Bờ biển Quất Lâm cũ dài hơn 3,5 km hoạt động du lịch từ hơn 30 năm trước, từng là điểm nghỉ dưỡng quen thuộc của nhiều du khách khu vực phía bắc song hiện rơi vào cảnh hoang vắng.
UBND tỉnh Ninh Bình hồi giữa tháng 6 quyết định đổi tên Khu du lịch Quất Lâm thành Khu du lịch Giao Ninh, thuộc xã Giao Ninh. Đây được xem là bước đi nhằm tái định vị thương hiệu, gắn điểm đến này với không gian phát triển mới của tỉnh sau sắp xếp đơn vị hành chính.
Bờ biển Quất Lâm cũ dài hơn 3,5 km hoạt động du lịch từ hơn 30 năm trước, từng là điểm nghỉ dưỡng quen thuộc của nhiều du khách khu vực phía bắc song hiện rơi vào cảnh hoang vắng.
UBND tỉnh Ninh Bình hồi giữa tháng 6 quyết định đổi tên Khu du lịch Quất Lâm thành Khu du lịch Giao Ninh, thuộc xã Giao Ninh. Đây được xem là bước đi nhằm tái định vị thương hiệu, gắn điểm đến này với không gian phát triển mới của tỉnh sau sắp xếp đơn vị hành chính.
Dọc bờ biển Giao Ninh, hàng trăm khách sạn, nhà hàng quy mô lớn hiện trong cảnh đổ nát, bỏ hoang, không có người trông giữ.
Dọc bờ biển Giao Ninh, hàng trăm khách sạn, nhà hàng quy mô lớn hiện trong cảnh đổ nát, bỏ hoang, không có người trông giữ.
Bùn đất, đồ đạc ngổn ngang bên trong một khách sạn ở Giao Ninh.
Theo người dân địa phương, từ năm 2022, lượng khách du lịch tại đây thưa vắng. Một phần do ảnh hưởng từ đại dịch Covid-19, phần khác do tình trạng nước biển dâng sau các cơn bão, tràn sâu vào đất liền làm ngập các khách sạn, nhà hàng và cơ sở kinh doanh dịch vụ.
Bùn đất, đồ đạc ngổn ngang bên trong một khách sạn ở Giao Ninh.
Theo người dân địa phương, từ năm 2022, lượng khách du lịch tại đây thưa vắng. Một phần do ảnh hưởng từ đại dịch Covid-19, phần khác do tình trạng nước biển dâng sau các cơn bão, tràn sâu vào đất liền làm ngập các khách sạn, nhà hàng và cơ sở kinh doanh dịch vụ.
Hơi nước mặn gây ăn mòn nhiều công trình ven biển Giao Thủy. Nhiều bức tường bị bong tróc, lộ cốt thép và gạch vữa nhưng không được chủ sở hữu cải tạo.
Hơi nước mặn gây ăn mòn nhiều công trình ven biển Giao Thủy. Nhiều bức tường bị bong tróc, lộ cốt thép và gạch vữa nhưng không được chủ sở hữu cải tạo.
Hàng loạt cây xanh chết khô dọc bờ biển Giao Ninh cũng chưa được trồng thay thế.
Hàng loạt cây xanh chết khô dọc bờ biển Giao Ninh cũng chưa được trồng thay thế.
Một góc bờ biển Giao Ninh với dấu vết của các dãy kiốt, công trình dịch vụ tạm bợ đã bị chính quyền cưỡng chế tháo dỡ.
Giai đoạn 2012-2021, khu vực này từng tồn tại hàng trăm kiốt dịch vụ, trong đó nhiều cơ sở hoạt động dưới hình thức karaoke, massage, xông hơi biến tướng. Để chỉnh trang và xây dựng môi trường du lịch văn minh, chính quyền đã giải tỏa toàn bộ các công trình này trong giai đoạn 2021-2022.
Tháng 4/2025, biển Quất Lâm được công nhận là khu du lịch cấp tỉnh. Tuy nhiên, lượng khách đến đây vẫn thấp do thiếu các sản phẩm du lịch mới.
Một góc bờ biển Giao Ninh với dấu vết của các dãy kiốt, công trình dịch vụ tạm bợ đã bị chính quyền cưỡng chế tháo dỡ.
Giai đoạn 2012-2021, khu vực này từng tồn tại hàng trăm kiốt dịch vụ, trong đó nhiều cơ sở hoạt động dưới hình thức karaoke, massage, xông hơi biến tướng. Để chỉnh trang và xây dựng môi trường du lịch văn minh, chính quyền đã giải tỏa toàn bộ các công trình này trong giai đoạn 2021-2022.
Tháng 4/2025, biển Quất Lâm được công nhận là khu du lịch cấp tỉnh. Tuy nhiên, lượng khách đến đây vẫn thấp do thiếu các sản phẩm du lịch mới.
Bãi biển Giao Ninh khá vắng vẻ dù đang mùa cao điểm du lịch hè.
Anh Nguyễn Hải Minh (Hà Nội) đang nghỉ tại đây cho biết hạ tầng bãi biển chưa được đầu tư đồng bộ, nhiều khu vực bị bỏ trống. Dù vậy, anh nhận định khu vực này có lợi thế về không gian bãi tắm rộng và khả năng kết nối thuận lợi với các điểm du lịch tại tỉnh Ninh Bình.
“Hy vọng trong thời gian tới, địa phương sẽ hình thành khu du lịch biển đồng bộ, tạo sức hút với du khách”, anh Minh nói.
Bãi biển Giao Ninh khá vắng vẻ dù đang mùa cao điểm du lịch hè.
Anh Nguyễn Hải Minh (Hà Nội) đang nghỉ tại đây cho biết hạ tầng bãi biển chưa được đầu tư đồng bộ, nhiều khu vực bị bỏ trống. Dù vậy, anh nhận định khu vực này có lợi thế về không gian bãi tắm rộng và khả năng kết nối thuận lợi với các điểm du lịch tại tỉnh Ninh Bình.
“Hy vọng trong thời gian tới, địa phương sẽ hình thành khu du lịch biển đồng bộ, tạo sức hút với du khách”, anh Minh nói.
Tỉnh Ninh Bình đang triển khai dự án kè biển Giao Ninh với kinh phí hàng trăm tỷ đồng nhằm chống sạt lở và chỉnh trang khu du lịch này.
Ông Bùi Văn Mạnh, Giám đốc Sở Du lịch Ninh Bình, cho biết việc đổi tên là bước thay đổi nhận diện và phương thức phát triển du lịch.
Theo lãnh đạo Sở Du lịch, định hướng phát triển mới không chỉ khai thác bãi biển mà còn kết nối với không gian văn hóa, ẩm thực, làng nghề truyền thống và các điểm tham quan ven biển. Khu vực Giao Ninh hiện có lợi thế nhờ vị trí gần các điểm du lịch cộng đồng, công trình tôn giáo và cảnh quan đặc trưng của vùng đồng bằng ven biển.
Tỉnh Ninh Bình đang triển khai dự án kè biển Giao Ninh với kinh phí hàng trăm tỷ đồng nhằm chống sạt lở và chỉnh trang khu du lịch này.
Ông Bùi Văn Mạnh, Giám đốc Sở Du lịch Ninh Bình, cho biết việc đổi tên là bước thay đổi nhận diện và phương thức phát triển du lịch.
Theo lãnh đạo Sở Du lịch, định hướng phát triển mới không chỉ khai thác bãi biển mà còn kết nối với không gian văn hóa, ẩm thực, làng nghề truyền thống và các điểm tham quan ven biển. Khu vực Giao Ninh hiện có lợi thế nhờ vị trí gần các điểm du lịch cộng đồng, công trình tôn giáo và cảnh quan đặc trưng của vùng đồng bằng ven biển.
Nhóm công nhân đang thi công kè chắn sóng ở Giao Ninh trong kế hoạch chỉnh trang, cải tạo bờ biển.
Nhóm công nhân đang thi công kè chắn sóng ở Giao Ninh trong kế hoạch chỉnh trang, cải tạo bờ biển.
Một trong những điểm đến được kỳ vọng tạo liên kết cho tuyến du lịch ven biển Giao Ninh là nhà thờ đổ Hải Lý.
Nhà thờ đổ Hải Lý là phần còn lại của nhà thờ Trái Tim thuộc giáo xứ Xương Điền, được xây dựng từ cuối thế kỷ XIX. Do tác động của biển xâm thực, công trình bị bỏ hoang và một phần kiến trúc bị sóng biển cuốn trôi. Phần khung nhà thờ còn lại trên bãi biển trở thành điểm tham quan, chụp ảnh nổi tiếng của du khách.
Một trong những điểm đến được kỳ vọng tạo liên kết cho tuyến du lịch ven biển Giao Ninh là nhà thờ đổ Hải Lý.
Nhà thờ đổ Hải Lý là phần còn lại của nhà thờ Trái Tim thuộc giáo xứ Xương Điền, được xây dựng từ cuối thế kỷ XIX. Do tác động của biển xâm thực, công trình bị bỏ hoang và một phần kiến trúc bị sóng biển cuốn trôi. Phần khung nhà thờ còn lại trên bãi biển trở thành điểm tham quan, chụp ảnh nổi tiếng của du khách.
Thay vì tập trung vào dịch vụ nghỉ dưỡng, khu vực biển Giao Ninh đang khai thác thêm các yếu tố về làng nghề, đời sống cộng đồng và không gian văn hóa để tạo sản phẩm du lịch khác biệt.
Sở Du lịch Ninh Bình cùng với xã Giao Ninh đang xây dựng bộ nhận diện thương hiệu và phát triển các sản phẩm du lịch cộng đồng tại các xã ven biển. Dự kiến, thương hiệu mới của khu du lịch sẽ được công bố vào ngày 10/7/2026.
Theo định hướng của tỉnh Ninh Bình, du lịch biển là một trong những trụ cột phát triển, được kết nối với hệ thống di sản, du lịch sinh thái và các giá trị văn hóa bản địa. Đây là bước chuyển đổi nhằm xây dựng hình ảnh du lịch biển theo hướng bền vững.
Thay vì tập trung vào dịch vụ nghỉ dưỡng, khu vực biển Giao Ninh đang khai thác thêm các yếu tố về làng nghề, đời sống cộng đồng và không gian văn hóa để tạo sản phẩm du lịch khác biệt.
Sở Du lịch Ninh Bình cùng với xã Giao Ninh đang xây dựng bộ nhận diện thương hiệu và phát triển các sản phẩm du lịch cộng đồng tại các xã ven biển. Dự kiến, thương hiệu mới của khu du lịch sẽ được công bố vào ngày 10/7/2026.
Theo định hướng của tỉnh Ninh Bình, du lịch biển là một trong những trụ cột phát triển, được kết nối với hệ thống di sản, du lịch sinh thái và các giá trị văn hóa bản địa. Đây là bước chuyển đổi nhằm xây dựng hình ảnh du lịch biển theo hướng bền vững.
"Đôi giày xanh" (green boots) - biểu tượng ám ảnh của Everest
Gần 30 năm sau khi qua đời trên đỉnh Everest, thi thể người leo núi được biết đến với biệt danh "đôi giày xanh" có thể sắp được đưa xuống núi trong một chiến dịch đặc biệt do phía Ấn Độ lên kế hoạch.
Nếu thành công, đây không chỉ là một trong những nhiệm vụ thu hồi thi thể khó khăn nhất từng được thực hiện trên Everest mà còn có thể chấm dứt tranh cãi kéo dài nhiều thập kỷ về danh tính thực sự của người xấu số.
Trong giới leo núi, "đôi giày xanh" là cái tên quen thuộc từ lâu. Thi thể này nằm trong một hốc đá nhỏ ở độ cao khoảng 8.500m, chỉ cách đỉnh Everest khoảng 350m. Do mang đôi giày leo núi màu xanh lá nổi bật, người ta gọi ông là "đôi giày xanh".
Từ năm 1996 đến nay, hầu như mọi đoàn leo núi đi theo tuyến phía Bắc của Everest đều biết đến vị trí này. Nhiều người xem đó như một cột mốc để xác định mình đã đi được bao xa trên hành trình chinh phục nóc nhà thế giới.
Trong nhiều năm, "đôi giày xanh" thường được cho là Tsewang Paljor - thành viên một đoàn leo núi Ấn Độ thiệt mạng trong trận bão tuyết kinh hoàng trên Everest năm 1996. Tuy nhiên, một hồ sơ mới được chính quyền Ấn Độ công bố lại đưa ra thông tin khác.
Theo tài liệu này, "đôi giày xanh" thực chất là Dorje Morup - một nhà leo núi Ấn Độ khác cũng tử nạn gần đỉnh Everest trong cùng ngày với Paljor. Hồ sơ cho biết danh tính này đã được xác nhận thông qua một quá trình thẩm định trước đó, dù không công bố chi tiết phương pháp xác minh.
Alan Arnett - nhà leo núi người Mỹ và là một trong những cây viết chuyên theo dõi Everest - cho biết, ông ngạc nhiên khi danh tính "đôi giày xanh" đột ngột thay đổi sau nhiều năm được công chúng mặc nhiên xem là Paljor.
Dù vậy, ông đánh giá việc đưa thi thể xuống núi là điều đáng trân trọng, bởi nó có thể giúp gia đình người đã khuất khép lại nỗi đau kéo dài hàng chục năm.
Thi thể nằm lại trong "vùng tử thần"
"Đôi giày xanh" tử nạn trong trận bão tuyết dữ dội xảy ra trên Everest năm 1996 là một trong những thảm họa nổi tiếng nhất lịch sử leo núi thế giới.
Thời điểm đó, nhiệt độ xuống khoảng âm 30 độ C, gió mạnh như bão. Bi kịch này sau đó được nhà báo Jon Krakauer nhắc đến trong cuốn sách nổi tiếng "Into thin air".
Thi thể "đôi giày xanh" nằm co người trong một hốc đá nhỏ, gần như nguyên trạng suốt nhiều năm nhờ điều kiện băng giá khắc nghiệt. Năm 2006, hướng dẫn viên Sherpa Tshiring Jangbu từng trú gió tại khu vực này trong lúc leo núi. Ông kể lớp tuyết mỏng đã phủ gần kín thi thể.
"Khi tôi gạt bớt tuyết đi, tôi mới nhìn thấy rõ Green Boots nằm phía dưới", ông nhớ lại.
Theo các chuyên gia, hiện vẫn còn khoảng 200 thi thể nằm lại trên Everest. Nhiều gia đình mong muốn đưa người thân trở về nhưng việc thực hiện gần như bất khả thi do điều kiện thời tiết khắc nghiệt, địa hình nguy hiểm và chi phí rất lớn.
Theo kế hoạch được công bố, đơn vị thực hiện phải huy động ít nhất 6 Sherpa (một cộng đồng dân tộc sống chủ yếu ở vùng núi Himalaya của Nepal và khu vực giáp Tibet) từng nhiều lần chinh phục Everest.
Đội cứu hộ sẽ phải tiếp cận vị trí "đôi giày xanh" ở độ cao hơn 8.000m, nơi được mệnh danh là "vùng tử thần" vì lượng oxy chỉ bằng khoảng một phần ba so với mực nước biển. Tshiring Jangbu - người từng tham gia nhiều chiến dịch thu hồi thi thể trên Everest - cho biết đây là công việc vô cùng nguy hiểm.
Một thi thể bị đóng băng trong nhiều năm có thể nặng tới 200kg. Việc kéo hoặc hạ thi thể qua địa hình đá và băng đòi hỏi rất nhiều sức lực, trong khi cơ thể con người ở độ cao đó đã bị giới hạn nghiêm trọng bởi tình trạng thiếu oxy.
Ông cho biết trong một số trường hợp, đội cứu hộ buộc phải cắt bỏ những phần cơ thể đã đông cứng ở tư thế không thể di chuyển được. "Đó là điều rất đau lòng nhưng đôi khi không còn lựa chọn nào khác", ông nói.
Alan Arnette ước tính chi phí cho chiến dịch này có thể lên tới khoảng 150.000 USD (khoảng 3,9 tỷ đồng).
Trong khi đó, công ty leo núi Makalu Adventure tại Nepal nhận định thời tiết mùa mưa từ tháng 6 đến tháng 10 sẽ khiến nhiệm vụ thêm phức tạp. Toàn bộ quá trình có thể kéo dài khoảng 40 ngày.
Guy Cotter - nhà leo núi New Zealand từng tham gia điều phối một chiến dịch thu hồi thi thể trên Everest năm 1997 - cho rằng việc đưa Green Boots xuống núi lẽ ra nên được thực hiện từ nhiều năm trước. Theo ông, việc gia đình nhận lại được thi thể người thân có ý nghĩa rất lớn về mặt tinh thần.
"Dù vậy, điều quan trọng nhất là không được đặt thêm người khác vào nguy hiểm quá mức. Đã có những trường hợp người tham gia cứu hộ thiệt mạng trong quá trình thu hồi thi thể", ông nói.
Trong khoảng 10 năm qua, nhiều tin đồn cho rằng "đôi giày xanh" đã được di dời hoặc chôn cất ở nơi khác. Tuy nhiên, theo những nhà leo núi gần đây từng đi qua khu vực, thi thể vẫn nằm trong hốc đá quen thuộc, gần vị trí đã tồn tại suốt gần ba thập kỷ.
Nếu chiến dịch lần này thành công, một trong những biểu tượng ám ảnh nhất của Everest sẽ chính thức rời khỏi ngọn núi cao nhất thế giới sau gần 30 năm nằm lại giữa băng tuyết.
Ở miền Tây có hệ thống kênh, sông chằng chịt, trở thành điều kiện thích hợp cho lục bình (hay gọi là bèo tây) phát triển và giữ vai trò lọc nước, giảm ô nhiễm môi trường.
Tuy nhiên, chính vì sức sống và sinh sôi nhanh, lục bình lại trở thành vấn đề gây cản trở lưu thông ghe tàu, đặc biệt khi chúng chết và bị phân hủy nhiều quá mức có thể gây nguy cơ ô nhiễm nguồn nước, ảnh hưởng đến hệ sinh thái dưới nước và các loài thủy sản.
Dù có mặt lợi và mặt hại nhưng không thể phủ nhận lục bình đóng vai trò quan trọng trong đời sống của người dân miền Tây.
Ông Phan Văn Tùng - Chủ tịch Hiệp hội Đầu bếp tỉnh An Giang - thông tin lục bình gắn chặt với đời sống của người dân ở miền Tây thông qua các món ăn ngon đậm chất quê: canh chua lục bình, lục bình xào tép đồng, gỏi ốc lục bình, lục bình luộc chấm với muối ớt chanh hay nước mắm ớt.
Sau này đời sống phát triển, người dân miền Tây còn biến tấu và nấu món lẩu mắm ăn kèm với rau sống lục bình, bông lục bình hay đọt choại (hay rau chạy) và một số loại rau sống khác.
"Tùy vào các món ăn khác nhau mà người dân hay đầu bếp có cách chế biến khác nhau. Lục bình sống ở môi trường nước không bị ô nhiễm sẽ rất ngọt, giòn.
Tôi thường thấy mọi người lựa chọn cọng lục bình non nấu canh chua, lẩu mắm và ngó lục bình làm gỏi tép đồng... Các nhà hàng hay quán ăn sang trọng ở miền Tây giờ bán nhiều. Hương vị giòn ngọt của lục bình làm cho người ăn bị cuốn và rất thích", ông Tùng nói.
Bà Lê Thị Kim Thoa, Giám đốc Hợp tác xã dịch vụ nông nghiệp Hiểu Phát ở xã Vĩnh Phong (tỉnh An Giang), cho biết ở xã Vĩnh Phong đặc trưng có 6 tháng nước mặn và 6 tháng nước ngọt nên lục bình cũng sống theo mùa.
Do đó, nguồn nguyên liệu lục bình tươi rất khan hiếm và không đủ phục vụ cho nhu cầu người dân địa phương làm nghề đan lát hay các việc liên quan khác.
"Lục bình ở đây rất hiếm và người dân quý vì nó có nhiều công dụng. Cọng lục bình cắt phơi khô để đan giỏ xách, túi xách, kệ đựng đồ. Lá và rễ lục bình thì bà con còn tận dụng vớt lên chất đống ủ mát hoặc để lâu theo thời gian để làm phân hữu cơ bón cho cây trồng", bà Thoa nói.
"Ở quê ít việc làm nên mỗi ngày tôi chèo xuồng đi hái khoảng 10kg ngó và cọng lục bình non rồi ngồi bán chợ với giá 25.000 - 30.000 đồng/kg. Do đó tôi cũng kiếm thêm thu nhập 100.000 - 200.000 đồng/ngày. Ai đặt lục bình tôi cũng đi hái bán", chị Nguyễn Thị Hoa - người dân ở Gò Quao chia sẻ thêm.
Ông Lâm Quốc Toàn - Phó chủ tịch Hội Nông dân tỉnh An Giang - cho biết cùng với lác và cỏ bàng, lục bình sau khi phơi khô cũng có thể đan thành những sản phẩm thủ công mỹ nghệ có giá trị kinh tế cao như: túi xách, giỏ đựng đồ, thảm lót sàn, khay đựng bánh kẹo.
Các sản phẩm này được người dân An Giang làm thủ công tỉ mỉ và đẹp mắt. Mô hình đan lát lục bình này hỗ trợ tốt cho người dân ở nông thôn có thêm việc làm, nâng cao thu nhập.
Ông Toàn cho biết thêm mấy năm qua nghề đan lát lục bình phát triển nhiều ở xã Giồng Riềng, Gò Quao, Vĩnh Thuận (tỉnh An Giang). Ở một số nơi, người dân còn trồng lục bình bài bản, đẹp mắt, đủ chuẩn rồi sẽ thu hoạch đem đi phơi khô để làm ra các sản phẩm.
Tại tỉnh đến nay có khoảng 15 hợp tác xã, tổ hợp tác làm nghề đan lát. Mỗi cơ sở như vậy giải quyết 40 - 50 nhân công lao động địa phương.
"Đơn vị hiện xúc tiến và tổ chức nhiều hoạt động hỗ trợ giới thiệu sản phẩm từ lục bình của người dân. Chúng tôi còn đi khảo sát hỗ trợ thêm kỹ thuật cho người dân để làm ra những sản phẩm đẹp mắt, nâng cao giá trị.
Các đơn hàng sản phẩm này người dân làm gia công cho các cơ sở ở TP.HCM rồi xuất bán ra thị trường trong và ngoài nước", ông Toàn nhấn mạnh.
Thông tin từ Cục Hàng không Việt Nam, hãng hàng không Qatar Airways (QR) vừa tiếp tục thông báo điều chỉnh kế hoạch khai thác, khôi phục mạng bay đến và đi Doha (DOH) với hơn 120 điểm đến vào giữa tháng 5 thông qua các hành lang bay chuyên biệt.
Đối với khai thác đi/đến thị trường Việt Nam, hãng thông báo hủy toàn bộ các chuyến bay QR974/QR975 trên đường bay giữa Doha và TP.HCM trong giai đoạn từ 1.4 - 15.4 do ảnh hưởng bởi các hạn chế khai thác hiện hành.
Chỉ cách đây 2 ngày, Qatar Airways (QR) còn dự kiến khai thác trở lại 90 điểm đến trong toàn bộ mạng đường bay đi/đến Doha (DOH), bao gồm Hà Nội và TP.HCM, từ nay đến 15.4.
Trong khi đó, hai hãng hàng không Emirates (EK) và Etihad Airways (EY) vẫn sẽ tiếp tục duy trì tần suất khai thác trên đường bay giữa Dubai và các điểm Hà Nội, TP.HCM, Đà Nẵng (khai thác bởi EK); giữa Abu Dhabi và Hà Nội (khai thác bởi EY).
Theo đánh giá của Cục Hàng không, không phận khu vực Trung Đông chỉ được mở từng phần và vẫn duy trì nhiều hạn chế nên hoạt động khai thác của các hãng hàng không tại đây nói chung cũng các hãng khai thác đến Việt Nam nói riêng vẫn phụ thuộc vào diễn biến, thay đổi của việc hạn chế không phận và các biện pháp kiểm soát không lưu.
Do đó, các hãng hàng không sẽ có xu hướng điều hành linh hoạt, điều chỉnh ngắn hạn kế hoạch khai thác theo từng thời điểm, giai đoạn cụ thể. Dự kiến hình thức khai thác này sẽ tiếp tục duy trì trong thời gian tới nếu tình hình chiến sự khu vực Trung Đông không được cải thiện theo chiều hướng tích cực.
Cũng theo Cục Hàng không, hiện nay các hãng hàng không bắt đầu điều chỉnh kế hoạch khai thác như cắt giảm tần suất, tạm dừng khai thác một số đường bay không có hiệu quả, hủy các ngày khai thác thấp điểm, khung giờ xấu... Trường hợp, các hãng hàng không tiếp tục cắt giảm, hủy thêm các đường bay thì nhu cầu vị trí đỗ qua đêm tại các cảng hàng không sẽ tăng cao.
Để chủ động ứng phó và đảm bảo an toàn khai thác tại cảng, Cục đã có văn bản đề nghị Tổng công ty Cảng hàng không Việt Nam (ACV); Công ty CP Đầu tư phát triển Vân Đồn và Cảng hàng không Mặt trời về việc bảo đảm an toàn khai thác vận chuyển hàng không trong bối cảnh tình hình chiến sự tại Trung Đông. Các đơn vị được giao phối hợp với hãng hàng không chủ động xây dựng và triển khai phương án hỗ trợ hành khách bị ảnh hưởng bởi các thay đổi lịch bay, hủy chuyến hoặc điều chỉnh đường bay.
Đồng thời bảo đảm duy trì trật tự, an ninh, an toàn tại khu vực cảng hàng không và có kế hoạch, phương án khai thác sân đỗ, điều phối, bố trí vị trí đỗ qua đêm cho các tàu bay do cắt giảm, hủy đường bay.
Ở một diễn biến khác, có 1 thông tin tích cực đó là từ 31.3 - 1.4, giá nhiên liệu hàng không ghi nhận xu hướng điều chỉnh giảm sau đà tăng trong các phiên trước đó.
Cụ thể, giá Jet A-1 (FOB Singapore) giảm từ 242,71 USD/thùng (30/3) xuống còn 218,43 USD/thùng (31/3), tương đương mức giảm khoảng 10%, sau đó gần như đi ngang ở mức 218,60 USD/thùng trong ngày 1.4.
Giá nhiên liệu tại Hàn Quốc và khu vực vùng Vịnh cũng được ghi nhận mức giảm tương đương. Đối với thị trường dầu thô, giá Brent duy trì quanh mức 110 USD/thùng và WTI dao động khoảng 100 USD/thùng.
Về chênh lệch giá (premium) giữa nhiên liệu hàng không và nguyên liệu nền đã được thu hẹp đáng kể từ mức 42,40 USD/thùng xuống còn khoảng 36 USD/thùng, trong khi cấu trúc backwardation tại Singapore cũng hạ nhiệt từ 45 USD/thùng về khoảng 39 USD/thùng.