Tôi đang muốn ly hôn và nuôi cả hai con, liệu có được không? Lúc sinh bé đầu, vợ chồng ra sống riêng, anh không cho tôi đồng nào. Tiền lương của anh, anh giữ, sau này cho mẹ chồng vay. Tiền lương của tôi để nuôi con, mua bỉm sữa cho con, sinh hoạt gia đình, cái gì hết cũng tự tay mua. Chồng lười làm, ham chơi, tháng chỉ làm được 20 ngày, có tháng đi làm 15 ngày. Lương chồng tôi 4-5 triệu đồng là cùng vì anh có chịu đi làm đâu. Có những hôm anh ở nhà nằm chơi điện tử cả ngày, bảo trông con không trông.
Con ốm, tôi bảo anh không đi làm thì ở nhà trông con, anh lại nói cho con đi học. Lúc tôi bảo đưa con đi viện, anh cũng kệ, cứ ngồi chơi điện tử. Tôi phải đưa con đi một mình hoặc mẹ chồng đi cùng. Khi sinh bé thứ hai, chồng chỉ làm được hai tháng, anh giữ lại một triệu đồng đóng hội, còn đâu đưa cho tôi. Từ tết năm nay, anh đi làm công ty, bảo không đưa tiền lương cho mình, cứ tiêu bằng tiền của tôi, lương anh để cất riêng. Vậy là từ bé đầu đến bé thứ hai, tôi hoàn toàn nuôi và chăm con một mình, có chồng cũng như không.
Trước vợ chồng tôi từng ly hôn nhưng không thành. Khi đó tôi bảo sẽ đón hai con nhưng mẹ chồng không cho, trong khi tôi là người chăm và nuôi con. Chồng không chăm, cũng chẳng đưa tiền cho tôi. Lần này tôi quyết định ly hôn vì nhiều chuyện khác xảy ra nữa, chỉ muốn làm sao để hai con được về ở với mẹ vì chồng cục tính, hay quát mắng, chửi con những câu khó nghe, cũng không quan tâm gì đến học hành của con. Mong được các bạn chia sẻ. Chân thành cảm ơn.
Tôi và chồng cưới nhau được hơn sáu năm, có hai con gái. Từ lúc sinh bé đầu, nhà chồng đã nói xa nói gần chuyện "có nếp có tẻ". Đến khi sinh bé thứ hai vẫn là con gái, câu chuyện đó bắt đầu rõ ràng hơn (chồng tôi là con trai một). Chồng tôi ban đầu không nói gì nhiều. Nhưng mỗi lần về quê, nghe bố mẹ anh nhắc chuyện có cháu trai nối dõi, tôi thấy anh im lặng. Sau đó về nhà, anh bắt đầu nói với tôi kiểu: "Hay mình cố thêm đứa nữa", "Nhà anh cần có con trai nối dõi hương hỏa"...
Tôi nói thẳng là sức khỏe mình không cho phép. Lần sinh thứ hai tôi khá vất vả, bác sĩ cũng khuyên không nên sinh dày. Hơn nữa, hai đứa con còn nhỏ, kinh tế không quá dư dả, tôi thấy như vậy là đủ rồi, cố gắng nuôi dạy hai con nên người. Nhưng anh chưa muốn dừng lại. Có lần anh nói: "Không sinh được con trai thì sau này khó nhìn mặt bố mẹ, họ hàng anh". Gần đây, khi bé thứ hai đi học được, anh lại nhắc tới chuyện sinh thêm đứa nữa. Tôi không đồng ý, hai vợ chồng nói qua nói lại rồi to tiếng với nhau, chồng buột miệng bảo "không sinh được thì ly hôn".
Tôi không nghĩ anh nói đến mức đó. Tôi nghe mà không biết phản ứng thế nào. Sáu năm chung sống, hai đứa con, những thứ cùng nhau gây dựng, chẳng lẽ lại phải kết thúc vì chuyện này. Tôi chưa từng nghĩ việc sinh con trai hay con gái lại trở thành lý do để kết thúc một cuộc hôn nhân. Hiện tại, anh vẫn muốn sinh thêm con. Còn tôi thì không muốn sinh thêm chỉ để có con trai. Nhưng nếu ý kiến của vợ chồng trái ngược thế này, tôi cũng không biết hôn nhân của mình sẽ đi về đâu. Có nhà ai từng ly hôn chỉ vì không có con trai nối dõi không? Tôi bối rối quá.
Tôi 58 tuổi, có vợ và hai con. Con trai tôi bị khuyết tật bẩm sinh, vợ chồng tôi nuôi nấng và chăm sóc cháu vất vả hồi nhỏ, bây giờ cháu rất tự lập trong chuyện nhà cửa. Con gái lớn được nuôi dạy đầy đủ. Chúng tôi cưng con bé từ nhỏ, do anh trai cháu bị như vậy nên vợ chồng càng cháu con gái cẩn thận hơn. Con gái từ nhỏ tính hướng nội, không chơi bời và học hành nghiêm túc. Chúng tôi cũng cố gắng cho cháu học một trường đại học top đầu do cháu có học bổng. Cháu học thành công và tốt nghiệp xuất sắc, vậy mà ra trường 4 năm không kiếm được việc ổn định, lúc làm lúc nghỉ, nhảy hết việc này việc kia, tôi cũng sốt ruột.
Bốn tháng rồi con thất nghiệp. Con mới xin được học bổng 50 % đi Mỹ học thạc sĩ, còn lại cũng gần 1,5 tỷ đồng, vì thế tôi chưa đồng ý cho cháu học. Chuyện của cháu làm vợ chồng tôi rất đau đầu. Nhà tôi có một quán ăn nhỏ, bán hàng túc tắc cũng thoải mái chi tiêu cả gia đình, có điều vợ chồng đang còn khoản nợ 500 triệu đồng. Tôi còn một căn nhà đang để trống do chưa tìm được người thuê ưng ý, giá trị khoảng 4-5 tỷ đồng. Mong mọi người tư vấn cho trường hợp của nhà tôi, có nên bán nhà thời điểm này để cho con đi du học?
Tôi 27 tuổi, bạn gái 26 tuổi, cả hai đều làm nhân viên văn phòng. Chúng tôi yêu nhau gần 6 năm. Bạn gái tốt bụng, hiền lành nhưng khá ngây thơ, trẻ con và đôi khi cố chấp. Điều khiến tôi băn khoăn nhất là cả hai có cách nhìn về cuộc sống gần như trái ngược. Tôi chỉ mong một gia đình nhỏ, cuộc sống đủ đầy, không quá áp lực vì cơm áo gạo tiền. Còn cô ấy luôn hướng đến một cuộc sống tiện nghi, giàu sang, có nhà cửa khang trang như nhiều người khác.
Trong tình yêu, tôi luôn tôn trọng sự riêng tư. Tôi khuyến khích cô ấy giữ các mối quan hệ với bạn bè, chưa bao giờ kiểm soát hay ghen tuông. Ngược lại, cô ấy muốn biết mọi thứ về tôi, từng lén đọc tin nhắn và cho rằng yêu nhau thì không nên có bí mật. Tôi chẳng có gì phải giấu, chỉ không thích cảm giác mất đi không gian riêng. Tuổi thơ tôi không hạnh phúc nên sống khá nội tâm. Mỗi lần tâm sự, thay vì lắng nghe, cô ấy lại phân tích và góp ý như đang "dạy đời" khiến tôi dần không còn muốn chia sẻ. Cô ấy lại buồn vì nghĩ tôi không còn tin tưởng mình.
Bạn gái rất vụng về trong cách giao tiếp. Bình thường tôi hiểu cô ấy không có ý xấu, nhưng những lúc tôi mệt mỏi hay buồn, chỉ một câu nói vô tình cũng khiến tôi chạnh lòng. Rồi cả hai lại giận nhau vì những hiểu lầm nhỏ nhặt. Cô ấy cũng khá lười khi ở bên tôi. Quần áo tôi giặt, phòng tôi dọn, đồ ăn tôi chuẩn bị sẵn vì thương cô ấy vừa học vừa làm. Nhưng khi góp ý để cùng chia sẻ việc nhà, cô ấy lại cho rằng tôi kể công. Một điều khác khiến tôi áp lực là gần 6 năm yêu nhau nhưng chúng tôi vẫn chưa thể quan hệ vì cô ấy luôn kêu đau và né tránh mỗi khi tôi muốn cùng nhau tìm cách giải quyết. Tôi từng nóng giận rồi lại hối hận vì biết cô ấy không cố ý.
Gần đây, cô ấy còn muốn tôi bỏ đá bóng để dành thời gian chở cô ấy đi chơi, đi ăn dù tôi chỉ đá một hai buổi mỗi tuần và lịch đã có từ trước. Tôi vẫn chiều theo nhưng trong lòng không thoải mái. Tôi biết mình chỉ là một người bình thường và chấp nhận điều đó. Nhưng dường như cô ấy vẫn chưa chấp nhận con người thật của tôi. Tôi vẫn rất yêu cô ấy nhưng càng nghĩ đến chuyện kết hôn, tôi càng lo. Yêu và cưới là hai chuyện rất khác nhau. Nếu không thể thấu hiểu và cảm thông cho nhau, tôi sợ sau này cả hai sẽ càng mệt mỏi hơn. Xin mọi người cho tôi một lời khuyên.