Trận chung kết World Cup 2026 giữa Tây Ban Nha với Argentina được truyền hình trực tiếp trên VTV3, SCTV, TV360 và FPT Play. Báo điện tử Tuổi Trẻ sẽ trực tuyến trận đấu này, mời bạn đọc đón theo dõi.
Đây là cuộc chạm trán lịch sử giữa hai nền bóng đá hàng đầu thế giới hiện tại. Tuyển Tây Ban Nha đang hướng tới chức vô địch World Cup thứ hai kể từ sau vinh quang năm 2010.
Trong khi đó, nhà đương kim vô địch Argentina quyết tâm bảo vệ thành công ngai vàng thế giới, đồng thời khẳng định vị thế thống trị của mình dưới sự dẫn dắt của siêu sao Lionel Messi.
Tây Ban Nha bước vào trận chung kết với phong độ vô cùng thuyết phục khi bất bại 37 trận liên tiếp trong thời gian thi đấu chính thức. Sức mạnh lớn nhất của thầy trò HLV Luis de la Fuente nằm ở hàng phòng ngự vững chắc cùng lối chơi kiểm soát bóng cực kỳ chủ động.
Qua 7 trận đấu tại World Cup 2026, “La Roja” mới chỉ để thủng lưới duy nhất 1 bàn và giữ sạch lưới tới 6 trận. Theo siêu máy tính Opta, Tây Ban Nha sở hữu đến 45,1% cơ hội giành chiến thắng trong 90 phút thi đấu chính thức ở trận chung kết.
Phía bên kia chiến tuyến, Argentina lại thể hiện sức mạnh tấn công đáng nể khi dẫn đầu giải đấu với 19 bàn thắng sau 7 trận. Niềm hy vọng số một của Albiceleste vẫn gọi tên thủ quân Lionel Messi, người đang có giải đấu bùng nổ với 8 bàn thắng và 4 đường kiến tạo.
Bên cạnh đó, đoàn quân của HLV Lionel Scaloni còn sở hữu bản lĩnh kiên cường cùng khả năng định đoạt trận đấu ở những phút cuối, điển hình là màn ngược dòng kịch tính 2-1 trước đội tuyển Anh tại bán kết nhờ các bàn thắng ở những phút cuối của Enzo Fernandez và Lautaro Martinez.
Màn đối đầu giữa sự thực dụng của Tây Ban Nha và bản lĩnh vượt khó của Argentina hứa hẹn sẽ tạo nên một trận chung kết trong mơ, kịch tính đến những giây phút cuối cùng trên sân vận động MetLife.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Các tuyển thủ Italy đã gào thét vang dội khi hát quốc ca với tinh thần rực lửa đúng chất người thầy Gennaro Gattuso hay những thế hệ năm xưa. Họ cũng chơi đúng bản sắc lừng danh của "đoàn quân thiên thanh", với sự lầm lì, gai góc và kiên cường, thậm chí phải "nhân đôi" bản sắc ấy để sinh tồn từ phút 41 sau khi Alessandro Bastoni lĩnh thẻ đỏ trực tiếp.
Gianluigi Donnarumma cứu vãn trận đấu ít nhất ba lần. Trong khi Moise Kean với chuỗi bàn thắng thứ 6 liên tiếp cho tuyển Italy gợi nhớ đến Gigi Riva vĩ đại, với cũng con số 11 trên lưng. Italy cũng một lần nữa phô diễn "nghệ thuật hắc ám" để kéo trận đấu tại Zenica "lết" đến loạt luân lưu, bấu víu vào nó – thứ từng đưa họ lên đỉnh thế giới 20 năm trước và đỉnh châu Âu năm 2021. Nhưng lần này, phép màu không lặp lại, công thức cũ kỹ không còn hiệu nghiệm.
Donnarumma vươn người hết cỡ, ngón tay anh đã chạm được vào bóng. Nhưng trái bóng vẫn đi vào lưới. Bức tường thành cuối cùng mang theo hy vọng của cả Italy bỗng chốc rơi xuống địa ngục. Anh quỳ rạp xuống sân, ôm đầu bất lực giữa làn khói pháo sáng mịt mù phía sau lưng. Cú sút quyết định của Esmir Bajraktarevic đã đưa Bosnia & Herzegovina vượt qua trận chung kết play-off để lần thứ hai trong lịch sử góp mặt tại VCK World Cup sau 12 năm.
Và đó cũng là 12 năm kể từ lần gần nhất Italy dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Tính từ 1962, Italy chưa bao giờ vắng mặt tại World Cup, cho đến khi cơn ác mộng bắt đầu, từ các thất bại khi đá play-off với Thụy Điển (2018), Bắc Macedonia (2022) rồi giờ là Bosnia. Thêm 4 năm nữa, phải đến 2030, người Italy mới lại có thể nói về World Cup. Còn bây giờ, họ lại phải mệt mỏi và đau đầu nghĩ về một cuộc đại tu cả nền bóng đá - điều đã được nhắc mãi suốt nhiều năm qua.
Tổng biên tập báo Italy Corriere dello Sport là Ivan Zazzaroni kể lại rằng một người bạn thân đã nhắn cho ông đêm qua: "Sáng mai, tôi sẽ phải giải thích với đứa con trai 10 tuổi của mình rằng chúng ta đã bị loại". Cậu bé này hiện 10 tuổi, nghĩa là đến khi lên 14, cậu vẫn có cơ hội bổ sung vào kỷ niệm tuổi thơ của mình về một lần được xem tuyển Italy ở World Cup. Nhưng với thế hệ người Italy chào đời kể từ World Cup 2014, họ trưởng thành mà chưa từng được thấy màu áo thiên thanh ở World Cup.
Hôm 26/3, ngày trước trận play-off giữa Italy và Bắc Ireland, chính Corriere dello Sport còn đầy mỉa mai và châm biếm dùng trí tuệ nhân tạo (AI) để tạo nên hình ảnh trên trang bìa của họ. Đó là hình ảnh các CĐV trẻ trung đang cổ vũ cuồng nhiệt cho tuyển Italy. Tờ báo này chủ đích làm vậy, thậm chí còn công khai thừa nhận: "Hình ảnh trên trang nhất được tạo bởi AI, đơn giản là vì chúng tôi chẳng thể tìm đâu ra một người trẻ nào hào hứng đến mức này khi cổ vũ ĐTQG".
Và còn có một sự thật "dễ gần" hơn. Donnarumma ra mắt nhà nghề năm 2015 khi mới 16 tuổi. Nhưng đến nay, anh vẫn chưa một lần bắt trận nào ở World Cup. Đến World Cup 2030, nếu Italy giành vé, anh khi ấy đã 31 tuổi. Ký ức về người gác đền tuyển Italy ở World Cup vẫn chỉ là câu chuyện của những "người già", với hình ảnh Gianluigi Buffon.
Ngoại lệ của Italy
Triết gia La Mã cổ đại Cicero từng có một câu nói kinh điển "Ngoại lệ khẳng định nguyên tắc", ám chỉ rằng sự tồn tại của một ngoại lệ giúp làm rõ và nhấn mạnh sự tồn tại của một nguyên tắc chung.
Với một quốc gia từng xem World Cup là "thánh địa" với 4 lần vô địch (chỉ kém Brazil), sân chơi ấy giờ không còn thuộc về họ nữa. Italy phải chấp nhận một sự thật, rằng họ không còn nằm trong nhóm tinh hoa của bóng đá thế giới. Đó không phải là một sự cố, cũng chẳng phải chuyện ngẫu nhiên. Một tai nạn có thể xảy ra, lần thứ hai vào năm 2022 người Italy có thể chấp nhận, vì nó đến ngay sau một kỳ tích rực rỡ là chức vô địch Euro 2021.
Nhưng thất bại ở play-off 2026 cho thấy sự xuống cấp khó phủ nhận của bóng đá Italy. Dòng thời gian chỉ ra một điều cay đắng mà họ phải lấy làm gốc cho mọi phân tích về sau: ngoại lệ không phải là việc đội nhà vắng bóng ở World Cup ba lần liên tiếp, mà là chức vô địch Euro tại Wembley cách đây 5 năm. Nói theo cách mỉa mai của chính cộng đồng "tifosi" trên mạng xã hội thì là: ba lần liên tiếp ngồi nhà xem World Cup không phải tai nạn, "tai nạn" là Euro 2021. Trạng thái bình thường, trớ trêu thay, lại chính là những đêm thất bại như tại Zenica.
Gattuso đã thất bại trong trận đấu quan trọng nhất. Nhưng sẽ không công bằng nếu chỉ đổ lỗi cho "Rino". Trước ông, cả Gian Piero Ventura, Roberto Mancini và Luciano Spalletti đều không thành công, nghĩa là vấn đề không chỉ nằm ở băng ghế huấn luyện.
Vì thế, dư luận Italy liền quay sang Gabriele Gravina, chủ tịch LĐBĐ nước này (FIGC), người từng tự ví bản thân là "một cây sậy khó lòng bị bẻ gãy". Ngay sau đêm Zenica, vị chủ tịch bóng đá Italy từ 2018, tức đương nhiệm trong hai thảm họa World Cup gần nhất, đã không tuyên bố từ chức như cách truyền thông nước này lẫn hàng triệu CĐV Italy mong đợi. Ông đặt quyết định đi hay ở vào tay Hội đồng Liên đoàn.
"Tôi xin nhận trách nhiệm, nhưng có một cơ quan có thẩm quyền để đưa ra các đánh giá, đó là Hội đồng Liên đoàn mà tôi đã yêu cầu triệu tập vào tuần tới", ông Gravina nói ngay trong ngày 1/4. "Tại đó, chúng tôi sẽ phân tích sâu sắc toàn bộ hệ thống bóng đá Italy, bởi rõ ràng chúng ta đang rơi vào một cuộc khủng hoảng trầm trọng. Người ta cứ lầm tưởng rằng Liên đoàn có thể quyết định hay chọn lựa cách xây dựng một đội bóng, nhưng thực tế có rất nhiều vấn đề rộng lớn cần suy ngẫm, và chúng tôi sẽ dành thời gian cho việc đó vào tuần sau".
Bóng đá Italy từng chứng kiến những nhà điều hành từ chức chỉ vài phút sau khi Italy bị loại, không phải ở vòng loại, mà là ngay từ vòng bảng World Cup. Nhưng ít nhất, họ còn đưa được đội tuyển đến đó. Nếu Gravina vẫn ngồi lại trên đỉnh cao quyền lực, ông thực sự là một kỷ lục gia về sự kiên thủ trước thất bại.
Bấy giờ, ông có thể sẽ thiết lập một kỷ lục kép: kỷ lục về số lần lỡ hẹn với World Cup và kỷ lục về sự "lì lợm" bám ghế. Từ năm 1934 trở đi, Italy luôn góp mặt tại World Cup dù giải đấu chỉ có 16, 24 hay 32 đội (ngoại trừ lần bị loại năm 1958). Giờ đây, họ lại bị loại ngay cả khi số đội đã tăng lên 48. Đó gần như là một "chiến tích" ngược đời.
Theo báo Italy Gazzetta dello Sport, Gravina muốn ở lại để bảo vệ những gì đã xây dựng và tránh những thứ ông từng gọi là "tổn thất lớn hơn", một thuật ngữ gợi nhớ ngay đến kỳ Euro 2032 mà Italy đăng cai. Chủ tịch UEFA Aleksander Ceferin - người vừa dùng bữa trưa cùng Gravina tại Sarajevo, Bosnia - cũng đang đứng về phía ông.
Sự ủng hộ của Chủ tịch UEFA trong bối cảnh này được xem là một điểm tựa không nhỏ. Dù lập trường của Thủ tướng Italy Giorgia Meloni có thể mang sức nặng đáng kể, đến nay bà vẫn chưa can thiệp sâu vào thể thao, nhất là khi đang phải đối mặt với nhiều vấn đề quốc gia cấp bách khác. Với Bộ trưởng Bộ Thể thao và Thanh niên Italy Andrea Abodi, việc phân tích sâu rộng để cải tổ toàn hệ thống lại trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết.
Năm 2026 thật sự trở thành năm "số 0" của bóng đá Italy. Họ không có một CLB Serie A nào ở tứ kết Champions League - đánh dấu lần thứ tư trong 6 mùa gần nhất Italy sạch bóng đại diện ở giai đoạn knock-out này của giải đấu danh giá nhất cấp CLB châu Âu. Ở hai đấu trường thấp hơn còn lại là Europa League và Conference League, Italy cũng chỉ còn hai đại diện vào tứ kết, gồm Bologna và Fiorentina. Và giờ là thất bại của ĐTQG.
Chưa đầy ba năm trước, giải VĐQG Italy còn chạy một chiến dịch quảng bá tuyên bố hùng hồn rằng "Calcio đã trở lại", sau khi có tới 6 đại diện Serie A vào tứ kết các Cup châu Âu, trong đó có ba đội ở Champions League. Nhưng có vẻ, đó cũng chỉ là một "ngoại lệ" trong dòng thời gian gần đây.
Những phân tích sâu rộng về vấn đề của bóng đá Italy dễ dàng được bắt gặp trong vài năm nay. Từ những liệt kê và diễn giải về tình hình tài chính nhức nhối, về phương pháp luận lỗi thời của hệ thống đào tạo trẻ, về tình trạng các SVĐ cũ kỹ, về thực trạng tỷ lệ áp đảo của các ngoại binh ở giải VĐQG, cho đến việc những CLB lớn đang trong giai đoạn chuyển giao.
Không ít những canh cánh của người trong cuộc nêu bật các vấn nạn của bóng đá đất nước hình chiếc ủng. Năm 2022, Fabio Capello từng báo động "bóng đá Italy không đủ tài năng trẻ, vấn đề vẫn là nền tảng đã sai từ ý tưởng". Đến năm 2024, nhà cầm quân lão luyện này một lần nữa nói thẳng thừng trên báo Gazzetta dello Sport rằng "bóng đá Italy đang 'cập nhật' phiên bản cũ của triết lý Pep Guardiola 10 năm về trước", và "ở các trường học bóng đá, người ta chỉ dạy chiến thuật mà không dạy kỹ thuật, để lại hệ quả về mặt lâu dài".
Gần đây, HLV Raffaele Palladino, sau khi chứng kiến đội nhà phải "mượn rổ đựng bóng" trước Bayern ở vòng 1/8 Champions League, đã thốt lên rằng: "Tôi có cảm giác người Italy đang chơi một môn thể thao khác chứ không phải bóng đá, trước các ông lớn Champions League".
Tiền vệ Nemanja Matic gắn bó với bóng đá Italy gần hai năm (tại AS Roma 2022-2023 và Sassuolo từ 2025), thì cảm thán: "Người Italy các bạn vẫn đang giậm chân tại chỗ như ở thập niên 1990. Vấn đề đầu tiên nằm ở các học viện. Tôi thấy điều đó qua chính con trai mình. Các lò đào tạo trẻ ở Anh và Pháp tiến bộ hơn nhiều. Ở đó, họ dạy cầu thủ trẻ cách rê dắt, phát triển kỹ thuật và khuyến khích sự sáng tạo để tìm ra giải pháp trên sân".
Cũng theo Matic, vấn đề của bóng đá Italy còn nằm ở chiến thuật, khi chủ yếu các CLB đá với ba hậu vệ và tấn công rất ít, "lấy đâu ra cường độ cao nếu chỉ lo phòng ngự bên phần sân nhà".
Người Italy đã biết và đã nói tất cả những điều đó rất nhiều lần trong sự pha trộn giữa thất vọng, giận dữ và phẫn nộ. Họ biết cả hệ thống bóng đá cần phải được tái thiết. Nhưng câu hỏi vẫn là khi nào mới hành động. Sự trì hoãn có thể sẽ khiến thêm nhiều thế hệ trẻ Italy lớn lên mà chưa một lần được thấy màu áo thiên thanh tại World Cup.
Tia hy vọng
Tuy nhiên, ở một góc nhìn lạc quan, ký giả chuyên về bóng đá Italy James Horncastle tin rằng không phải mọi thứ đều đang đi chệch hướng tại xứ mỳ ống. Bóng đá Italy đã không ngừng nỗ lực tiến hành các cuộc cải tổ kể từ sau hai cú sốc bị loại ngay từ vòng bảng World Cup 2010 (với tư cách ĐKVĐ) và 2014. Chiến lược gia huyền thoại Arrigo Sacchi từng được mời về để trực tiếp đào tạo đội ngũ HLV, nhằm chuẩn bị cho việc ươm mầm thế hệ kế cận.
Nhiều cấp độ lứa tuổi trẻ hơn đã được đưa vào hệ thống thi đấu. Sự can thiệp của Chính phủ, thông qua Ủy ban Olympic Italy (CONI), đã thúc đẩy hàng loạt đề xuất mới. Điển hình là việc các CLB Serie A được phép đưa đội hình B tham dự giải hạng Ba (Serie C) để thu hẹp khoảng cách trình độ giữa bóng đá trẻ và bóng đá nhà nghề.
Những thay đổi này thực chất đã đơm hoa kết trái. Sau khi lọt vào chung kết các năm 2013, 2018 và 2019, Italy cuối cùng cũng vô địch U17 châu Âu năm 2024. Francesco Camarda - người đã xô đổ kỷ lục của Paolo Maldini để trở thành cầu thủ trẻ nhất lịch sử ra mắt AC Milan - là một nhân tố của đội hình đó. Trong khi, Michael Kayode là người ghi bàn thắng quyết định trong trận chung kết.
Tiếp nối thành công, sau khi về nhì vào các năm 2016 và 2018, Italy rồi cũng vô địch U19 châu Âu năm 2023. Pio Esposito, tài năng trẻ triển vọng của Inter Milan và vừa đá hỏng quả luân lưu đầu tiên trước Bosnia hôm 31/3, là thành viên chủ chốt của tập thể vô địch năm ấy.
Cơ cấu sở hữu tại các CLB Italy hiện nay cũng lành mạnh hơn so với một thập kỷ trước, với Milan, Inter và hàng loạt cái tên khác đang nằm dưới sự quản lý ổn định và có tiềm lực tài chính tốt hơn. Việc đồng đăng cai Euro 2032 cũng trở thành động lực để cuộc đại tu SVĐ đầu tiên sau gần nửa thế kỷ được tiến hành. Dự án xây dựng sân San Siro mới cuối cùng đã được bật đèn xanh. Sân Artemio Franchi tại Florence cũng đang trong quá trình tái thiết.
Song, những nỗi truân chuyên của ĐTQG tại vòng loại World Cup giờ đây đang bao phủ và lấn át tất cả. Khi Italy không thể giành vé dự World Cup 2018, người tiền nhiệm của Gravina là ông Carlo Tavecchio từng gọi đó là một "thảm họa tận thế". Mà đã là thảm họa tận thế thì không nên có phần tiếp theo. Nhưng tuyển Italy đã làm đến tập thứ ba, như một "trilogy" điện ảnh.
Hoàng Thông tổng hợp
Nguồn: https://vnexpress.net/khi-italy-vang-mat-o-world-cup-khong-con-la-ngoai-le-5057357.html
Thể Thao
Ronaldo được trả lại 6 bàn thắng, SAFF điều tra vụ tố cáo trọng tài thiên vị

Trước đó, Sofascore cũng như trang thống kê nổi tiếng thế giới Transfermarkt, không tính 6 bàn thắng của Ronaldo ghi tại giải Arab Club Champions Cup năm 2023, vì cho rằng đây chỉ là giải giao hữu và thống kê danh thủ 41 tuổi người Bồ Đào Nha này chỉ ghi 961 bàn trong sự nghiệp. Vụ việc này đã gây tranh cãi dữ dội trên các nền tảng mạng xã hội.
Trong khi đó, dù FIFA chưa công nhận Arab Club Champions Cup là giải đấu chính thức. Nhưng cơ quan bóng đá thế giới vẫn tính những bàn thắng của Ronaldo ghi tại giải đấu này cho CLB Al Nassr vào thống kê bóng đá nói chung, bao gồm cả tổng số 54 bàn thắng của anh ghi trong năm 2023.
Qua đó, FIFA luôn công nhận Ronaldo đã ghi tổng cộng 967 bàn thắng (tính đến ngày 11.4), và chưa bao giờ thông báo về việc loại bỏ các bàn thắng của Ronaldo ghi tại giải Arab Club Champions Cup năm 2023.
Trước sự phản ứng từ nhiều phía, trang Sofascore ngày 11.4 ra thông báo đưa các bàn thắng trên của Ronaldo trở lại danh mục thống kê chính thức và ghi nhận tổng số bàn thắng trong sự nghiệp của danh thủ này là 967 bàn.
"Và điều này sẽ vẫn như vậy cho đến khi FIFA có thông báo khác. Giải Arab Club Champions Cup năm 2023 luôn có trong cơ sở dữ liệu của chúng tôi. 6 bàn thắng của Ronaldo từ giải đấu đó sẽ được hiển thị và cập nhật trên danh mục thống kê sự nghiệp của anh ấy. 967 bàn thắng - đó là con số, và trên Sofascore, đó là vị trí mà Ronaldo đang đứng. Chúng tôi lắng nghe phản hồi từ cộng đồng. Sofascore vẫn cam kết theo dõi chính xác từng bước trong hành trình chinh phục cột mốc 1.000 bàn thắng lịch sử của Ronaldo", thông báo của Sofascore bày tỏ.
Cùng diễn biến liên quan đến Ronaldo, với vụ các cầu thủ CLB Al Ahli, trong đó có ngôi sao Ivan Toney đã tố cáo ban tổ chức Saudi Pro League và trọng tài thiên vị, nhằm giúp sức cho anh và CLB Al Nassr vô địch mùa giải 2025 - 2026.
Vụ việc này trở nên nóng bỏng khi nhiều tiết lộ từ cuộc đối thoại giữa trọng tài và các cầu thủ Al Ahli đang lan truyền chóng mặt trên mạng xã hội, cho rằng các trọng tài không chỉ bỏ qua các lỗi phạt đền rõ ràng, mà còn ám chỉ "Al Ahli nên bỏ cuộc trong cuộc đua vô địch Saudi Pro League, tập trung vào giải AFC Champions League Elite". Qua đó, nhấn mạnh chức vô địch đã thuộc về Ronaldo và Al Nassr dù vẫn còn nhiều vòng đấu diễn ra.
Vụ việc hiện đã được Liên đoàn Bóng đá Ả Rập Xê Út (SAFF) xác nhận, đang chính thức mở cuộc điều tra xem xét khiếu nại của Al Ahli về công tác trọng tài không đạt chuẩn trong trận hòa với Al Fahya tỷ số 1-1 ngày 9.4, cũng như điều tra những bình luận sau trận đấu của CLB này và một số cầu thủ. SAFF cho biết sẽ cập nhật thêm thông tin về việc có áp dụng biện pháp kỷ luật nào hay không.
"Liên đoàn Bóng đá Ả Rập Xê Út nhấn mạnh cam kết của mình đối với tính liêm chính của các giải đấu và việc bảo vệ danh tiếng của bóng đá Ả Rập Xê Út", thông báo của SAFF ngày 11.4 cho biết.
Tại giải Saudi Pro League, các CLB Al Ahli cùng với Al Hilal và Al Nassr là 3 đội đang cạnh tranh ngôi vô địch rất quyết liệt. Al Nassr của Ronaldo đang dẫn đầu bảng rất thuyết phục với 70 điểm sau 13 trận toàn thắng gần đây. Trong khi phía sau Al Hilal kém 2 điểm và Al Ahli kém 4 điểm, nhưng đều thi đấu hơn 1 trận.
Al Nassr sắp có trận gặp đội nhóm cuối bảng Al Okhdood lúc 1 giờ ngày 12.4, nếu tiếp tục chiến thắng, họ sẽ bỏ xa các đối thủ còn lại.

"Tôi mừng vì Conte đã rời Napoli, theo tôi thì ông ấy không nên ở lại", tuyển thủ Bỉ trả lời phỏng vấn với báo Bỉ Het Nieuwsblad hôm 30/5. "Giờ tôi mới nhận ra lối chơi của một đội bóng có ảnh hưởng sống còn với mình như thế nào. Bóng đá là phải cống hiến và cởi mở, phải mang lại niềm vui, thật tiếc là tôi không tìm thấy điều đó ở mùa giải đã qua. Trước khi đến đây, Napoli đưa ra những lời hứa hẹn và vẽ đủ thứ về bản sắc lối chơi, nào là 'chúng ta sẽ đá thế này, làm cái này cái kia', nhưng rồi tất cả đều thất hứa".
Sau khi chia tay Man City, De Bruyne cập bến Napoli dưới dạng chuyển nhượng tự do vào hè 2025 và ký hợp đồng hai năm. Anh trải qua mùa giải vừa qua không mấy thành công ở phương diện cá nhân khi chỉ ghi 5 bàn và 4 kiến tạo trên mọi đấu trường. Tiền vệ sinh năm 1991 cũng ngồi ngoài khoảng bốn tháng vì chấn thương gân kheo từ cuối tháng 10/2025 đến đầu tháng 3/2026.
De Bruyne cho rằng mùa giải đã qua có thể ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai của anh ở ĐTQG: "Tôi còn một năm hợp đồng với Napoli, nhưng tôi muốn nói chuyện với CLB trước. Tương lai của tôi phụ thuộc rất lớn vào chiến lược sắp tới của đội bóng".
Cầu thủ 34 tuổi thậm chí đổ lỗi cho HLV Conte, tin rằng việc thiếu tiếng nói chung là nguyên nhân khiến anh gặp khó khăn trong giai đoạn hậu chấn thương. "Giai đoạn đầu mùa và ngay cả khi mới trở lại sau chấn thương, tôi vẫn duy trì được phong độ tốt", De Bruyne bồi thêm. "Nhưng góc nhìn bóng đá của Conte quá khác tôi. Tôi không muốn vòng vo nữa, sự thật là tôi chưa từng được chơi đúng vị trí sở trường trong suốt mùa giải. Đội bóng đã chơi quá thực dụng, thiên về phòng ngự. Ghi một bàn mỗi trận với hệ thống 5-4-1 thì chẳng có gì vẻ vang. Thậm chí đầu mùa, đội hình còn lùi xuống cực sâu. Cứ nhìn vào việc chân sút số một của đội cũng chỉ ghi được vỏn vẹn 12 bàn là rõ, thật nghèo nàn. Những con số thống kê không biết nói dối".
Ngay hôm sau, cánh tay phải lâu năm và là trợ lý số một của Conte ở Napoli, Cristian Stellini, đưa ra lời đáp trả trên báo Italy Correire dello Sport: "Nếu CLB chiêu mộ những cầu thủ dày dạn kinh nghiệm như vậy, thì ít nhất họ phải làm gương cho các cầu thủ trẻ về sự nhiệt huyết và đam mê khi được chơi bóng ở một môi trường như Napoli. Cậu ta chẳng truyền cho tôi chút niềm vui hay sự hào hứng nào cả. Tôi chúc cậu ta trong tương lai sẽ tìm được những trải nghiệm phù hợp với mong muốn của mình, có thể là ngay tại ĐTQG cùng với HLV Rudi Garcia".
Stellini còn đặt lên bàn cân so sánh những đóng góp của De Bruyne với một ngôi sao lớn khác cũng chuyển đến Serie A hè năm ngoái là Luka Modric. "Tôi thực sự ấn tượng với cái cách Modric hòa nhập tại Milan", vị trợ lý 52 tuổi khẳng định. "Cậu ấy thúc đẩy các đồng đội bằng tinh thần thủ lĩnh và nhiệt huyết, dù phải chơi trong một tập thể có lối đá vô cùng thực dụng. Modric chưa bao giờ nửa lời phán xét ban lãnh đạo hay HLV. Tính chuyên nghiệp nghĩa là bạn phải biết mình cần làm gì để tạo ra môi trường làm việc tốt nhất có thể, và chứng minh bằng cách làm gương!".
Nguồn cơn mâu thuẫn
Tại sân Maradona, Conte và De Bruyne chưa bao giờ tìm được tiếng nói chung, một phần vì tiền vệ người Bỉ được mang về đúng lúc HLV sinh năm 1969 đang cân nhắc tương lai. Do đó, quyết định chiêu mộ tiền vệ này của Giám đốc Thể thao Manna nằm ngoài ưu tiên quan tâm của Conte.
Đầu tháng 4/2026, De Bruyne phần nào đã bóc trần rạn nứt với ông thầy. Khi được phóng viên báo Italy Gazzetta dello Sport hỏi phương pháp của Conte có hà khắc như lời đồn hay không, anh chỉ buông đúng một từ sau nụ cười xã giao: "Có".
Trong thế giới bóng đá, các bên không nhất thiết phải quý mến nhau mới có thể cùng chung sống hòa thuận. Song họ vẫn cần những kết quả tốt trên sân để duy trì sự tôn trọng và chịu đựng lẫn nhau. Nhưng mồi lửa căng thẳng lần đầu tiên xuất hiện ngay trận trở lại mái nhà xưa Man City của De Bruyne ở Champions League. Bấy giờ, Napoli mất người chỉ sau 21 phút bóng lăn và HLV 56 tuổi quyết định rút ngôi sao tấn công người Bỉ, khiến không ít CĐV tại Etihad hụt hẫng trong ngày chào đón anh.
Chưa đầy hai tuần sau, De Bruyne không thể nuốt trôi việc bị thay ra trong trận thua Milan 1-2 tại San Siro. Để rồi Conte thẳng thừng dằn mặt học trò trước truyền thông: "Tôi hy vọng Kevin bực dọc vì kết quả trận đấu, chứ nếu vì lý do nào khác thì cậu ấy đã tìm sai người để gây sự rồi đấy".
Sau trận thảm bại PSV Eindhoven 2-6 ở Hà Lan vào ngày 22/10/2025, mối quan hệ giữa hai thầy trò chính thức đổ vỡ. Nguồn tin hậu trường Gazzetta dello Sport có được tiết lộ trong cuộc họp khẩn sau trận đấu đó, khi Conte đang điên tiết "sấy" các học trò về thái độ thi đấu, De Bruyne đã không ngần ngại bật lại rằng vấn đề của Napoli không nằm ở tinh thần, mà là ở chiến thuật.
Việc cựu tiền vệ Man City trút xả cơn thịnh nộ hôm 30/5 vừa qua được xem là có phần muộn màng, sau khi anh liên tục phải ngồi dự bị trong những tuần lễ cuối của mùa giải đã qua.
Vụ việc này khiến truyền thông Italy dự đoán công việc của HLV Massimiliano Allegri tại Napoli sẽ phải bắt đầu sớm hơn dự kiến. Dù chưa chính thức dứt điểm hợp đồng với Milan và chưa đặt bút ký vào bản hợp đồng hai năm (kèm điều khoản gia hạn) đã thỏa thuận với Chủ tịch Laurentiis, Allegri đã phải đối mặt với bài toán hóc búa đầu tiên mang tên De Bruyne.
Ông vốn quy hoạch anh làm trọng tâm trong lối chơi mùa tới, giống như cách từng làm với Modric ở San Siro. Trong tính toán của chiến lược gia từng 6 lần vô địch Serie A, De Bruyne sẽ chơi như một "mezzala" (tiền vệ trung tâm lệch) hào hoa, nắm giữ chìa khóa cho mặt trận tấn công. Nhưng giờ, giông bão đã nổi lên ở đường chân trời.
Khả năng De Bruyne tiếp tục khoác lên mình màu áo Napoli mùa tới đang bị đặt dấu hỏi lớn. Chưa kể, mức lương của anh thuộc nhóm nhiều nhất đội - khoảng 11,5 triệu USD trước thuế và cộng thêm 5,8 triệu USD tiền lót tay vào hè năm ngoái theo thỏa thuận. Đây là mức đãi ngộ đi ngược lại hoàn toàn chính sách thắt lưng buộc bụng, giảm quỹ lương của CLB, dù hợp lý về chuyển nhượng khi anh chuyển đến dưới dạng tự do.
Khi chọn Napoli, De Bruyne đã từ chối những lời đề nghị béo bở hơn nhiều về mặt tài chính từ Arab Saudi và đặc biệt là giải nhà nghề Mỹ (MLS). Anh muốn tiếp tục chinh chiến tại châu Âu, và muốn cảm thụ bầu không khí của những đêm Champions League. Nhưng trên hết, anh muốn được hạnh phúc chơi bóng, thứ mà rõ ràng anh đã không có được dưới thời Conte. Allegri cũng là một HLV thực dụng và chưa bao giờ lấy bóng đá đẹp làm thương hiệu. Câu hỏi lớn được đặt ra lúc này là liệu ông có thể thuyết phục De Bruyne tiếp tục ở lại với dự án của Napoli?
Sau trận đấu hạ màn Serie A 2025-2026 trước Udinese, HLV Conte và Chủ tịch CLB Aurelio De Laurentiis đã gây dậy sóng truyền thông Italy khi có màn tranh cãi ngay phòng họp báo. Vị lãnh đạo 77 tuổi cho rằng nếu không vì bão chấn thương, Napoli đã có thể dễ dàng bảo vệ ngôi vương. Ngược lại, nhà cầm quân 56 tuổi thẳng thừng bác bỏ ngay trước sự chứng kiến của các phóng viên: "Tôi hoàn toàn không đồng ý với Chủ tịch. Chúng ta phải nhìn nhận thực tế và tôn trọng Inter Milan, rằng họ là một tập thể xuất sắc. Mùa trước họ đã lọt vào tới chung kết Champions League và mùa này họ thậm chí còn mạnh hơn và vì thế xứng đáng với chức vô địch Serie A".
Màn tranh luận chưa dừng lại ở đó. "Inter mạnh đến mức ra đấu trường châu Âu còn đá tệ hơn cả năm ngoái đấy thôi", De Laurentiis châm chọc.
Và Conte phản pháo: "Nhưng dù sao họ vẫn làm tốt hơn chúng ta, họ tiến xa hơn Napoli ở sân chơi đó".
"Nhưng đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau", De Laurentiis đáp lại.
Nhưng Conte không cam chịu: "Xin lỗi, tôi không thích cái kiểu bấu víu vào những lý do như vậy. Chúng tôi phải biết thừa nhận chiến thắng và dành sự tôn trọng cho đối thủ. Muốn bản thân được tôn trọng thì trước hết phải tôn trọng người khác. Dù Napoli có gặp bão chấn thương hay không thì Inter vẫn hoàn toàn xứng đáng lên ngôi vô địch".
Tin Gốc: Vnexpress

