãy giúp cháu tìm em trai về".
Ba thập kỷ trôi qua, tình cảm ấy vẫn nguyên vẹn. Trong buổi nhận thân, người anh bật khóc nức nở: "Cảm ơn tất cả những người đã giúp em tôi trở về, đặc biệt là các tình nguyện viên. Nhờ mọi người mà gia đình tôi mới có ngày đoàn tụ". Còn người cha đứng bên cạnh lặng lẽ lau nước mắt, cẩn thận lấy ra bức ảnh chụp con trai đã gìn giữ hơn 30 năm.
Sau 30 năm lưu lạc, Hướng Mộng Thiên xúc động nói: "May mắn nhất là khi trở về, những người thân ruột thịt vẫn còn. Tôi sẽ chuyển hộ khẩu về đây, gia đình phải được đoàn tụ đầy đủ".
Những câu chuyện đoàn tụ sau khi bị bắt cóc luôn thu hút sự chú ý của dư luận Trung Quốc.
Ngày đầu tiên của Năm mới 2022, anh Li Jingwei đã gặp lại mẹ ruột của mình tại thành phố Lankao, tỉnh Hà Nam. Anh Li bị bắt cóc tại thị trấn Zhaotong ở Tây Nam tỉnh Vân Nam khi mới 4 tuổi. Anh bị bán cho một gia đình ở Lankao, cách quê hương 1.600km.
Được khích lệ bởi thông tin về những đứa trẻ bị bắt cóc khác đã tìm được gia đình, hôm 15/12/2021, anh Li đã đăng một đoạn clip chia sẻ nguyện vọng muốn gặp lại người thân ruột thịt. Trong clip, anh cho mọi người thấy một tấm bản đồ mô tả lại nơi mình sinh sống dựa trên những ký ức còn sót lại.
Theo nhật báo China Daily, Li cứ nghĩ phải mất vài năm nữa mới tìm thấy gia đình. Nhưng không ngờ rằng, anh có thể nhanh chóng nhận được manh mối về mẹ của mình.
Lần theo các manh mối, cảnh sát đã xác định được mẹ của anh Li đang sống tại Zhaokou, Hà Nam. Hai bên đã làm xét nghiệm DNA.
Li Jingwei tâm sự rằng vào ngày bị bắt cóc, anh đã dùng que củi vẽ bản đồ về nơi mình sống lên mặt đất để không quên nơi chôn nhau cắt rốn. "Tôi không nghĩ mình tìm được gia đình nhanh đến vậy. Khi được gặp người thân vào ngày đầu tiên của năm mới, tôi cảm thấy như được tái sinh vậy", anh chia sẻ.