Ngày 24/5, Văn phòng Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Lâm Đồng cho biết vừa khởi tố nam sinh lớp 8 ở Trường THCS Nguyễn Du, xã Di Linh về hành vi Cưỡng đoạt tài sản.
Theo điều tra, Minh (tên đã thay đổi) bị xác định cầm đầu nhóm 13 học sinh nhiều lần đánh một nam sinh ngay trong lớp học và khuôn viên trường. Nhà chức trách cho rằng nạn nhân bị hành hung 7-8 lần.
Ngoài đánh đập, Minh còn bị cáo buộc đe dọa, ép nam sinh này và một học sinh khác phải nộp tiền “bảo kê” mỗi ngày từ 20.000 đến 50.000 đồng để mua đồ ăn vặt.
Mẹ nạn nhân cho biết con trai nhiều lần kể bị nhóm bạn ép đưa tiền, có lúc phải đi nhặt ve chai để có tiền nộp. Em cũng thường xuyên bị đánh và từng phản ánh với giáo viên chủ nhiệm.
Theo người mẹ, có lần con bà bị một học sinh dùng nón bảo hiểm đánh ngay trước sự chứng kiến của giáo viên.
Ngày 16/5, nam sinh được người thân phát hiện quyên sinh tại nhà. Em được đưa đến bệnh viện ở TP HCM cấp cứu trong tình trạng nguy kịch, hiện phải thở máy.
Cơ quan điều tra đang tiếp tục củng cố hồ sơ để xử lý các học sinh liên quan về hành vi Cố ý gây thương tích.
Tin Gốc: Vnexpress
Pháp Luật
Bà Nguyễn Thị Kim Tiến bị đề nghị bồi thường 108 tỉ, cấp dưới bồi thường 394 tỉ

Công bố bản luận tội trưa nay 21-5, viện kiểm sát đề nghị mức án 5-6 năm tù đối với cựu Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến.
Bà Tiến bị cáo buộc phạm tội vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát, lãng phí, cùng nhóm cán bộ cấp dưới gây thất thoát, lãng phí hơn 803 tỉ.
Theo cáo buộc từ viện kiểm sát, trong vụ án này, sai phạm liên quan việc thuê tư vấn nước ngoài gây thất thoát hơn 70 tỉ đồng. Khoản còn lại hơn 733 tỉ đồng được cơ quan tố tụng xác định số tiền gây lãng phí khi dự án đình trệ kéo dài.
Về trách nhiệm dân sự, đại diện viện kiểm sát đề nghị bà Nguyễn Thị Kim Tiến cùng nhóm cựu cán bộ cấp dưới liên đới phải bồi thường hơn 800 tỉ đồng - là số tiền bị xác định gây thất thoát, lãng phí tại dự án hai bệnh viện.
Trong đó viện kiểm sát cáo buộc ông Nguyễn Chiến Thắng (cựu Giám đốc Ban Quản lý dự án y tế trọng điểm, Bộ Y tế) có vai trò chính trong vụ án, phải bồi thường số tiền nhiều nhất hơn 394 tỉ.
Cựu Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến bị viện kiểm sát đề nghị phải bồi thường hơn 108 tỉ đồng. Bà được ghi nhận đã nộp lại 7,5 tỉ nhận từ cấp dưới và cùng gia đình nộp khắc phục hậu quả 17 tỉ đồng.
Ông Nguyễn Hữu Tuấn (cựu Giám đốc Ban Quản lý dự án y tế trọng điểm) bị đề nghị phải bồi thường hơn 223 tỉ đồng.
Đối với số tiền nhận hối lộ, viện kiểm sát nhận định ông Nguyễn Chiến Thắng phải chịu trách nhiệm về số tiền hơn 88 tỉ đồng đã nhận từ các nhà thầu. Sau khi trừ đi phần tiền đã chuyển cho người khác, ông này còn phải nộp lại 25 tỉ đồng. Viện kiểm sát ghi nhận ông Thắng hiện đã nộp lại 1 tỉ đồng.
Ông Nguyễn Hữu Tuấn bị cáo buộc nhận hối lộ 12,5 tỉ đồng. Viện kiểm sát ghi nhận bị cáo đã nộp hơn 3 tỉ, hiện phải nộp lại hơn 9 tỉ đồng.
Về trách nhiệm hình sự, ông Thắng bị viện kiểm sát đề nghị mức án 30 năm tù, ông Tuấn bị đề nghị 23-25 năm tù. Cả hai ông bị cáo buộc phạm hai tội vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát, lãng phí và nhận hối lộ.
Ông Lê Thanh Thiêm, Giám đốc Công ty TNHH Sao Nam Sông Hồng, bị cáo buộc lừa đảo chiếm đoạt tài sản số tiền 2 triệu USD, tương đương hơn 46 tỉ đồng. Viện kiểm sát ghi nhận bị cáo đã nộp lại hơn 36 tỉ và đề nghị tòa buộc số tiền còn phải nộp là hơn 9 tỉ.
Theo quan điểm luận tội của đại diện viện kiểm sát, hành vi của các bị cáo trong vụ án là đặc biệt nghiêm trọng, được thực hiện với lỗi cố ý trực tiếp, gây thất thoát, lãng phí đặc biệt lớn đối với tài sản nhà nước. Việc đưa vụ án ra xét xử kịp thời thể hiện quyết tâm xử lý nghiêm sai phạm, “không có vùng cấm” trong đấu tranh phòng chống tham nhũng, tiêu cực.
Việc đưa vụ án ra xét xử là lời cảnh tỉnh sâu sắc cho công tác quản lý, sử dụng tài sản công. Không chỉ các hành vi chiếm đoạt, gây thiệt hại, mà các vi phạm về thất thoát, lãng phí cũng hoàn toàn có thể bị xử lý hình sự, bản luận tội nêu.
Đại diện viện kiểm sát đánh giá đây là vụ án điển hình về thất thoát, lãng phí tài sản công trong quá trình triển khai các dự án đầu tư y tế. Trong đó bị cáo Nguyễn Chiến Thắng được xác định giữ vai trò chính.
Theo cơ quan công tố, ông Thắng là người có năng lực, chuyên môn cao nên được giao giữ cương vị Giám đốc Ban Quản lý dự án y tế trọng điểm. Chất lượng, hiệu quả triển khai các dự án phụ thuộc lớn vào vai trò điều hành của bị cáo. Tuy nhiên trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, bị cáo đã để xảy ra nhiều sai phạm.
Đối với bà Nguyễn Thị Kim Tiến, quan điểm luận tội của viện kiểm sát cho rằng trong thời gian giữ cương vị Bộ trưởng Bộ Y tế, bị cáo đã ký quyết định thành lập Ban Quản lý dự án y tế trọng điểm, đồng thời ủy quyền cho đơn vị này đại diện làm chủ đầu tư dự án Bệnh viện Bạch Mai và Việt Đức cơ sở 2.
Theo nhận định của viện kiểm sát, bà Tiến đã tin tưởng vào đề xuất của Ban Quản lý dự án y tế trọng điểm cùng kết quả thẩm định của các đơn vị chuyên môn, từ đó ký phê duyệt kế hoạch lựa chọn nhà thầu nước ngoài, phê duyệt dự án và phương án thiết kế kiến trúc khi chưa kiểm tra đầy đủ tính đúng đắn, hợp pháp của hồ sơ, tài liệu liên quan.
Viện kiểm sát cho rằng với vai trò người đứng đầu ngành y tế thời điểm đó, bà Nguyễn Thị Kim Tiến phải chịu trách nhiệm trong việc thiếu kiểm tra, giám sát trước khi ký các quyết định quan trọng, dẫn đến hàng loạt sai phạm phát sinh trong quá trình triển khai dự án, gây thất thoát, lãng phí cho Nhà nước hơn 803 tỉ đồng. Vì vậy cần áp dụng mức án đủ nghiêm đối với cựu Bộ trưởng.
Tuy nhiên đại diện viện kiểm sát cũng đề nghị tòa xem xét cho bà Nguyễn Thị Kim Tiến hưởng các tình tiết giảm nhẹ như thành khẩn khai báo, ăn năn hối cải, tự nguyện nộp lại toàn bộ số tiền hưởng lợi 7,5 tỉ đồng và nộp thêm 17 tỉ đồng để khắc phục một phần hậu quả vụ án.
Theo đánh giá từ cơ quan công tố, bà Tiến là người tích cực nhất trong việc khắc phục hậu quả. Trong quá trình điều tra, cựu Bộ trưởng cũng được đánh giá thành khẩn khai báo, hợp tác tích cực với cơ quan điều tra, góp phần làm rõ bản chất vụ án.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Tối 1/5, nhà chức trách xã Đức Thọ cho biết nữ nghi phạm Quê Sóc Trăng đã bị Công an xã Đức Thọ phối hợp với các đơn vị nghiệp vụ Công an tỉnh Hà Tĩnh bắt giữ khi đang lẩn trốn trên địa bàn lúc đầu giờ tối, cách địa điểm gây án hơn một km.
Đến hơn 21h30, nam nghi phạm sa lưới khi đang bỏ trốn qua địa bàn xã Thạch Hà (trước đây thuộc huyện Thạch Hà), cách hiện trường hơn 50 km.
Danh tính nghi phạm cũng như số vàng bị cướp chưa được công bố để phục vụ điều tra. Hiện toàn bộ tang vật đã được thu giữ.
Hai nghi phạm đang đối mặt với cáo buộc Cướp giật tài sản theo Điều 171 Bộ luật Hình sự.
Khoảng 13h cùng ngày, hai nghi phạm lái xe máy chở nhau đến dừng trước sân tiệm vàng Huế Thương trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, thuộc thôn 4, xã Đức Thọ (trước đây thuộc huyện Đức Thọ). Người phụ nữ sau đó đi vào tiệm, giả vờ hỏi mua rồi cướp giật một số trang sức.
Bà chủ tiệm hô hoán, nhảy qua tủ kính đuổi theo, nhưng người phụ nữ đã lên xe máy do đồng phạm nam chờ sẵn bên ngoài để tẩu thoát. Một số người dân sống gần đó cũng truy đuổi song không kịp.
Tin Gốc: Vnexpress
Pháp Luật
Tăng mức phạt vi phạm hành chính: Cần bảo đảm hài hòa giữa răn đe và khả thi

Đề xuất sửa đổi Luật Xử lý vi phạm hành chính theo hướng nâng mức tiền phạt trong nhiều lĩnh vực đang thu hút sự quan tâm của dư luận. Nhiều ý kiến cho rằng việc tăng chế tài là cần thiết để nâng cao hiệu quả răn đe, siết chặt kỷ cương pháp luật. Tuy nhiên, cũng có ý kiến cho rằng vấn đề cốt lõi không nằm ở việc "phạt nặng đến đâu" mà ở chỗ mức phạt có hợp lý, khả thi và được xã hội chấp nhận hay không.
Mới đây, khi chủ trì cuộc họp về hồ sơ chính sách Luật Xử lý vi phạm hành chính (sửa đổi), Phó Thủ tướng Lê Tiến Châu cũng nhấn mạnh việc đề xuất mức xử phạt phải được rà soát kỹ lưỡng, có cơ sở lý luận, khoa học và thực tiễn vững chắc. Với từng lĩnh vực cụ thể, cần đánh giá đầy đủ tác động, khả năng thực thi, tính răn đe và mức độ đồng thuận xã hội.
Đồng tình với phát biểu chỉ đạo của Phó thủ tướng, ĐBQH Trịnh Thị Tú Anh (đoàn Lâm Đồng) cho rằng đây không chỉ là một định hướng chính sách mà cần trở thành nguyên tắc xuyên suốt trong quá trình xây dựng Luật Xử lý vi phạm hành chính và các nghị định chuyên ngành.
Theo bà, bản chất của xử phạt hành chính là điều chỉnh hành vi xã hội nhằm bảo vệ trật tự công cộng và lợi ích cộng đồng. Vì vậy, một mức phạt chỉ phát huy hiệu quả khi người dân cảm nhận được sự công bằng và tính chính đáng của nó.
"Nếu mức phạt vượt quá khả năng chịu đựng thực tế của người vi phạm thì hiệu ứng tạo ra không phải là răn đe mà là né tránh, đối phó hoặc phát sinh tiêu cực. Ngược lại, mức phạt quá thấp sẽ khiến người vi phạm coi đó như một chi phí phải trả và sẵn sàng tiếp tục vi phạm", bà Tú Anh nhận định.
Theo nữ đại biểu, đồng thuận xã hội là điều kiện quan trọng để pháp luật được thực thi hiệu quả. Kinh nghiệm của nhiều quốc gia cho thấy những quy định xử phạt thiếu sự đồng thuận thường có tỷ lệ tuân thủ thấp và chi phí thực thi cao, bất kể mức phạt được quy định nặng đến đâu.
Thực tế cũng cho thấy không ít trường hợp mức phạt trên giấy rất cao nhưng hiệu quả răn đe hạn chế. Cơ quan chức năng ngại áp dụng vì cho rằng chế tài quá nặng so với tính chất vi phạm, trong khi người vi phạm tìm mọi cách đối phó hoặc né tránh. Điều này cho thấy mức phạt cao không đồng nghĩa với tính nghiêm minh của pháp luật.
Theo ĐBQH Trịnh Thị Tú Anh, để bảo đảm tính khả thi và hiệu quả, chính sách xử phạt hành chính cần đáp ứng ít nhất bốn tiêu chí cơ bản.
Đầu tiên, mức phạt phải tương xứng với tính chất, mức độ nguy hại của hành vi vi phạm, đồng thời phù hợp với điều kiện kinh tế của đối tượng bị điều chỉnh. Một mức phạt có thể hợp lý với doanh nghiệp lớn nhưng lại vượt quá khả năng của hộ kinh doanh nhỏ hoặc người dân ở khu vực nông thôn. Vì vậy, cần nghiên cứu các cơ chế điều chỉnh phù hợp với từng nhóm đối tượng.
Thứ hai, việc xây dựng mức phạt phải dựa trên đánh giá tác động thực chất. Nhiều đề xuất hiện nay vẫn chủ yếu dựa trên kinh nghiệm quản lý, trong khi còn thiếu dữ liệu về khả năng tuân thủ, năng lực tài chính của người dân, doanh nghiệp và hiệu quả thực tế của chế tài. Việc đánh giá tác động cần được thực hiện nghiêm túc trước khi ban hành quy định.
Tiếp theo, xử phạt không chỉ nhằm trừng phạt mà còn phải hướng tới giáo dục và phòng ngừa. Đối với những trường hợp vi phạm lần đầu hoặc do thiếu hiểu biết pháp luật, việc kết hợp chế tài với các biện pháp tuyên truyền, giáo dục có thể mang lại hiệu quả thay đổi hành vi bền vững hơn so với phạt tiền đơn thuần.
Cuối cùng nữ đại biểu cho rằng, hệ thống chế tài phải bảo đảm tính thống nhất và công bằng giữa các lĩnh vực. Những hành vi có mức độ nguy hại tương đương cần được xử lý tương xứng. Nếu mức phạt giữa các lĩnh vực chênh lệch quá lớn, người dân dễ cảm nhận sự thiếu công bằng, từ đó ảnh hưởng tới niềm tin vào pháp luật.
Ở góc độ chuyên môn, Luật gia Võ Văn Tuyển (Ban Nghiên cứu - Xây dựng và Phổ biến pháp luật, Hội Luật gia Việt Nam), cho rằng mức tiền phạt hiện hành đã bộc lộ hạn chế trong một số lĩnh vực như đất đai, môi trường, thương mại điện tử, chứng khoán, quảng cáo sai sự thật, hàng giả và hàng nhái… Trong nhiều trường hợp, lợi ích mà tổ chức, cá nhân thu được từ hành vi vi phạm lớn hơn rất nhiều so với mức xử phạt phải chịu, khiến chế tài hành chính mất đi tác dụng răn đe.
Tuy nhiên, theo ông Tuyển, mức phạt chưa phải nguyên nhân cốt lõi của những bất cập trong thực tiễn xử lý vi phạm hành chính hiện nay. Nhiều khó khăn nằm ở khâu phát hiện và chứng minh hành vi vi phạm, sự chồng chéo giữa các quy định pháp luật hoặc những vướng mắc trong quá trình thi hành quyết định xử phạt.
"Nếu chỉ tăng mức tiền phạt mà không đồng thời nâng cao hiệu quả thực thi, hoàn thiện cơ chế cưỡng chế và khắc phục sự chồng chéo của hệ thống pháp luật thì chưa chắc hiệu quả quản lý nhà nước sẽ được cải thiện", ông Tuyển nhận định.
Theo ông, cùng với phạt tiền, các hình thức xử phạt bổ sung như tước giấy phép kinh doanh, giấy phép hành nghề cần được cân nhắc thận trọng về thời hạn, trình tự và tác động thực tế. Bởi, một quyết định tước giấy phép kéo dài nhiều tháng có thể khiến doanh nghiệp đình trệ hoạt động, ảnh hưởng tới người lao động và các đối tác liên quan.
Vì vậy, chế tài phải bảo đảm tính tương xứng, tránh tạo ra những hệ quả xã hội vượt quá mục tiêu quản lý, điều này cũng phù hợp với tinh thân Nghị quyết 68 về phát triển kinh tế tư nhân.
Cùng với đó, Tuyển cũng cho rằng cần phân hóa rõ giữa cá nhân và tổ chức khi thiết kế chế tài xử phạt. Đối với doanh nghiệp hoặc tổ chức có tiềm lực tài chính lớn, cố tình vi phạm để thu lợi bất hợp pháp, có thể nghiên cứu áp dụng mức phạt cao hơn. Ngược lại, nếu tăng đồng loạt đối với cá nhân, đặc biệt trong các lĩnh vực gắn với đời sống dân sinh như giao thông, cư trú, kinh doanh nhỏ lẻ, có thể tạo áp lực lớn cho người dân.
Theo vị chuyên gia, thay vì chỉ tập trung nâng tiền phạt, cần chú trọng hơn tới các biện pháp tước bỏ lợi ích thu được từ hành vi vi phạm như buộc nộp lại khoản lợi bất hợp pháp, thu hồi sản phẩm vi phạm, tịch thu tang vật hoặc tước quyền sử dụng giấy phép trong thời hạn phù hợp. Trong nhiều trường hợp, đây là giải pháp hiệu quả hơn so với việc chỉ tăng mức xử phạt bằng tiền.
Các ý kiến cho rằng quá trình sửa đổi Luật Xử lý vi phạm hành chính cần được thảo luận công khai, đa chiều và tiếp thu đầy đủ ý kiến phản biện xã hội. Bởi với một đạo luật tác động trực tiếp đến người dân và doanh nghiệp, mục tiêu cuối cùng không chỉ là tăng tính nghiêm khắc của pháp luật mà còn phải bảo đảm tính hợp lý, khả thi và sự đồng thuận trong quá trình thực thi.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

