Không chỉ chinh phục vị giác bằng hương vị đậm đà, bánh mì còn là “chân ái” của giới trẻ, là điểm nhấn hấp dẫn trong hành trình khám phá ẩm thực Việt Nam của du khách quốc tế.
Theo Thanh Niên đã đăng, trang online của Kênh truyền hình CNN (Mỹ) vừa qua đã cập nhật danh sách 25 loại bánh mì kẹp ngon nhất thế giới từ danh sách công bố trước đó (năm 2025), trong đó có bánh mì Việt Nam. Thông tin từ Cục Du lịch Quốc gia Việt Nam còn cho biết trong bảng xếp hạng này, bánh mì Việt Nam xếp vị trí thứ 3.
Huỳnh Tấn Đạt (sinh viên năm cuối Trường ĐH Công nghiệp TP.HCM) thường xuyên chọn bánh mì cho bữa sáng vì không những ngon mà còn nhanh, tiện lợi và giá cả phù hợp với sinh viên. Đạt cho biết nhiều bạn trẻ là sinh viên như mình coi bánh mì là “món ăn quốc dân” do có thể mua liền khi cần ăn nhanh, dễ thấy ở khắp các con đường, ngõ hẻm.
“Bản thân mình thích ăn bánh mì và có tìm hiểu về nó, thấy tự hào, rất vui, rất mừng vì món ăn của Việt Nam rất nổi tiếng với khách nước ngoài, “nở mày nở mặt” khi món ăn quốc dân của giới trẻ lọt top 3 loại bánh mì kẹp ngon nhất thế giới”, Đạt chia sẻ.
Với Mai Thu Phương, sinh viên năm 3 Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn, ĐH Quốc gia TP.HCM, bánh mì là món ăn tiện lợi, nhỏ nhưng có đủ dưỡng chất gồm tinh bột, rau, thịt, cá, trứng… Đây cũng là “chân ái” không chỉ của riêng Phương mà gia đình cũng hay ăn bánh mì cho bữa sáng hoặc bữa xế vì hương vị đậm đà, nhân đa dạng.
“Mình thấy bánh mì lọt top món ngon thế giới là điều rất tuyệt vời, làm cho ẩm thực Việt được lan tỏa, được quảng bá rộng rãi, được mọi người trên thế giới yêu thích. Ẩm thực là một trong những cách nhanh nhất tác động đến việc lựa chọn điểm đến. Vì nó sẽ thôi thúc khách, nhất là các bạn trẻ đam mê ăn uống đến ngay Việt Nam để thưởng thức bánh mì – top món ngon nhất hành tinh này”, Phương nói.
“Bánh mì hay phở đã rất nổi tiếng trên thế giới, được mọi người công nhận, yêu thích thì rất hãnh diện. Là top đầu, từ đó sẽ kéo theo hiệu ứng nhiều người biết đến bánh mì hơn, biết đến Việt Nam mình nhiều hơn”, Nguyễn Thành Đạt (30 tuổi, nhiếp ảnh gia tự do, ngụ P.Gia Định, TP.HCM) cho hay.
Theo tiến sĩ Nguyễn Thu Thủy, giảng viên tại Khoa Du lịch, Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn, ĐH Quốc gia Hà Nội, bánh mì lọt top món ngon thế giới không phải ngẫu nhiên, đó là sự tích lũy của cả một nền ẩm thực. Đây thực sự là tin vui có giá trị truyền thông quốc tế rất lớn. Bánh mì lọt top món ngon thế giới chính là thêm một xác nhận từ thế giới rằng Việt Nam có nền ẩm thực đẳng cấp quốc tế. Có thể gọi là earned media – truyền thông “kiếm được” thông qua chất lượng thực sự, không phải qua quảng cáo trả tiền.
“Đây là hình thức truyền thông đáng tin cậy nhất trong mắt người tiêu dùng, đặc biệt là khách trẻ – thế hệ luôn tra cứu và kiểm chứng trước khi đặt chân đến một địa điểm mới. Với thế hệ Z và Millennials – những người đam mê ẩm thực và trải nghiệm thực tế, một danh hiệu từ CNN không chỉ gây tò mò, nó còn kích hoạt hành động. Họ sẽ tìm kiếm trên mạng, ví dụ sẽ hỏi: “Bánh mì Việt Nam ngon như vậy thì còn gì nữa?”. Và đó chính là điểm khởi đầu của một hành trình du lịch tới nước ta”, tiến sĩ Nguyễn Thu Thủy nói.
Tiến sĩ Thủy còn cho biết bánh mì có một lợi thế hiếm có trong quảng bá hình ảnh Việt, vừa quen thuộc, vừa độc đáo. Quen vì hình thức bánh kẹp mà người phương Tây đã biết, độc đáo vì nhân bánh, gia vị, “linh hồn” bên trong hoàn toàn mang bản sắc Việt.
“Với giới trẻ, ẩm thực không chỉ là ăn, đó là trải nghiệm, là nội dung, là bản sắc. Từ bánh mì, họ sẽ tìm hiểu về lịch sử, văn hóa, con người Việt Nam. Một món ăn trở thành câu chuyện, câu chuyện trở thành động lực du lịch, đó là sức mạnh của truyền tải thông điệp qua câu chuyện trong marketing điểm đến”, tiến sĩ Thủy phân tích.
Theo tiến sĩ Thủy, ẩm thực ngày nay đã trở thành động lực du lịch hàng đầu, không còn chỉ là phần phụ trong chuyến đi. Việt Nam với sự đa dạng vùng miền, từ phở Hà Nội, mì Quảng, bún bò Huế đến bánh mì Sài Gòn, có đủ “chất liệu” để biến một du khách tò mò về bánh mì thành người muốn đi khắp đất nước để ăn và khám phá.
“Người Việt trẻ là lực lượng lan tỏa nội địa mạnh nhất, bởi khi giới trẻ Việt tự hào về bánh mì của mình và chủ động giới thiệu với bạn bè quốc tế, họ chính là đội ngũ đại sứ du lịch đông đảo và hiệu quả nhất”, bà Thủy nói.
Hành trình tham gia Chương trình Tiếp sức mùa thi của anh Lại Mạnh Duẩn bắt đầu vào năm 2009, khi anh đang là sinh viên năm nhất Viện ĐH Mở Hà Nội. Tràn đầy nhiệt huyết, anh đăng ký tham gia đội tình nguyện Tiếp sức mùa thi và được phân công túc trực tại Bến xe Gia Lâm.
Những năm 2009 - 2010, điện thoại thông minh chưa phổ biến và Google Maps vẫn là một khái niệm xa lạ với nhiều người dân. Để chỉ đường cho hàng ngàn sĩ tử từ các tỉnh lẻ bỡ ngỡ bước chân lên thủ đô, các tình nguyện viên chỉ có một công cụ duy nhất là những tấm bản đồ giấy khổ lớn mượn từ Thành đoàn Hà Nội.
Việc tra cứu thủ công vô cùng mất thời gian, lúng túng và không mang lại hiệu quả cao. Chứng kiến sự vất vả của các tình nguyện viên và sự hoang mang của phụ huynh, sĩ tử, một ý tưởng đã nhen nhóm trong đầu chàng sinh viên trẻ: phải tạo ra một tấm bản đồ chuyên biệt, chi tiết và dễ hiểu nhất để phục vụ riêng cho kỳ thi đại học.
Cơ duyên đến khi anh Duẩn bắt đầu làm công việc phụ xe (nhân viên bán vé) tại Xí nghiệp Xe buýt Thăng Long vào năm thứ hai. Công việc này đã giúp anh có cơ hội đi khắp các nẻo đường, nắm rõ từng lộ trình, từng điểm dừng đỗ của hệ thống xe buýt Hà Nội. Tận dụng lợi thế đó, anh bắt tay vào thực hiện tấm bản đồ chỉ đường đầu tiên.
Ban đầu, bản đồ chỉ dừng lại ở khu vực Bến xe Gia Lâm và một số trường đại học lân cận, thì đến năm 2012 - 2013, khát vọng của anh Duẩn ngày càng lớn hơn. Anh muốn mở rộng phạm vi ra toàn thành phố.
Để có được dữ liệu chính xác cho bản đồ, anh Duẩn đã đi xe máy khảo sát thực tế. Anh đã đi hàng trăm km, đến gần 1.500 điểm trường đại học, cao đẳng, học viện và các trường THPT trên địa bàn Hà Nội.
Anh còn tới tận các điểm thi ở ngoại ô, vùng ven đô để tìm lộ trình tuyến xe buýt ngắn nhất, tối ưu nhất. Có những điểm trường nằm trong ngõ sâu, anh phải ghi chép cẩn thận từ bến xe buýt gần nhất đi bộ vào mất bao xa để tư vấn chính xác cho thí sinh.
Đêm về, anh cặm cụi gõ máy tính để tổng hợp dữ liệu. "Nhiều hôm máy tính treo và xóa sạch mọi thứ. Lúc đó, tôi thật sự nản chí, muốn bỏ cuộc vì quá mệt mỏi và mất công sức. Nhưng không hiểu động lực từ đâu, tôi lại ngồi dậy thức trắng đêm để làm lại từ đầu", anh Duẩn chia sẻ.
Nỗ lực phi thường của anh Lại Mạnh Duẩn đã mang đến một kết quả vượt mong đợi. Đến năm 2013, dưới sự ủng hộ và tạo điều kiện của Hội Sinh viên thành phố Hà Nội, bản đồ chỉ đường của anh Duẩn đã được nhân rộng ra 12 bến xe và nhà ga trọng điểm trên toàn thành phố.
Đây là quyển cẩm nang "có 1 không 2" bằng cách chỉ dẫn rất tỉ mỉ như: từ bến xe này đi ra ngoài rẽ phải, đi bao nhiêu bước, nhìn thấy biển gì, lên tuyến xe số mấy, đi thêm bao nhiêu bến nữa thì xuống...
"Cẩm nang" của anh Duẩn trở thành một báu vật thực sự đối với các đội tình nguyện viên lúc bấy giờ. Bất kỳ tình nguyện viên nào, dù mới tham gia, chưa thạo đường Hà Nội, chỉ cần nhìn vào bản đồ là có thể tư vấn vanh vách cho thí sinh cách đi từ bến xe đến đúng điểm thi bằng phương tiện công cộng rẻ nhất và an toàn nhất.
Sáng kiến này không chỉ giúp tiết kiệm hàng ngàn giờ đồng hồ tra cứu mà còn tạo ra một hình ảnh sinh viên tình nguyện Hà Nội chuyên nghiệp, tận tâm và vô cùng chuyên nghiệp.
Với cống hiến xuất sắc đó, năm 2013, anh Lại Mạnh Duẩn được tuyên dương là một trong những gương mặt tiêu biểu của chiến dịch Mùa hè xanh và vào danh sách 10 Gương mặt trẻ tiêu biểu thủ đô.
Bản đồ chỉ đường của anh Duẩn đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh lịch sử của nó suốt 5 - 6 năm (từ 2010 đến 2015). Từ năm 2015, khi Bộ GD-ĐT thay đổi quy chế thành kỳ thi THPT quốc gia, cùng với sự bùng nổ của mạng xã hội và Google Maps, cuốn cẩm nang bằng giấy dần khép lại vòng đời của mình. Thế nhưng, tinh thần của người tạo ra nó thì vẫn sáng mãi.
Cuộc đời của anh Lại Mạnh Duẩn cũng có những ngã rẽ. Nhận thấy ngành học tại Viện ĐH Mở không còn phù hợp, anh mạnh dạn dừng lại và thi vào ngành kinh tế vận tải (hệ tại chức) của Trường ĐH Công nghệ Giao thông vận tải. Vừa học vừa làm, anh lấy bằng cử nhân vào năm 2019.
Hiện tại, anh Duẩn mưu sinh bằng công việc của một shipper công nghệ. Dù công việc vất vả, dầm mưa dãi nắng, nhưng trái tim thiện lương và tinh thần "hiệp sĩ" của chàng tình nguyện viên năm nào vẫn nguyên vẹn.
Gần đây nhất, trong 2 năm 2022 và 2023, anh lại được cộng đồng và lực lượng công an biểu dương khi nhặt được giấy tờ, tài sản quan trọng của du khách nước ngoài và chủ động tìm cách trao trả lại tận tay người mất.
Nhìn lại hành trình hơn 1 thập kỷ gắn bó với công tác thiện nguyện, từ một sinh viên làm bản đồ xe buýt đến một anh shipper tử tế giữa đời thường, anh Duẩn tâm sự: "Làm tình nguyện không có lương, nhưng tôi nhận được rất nhiều. Đó là niềm vui, là sự trưởng thành của bản thân và là cơ hội để tôi được làm những việc tốt đẹp cho mọi người".
16 giờ 30 mỗi ngày, trong con hẻm trên đường Tùng Thiện Vương bắt đầu đông người qua lại. Trong làn khói nghi ngút từ bếp than, anh Đặng Tiến Du tất bật trở từng miếng sườn, chuẩn bị cơm cho khách đến mua mang về.
Ít ai biết rằng người đàn ông đứng bếp ấy từng làm giám đốc marketing tại một công ty thực phẩm nước ngoài. Sau hơn 14 năm làm việc trong môi trường doanh nghiệp, anh quyết định nghỉ việc để quay về bán cơm tấm - nghề mà mẹ anh đã gắn bó gần 30 năm.
Trước khi trở thành "anh chủ quán cơm tấm", anh Du từng giữ chức Giám đốc Marketing cho công ty ở Đài Loan. Nhiệm vụ của anh là phát triển thị trường và xây dựng bộ nhận diện thương hiệu tại Việt Nam. Một tương lai rộng mở ở nước ngoài đang chờ đón anh.
Thế nhưng, ngay khi vừa chuẩn bị cho chuyến đi Đài Loan làm việc, biến cố lớn ập đến khi mẹ anh đột ngột lâm bệnh. Anh Du lập tức hoãn chuyến đi, xin nghỉ việc một tháng để túc trực trong bệnh viện. Khi mẹ vượt qua cơn nguy kịch nhưng không thể nói chuyện, tinh thần suy sụp, anh Du đã không ngừng trò chuyện, tìm mọi cách để vực dậy tinh thần cho mẹ anh.
"Lúc đó mẹ mình không nói chuyện, mình cũng không biết làm sao cho mẹ lấy lại tinh thần. Rồi một ngày, mẹ bỗng mở miệng nói được chữ cơm tấm. Thế là mình mới nghĩ mẹ muốn mở lại quán cơm tấm ngày xưa", Anh Du nghẹn ngào kể lại.
Hiểu được tâm nguyện của mẹ là muốn nhìn thấy quán cơm tấm ngày xưa của gia đình được đỏ lửa trở lại, anh Du quyết định nghỉ việc ở công ty. Anh gạt bỏ hết công việc sang một bên, chỉ giữ lại một mục tiêu duy nhất: làm sao cho mẹ thoải mái và vui vẻ.
Gia đình anh Du vốn có truyền thống bán cơm tấm từ năm 1995. Thời còn đi học, anh từng có 11 năm thức khuya dậy sớm để phụ mẹ nướng sườn. Thế nhưng, khi thực sự bắt tay vào làm chủ một quán cơm, anh mới thấu hiểu hết những nhọc nhằn.
Chỉ sau ba ngày mở quán, anh Du đã có lúc muốn bỏ cuộc "Chỉ mới vài ngày thôi nhưng mình đã thấy đuối sức. Đứng liên tục khiến lưng và đầu gối đau vì bệnh viêm khớp tái phát", anh Du chia sẻ và cho biết lúc mới bắt đầu gần như không có kinh nghiệm gì nên mọi thứ đều không hề dễ dàng
Khó khăn lớn nhất chính là công thức ướp thịt. Khi quán mở lại, mẹ anh vẫn chưa thể nói chuyện nên không thể chỉ dạy bất cứ điều gì. Anh Du phải tự mày mò bằng quán tính, liên tục thử nghiệm và làm các bài kiểm tra hương vị suốt 8 đến 9 ngày mới tìm lại được đúng cái "vị của mẹ" ngày xưa. Nhờ sự kiên trì và tư duy đổi mới, đĩa sườn của anh giờ đây không chỉ giữ được hồn cốt cũ mà còn được cải tiến để miếng sườn mềm hơn, mọng nước hơn, phù hợp với nhu cầu ăn uống kỹ tính hiện đại. Nhiều khách sau khi ăn xong đều tấm tắc khen anh bán còn ngon hơn cả mẹ anh ngày trước.
Đối với anh Du, niềm vui lớn nhất không nằm ở những con số doanh thu, mà nằm ở sự chuyển biến diệu kỳ trong phòng bệnh của mẹ. Anh nhớ mãi khoảng thời gian mẹ nằm trong phòng hồi sức, nhìn thấy tâm nguyện của mình được con trai hiện thực hóa chỉ trong vòng 2 tuần thông qua những thước phim ngắn anh quay lại, ánh mắt người mẹ đã sáng rực lên vì bất ngờ và xúc động. Ngày mẹ xuất viện về nhà, dù ban đầu cơ hàm còn yếu, chỉ ăn được cháo trắng, nhưng đến ngày thứ tư, bà đã chủ động bảo con trai cắt cho mình một miếng sườn để nếm thử. Nhấm nháp hương vị quen thuộc, người mẹ đã nghẹn ngào rơi nước mắt.
Anh Du cho biết mẹ anh bị một chứng bệnh tổn thương hệ thần kinh rất nặng, nhưng sự hồi phục của mẹ anh giống như một kỳ tích.
"Bác sĩ nói mẹ mình hồi phục như một kỳ tích. Người ta phải ở bệnh viện khoảng 4-5 tháng để hồi phục thì mẹ chỉ mất khoảng 65 ngày là được ra viện. Bác sĩ cũng nói khoảng 5 tháng mới đi lại được, vậy mà mới gần 2 tháng là mẹ đã tự chập chững đi được 4 đến 5 bước rồi", anh Du chia sẻ.
Dù hiện tại mẹ vẫn chưa thể xuống bếp xem con trai làm việc, nhưng thỉnh thoảng mẹ cũng góp ý cho anh trong cách nấu nướng, kỹ tính nhắc nhở con trai từng chút một. Chính điều đó giúp tinh thần của mẹ anh luôn vui vẻ và có thêm động lực để chiến thắng bệnh tật.
Anh Du kể có những khi đang bận rộn chuẩn bị đồ ăn dưới bếp, nghe tiếng mẹ trên lầu gọi cần là anh lại tất tả buông tay chạy lên liền. Hay những ngày thời tiết đổ mưa giông đột ngột, anh phải chạy lên lầu để đóng các cửa sổ, kiểm tra xem mẹ có bị lạnh không rồi mới lật đật chạy xuống lo cho quán cơm.
Ngay cả khi quán xá đã vơi khách vào cuối ngày, sự bận rộn của anh vẫn chưa dừng lại. Đêm nào cũng vậy, sau một ngày dài đứng bếp mệt rã rời, anh vẫn tự tay chuẩn bị một đĩa cơm nóng hổi, cắt từng miếng sườn nhỏ mang cho mẹ nếm thử và góp ý. Anh xem đĩa cơm ấy như một sợi dây kết nối tinh thần đặc biệt để chữa bệnh cho mẹ. "Khi thấy mình làm công việc bán cơm thì mẹ rất vui. Đó cũng là động lực, là liều thuốc tinh thần giúp mẹ mình nhanh chóng hồi phục", anh Du chia sẻ thêm.
Trần Cẩm Thương (26 tuổi), nhân viên đồng hành cùng quán cơm từ những ngày đầu mở quán, cho biết anh Du là một người rất tốt bụng, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. "Khi biết câu chuyện anh Du chấp nhận bỏ chức giám đốc, để về gầy dựng lại quán cơm tấm vì tình yêu thương quá lớn dành cho mẹ, mình đã vô cùng cảm động. Chính tình cảm thiêng liêng đó đã thôi thúc để qua đây đứng bếp phụ anh phụ giúp gia đình cho đến tận bây giờ", Cẩm Thương chia sẻ.
Chú Nguyễn Trọng Nghĩa, một người hàng xóm bán hàng ngay cạnh quán và là thực khách quen thuộc mỗi ngày, chia sẻ: "Tôi bán hàng ở đây nên ngày nào cũng ghé ăn cơm của Du nấu. Tôi biết rõ hoàn cảnh gia đình, mẹ của Du hiện tại vẫn còn đang bệnh nặng nằm một chỗ. Khi nghe tin một người đang làm giám đốc mà lại dám buông bỏ để về đứng bếp bán cơm tấm chăm mẹ, tôi nể phục lắm. Tôi nhận thấy ở Du một sự hiếu thảo cực kỳ lớn, đó là một nghĩa cử quá tốt đẹp".
Trong suốt 9 năm tham gia chương trình Tiếp sức mùa thi, ký ức của chị Võ Thị Mai Anh (Đảng ủy viên, Phó chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam phường, Bí thư Đoàn P.Hai Bà Trưng, Hà Nội), có rất nhiều câu chuyện xúc động.
Bắt đầu tham gia Tiếp sức mùa thi từ năm 2017, đến nay đã là năm thứ 9 chị Mai Anh đồng hành cùng các sĩ tử. Cơ duyên đưa chị đến với chương trình xuất phát từ nhiệm vụ của một cán bộ Quận đoàn Hai Bà Trưng (cũ), phụ trách công tác thiếu nhi và trường học.
Những ngày đầu tiên ấy, mọi thứ vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ chưa bao giờ tắt. Chị và các tình nguyện viên đã triển khai vô số hoạt động ý nghĩa, từ phát nước, phát quạt, hỗ trợ phụ huynh, cho đến những chuyến xe ôm miễn phí mang tên "Áo xanh chở ước mơ hồng".
Trong suốt 9 năm ròng rã, ký ức của chị Mai Anh được lấp đầy bởi vô vàn những câu chuyện xúc động. Chị vẫn nhớ như in hình ảnh một tình nguyện viên cõng trên lưng thí sinh không may gặp sự cố về sức khỏe, hối hả chạy vào phòng thi cho kịp giờ.
Hành trình ấy cũng đi qua những ngày tháng đặc biệt khó khăn, tiêu biểu là giai đoạn đại dịch Covid-19 hoành hành. Áp lực đè nặng lên vai những người làm công tác tổ chức.
Lực lượng tình nguyện viên năm đó phải tăng lên gấp đôi. Giữa cái nắng tháng 6, những bóng áo xanh không chỉ lo điều phối giao thông mà còn căng mình phân luồng, đo thân nhiệt, sát khuẩn tay, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho từng thí sinh bước vào điểm thi.
Và cũng có những ngày, thời tiết thử thách lòng người bằng những cơn mưa tầm tã. Chị Mai Anh bùi ngùi nhớ lại sự hy sinh thầm lặng của các bạn tình nguyện viên. Dù đã chuẩn bị sẵn áo mưa, nhưng khi trời đổ mưa bất chợt tại những chốt giao thông ngã tư, tình nguyện viên tham gia phân luồng đã ướt sũng.
Tại các điểm thi các tình nguyện viên cũng đội mưa che chắn cẩn thận cho từng thí sinh lúc đến và ra khỏi phòng thi. Những giọt nước mưa hòa cùng giọt mồ hôi đã vẽ nên một bức tranh đẹp đẽ về tinh thần cống hiến nhiệt huyết của tuổi trẻ.
Nhìn lại chặng đường 9 năm, chị Mai Anh nhận thấy chương trình Tiếp sức mùa thi đã có những bước chuyển mình mạnh mẽ. Nếu như trước đây, thí sinh phải di chuyển xa xôi, vất vả, thì nay các điểm thi đã được tổ chức tại địa phương, rút ngắn khoảng cách địa lý. Vì thế, tính chất của việc tiếp sức cũng thay đổi. Sự quan tâm của toàn xã hội ngày càng lớn.
Các doanh nghiệp, nhà hảo tâm và chính quyền địa phương đặc biệt chú trọng và chung tay đóng góp cả về vật chất lẫn tinh thần. Hoạt động này giờ đây không còn bó hẹp trong khuôn khổ chương trình của thanh niên, mà được chính quyền nhìn nhận như một mắt xích "không thể thiếu", một nhiệm vụ sống còn để đảm bảo thành công cho kỳ thi tốt nghiệp THPT quốc gia.
Vị thế của lực lượng tình nguyện cũng được nâng cao khi họ trực tiếp tham gia ban chỉ đạo kỳ thi của phường, giám sát chất lượng các điểm thi.
Khi áp lực về di chuyển giảm bớt, sự hỗ trợ của các tình nguyện viên chuyển mạnh sang việc làm chỗ dựa tinh thần cho sĩ tử. Họ là những người đầu tiên vỗ tay đón các em bước ra khỏi phòng thi, là vòng tay ấm áp sẵn sàng ôm lấy những cô cậu học trò đang nức nở vì làm bài chưa như ý.
Chị Mai Anh kể những chai nước, chiếc bút được trao tay thí sinh không chỉ là vật phẩm hỗ trợ, mà còn mang ý nghĩa "nhả vía". Bởi lẽ, các tình nguyện viên đều là sinh viên đại học năm nhất, năm hai, những người đã từng vượt vũ môn thành công.
"Mặc dù các thí sinh đều đã có bút, có nước uống nhưng họ vẫn thích thú khi nhận được các món quà của các tình nguyện viên như để "xin vía". Các sĩ tử nhận lấy món quà ấy như nhận lấy sự may mắn, niềm tin và lời chúc đỗ đạt từ những anh chị đi trước", chị Mai Anh chia sẻ.
9 năm gắn với chương trình Tiếp sức mùa thi, từ một cán bộ Đoàn phụ trách việc sắp xếp, điều phối, nay với cương vị Phó chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam phường, Bí thư Đoàn phường, chị Mai Anh thấy trách nhiệm càng lớn lao hơn.
Dù ở vị trí nào, nhiệt huyết với màu áo xanh tình nguyện trong chị vẫn vẹn nguyên như ngày đầu. Mong muốn của chị và các tình nguyện viên là biến những kỳ thi căng thẳng thành một kỷ niệm ấm áp, đầy tình người trong trái tim của mỗi sĩ tử và gia đình.