Vụ kiện hành chính lĩnh vực quản lý đất đai và yêu cầu bồi thường thiệt hại giữa ông Hưng và Chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Phúc (cũ) vừa được TAND Tối cao lựa chọn làm án để các tòa án toàn quốc nghiên cứu áp dụng từ 1/7.
Nội dung vụ kiện thể hiện, năm 1991, vợ chồng ông Hưng về công tác tại TAND huyện thuộc tỉnh Vĩnh Phú (cũ) và được cơ quan phân nhà.
Khi Tòa chuyển trụ sở mới, ông Hưng làm đơn xin mua nhà thanh lý và được Tòa đồng ý bán cho 3 gian nhà với số tiền 4 triệu đồng, năm 1998.
10 năm sao, UBND huyện này có quyết định thu hồi và chuyển mục đích sử dụng đối với toàn bộ đất trụ sở cũ, trong đó có căn nhà ông Hưng đang sinh sống. Ông làm đơn xin hợp thức đất nhưng không được chấp nhận nên đã có khiếu nại.
UBND huyện và tỉnh đã bác khiếu nại. Đến tháng 7/2011, huyện ra quyết định cưỡng chế giải phóng mặt bằng đối với tài sản nhà ông Hưng.
Trong đơn kiện, ông cho rằng các quyết định trên là trái pháp luật, xâm phạm đến quyền và lợi ích hợp pháp của gia đình ông vì đủ điều kiện được làm thủ tục cấp sổ đỏ.
Huyện chưa giải phóng mặt bằng đã đấu giá quyền sử dụng đất. Ông cũng cho rằng tỉnh ban hành quyết định giải quyết khiếu nại nhưng không gửi cho vợ chồng ông nhưng đã thực hiện cưỡng chế. Đâylà xâm phạm quyền và lợi ích chính đáng của gia đình ông.
Ông do đó khởi kiện tỉnh và huyện, yêu cầu bồi thường 942 triệu đồng do việc cưỡng chế gây ra và bồi thường danh dự nhân phẩm 300 triệu đồng.
Chủ tịch tỉnh: Hợp đồng ghi rõ chỉ bán nhà, không bán đất
Người bị kiện là Chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Phúc (cũ) trình bày việc ông Hưng đề nghị được xem xét cấp sổ đỏ 3 gian nhà công vụ mua thanh lý là không có cơ sở. Lý do, từ năm 1984 đến 2007, chủ sở hữu thửa đất là TAND huyện, không phải ông Hưng.
Tại Hợp đồng mua bán nhà thanh lý không thể hiện tài sản thanh lý là nhà ở gắn liền với đất ở, mà chỉ thể hiện phần nhà. Ông Hưng cũng không phải là người bị nhà nước thu hồi đất, không thuộc đối tượng được bồi thường về đất theo
quy định hay diện được xét cấp sổ đỏ theo Luật đất đai.
Theo chủ tịch tỉnh, việc tỉnh và huyện quy hoạch và đấu giá đất tại khu vực đó phục vụ hạ tầng, kinh tế địa phương và đúng quy định. Bị đơn khẳng định đã trả lời khiếu nại của ông Hưng đúng luật.
UBND huyện cùng quan điểm, khẳng định khi TAND huyện này chỉ bán thanh lý nhà “không phải thanh lý nhà ở gắn liền với đất ở”.
7 năm sau khi khởi kiện, vụ kiện của ông Hưng mới có phán quyết sơ thẩm vào tháng 11/2018. Theo đó, ông Hưng bị bác đơn khởi kiện và toàn bộ các yêu cầu liên quan.
Do có đơn kháng cáo, một năm sau, vụ kiện của ông được TAND cấp cao tại Hà Nội xét xử theo trình tự phúc thẩm song kết quả không thay đổi nhiều.
Đơn khởi kiện và mọi yêu cầu khởi kiện của ông Hưng vẫn bị bác. Song HĐXX buộc UBND thị trấn phải trả ông Hưng 272.000 đồng. Đây là giá trị tài sản nguyên vật liệu của gia đình ông Hưng bị cưỡng chế.
Không đồng ý với con số 272.000 đồng, vợ chồng ông Hưng có đơn đề nghị xem xét bản án phúc thẩm trên theo thủ tục giám đốc thẩm.
TAND Tối cao: Dân tuy không sở hữu đất vẫn phải được bồi thường nhà
Tại phiên giám đốc thẩm tháng 4/20243, Hội đồng thẩm phán TAND Tối cao đánh giá, về phương diện quyền sử dụng đất, do ông Hưng chỉ mua tài sản là nhà thanh lý mà không có bất kỳ văn bản hay thỏa thuận nào về việc chuyển nhượng quyền sử dụng đất gắn liền. Do đó, Tòa sơ thẩm và phúc thẩm đều xác định ông không đủ điều kiện được bồi thường về đất là có căn cứ.
Tuy nhiên, Tòa Tối cao đã chỉ ra, dù chủ thể bị thu hồi đất về mặt hành chính là cơ quan nhà nước, nhưng ông Hưng mới là chủ sở hữu hợp pháp đối với 3 gian nhà mua thanh lý.
Ông Hưng mua nhà này để ở lâu dài, không phải là mua bán vật liệu hay phế liệu. Nhà của ông Hưng đã được tạo lập và sử dụng ổn định từ trước thời điểm Nhà nước ban hành quyết định thu hồi đất và trước cả khi có quy hoạch sử dụng đất tại địa phương.
Từ những phân tích đó, Tòa án tối cao đã vận dụng Điều 43 Luật Đất đai năm 2013 để bảo vệ quyền lợi cho người dân. Cụ thể, theo quy định này, người bị thu hồi đất dù không thuộc diện được bồi thường về đất thì vẫn phải được bồi thường thiệt hại đối với các tài sản gắn liền với đất bị thu hồi.
“Nên lẽ ra, sau khi có quyết định thu hồi đất, UBND huyện phải thực hiện việc kiểm kê các tài sản của ông Hưng đê có cơ sở xem xét việc bồi thường hoặc hỗ trợ đối với các tài sản có trên đất bị thu hồi (nếu có) thì mới đảm bảo quyền và lợi ích hợp pháp cho gia đình ông”, Tòa tối cao nêu.
Bên cạnh vấn đề bồi thường, Tòa Tối cao còn chỉ ra những sai phạm trong thủ tục cưỡng chế giải phóng mặt bằng của UBND huyện.
Việc cơ quan này ban hành quyết định cưỡng chế dựa trên các quy định xử phạt vi phạm hành chính là hoàn toàn sai lệch về đối tượng và bản chất vụ việc. Do gia đình ông Hưng không có bất kỳ hành vi vi phạm hành chính nào trong việc sử dụng đất, và diện tích này được thu hồi theo quy hoạch chung chứ không phải do xử lý vi phạm.
Tòa Tối cao án cũng phê bình việc UBND huyện lập biên bản kiểm kê thiếu chính xác, bỏ qua nhiều tài sản thực tế mà gia đình ông Hưng đã đầu tư xây dựng, tôn tạo trong nhiều năm.
Vào ngày thực hiện cưỡng chế giải phóng mặt bằng, UBND thị trấn mới lập biên bản kiểm kê tài sản và xác định “ngoài 3 gian nhà trên đất không còn tài sản nào khác” là không đúng với thực tế, Toà Tối cao nhận định.
Cùng ngày, sau khi đã tiến hành cưỡng chế, UBND thị trấn lập Biên bản kiểm kê tài sản còn lại (cửa gỗ, gạch chỉ…) và bán thanh lý được 272.000 đồng và sung công quỹ. Đây là lý do TAND cấp cao tại Hà Nội trong bản án phúc thẩm đã tuyên thị trấn phải trả lại 272.000 đồng cho nhà ông Hưng.
Song theo Tòa tối cao, tòa sơ thẩm chưa xem xét quyền lợi tài sản của ông Hưng đã bác yêu cầu khởi kiện là chưa đủ căn cứ. Tòa phúc thẩm tuyên thị trấn phải trả lại 272.000 đồng cho ông Hưng “cũng là không đúng”.
Từ những phân tích trên, TAND Tối cao quyết định tuyên hủy cả án sơ thẩm và phúc thẩm.
Vụ án được giao về cho TAND tỉnh Phú Thọ giải quyết lại theo thủ tục sơ thẩm theo đúng quy định của pháp luật.
Án lệ của TAND Tối cao từ vụ tranh chấp này được xác lập với nguyên tắc: Nhà nước thu hồi đất, bên mua tài sản trên đất không đủ điều kiện được bồi thường về đất nhưng được xem xét bồi thường, hỗ trợ đối với tài sản trên đất.
Như vậy, quyền sở hữu tài sản hợp pháp của người dân luôn được pháp luật bảo vệ, ngay cả khi tài sản đó nằm trên đất thuộc quyền quản lý của Nhà nước và Nhà nước thu hồi vì lợi ích chung. Án lệ đảm bảo, không người dân nào bị “mất trắng” những tài sản mà họ đã dày công tạo lập hợp pháp.
Cha bé gái, Jorge José Francisco Constanzo Chávez, đang ngủ ở phòng khác với bạn gái sau khi uống rượu say sưa đêm hôm trước.
Theo các nguồn tin, anh ta đã đi dự tiệc từ tối thứ Bảy cho đến khoảng 6h sáng Chủ nhật (ngày 18/5). Sau đó, anh ta đến nhà người bạn gái cũ để đón con gái theo lịch thăm nom từ 10h sáng đến 6h chiều, nhưng lại đến muộn gần 1 tiếng đồng hồ.
Sau đó, Jorge dùng bữa trưa với bạn gái hiện tại và con gái. Theo các báo cáo, trong bữa ăn, anh ta lại tiếp tục uống rượu.
Trên đường trở về căn hộ ở thủ đô Santiago của Chile, cặp đôi đã ngủ say và được cho là đã bỏ mặc bé Isidora ở nhà một mình.
Theo các báo cáo, bé gái đã ngã từ cửa sổ phòng ngủ không có lưới bảo vệ và cửa sổ không đóng.
Một người hàng xóm cho biết đã nghe thấy "tiếng va chạm lớn" vào khoảng 5h10 chiều và phát hiện đứa trẻ nằm trên mặt đất ở khu vực bãi đậu xe phía dưới.
Lực lượng cứu hộ đã có mặt nhanh chóng nhưng Isidora được tuyên bố tử vong tại hiện trường lúc 5h23 chiều do đa chấn thương gây ra bởi cú ngã.
Ban đầu các sĩ quan gặp khó khăn trong việc xác định căn hộ vì đứa trẻ không sống ở đó. Họ phải tiến hành tìm kiếm từng tầng trong khu chung cư để xác định vị trí bé gái ngã xuống. Cuối cùng, họ cũng đánh thức được người cha đang trong tình trạng say xỉn, khoảng 40 phút sau khi vụ việc xảy ra.
Người cha bị buộc tội ngộ sát do sơ suất nghiêm trọng.
Công tố viên Pamela Valdés nói với tòa án rằng những rủi ro đó là "có thể tránh được" và người cha "lẽ ra nên đóng cửa sổ bằng chốt".
Cha bé Isidora và bạn gái anh ta hiện bị tạm giữ để xác minh danh tính trước khi bị bắt giữ chính thức.
Theo thông tin từ Need To Know, mẹ của Isidora, Gloria Ortiz, đau lòng cho biết không bậc cha mẹ nào đáng phải chôn cất con mình.
Hiện cảnh sát đang tiếp tục điều tra, làm rõ vụ việc.
Sáng 19/6, Công an Tp.Hà Nội tổ chức hội nghị thông tin báo chí một số vụ án nổi bật được triệt phá thời gian qua. Theo đó, qua công tác nắm tình hình địa bàn, đầu năm 2026, đơn vị phát hiện một nhóm đối tượng có dấu hiệu vi phạm pháp luật trong hoạt động nhập khẩu, kinh doanh thực phẩm.
Căn cứ tài liệu thu thập được, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an Tp.Hà Nội bước đầu xác định từ năm 2023 - 2026, Công ty cổ phần XNK thực phẩm ABF (Ninh Bình) do Nguyễn Thị Tố Loan (SN 1979, Giám đốc Công ty cổ phần xuất nhập khẩu và phát triển thương mại An Bình, thuộc Tập đoàn An Bình Group) trực tiếp điều hành.
Trong thời gian này, công ty đã nhập khẩu 339 container chân gà theo diện sản xuất, gia công để xuất khẩu, với tổng khối lượng hơn 1.207 tấn, trị giá khoảng hơn 347 tỷ đồng.
Tuy nhiên, sau khi nhập khẩu, Nguyễn Thị Tố Loan không thực hiện thủ tục chuyển đổi mục đích sử dụng, không kê khai, nộp thuế theo quy định mà chỉ đạo Trang Tuyết Ngọc (SN 1981, Trưởng phòng trợ lý Tập đoàn An Bình Group) đưa số hàng trên ra tiêu thụ tại thị trường trong nước.
Bước đầu xác định, các đối tượng đã bán ra hơn 10.000 tấn chân gà tại nhiều địa phương như Hà Nội, Lai Châu, Cao Bằng, Lạng Sơn, Ninh Bình, Hưng Yên, Quảng Ninh... để cung cấp cho các cơ sở kinh doanh dịch vụ ăn uống.
Theo cơ quan điều tra, trong số hàng hóa nhập khẩu có chân gà từ một số quốc gia đang có dịch bệnh gia cầm. Việt Nam không cho phép nhập khẩu các sản phẩm này để tiêu thụ trong nước mà chỉ cho phép nhập khẩu phục vụ gia công, chế biến rồi tái xuất.
Tuy nhiên, vì mục đích lợi nhuận, Nguyễn Thị Tố Loan vẫn chỉ đạo đưa số hàng này ra thị trường nội địa, tiềm ẩn nguy cơ ảnh hưởng đến sức khỏe người tiêu dùng.
Trong quá trình điều tra, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an Tp.Hà Nội đã tiến hành khám xét các kho lạnh nơi Loan gửi hàng.
Tại kho đông lạnh An Việt 2 của Công ty TNHH An Việt Hà Nội (Khu công nghiệp Quang Minh mở rộng, xã Quang Minh, Tp.Hà Nội), lực lượng chức năng phát hiện hơn 1.000 tấn chân gà. Trong đó, khoảng 260 tấn chân gà đông lạnh đã hết hạn sử dụng, xuất hiện tình trạng mốc trắng, bốc mùi nhưng vẫn được bảo quản đông lạnh, có dấu hiệu chuẩn bị đưa ra thị trường tiêu thụ.
Tại kho đông lạnh THL thuộc Công ty cổ phần XNK kho vận THL (thôn Gia, xã Đồng Đăng, tỉnh Lạng Sơn), cơ quan chức năng tiếp tục phát hiện, thu giữ hơn 1.030 tấn chân gà.
Căn cứ tài liệu, chứng cứ thu thập được, ngày 4/6/2026, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an Tp.Hà Nội đã ra quyết định khởi tố vụ án hình sự, đồng thời khởi tố bị can đối với Nguyễn Thị Tố Loan và Trang Tuyết Ngọc về tội "Buôn lậu" theo khoản 4 Điều 188 Bộ luật Hình sự năm 2015.
Nhân vật chính là Coran Davies, 23 tuổi, người không ngờ rằng bức selfie tưởng chừng vô hại lại trở thành bằng chứng giúp cảnh sát lần ra danh tính.
Theo thông tin từ cơ quan chức năng, Coran Davies đã chụp ảnh selfie sau khi làm răng thẩm mỹ tại một phòng khám ở Thổ Nhĩ Kỳ.
Trong ảnh, nam thanh niên ngồi trên ghế nha khoa, nở nụ cười với hàm răng trắng sáng. Bức ảnh sau đó được gửi cho bạn là Dale Howell, 25 tuổi, kèm theo các tin nhắn liên quan đến việc cung cấp cocaine và cần sa.
Điều mà Coran không ngờ tới là chiếc điện thoại của Dale khi đó đã nằm trong tay cảnh sát, sau khi bị thu giữ trong một cuộc điều tra trước đó. Nói cách khác, bức ảnh khoe răng không chỉ đến tay bạn bè, mà còn được "gửi thẳng" tới cơ quan thực thi pháp luật.
Cảnh sát South Wales sau đó sử dụng công nghệ nhận dạng khuôn mặt để phân tích các đặc điểm trên gương mặt Coran Davies trong bức ảnh. Hệ thống so sánh dữ liệu này với cơ sở dữ liệu của lực lượng thực thi pháp luật, từ đó xác định chính xác danh tính của nghi phạm.
Quá trình điều tra tiếp tục được mở rộng. Đến tháng 9/2025, cảnh sát tiến hành khám xét một căn nhà có liên quan đến Coran Davies. Tại đây, họ phát hiện cocaine, cần sa cùng nhiều dụng cụ sử dụng ma túy. Đây được xem là bằng chứng trực tiếp củng cố nghi vấn về hoạt động phạm pháp của đối tượng.
Đến ngày 7/3/2026, các sĩ quan mặc thường phục phát hiện Coran Davies đang lái xe chở Dale Howell qua thị trấn Tonypandy, thuộc khu vực Rhondda Cynon Taf. Nhận thấy dấu hiệu nghi vấn, lực lượng chức năng đã tiến hành chặn xe và bắt giữ cả hai.
Trong quá trình khám xét tại chỗ, cảnh sát phát hiện trên người 2 đối tượng có cocaine, cần sa cùng hàng nghìn bảng Anh tiền mặt. Những tang vật này tiếp tục củng cố cáo buộc liên quan đến hành vi cung cấp và tàng trữ chất cấm.
Chỉ 2 ngày sau khi bị bắt, vào ngày 9/3, cả Coran Davies và Dale Howell đều thừa nhận các tội danh, bao gồm cung cấp cần sa, có ý định cung cấp cocaine và tàng trữ tài sản có nguồn gốc phạm pháp. Việc nhận tội được ghi nhận như một phần trong quá trình xét xử.
Đến ngày 9/4, tại Tòa Đại hình Merthyr, bản án chính thức được tuyên. Coran Davies bị kết án 4 năm tù giam, trong khi Dale Howell nhận mức án 3 năm tù.