Từ một cậu bé từng đặt bẫy chim ở quê nhà Quảng Trị, ông Nguyễn Hoài Bảo trở thành một trong những nhà điểu học hàng đầu VN. Hành trình hơn hai thập niên đi qua rừng già, đất ngập nước, bãi bồi ven biển và những cánh đồng lúa… không chỉ khiến ông hiểu hơn về các loài chim mà còn giúp ông nhìn thấy những biến động âm thầm của thiên nhiên và những thách thức mà con người sẽ phải đối mặt nếu đánh mất nền tảng sinh thái của chính mình.
Khoảnh khắc nào khiến ông quyết định dành phần lớn cuộc đời mình cho các loài chim hoang dã?
Tôi không phải là đứa trẻ lớn lên với suy nghĩ sẽ trở thành nhà điểu học hay người làm bảo tồn. Tuổi thơ ở Quảng Trị của tôi cũng giống nhiều đứa trẻ nông thôn khác. Khi ấy chim trời rất nhiều và việc bắt chim là điều bình thường.
Chỉ đến khi học đại học và tham gia các nghiên cứu về đa dạng sinh học, tôi mới hiểu rằng giá trị của chim không chỉ nằm ở tiếng hót hay hình dáng đẹp. Chúng là một phần của hệ sinh thái, gắn với đất, nước, cây cối, côn trùng và đời sống con người.
Những chuyến thực địa đầu tiên đã thay đổi nhận thức của tôi. Tôi nhận ra nhiều loài không biến mất vì sự ác ý mà vì con người chưa hiểu được giá trị của chúng. Từ đó, chim không còn là đối tượng nghiên cứu đơn thuần mà trở thành cánh cửa giúp tôi hiểu sâu hơn về thiên nhiên và trách nhiệm của con người đối với thiên nhiên.
Sau hơn 20 năm quan sát chim, ông thấy điều gì trong thiên nhiên VN đang mất đi nhanh nhất?
Điều đáng lo nhất không nói đến một loài chim hay loài thú cụ thể mà là môi trường sống của chúng. Những cánh rừng tự nhiên, vùng đất ngập nước, bãi bồi ven biển và cả các hệ sinh thái nông nghiệp truyền thống đang âm thầm suy giảm. Có những nơi vẫn còn trên bản đồ nhưng giá trị sinh thái đã khác xa so với hai mươi năm trước.
Phần lớn những mất mát ấy diễn ra lặng lẽ. Một cánh rừng bị chặt phá thì ai cũng nhìn thấy, nhưng một vùng đất ngập nước mất dần chức năng sinh thái hay một cánh đồng ngày càng nghèo sự sống thì rất ít người nhận ra. Khi sinh cảnh mất đi, rất nhiều loài sẽ mất theo. Và cuối cùng, con người cũng mất đi một phần nền tảng sống của chính mình.
Theo ông, chim đang kể cho con người câu chuyện gì về môi trường hôm nay?
Chim như một hệ thống cảnh báo rất trung thực của thiên nhiên. Khi một loài từng phổ biến trở nên hiếm gặp, hoặc khi những đàn chim di cư không còn quay lại nơi chúng từng kiếm ăn, đó không chỉ là câu chuyện của riêng loài chim ấy. Đằng sau sự thay đổi đó thường là sự suy giảm của nguồn nước, nguồn thức ăn hoặc chất lượng môi trường.
Ví dụ, khi sếu đầu đỏ không còn xuất hiện ở những nơi từng là vùng kiếm ăn quan trọng, điều đó phản ánh những thay đổi của cả hệ sinh thái đất ngập nước. Vì vậy, khi nhìn một đàn chim, tôi nhìn thấy cả tình trạng của một cánh rừng, một dòng nước hay một vùng đất. Chim là những nhân chứng rất rõ ràng về sức khỏe của môi trường.
Bảo tồn hệ sinh thái tự nhiên cần tư duy như thế nào, thưa ông?
Tôi đã chứng kiến nhiều nơi từng rất giàu đa dạng sinh học, nhưng sau nhiều năm quay lại thì không còn như trước. Bảo tồn là công việc của sự kiên nhẫn. Nếu một cách làm chưa hiệu quả thì phải tìm cách khác. Nếu hôm nay chưa thay đổi được thì ngày mai tiếp tục làm.
Tôi tin là thiên nhiên có khả năng phục hồi mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng. Tôi cũng chứng kiến nhiều thay đổi tích cực trong xã hội. Hai mươi năm trước, rất ít người quan tâm đến chim hoang dã. Hôm nay đã có nhiều người trẻ tham gia xem, tìm hiểu chim; nghiên cứu thiên nhiên và các hoạt động giáo dục môi trường. Tôi tin rằng mọi thứ đều có thể thay đổi theo hướng tốt hơn nếu có đủ sự kiên trì.
Điều gì thôi thúc ông thành lập Wildtour vào thời điểm du lịch ngắm chim gần như chưa tồn tại ở VN?
Động lực ban đầu của tôi rất đơn giản. Tôi muốn những người làm khoa học và bảo tồn có thể sống được bằng chính kiến thức và đam mê của mình. Nhiều đồng nghiệp của tôi rất giỏi nhưng cuộc sống khá bấp bênh. Tôi luôn tự hỏi liệu tri thức về thiên nhiên có thể tạo ra giá trị kinh tế một cách tử tế hay không.
Wildtour ra đời từ suy nghĩ đó. Tôi tin rằng những giá trị thiên nhiên của VN hoàn toàn có thể trở thành sản phẩm du lịch chất lượng nếu được xây dựng trên nền tảng tri thức và sự tôn trọng thiên nhiên. Điều khiến tôi vui nhất không phải là đã tổ chức được bao nhiêu chuyến đi, mà là việc chứng minh rằng người làm khoa học và bảo tồn hoàn toàn có thể sống được bằng nghề của mình.
Trong mắt nhiều người, kinh doanh và bảo tồn là hai con đường đối nghịch nhau. Ông nhìn nhận điều đó thế nào?
Tôi hiểu vì sao nhiều người nghĩ như vậy. Thực tế từng có những doanh nghiệp đặt lợi nhuận lên trên môi trường. Tuy nhiên, tôi không cho rằng đó là con đường duy nhất. Một doanh nghiệp hoàn toàn có thể tạo ra lợi nhuận, đồng thời đóng góp cho xã hội và bảo tồn. Đối với Wildtour, bảo tồn không phải hoạt động phụ trợ mà là nền tảng tồn tại của doanh nghiệp. Khách hàng tìm đến chúng tôi vì sự tin tưởng vào chuyên môn và các giá trị mà chúng tôi theo đuổi. Lợi nhuận giúp doanh nghiệp tồn tại, nhưng uy tín và giá trị đóng góp mới quyết định doanh nghiệp có thể đi được bao xa.
Nếu nhìn lại chặng đường hơn hai thập niên qua, ông đánh giá thế nào về công tác bảo tồn ở VN?
Tôi không nghĩ đó là thất bại. Khi tôi bắt đầu làm nghề, nguồn lực trong nước còn hạn chế, nhân lực được đào tạo bài bản chưa nhiều và nhiều hoạt động phải phụ thuộc vào hỗ trợ quốc tế. Nhưng đến nay, một thế hệ các nhà khoa học, chuyên gia và cán bộ bảo tồn VN đã trưởng thành. Nhận thức xã hội về đa dạng sinh học, biến đổi khí hậu hay phát triển bền vững cũng đã thay đổi đáng kể. Tất nhiên vẫn còn rất nhiều thách thức, nhưng nền tảng hiện nay đã khác rất nhiều so với trước đây.
Điều tôi mong muốn là bảo tồn không đứng ngoài quá trình phát triển. Nó cần được gắn với quy hoạch, nông nghiệp, giáo dục, du lịch, doanh nghiệp và sinh kế cộng đồng. Chỉ khi trở thành một phần của phát triển, bảo tồn mới có thể tạo ra những thay đổi bền vững.
Nhiều người ngạc nhiên khi một nhà điểu học lại đi làm nông nghiệp sinh thái. Mối liên hệ giữa hai lĩnh vực này là gì?
Thoạt nhìn chúng có vẻ khác nhau, nhưng với tôi đó là sự mở rộng tự nhiên trong tư duy bảo tồn. Trước đây tôi từng nghĩ bảo tồn chủ yếu là giữ rừng và giữ các sinh cảnh tự nhiên. Sau này tôi nhận ra đa dạng sinh học còn bị tác động rất mạnh bởi cách con người sử dụng đất sản xuất hằng ngày.
Ở một quốc gia nông nghiệp như VN, diện tích đồng ruộng, ao hồ và vườn cây rất lớn. Nếu những không gian đó trở nên nghèo sự sống vì lạm dụng hóa chất và canh tác quá thâm canh thì đa dạng sinh học cũng suy giảm trên quy mô rất rộng. Một cánh đồng có thể vẫn xanh tốt, nhưng nếu không còn cá, côn trùng, ếch nhái hay chim chóc thì đó không còn là hệ sinh thái khỏe mạnh. Đó là lý do tôi quan tâm đến nông nghiệp sinh thái và mô hình lúa – cá – vịt. Mục tiêu không chỉ là sản xuất ra hạt gạo mà còn là khôi phục sự sống cho cánh đồng. Tôi tin rằng nền nông nghiệp tương lai không chỉ được đo bằng năng suất mà còn bằng chất lượng đất, nước, thực phẩm và sức khỏe con người.
Có bao giờ ông tự hỏi mình đang bảo tồn chim hay đang bảo tồn tương lai của con người?
Càng làm lâu tôi càng thấy hai điều đó không tách rời nhau. Ban đầu tôi nghĩ mình đang nghiên cứu và bảo vệ chim. Nhưng càng đi nhiều, tôi càng hiểu chim chỉ là phần dễ nhìn thấy của một hệ thống lớn hơn. Khi bảo vệ nơi sống của chim, thực chất chúng ta cũng đang bảo vệ đất, nước, rừng, đồng ruộng và các chu trình tự nhiên mà con người phụ thuộc vào.
Tôi không nghĩ bảo tồn là điều gì xa xỉ. Nó liên quan trực tiếp đến nước sạch, thực phẩm an toàn, không khí trong lành và khả năng chống chịu trước biến đổi khí hậu. Có những hậu quả môi trường không bộc lộ ngay trong một đời người. Chúng ta có thể chưa cảm nhận hết cái giá của việc làm nghèo đất, ô nhiễm nước hay suy giảm đa dạng sinh học. Nhưng thế hệ sau sẽ phải sống với những hệ quả đó.
Vì thế, nếu hỏi tôi đang bảo tồn chim hay bảo tồn tương lai con người, câu trả lời là cả hai. Thông qua những cánh chim, tôi đang cố gắng góp phần giữ lại những điều kiện sống tử tế hơn cho con người, đặc biệt là cho các thế hệ sau. Tôi mong con cháu chúng ta vẫn còn cơ hội được nhìn thấy những đàn chim, những vùng đất ngập nước và những cánh đồng giàu sức sống thay vì chỉ biết đến chúng qua sách vở.
Sau hơn 20 năm đi cùng những cánh chim, ông thấy con người đang thay đổi thiên nhiên nhanh hơn hay thiên nhiên đang thay đổi con người?
Nếu nhìn trong ngắn hạn, rõ ràng con người đang thay đổi thiên nhiên rất nhanh. Chỉ trong vài thập niên, chúng ta có thể làm biến đổi một cánh rừng, một vùng đất ngập nước hay một dòng sông. Nhưng nếu nhìn trên một thang thời gian dài hơn, tôi nghĩ thiên nhiên cũng đang âm thầm thay đổi con người.
Ít nhất, thiên nhiên đã thay đổi tôi. Từ một đứa trẻ từng đặt bẫy chim, tôi trở thành người nghiên cứu chim, rồi làm bảo tồn và cuối cùng quay về với cánh đồng và nông nghiệp sinh thái. Những cánh chim dạy tôi quan sát kỹ hơn. Những vùng đất ngập nước dạy tôi về sự phụ thuộc lẫn nhau. Những mất mát trong tự nhiên dạy tôi rằng con người không thể đứng ngoài hệ sinh thái mà vẫn nghĩ mình an toàn.
Có lẽ điều quý giá nhất mà thiên nhiên mang lại cho tôi là sự khiêm tốn. Sau hơn hai mươi năm đi cùng những cánh chim, tôi không nhìn câu chuyện này như một cuộc đối đầu giữa con người và thiên nhiên. Tôi nhìn đó là quá trình học lại: học cách tôn trọng giới hạn tự nhiên, học cách sống hài hòa hơn và học cách xem mình là một phần của thiên nhiên. Có lẽ bài học lớn nhất của bảo tồn không phải là làm thế nào để cứu thiên nhiên, mà là làm thế nào để con người học lại cách sống tử tế với thiên nhiên, cũng như với chính tương lai của mình.
Mới đây, Báo Thanh Niên phản ánh nhiều trường hợp ngồi hàng ghế sau ô tô nhưng không thắt dây an toàn đã bị CSGT lập biên bản phạt 375.000 đồng. Cùng lúc đó, tài xế điều khiển phương tiện cũng bị xử phạt 900.000 đồng vì chở người trên xe không thắt dây an toàn theo quy định.
Thông tin này khiến nhiều người bất ngờ. Từ trước đến nay, không ít người vẫn giữ thói quen chỉ cài dây an toàn khi ngồi ghế trước, còn hàng ghế sau thì chủ quan cho rằng "không cần thiết" hoặc "đi gần nên không sao".
Trên mạng xã hội, nhiều ý kiến băn khoăn vì sao hành khách không thắt dây an toàn nhưng người cầm lái vẫn bị xử phạt.
Theo tìm hiểu của PV Thanh Niên, quy định hiện nay xác định tài xế là người chịu trách nhiệm chính đối với an toàn của hành khách trên xe. Vì vậy, khi người ngồi trên xe không chấp hành quy định về dây an toàn, tài xế cũng phải chịu trách nhiệm liên đới.
Thực tế, nhiều tài xế cho biết họ đã nhắc hành khách cài dây an toàn trước khi xe lăn bánh. Tuy nhiên, không ít người sau đó lại tự tháo ra vì thấy vướng víu, khó chịu hoặc cho rằng ngồi ghế sau thì không nguy hiểm.
Có tài xế chia sẻ, nhiều hành khách chỉ cài dây khi thấy CSGT hoặc lúc mới lên xe, nhưng khi phương tiện di chuyển được một đoạn lại tháo ra mà tài xế khó kiểm soát hết.
Theo Đội CSGT đường bộ cao tốc số 6 (Phòng 6, Cục CSGT), từ ngày 15.4 đến nay, trên tuyến cao tốc TP.HCM - Vân Phong, lực lượng chức năng đã xử phạt 221 hành khách không thắt dây an toàn và 76 tài xế chở người trên xe không thắt dây an toàn.
Lãnh đạo Đội CSGT đường bộ cao tốc số 6 cho biết qua làm việc, nhiều tài xế khẳng định đã thường xuyên nhắc nhở hành khách trong suốt hành trình. Tuy nhiên, chỉ sau một thời gian ngắn hoặc sau khi dừng nghỉ dọc đường, nhiều người lại tháo dây an toàn vì nghĩ rằng "không cần thiết".
Theo CSGT, việc nhắc nhở cần được thực hiện liên tục để hình thành thói quen. Trước khi xe xuất phát, tài xế cần kiểm tra tất cả vị trí có trang bị dây an toàn. Sau mỗi lần dừng nghỉ, khi xe tiếp tục hành trình cũng nên kiểm tra lại thêm lần nữa.
"Người cầm lái là người chịu trách nhiệm cao nhất trên xe nên cần chủ động nhắc nhở, kiểm tra thường xuyên để bảo vệ hành khách cũng như chính mình", đại diện CSGT nhấn mạnh.
Nhiều tài xế xe khách đường dài cho biết hiện nay họ phải liên tục nhắc hành khách thắt dây an toàn, nhất là khi lưu thông trên cao tốc. Không ít người ban đầu tỏ ra khó chịu nhưng sau khi được giải thích nguy cơ tai nạn ở tốc độ cao thì đã hợp tác hơn.
Theo lãnh đạo Đội CSGT đường bộ cao tốc số 6, việc thắt dây an toàn ở tất cả vị trí có trang bị dây là quy định rất quan trọng, đặc biệt trên các tuyến cao tốc - nơi phương tiện di chuyển với tốc độ lớn, nguy cơ va chạm nghiêm trọng cao hơn nhiều so với đường đô thị.
Khi xảy ra tình huống thắng gấp hoặc tai nạn, dây an toàn giúp giữ cơ thể cố định trên ghế, tránh việc người ngồi bị hất mạnh về phía trước hoặc va đập vào các vị trí trong xe gây chấn thương nặng.
Ngoài ra, dây an toàn còn giúp túi khí hoạt động hiệu quả hơn. Nếu không cài dây an toàn, khi túi khí bung ra với lực mạnh, người ngồi có thể bị chấn thương nặng hơn do cơ thể bị đẩy lệch khỏi vị trí an toàn.
CSGT cho rằng việc xử phạt không nhằm tăng mức phạt hay gây khó cho tài xế mà mục tiêu lớn nhất là thay đổi thói quen của người tham gia giao thông. Bởi chỉ một thao tác nhỏ như cài dây an toàn cũng có thể giảm đáng kể nguy cơ thương vong khi tai nạn xảy ra.
Nhiều tài xế phản ánh biển báo cấm xe tải trên đường Trần Hưng Đạo (phường Tân Sơn Nhì, TP.HCM) bị che khuất tầm nhìn, đặt tại vị trí đường cong gây khó khăn cho việc xử lý và tiềm ẩn nguy cơ tai nạn giao thông.
Theo phản ánh của người dân và các tài xế, tại giao lộ đường Nguyễn Xuân Khoát và Trần Hưng Đạo (phường Tân Sơn Nhì), hướng từ đường Nguyễn Xuân Khoát đi Lũy Bán Bích có cắm biển báo cấm xe tải. Tuy nhiên, biển báo này lại đặt ngay đoạn đường cong và bị che khuất tầm nhìn bởi cột điện, trụ đèn chiếu sáng và mái che nhà dân. Việc này khiến các bác tài điều khiển xe tải chỉ khi chạy đến sát vị trí đặt biển mới có thể phát hiện, dẫn đến tình trạng "tiến thoái lưỡng nan".
Một bác tài chia sẻ, khi đi từ đường Nguyễn Xuân Khoát tới, do biển báo cấm xe tải bị che khuất nên nhiều người vô ý rẽ vào đường Trần Hưng Đạo. Khi phát hiện biển báo thì đã muộn, không thể lùi xe vì đây là đoạn đường cong, tầm nhìn hạn chế, nếu lùi xe có thể gây nguy hiểm và bị phạt 2,5 triệu đồng. Còn nếu rẽ trái để quay lại thì đè lên vạch kẻ đường (vạch liền màu vàng), mức phạt 500.000 đồng, thậm chí nếu gây tai nạn có thể bị phạt số tiền cao hơn gấp nhiều lần. Phương án cuối cùng là đi thẳng vào đường cấm thì mức phạt lên đến 5 triệu đồng. Do đó, dù biết phạm luật nhưng nhiều tài xế vẫn phải lựa chọn đi vào đường cấm để tránh rắc rối.
Anh T., một người dân sống gần khu vực cho biết: "Cái biển báo cấm xe tải đó khó thấy lắm, khuất tầm nhìn bởi mái che, các bình biến áp điện đặt phía trước biển báo. Chỉ khi đi lại gần mới thấy được. Nhiều xe tải đi tới đây lùi không được, rẽ không xong, đành đi vào luôn". Nhiều người cũng cho rằng nếu đặt biển báo nhắc lại ở phía trước thì các tài xế sẽ dễ dàng nhận biết và chủ động xử lý tình huống.
Vấn đề biển báo cấm xe tải bị che khuất tầm nhìn tại giao lộ Nguyễn Xuân Khoát - Trần Hưng Đạo đã tồn tại từ lâu, gây bức xúc và mất an toàn giao thông cho người tham gia. Theo các tài xế, cơ quan chức năng cần xem xét điều chỉnh vị trí đặt biển báo, cũng như lắp đặt thêm biển báo nhắc lại để các tài xế có thể dễ dàng nhận biết và tuân thủ luật giao thông, đảm bảo an toàn cho chính bản thân và người khác.
Trong ngày 4.5, chúng tôi ghi nhận tại đây có nhiều xe tải chạy vào đường cấm khi được hỏi các tài xế cho biết không thấy biển báo cấm. Cũng có nhiều trường hợp tài xế khi lưu thông đến đây phát hiện biển báo cấm nên lưỡng lự không biết tiến hay lùi xử lý ra sao vì chạy đường nào cũng phạm luật giao thông.
Sau khi nhận phản ánh của Báo Thanh Niên, sáng 6.5, Sở Xây dựng TP.HCM đã lắp bổ sung biển báo cấm xe tải rẽ phải trên đường Nguyễn Xuân Khoát vào Trần Hưng Đạo để người dân lưu thông thuận tiện hơn.
Theo tìm hiểu, gần đây không có trường hợp tài xế xe tải bị xử phạt vì đi vào đường có biển báo cấm xe tải trên đường Trần Hưng Đạo như trên. Sắp tới, Đội CSGT Phú Lâm, thuộc Phòng CSGT Công an TP.HCM (đơn vị phụ trách địa bàn này) cùng Sở Xây dựng sẽ họp để rà soát lại những biển báo giao thông bất cập trên địa bàn.
Sự việc bắt đầu từ bài đăng trên mạng xã hội của một người dùng kèm hình ảnh ly nhựa cỡ lớn chứa đầy chè được mua tại một quán trên đường Hùng Vương (quận Thuận Hóa, thành phố Huế). Người đăng tải phản ánh mức giá cho ly chè 170.000 đồng, thu hút nhiều ý kiến trái chiều từ cộng đồng mạng
Theo tìm hiểu của PV Thanh Niên, sự việc diễn ra với lúc 18 giờ ngày 2.5, khi một nhóm gồm 3 người đến mua chè tại quán chè C. trên đường Hùng Vương, thành phố Huế. Trong đó một nam thanh niên trong nhóm yêu cầu lấy các món chè thập cẩm bỏ vào trong 1 ly lớn, kèm một ly chè hạt lựu. Sau đó nhóm này được báo giá tính tiền tổng là 190.000 đồng (gồm 1 ly chè lớn, 1 ly chè hạt lựu và 5 ly nhựa)
Sau khi lên xe, nam thanh niên trong nhóm cho rằng ly chè 170.000 đồng (đã trừ đi ly chè hạt lựu) là đắt vì vậy đã chụp ảnh ly chè rồi đăng lên mạng xã hội hỏi cộng đồng mạng đắt hay rẻ. Bài đăng thu hút sự chú ý và nhận nhiều ý kiến trái chiều.
Ngay sau khi tiếp nhận thông tin, UBND phường Thuận Hóa (thành phố Huế) cũng đã lập đoàn kiểm tra, làm việc với chủ quán chè trên Hùng Vương này để xác minh thông tin ly chè có giá 170.000 đồng lan truyền trên mạng xã hội này.
Theo tường trình của bà L.T.T.T., chủ quán chè nêu trên, khoảng 18 giờ ngày 2.5, có 3 khách đến mua chè và yêu cầu lấy đầy đủ các món trong quán. Chủ quán cho biết đã thông báo với khách hàng rằng ly chè sẽ gồm rất nhiều món, giá tiền cao. Sau khi một nam thanh niên trong nhóm khách đã đồng ý, bà T. mới múc chè và tính tiền từng món khi cho vào ly. Giá các món chè dao động 5.000 - 10.000 đồng, riêng 2 viên heo quay có giá 12.000 đồng. Tổng tiền các món chè trong ly lớn là 163.000 đồng.
Ngoài ra, bà T. cũng tường trình rằng, khách hàng còn yêu cầu thêm 5 ly nhựa trị giá 10.000 đồng, một ly chè hạt lựu giá 20.000 đồng, tổng cộng hóa đơn là 190.000 đồng. chủ cơ sở khẳng định đã bỏ hơn 20 món vào một ly chè cỡ lớn theo yêu cầu của khách và cam đoan toàn bộ nội dung tường trình là đúng sự thật. Sau khi làm việc, cơ quan chức năng xác nhận chủ cơ sở có niêm yết công khai giá các món chè. Chủ quán đã tường trình sự việc, cam kết kinh doanh đúng quy định, không có hành vi "chặt chém" giá cả như phản ánh.
Để có thông tin đa chiều, ngày 4.5, PV Thanh Niên đã liên lạc với anh T.Đ.N (36 tuổi, thành phố Huế), người đăng tải bài viết.
Anh N. khẳng định thông tin từ phía chủ quán khẳng định là chưa đúng sự thật. Theo anh N. tối đó anh chở gia đình người bạn (du khách Quảng Ninh) ra sân bay và ghé quán để mua chè. Là người địa phương, anh đã tin tưởng quảng cáo quán này với bạn mình. Khi mua anh có yêu cầu 1 ly chè thập cẩm, bỏ vào một ly nhựa lớn đúng như sự việc, tuy nhiên không được báo giá tiền cho từng món và tổng giá tiền của ly chè này như trên.
Kể quá trình mua hàng, anh N. cho biết: "Chủ quán không hề báo giá trước cho tôi giá tiền từng món và giá tiền tổng 1 ly chè là 163.000 đồng, nếu biết thì chắc chắn tôi sẽ không mua, cao quá, tôi sẽ chọn phương án khác, có thể chọn 1 combo "Chè mẹc 10 món" giá 110.000 đồng với nhiều món trong menu của quán. 5 cái ly nhựa kèm theo bên tôi cũng không yêu cầu, chúng tôi chỉ cần 2 ly đá và muỗng để đem ra sân bay ăn. Chúng tôi chỉ có 4 người mà mua 5 cái ly làm gì? Là người sống ở địa phương bản thân tôi cũng chưa bao giờ mua một ly chè nào với giá này, cao nhất là 30.000 – 40.000 đồng, vì vậy bức xúc là chuyện dễ hiểu".
Chia sẻ thêm về câu chuyện, anh N. cho biết, khi được báo giá anh cảm thấy bất ngờ và bức xúc đồng thời có chút hổ thẹn với những người bạn phương xa vì lời quảng cáo của anh, vì vậy anh đã đăng tải bức ảnh lên mạng xã hội để hỏi đắt hay rẻ.
"Bản thân tôi là người địa phương mà khi chở bạn phương xa vào một quán chè và nhận lại giá này thấy có chút áy náy khi quảng cáo với với họ", anh N. kể thêm.
Anh N. chia sẻ thêm, cuộc sống hiện tại của anh đang bị đảo lộn do sự công kích từ cộng đồng mạng sau khi thông tin một chiều được đăng tải.