Trong chiến lược phát triển thành phố trực thuộc Trung ương theo mô hình “đô thị di sản, xanh, thông minh và bền vững”, Huế nhiều lần khẳng định quan điểm lấy văn hóa làm nền tảng, di sản làm động lực và con người làm trung tâm phát triển. Nhưng để biến những định hướng lớn ấy thành hiện thực, không thể chỉ dừng ở khẩu hiệu hay các lễ hội rực rỡ ánh đèn, điều quan trọng hơn là phải nhìn thẳng vào những “điểm nghẽn” đang tồn tại âm thầm nhưng dai dẳng trong lĩnh vực văn hóa và thể thao để có giải pháp tháo gỡ căn cơ, đủ mạnh và đủ dài hơi.
Theo đó, trong tháng 5/2026, Sở Văn hóa và Thể thao Tp.Huế đã tham mưu đề xuất với lãnh đạo thành phố cho phép xây dựng hai nghị quyết của HĐND thành phố, một về hỗ trợ đào tạo nghệ thuật truyền thống, một về chế độ dinh dưỡng và tổ chức giải thể thao. Đây là những tín hiệu cho thấy Huế đang bắt đầu nhận diện rõ hơn các “nút thắt” tồn tại nhiều năm trong lĩnh vực văn hóa và thể thao.
Điều đáng nói là các điểm nghẽn này không mới, mà đã tích tụ qua nhiều năm nhưng chưa được giải quyết tương xứng với vai trò mà Huế luôn kỳ vọng dành cho văn hóa và thể thao.
Trong lĩnh vực nghệ thuật truyền thống, tình trạng thiếu hụt lực lượng kế cận đã đến mức báo động. Hai nhà hát lớn của thành phố là Nhà hát Nghệ thuật Ca kịch Huế và Nhà hát Nghệ thuật Truyền thống Cung đình Huế đang đối mặt với thực tế đội ngũ nghệ sĩ ngày càng già hóa, nhiều loại hình di sản gần như không còn người học. Đáng lo nhất là trong suốt gần 10 năm, ngành Tuồng và Múa hát cung đình Huế hầu như không tuyển sinh được học viên nào.
Trao đổi với PV, NSƯT Hoàng Trọng Cương, Giám đốc Nhà hát Nghệ thuật Truyền thống Cung đình Huế cho biết, khó khăn đầu tiên phải kể đến là việc tuyển sinh và đào tạo tại các trường nghệ thuật truyền thống hiện nay gặp rất nhiều hạn chế. Người theo học chuyên ngành nghệ thuật truyền thống nói chung, cũng như nghệ thuật tuồng, dân ca kịch và âm nhạc truyền thống nói riêng ngày càng ít. Bên cạnh đó, thế hệ trẻ xu hướng tìm đến âm nhạc hiện đại theo trào lưu nhiều hơn
Theo NSƯT Hoàng Trọng Cương, hiện tại, đơn vị đang nỗ lực chuyển giao dần giữa các thế hệ để đảm bảo tính cân đối cho các chương trình, mục tiêu bảo tồn di sản. Riêng tại Nhà hát Nghệ thuật Truyền thống Cung đình Huế, đơn vị may mắn luôn nhận được sự quan tâm, chú trọng về công tác nhân sự, tuyển dụng và đào tạo từ Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế, nên về cơ bản, lực lượng trẻ kế cận tại đơn vị hiện vẫn đang ổn định.
“Về cơ chế chính sách chung thì đây là bài toán mang tính vĩ mô của Nhà nước. Đối với một đơn vị trực thuộc như nhà hát thì việc tự thay đổi cơ chế là rất khó. Tuy nhiên, về phía đơn vị, chúng tôi luôn đảm bảo thực hiện đầy đủ các chế độ chính sách hiện hành cho các em. Đồng thời, nhà hát cũng nỗ lực hết sức để tăng các nguồn thu nhập cho nghệ sĩ.
Còn về lâu dài, để giải quyết bài toán cốt lõi, tôi cho rằng cần có sự vào cuộc của các cấp, các ngành trong việc sửa đổi các nghị định. Cụ thể là cần nâng cao các chế độ đãi ngộ mang tính vĩ mô như: Tiền tập luyện, tiền bồi dưỡng biểu diễn, tiền công tác phí và cải thiện thang bảng lương dành riêng cho nghệ sĩ nghệ thuật truyền thống. Có như vậy mới tạo được sức hút, khuyến khích các em trẻ vừa thỏa mãn được đam mê, vừa yên tâm cống hiến khi có mức thu nhập bù đắp xứng đáng với công sức lao động nghệ thuật của mình”, NSƯT Hoàng Trọng Cương nói.
Trong khi đó, trả lời PV, ông Phan Thanh Hải, Giám đốc Sở Văn hoá và Thể thao Tp.Huế cho biết, nhiều năm qua, chúng ta thường tập trung đầu tư cho phần “bề nổi” của di sản như: Trùng tu công trình, tổ chức lễ hội, quảng bá du lịch, dàn dựng chương trình nghệ thuật lớn, nhưng phần “gốc rễ” là đào tạo con người lại chưa được quan tâm đúng mức. Một nghệ sĩ Tuồng hay một nhạc công Nhã nhạc không thể đào tạo trong vài tháng hay một khóa ngắn hạn. Đó là quá trình tích lũy nhiều năm, đòi hỏi môi trường nghề nghiệp ổn định, thu nhập đủ sống và một cơ chế đãi ngộ đủ để người trẻ nhìn thấy tương lai.
Ông Hải cho rằng vì vậy, đề xuất xây dựng Nghị quyết hỗ trợ đào tạo nghệ thuật truyền thống với tổng kinh phí hơn 7,2 tỷ đồng cho giai đoạn 2026 – 2030 thực chất là một khoản đầu tư chiến lược cho tương lai của di sản Huế. Nếu nhìn rộng hơn, số tiền ấy còn rất nhỏ so với những gì Huế có thể mất đi nếu một ngày nào đó không còn nghệ sĩ biểu diễn Nhã nhạc hay Tuồng cung đình đúng nghĩa.
“Huế hiện đang đứng trước một cơ hội lớn khi Nghị quyết 80-NQ/TW của Bộ Chính trị đã xác lập rõ vai trò của văn hóa như một động lực phát triển đất nước trong giai đoạn mới, nhưng cơ hội ấy chỉ trở thành hiện thực nếu đi kèm các cơ chế đầu tư đủ mạnh, đủ linh hoạt và đủ thực chất.
Muốn xây dựng Huế thành thành phố festival đặc trưng của Việt Nam, trung tâm văn hóa lớn của cả nước và thành phố sáng tạo trong tương lai, không thể tiếp tục để các đơn vị nghệ thuật “khát” nhân lực, các trường nghệ thuật không tuyển được học sinh, hay phong trào thể thao cơ sở phải xoay xở với những định mức tài chính lỗi thời”, ông Hải nhấn mạnh.
Giám đốc Sở Văn hoá và Thể thao Tp.Huế khẳng định, một đô thị di sản không thể phát triển chỉ bằng ánh sáng sân khấu hay các lễ hội ngắn ngày. Điều quyết định vẫn là năng lực nuôi dưỡng con người, bảo vệ lực lượng kế cận và tạo ra hệ sinh thái văn hóa – thể thao đủ mạnh để phát triển lâu dài.
Theo AsiaOne, xuất hiện trong một chương trình phát thanh mới đây, nữ diễn viên Phạm Văn Phương đã dũng cảm bộc bạch những góc khuất ít người biết lúc cô bước lên đỉnh cao danh vọng. Nữ nghệ sĩ 55 tuổi thú nhận bản thân từng dồn hết tâm trí vào việc ép cân nhằm đạt được vóc dáng lý tưởng nhất. Cụ thể, cô luôn cảm thấy tồi tệ nếu kim chỉ nam trên bàn cân nhích qua con số 49kg.
Việc cao 1,71m nhưng chỉ nặng 49kg khiến cơ thể của Phạm Văn Phương mất cân bằng. Chỉ số cơ thể (BMI) của cô thời điểm đó là 16,76, thấp hơn nhiều so với mức bình thường, thuộc nhóm thiếu cân. Khi được hỏi việc không ăn tinh bột có ảnh hưởng đến tâm trạng của bản thân không, minh tinh Singapore chia sẻ: "Lúc đó tôi không quan tâm đến chuyện vui hay buồn, điều tôi nghĩ là mình sẽ cố gắng hết sức. Tôi luôn muốn mình trông thật hoàn hảo". Mỹ nhân 7X thừa nhận mặc dù hài lòng với ngoại hình của mình trong gương, nhưng cô ấy cảm thấy cơ thể yếu ớt và mệt mỏi.
Phạm Văn Phương cho biết cô đã áp dụng các phương pháp giữ dáng khắc nghiệt vì thời đó các phần mềm, chức năng chỉnh sửa ảnh chưa phổ biến và hiện đại. Nếu có bất kỳ khuyết điểm nào trên cơ thể, nghệ sĩ sẽ phải điều chỉnh bằng nhiều cách khác nhau như thay đổi tư thế, góc chụp… Điều này khiến cô ấy chú trọng hơn đến chế độ ăn uống của mình để trông đẹp hơn trước ống kính. "Đây không chỉ là nỗi lo lắng đơn thuần, mà đã trở thành yêu cầu công việc để thể hiện bản thân hoàn hảo nhất trước mọi người", bà xã Lý Minh Thuận chia sẻ.
Nữ diễn viên cho biết nỗi ám ảnh về ngoại hình đã thay đổi khi mình trở thành mẹ. Cô hiểu rõ cơ thể mình hơn, ưu tiên sức khỏe bản thân để có đủ năng lượng chăm sóc tốt cho con trai Zed. "Giờ đây khi đã hiểu rõ cơ thể mình, tôi không cần phải leo lên cân nữa nên tôi không còn để nó ở nhà", sao phim Thanh Xà Bạch Xà kể.
Mặc dù vậy, Phạm Văn Phương thừa nhận cô vẫn đôi lúc cảm thấy áp lực về ngoại hình, đặc biệt là mỗi khi sắp tham dự một sự kiện nhưng lại không mặc vừa những trang phục đã chuẩn bị. "Tôi nghĩ mình cần một chút áp lực để có động lực giữ vóc dáng và diện những bộ quần áo đẹp. Nhưng đó là áp lực mà tôi tự nguyện chấp nhận, đồng thời cũng là lời nhắc nhở dành cho chính mình", bà mẹ một con bộc bạch. Cùng với đó, cô cũng thừa nhận rằng tập thể dục đầy đủ, chế độ ăn uống tốt, duy trì tinh thần lạc quan và chăm sóc bản thân là yếu tố rất quan trọng để giữ gìn sự trẻ trung.
Phạm Văn Phương cho biết chồng cô - tài tử Lý Minh Thuận rất đam mê thể dục và thường tập thể dục hàng tiếng đồng hồ mỗi lần để rèn luyện sức bền. Trái lại, Phạm Văn Phương tự biết rõ giới hạn thể lực của bản thân chỉ cho phép cô chạy bộ 20 phút mỗi ngày. Cô hài hước kể lại việc ông xã hay cằn nhằn vì vợ lười vận động, nhưng cô kiên quyết giữ nhịp độ riêng để không làm cạn kiệt năng lượng cho các đầu việc khác trong ngày.
Phạm Văn Phương sinh năm 1971, cô gia nhập làng giải trí từ thập niên 1990 và nhanh chóng được biết đến là nữ diễn viên hàng đầu màn ảnh Singapore. Sự kết hợp ăn ý cùng Lý Minh Thuận đã tạo nên tiếng vang lớn qua các tác phẩm kinh điển như: Thanh Xà Bạch Xà; Có tình có nghĩa hay Truyền thuyết Hằng Nga.... Đặc biệt, phiên bản Thần điêu đại hiệp năm 1998 đã đưa tên tuổi của họ vang danh khắp châu Á.
Họ kết hôn năm 2009, có một con trai hiện 12 tuổi. Những năm gần đây, Lý Minh Thuận vẫn hoạt động nghệ thuật sôi nổi. Trong khi đó, Phạm Văn Phương ít đóng phim hơn trước, lui về vun vén tổ ấm nhỏ, có công việc kinh doanh riêng và vẫn đắt show quảng cáo, sự kiện.
Choi Ji Woo sinh năm 1975, là minh tinh biểu tượng của làn sóng Hallyu nổi tiếng khắp châu Á những năm 2000. Cô được mệnh danh là "nữ hoàng phim bi", "nữ hoàng nước mắt" nhờ 2 bộ phim kinh điển Bản Tình Ca Mùa Đông và Nấc Thang Lên Thiên Đường. Thời trẻ, Choi Ji Woo sở hữu nhan sắc thanh tuần, đôi mắt biết nói. Với visual chuẩn tình đầu, cô từng là thần tượng và người trong mộng của nhiều người ở thời hoàng kim.
Mới đây, Choi Ji Woo gây chú ý khi đăng tải loạt ảnh trong chuyến nghỉ dưỡng của mình. Ngoại hình hiện tại của minh tinh Trái Tim Mùa Thu khiến công chúng ngỡ ngàng. Trong hình ảnh mới, Choi Ji Woo xuất hiện với diện mạo tươi tắn, vui vẻ tận hưởng kỳ nghỉ.
Nữ diễn viên lựa chọn phong cách thời trang tối giản nhưng vẫn toát lên vẻ năng động, trẻ trung. Trong khoảnh khắc chụp cận mặt, làn da trắng mịn cùng gương mặt gần như không có dấu hiệu lão hóa của cô khiến nhiều người trầm trồ.
Dù đã bước sang tuổi 51 và đã trải qua 1 lần sinh nở, Choi Ji Woo vẫn duy trì vóc dáng thon gọn cùng làn da săn chắc mịn màng đáng ngưỡng mộ. Nhan sắc của nữ diễn viên gần như không thay đổi theo thời gian, khiến nhiều người nhận xét cô trông chỉ như ngoài 30 tuổi. "51 tuổi mà thế này thật khó tin", "Mãi mãi là nữ thần", "Nữ thần Bản tình ca mùa đông vẫn đẹp như ngày nào", "Khí chất vẫn không hề thay đổi", netizen để lại nhiều bình luận khen ngợi ngoại hình của Choi Ji Woo.
Tháng 3/2018, Choi Ji Woo gây bất ngờ khi thông báo cô đã lên xe hoa. Ông xã của nữ diễn viên là CEO một công ty ứng dụng điện thoại, kém cô 9 tuổi. Tháng 5/2020, "nữ hoàng nước mắt" hạ sinh con gái đầu lòng. Choi Ji Woo chọn cách giấu kín hình ảnh chồng và con gái hoàn toàn, chưa từng để lộ mặt cả hai.
Nữ diễn viên từng khiến người hâm mộ thích thú khi chia sẻ loạt hình ảnh con gái nhỏ trong dịp Tết Nguyên đán. Bài đăng nhanh chóng thu hút sự quan tâm lớn khi ghi lại khoảnh khắc ấm áp, đậm không khí truyền thống của gia đình cô.
Trong những bức ảnh được đăng tải, con gái Choi Ji Woo diện hanbok với tông màu nhẹ nhàng, gồm áo kết hợp cùng chân váy xòe bồng bềnh, tạo nên vẻ ngoài thanh lịch và đáng yêu. Đặc biệt, một khoảnh khắc nhận được nhiều lời khen là khi cô bé lễ phép cúi chào theo phong tục chào hỏi người lớn vào dịp năm mới tại Hàn Quốc.
Từ sau khi lấy chồng, sinh con đến nay, nữ diễn viên khá kín tiếng về đời sống riêng tư, chỉ thỉnh thoảng chia sẻ những khoảnh khắc gia đình trong các dịp đặc biệt.
Ngày 13/5, UBND Thành phố Hà Nội ban hành quyết định phê duyệt Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội với tầm nhìn 100 năm. Với tư duy quy hoạch mở, đa trung tâm, đa tầng không gian, lấy sông Hồng làm trục cảnh quan sinh thái - văn hóa chủ đạo, Hà Nội đặt mục tiêu trở thành đô thị xanh, thông minh, hiện đại, có sức cạnh tranh quốc tế và giữ vai trò hạt nhân phát triển của vùng đồng bằng sông Hồng cũng như khu vực phía Bắc.
Phạm vi quy hoạch gồm toàn bộ địa giới hành chính Thủ đô Hà Nội, với 126 đơn vị hành chính cấp xã (51 phường, 75 xã). Quy mô lập quy hoạch: khoảng 3.359,84 km² (335.984 ha).
Theo Quyết định vừa được phê duyệt, Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội được xây dựng với tầm nhìn dài hạn 100 năm, chia thành các giai đoạn phát triển đến năm 2035, 2045, 2065 và 2085.
Dân số Hà Nội đến năm 2035 dự kiến đạt khoảng 14-15 triệu người; đến năm 2045 khoảng 15-16 triệu người và đến năm 2065 khoảng 17-19 triệu người. Giai đoạn đến năm 2085 và xa hơn, thành phố cơ bản giữ ổn định quy mô dân số, khống chế mức tối đa không quá 20 triệu người nhằm đảm bảo mật độ phù hợp.
Theo lộ trình quy hoạch, đến năm 2035, tỉ lệ đất xây dựng đô thị sẽ chiếm khoảng 40-45% diện tích tự nhiên. Đến năm 2045, tỉ lệ này tăng lên 45-50%, phát triển theo mô hình "nén - xanh". Đến năm 2065, tỉ lệ đất xây dựng đô thị đạt khoảng 55-60%, trong khi quỹ đất còn lại được bảo vệ để duy trì hành lang xanh, diện tích rừng và không gian sinh thái của Thủ đô.
Đáng chú ý, quy hoạch cũng lần đầu tiên đưa ra định hướng khai thác không gian đa tầng với quy mô lớn. Không gian ngầm được chia thành nhiều cấp độ phục vụ giao thông, hạ tầng kỹ thuật, lưu trữ nước ngầm và các công trình chiến lược.
Theo mục tiêu đề ra, đến năm 2045, tỉ lệ xây dựng không gian ngầm tại khu vực đô thị trung tâm đạt tối thiểu 20% diện tích đất; đến năm 2065 đạt khoảng 40%.
Không gian trên cao cũng được nghiên cứu khai thác mạnh tại các khu vực TOD và các hành lang vành đai, hình thành các tổ hợp cao tầng mật độ lớn nhằm tiết kiệm quỹ đất. Hà Nội đồng thời nghiên cứu phát triển các mô hình vận tải tương lai như taxi bay, thiết bị bay không người lái và các nền tảng giám sát đô thị thông minh.
Trong Quy hoạch tổng thể Thủ đô tầm nhìn 100 năm, giao thông tiếp tục được xác định là một trong những đột phá chiến lược.
Theo định hướng được phê duyệt, Hà Nội sẽ phát triển hệ thống giao thông đồng bộ, hiện đại, kết nối nội vùng, liên vùng và quốc tế; thúc đẩy vận tải đa phương thức, kết nối hiệu quả đường bộ, đường sắt, hàng không và đường thủy.
Thành phố đặt mục tiêu đẩy nhanh tiến độ các dự án giao thông trọng điểm quốc gia, hệ thống vành đai, các trục hướng tâm và đặc biệt là mạng lưới đường sắt đô thị.
Đáng chú ý, Hà Nội sẽ nghiên cứu đầu tư các tuyến đường sắt đô thị kết nối với các địa phương trong vùng Thủ đô và vùng đồng bằng sông Hồng như Bắc Ninh, Hưng Yên, Ninh Bình, Phú Thọ, Thái Nguyên...
Một trong những nội dung mới mang tính chiến lược là phát triển đô thị theo mô hình TOD (Transit Oriented Development) - phát triển đô thị gắn với giao thông công cộng.
Theo quy hoạch, Hà Nội sẽ hình thành khoảng 5-10 trung tâm TOD cấp quốc gia, liên vùng; khoảng 20-30 trung tâm TOD cấp thành phố và từ 120-150 điểm TOD cấp khu vực.
Các khu TOD sẽ trở thành hạt nhân phát triển đô thị mới, gắn với các tuyến đường sắt đô thị, trung tâm thương mại, dịch vụ và không gian công cộng quy mô lớn.
Bên cạnh đó, thành phố cũng quy hoạch Cảng hàng không thứ hai của vùng Thủ đô tại khu vực phía Nam, thuộc khu vực xã Ứng Hòa, Chuyên Mỹ, với định hướng trở thành cảng hàng không quốc tế công suất 30-50 triệu khách/năm.
Theo định hướng, sân bay này sẽ phát triển theo mô hình "đô thị sân bay", kết nối với hệ thống logistics, thương mại và dịch vụ hiện đại. Đồng thời, sân bay Hòa Lạc và Gia Lâm cũng được nghiên cứu khai thác theo mô hình lưỡng dụng.
Quy hoạch cũng đặt Hà Nội vào vị trí trung tâm của các hành lang kinh tế quốc tế kết nối với Trung Quốc và Lào.
Trong đó có các tuyến hành lang kinh tế Lạng Sơn - Hà Nội - Hải Phòng - Quảng Ninh; Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng - Quảng Ninh; Hà Nội - Thái Nguyên - Cao Bằng; Điện Biên - Sơn La - Hòa Bình - Hà Nội.
Theo các chuyên gia quy hoạch, đây là cơ sở để Hà Nội mở rộng không gian phát triển, nâng cao vai trò trung tâm logistics, thương mại và đổi mới sáng tạo của khu vực phía Bắc.
Không chỉ tập trung vào phát triển hạ tầng và kinh tế, Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm dành dung lượng lớn cho vấn đề bảo tồn văn hóa và xây dựng bản sắc đô thị.