Ngày 5-4, Đội Cảnh sát giao thông đường bộ cao tốc số 6 (Phòng 6, Cục Cảnh sát giao thông – Bộ Công an) cho biết vừa lập biên bản xử phạt tài xế và chủ xe đầu kéo chở hàng quá tải trọng khi chạy trên cao tốc Vĩnh Hảo – Phan Thiết.
Hôm 4-4, Đội 6 dừng chiếc đầu kéo kéo theo sơmi rơmooc chở hàng chạy trên cao tốc Vĩnh Hảo – Phan Thiết, đoạn qua nút giao Chợ Lầu (km163).
Đơn vị dùng cân di động kiểm tra tải trọng chiếc đầu kéo trên cho thấy chở hàng vượt tải trọng hơn 126% được ghi trong giấy đăng kiểm.
Với lỗi trên, tài xế lái chiếc đầu kéo là N.V.Đ. (47 tuổi, ngụ phường Lái Thiêu, TP.HCM) đối diện với mức phạt 7,5 triệu đồng và trừ 8 điểm trên bằng lái.
Đội 6 cũng lập biên bản chủ chiếc xe đầu kéo trên là HTX TM A.D. với mức phạt là 70 triệu đồng.
Nguồn: https://tuoitre.vn/xe-dau-keo-cho-hang-qua-tai-126-chay-tren-cao-toc-20260405085812945.htm
Tình Yêu Giới Tính
Nhìn chồng cũ cưng chiều vợ mới, tôi cay đắng nhận ra đã đánh mất… báu vật

Tôi từng là một người đàn bà kiêu hãnh, luôn cho rằng mình xứng đáng với những thứ hào nhoáng và to lớn hơn. Còn Minh, chồng cũ của tôi, lại là hiện thân của sự bình lặng đến mức... nhạt nhẽo.
Ngày ấy, trong khi tôi lao ra đường, quay cuồng với những bữa tiệc xã giao, những bản hợp đồng và khát khao khẳng định vị thế, thì Minh lại chỉ thích quẩn quanh trong góc vườn nhỏ, tự tay pha trà, đọc sách và chăm sóc cây cối.
Sự trái ngược ấy ban đầu là điểm bù trừ, nhưng dần dà trở thành ngọn lửa thiêu rụi cuộc hôn nhân của chúng tôi. "Anh rốt cuộc có chí tiến thủ không vậy? Đàn ông con trai không xông pha kiếm tiền, suốt ngày ru rú ở nhà với mấy thứ lặt vặt này thì làm được tích sự gì?", tôi nói thẳng.
Tôi chán ngấy sự an phận của anh. Tôi ghét cái cách anh mỉm cười xoa dịu mỗi khi tôi cáu gắt, ghét sự bao dung tĩnh lặng mà tôi khi ấy cho là sự hèn nhát của kẻ không dám đương đầu với sóng gió.
Tôi muốn một người chồng mặc vest, lái xe sang, đưa tôi đến những nhà hàng xa hoa bậc nhất, chứ không phải một người đàn ông mặc những chiếc áo cộc mộc mạc, chỉ thích nấu những bữa cơm nhà và lắng nghe những bản nhạc không lời êm dịu.
Đỉnh điểm là khi tôi quyết định đệ đơn ly hôn. Minh không níu kéo bằng những lời lẽ bi lụy. Anh nhìn tôi thật lâu, ánh mắt buồn rười rượi nhưng vẫn đầy sự dịu dàng thường thấy: “Nếu sự rời đi này mang lại cho em hạnh phúc mà anh không thể cho, anh đồng ý”.
Ngày cầm tờ giấy quyết định của tòa án, tôi bước ra khỏi cửa với tư thế của một người chiến thắng, thoát khỏi chiếc lồng chật hẹp để vươn ra biển lớn. Tôi lao vào những cuộc tình chớp nhoáng với những người đàn ông đạt chuẩn của mình, tận hưởng cuộc sống tự do, náo nhiệt. Tôi đã đinh ninh rằng, mình đã vứt bỏ được một gánh nặng.
Hơn 5 năm trôi qua. Những phù hoa của cuộc sống hiện đại dần vắt kiệt sức lực của tôi. Những người đàn ông hào nhoáng đến rồi đi, để lại trong tôi sự trống rỗng và những đêm thức trắng vùi mình trong căn hộ cao cấp lạnh lẽo.
Và rồi một ngày, tôi bước vào một quán trà nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh, nơi có những dàn dây leo xanh mướt và phong cách bài trí mộc mạc. Tiếng chuông gió leng keng vang lên báo hiệu có khách. Tôi chọn một góc khuất, gọi một ly trà và đưa mắt lãng đãng nhìn quanh.
Đột nhiên, tim tôi như ngừng đập. Cổ họng đắng nghét. Cách tôi không xa, bên chiếc bàn gỗ mộc bên ô cửa sổ đầy nắng, là Minh. Anh đang cười, một nụ cười rạng rỡ, ấm áp và ngập tràn viên mãn mà tôi chưa từng thấy trong suốt 3 năm sống chung.
Bên cạnh anh là một người phụ nữ có nét đẹp thanh tú, dịu dàng. Cô ấy không diện đồ hiệu đắt tiền hay trang điểm đậm. Cô ấy mặc một chiếc váy thô đũi mềm mại, bế một bé gái, có đôi mắt đen láy và nụ cười y hệt Minh.
Họ giống như một bức tranh hoàn hảo bước ra từ một thước phim về lối sống chậm thanh bình. Minh ân cần vén lọn tóc vương trên trán vợ, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên má con gái. Người phụ nữ ấy ngước nhìn anh bằng ánh mắt lấp lánh sự tự hào và yêu thương tuyệt đối. Họ trò chuyện rôm rả, thỉnh thoảng Minh lại pha trò khiến cả vợ và con cười phá lên hạnh phúc.
Tôi ngồi như hóa đá trong góc tối, mọi âm thanh của quán trà dường như mờ đi, chỉ còn lại hình ảnh gia đình 3 người họ sắc nét đến tàn nhẫn.
Tôi có tiền bạc, có vị trí xã hội, có những bộ đồ đắt tiền bao bọc. Nhưng khi nhìn Minh cẩn thận thổi nguội thìa súp đút cho con gái, tôi nhận ra mình là một kẻ nghèo nàn tình cảm đến thảm hại.
Nhìn cách Minh nâng niu vợ, tôi chợt nhớ lại ngày xưa. Đã từng có lúc anh thức trắng đêm để xoa bóp đôi chân sưng vù của tôi vì đi giày cao gót, từng lầm lũi đêm hôm đi mua bát cháo khi tôi sốt cao. Nhưng đáp lại, tôi chỉ lạnh lùng gạt đi: "Ba cái việc này anh mướn người giúp việc cũng được, thời gian đó anh ra ngoài kiếm tiền đi có phải hơn không!".
Người phụ nữ kia đã trân trọng những điều giản dị mà tôi từng khinh bỉ. Cô ấy nhìn thấy sự vững chãi trong sự bình lặng của anh. Cô ấy yêu cái cách anh vun vén cho gia đình, thứ mà tôi từng mỉa mai là "đàn ông mặc váy". Và đổi lại, cô ấy có được một người chồng hoàn hảo, một mái ấm không bão giông, một người sẵn sàng đứng ra che chắn mọi muộn phiền để vợ con được sống trong sự yêu thương.
Hiện tại, nghe phong thanh từ vài người bạn cũ, Minh đã trở thành một kiến trúc sư cảnh quan khá có tiếng, chuyên thiết kế những khu vườn mang hơi thở thiên nhiên, chính là đam mê mà tôi từng giễu cợt. Anh có trong tay tất cả, nhưng vẫn giữ nguyên sự tận tụy với gia đình.
Tôi thanh toán tiền rồi bước vội ra khỏi quán, như một kẻ trốn chạy. Khi bước ra ánh sáng hoàng hôn, nước mắt tôi rơi xuống, mặn chát và cay đắng.
Người không biết trân trọng những giá trị chân thành như tôi, cuối cùng sẽ bị bỏ lại phía sau, trơ trọi với những hư vinh lạnh lẽo. Nhìn gia đình hạnh phúc của chồng cũ, tôi biết mình đã thua. Có những sai lầm, cái giá phải trả không phải là tiền bạc, mà là sự hối hận giằng xé đến tận cùng.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Con gái từ chối chăm anh trai mắc bệnh dù tôi hứa để lại toàn bộ tài sản

Tôi đang đứng trước tình thế vô cùng khó xử, mong mọi người cho tôi lời khuyên. Vợ chồng tôi sinh được hai con. Cách đây 7 năm, con trai cả của tôi tên Tuấn bỗng dưng phát bệnh tâm thần, mất năng lực hành vi dân sự.
Gia đình đã đưa con đi chạy chữa khắp nơi nhưng tình hình không mấy khả quan. Biểu hiện bệnh của con không quá nặng, chỉ tỏ ra buồn chán, mất ngủ triền miên, thờ ơ, xa lánh người thân, lơ là vệ sinh cá nhân, thi thoảng nói nhảm một mình.
Tuấn không tự lo được những việc cá nhân mà phải có người chăm sóc. Bù lại con khá hiền lành, dễ thương, không la hét, quậy phá, không bị kích động, không có các thói quen cực đoan kiểu tự làm đau mình hay có hành vi làm hại người khác.
Vợ chồng tôi kinh doanh có của ăn của để. Nửa năm trước chồng đột ngột qua đời, chỉ còn lại mình tôi lo cho hai con nhưng điều tôi lo lắng không nằm ở vấn đề tài chính. Tôi cho thuê cửa hàng vì sau khi chồng mất tôi không còn thời gian kinh doanh.
Tôi có nhà và hơn 7 tỷ đồng tiết kiệm nằm trong ngân hàng. Con gái út sắp tốt nghiệp ra trường không cần tôi phải lo lắng quá. Nhưng có một điều, sau khi chồng nằm xuống thì tôi bắt đầu lo cho tương lai các con.
Chồng tôi đang khỏe mạnh là thế, đùng một cái ông trời gọi đi là buông tay. Cho nên tôi rất sợ, nếu chuyện đó xảy ra với tôi thì ai sẽ thay tôi nuôi con trai tội nghiệp? Nhân dịp con gái nghỉ hè ở nhà, tôi nghiêm túc tâm sự với con.
Tôi muốn con gái sau này chăm sóc anh trai thay cho bố mẹ. Toàn bộ tài sản của tôi bao gồm nhà cửa, tiền tiết kiệm tôi sẽ làm hợp đồng tặng cho con gái để con có một khoản yên tâm lo lắng cho anh.
Tôi cứ nghĩ con gái sẽ gật đầu. "Một giọt máu đào hơn ao nước lã", ngay cả khi chẳng có đồng nào thì anh em cũng không bỏ được nhau, huống hồ tiền tôi để lại cho con không ít. Thế nhưng phản ứng của con gái khiến tôi bất ngờ.
Nó suy nghĩ rất lâu, sau đó vòng vo phân tích cho tôi nhiều vấn đề. Nghe thì tưởng là sâu sắc nhưng lại vô cùng nhẫn tâm.
Nó bảo: "Con ra trường rồi chưa chắc làm việc gần nhà, còn kế hoạch đi học thêm thạc sĩ ở nước ngoài nữa. Rồi con còn lấy chồng, có con, làm sao gánh nổi anh cả đời. Con không muốn nhận lời bừa, sau này không chăm được anh tử tế thì con thành có lỗi với cả nhà, lại mang tiếng với cả người ngoài nữa".
Tôi bất ngờ vì điều này nằm ngoài dự đoán của tôi. Xưa giờ tình cảm của anh em chúng rất tốt, con bé cũng thương và lo lắng cho anh trai giống hệt vợ chồng tôi lo cho con vậy. Tôi cố che đậy thấy vọng, bảo con bé đừng lo lắng quá.
Bây giờ con đang chưa quen chịu trách nhiệm nên thấy căng thẳng thôi, chứ việc đến tay thì lo được hết. Chuyện khó nhất là tiền thì bố mẹ đã để dành cho con lo đủ cho anh. Vướng công việc đi xa thì thoải mái thuê thêm người hỗ trợ.
Nhưng con bé tiếp tục lắc đầu. Nó nói việc chăm người bệnh không thể nhường hết cho người giúp việc. Quá nhiều câu chuyện thương tâm, người giúp việc đánh cả người bệnh không có khả năng tự vệ. Tóm lại, biết làm không tốt thì con không dám nhận lời.
Tôi sốc thực sự. Tôi vẫn luôn dạy con bé phải thương yêu anh vì anh bị bệnh như vậy là một thiệt thòi rất lớn. Theo quan niệm của ông bà ta, gia đình có một người như vậy là đã gánh hết xui rủi cho những người còn lại trong nhà. Cho nên con may mắn hơn thì phải yêu thương bù đắp cho anh.
Đứa con gái 22 tuổi của tôi, đáng lẽ ở tầm tuổi này phải đủ trưởng thành rồi mới đúng. Đáng lẽ không cần tôi nói ra, con phải chủ động nhận lãnh trách nhiệm của mình mới phải. Đằng này để mẹ đã có lời nhờ, tiền của, nhà cửa cũng để lại cho, vậy mà cư xử của nó khiến tôi thất vọng.
Có phải nó quá ích kỷ không? Tôi sẽ suy nghĩ lại chuyện để lại tài sản cho con gái. Con làm thế này tôi không yên tâm được nữa. Tôi giận con không nói chuyện suốt mấy ngày nay. Cứ lúc nào ở một mình, tôi lại nằm vắt tay nghĩ ngợi.
Không phải tôi không thương con bé, nhưng tôi cũng chẳng có cách nào. Sức khỏe của tôi mỗi năm một khác, quy luật thời gian không cho tôi ở bên các con mãi được. Tôi không biết nên làm thế nào cho ổn thỏa, chỉ sợ vì chuyện này lại gây mâu thuẫn anh em.
Tôi mong mọi người cho tôi lời khuyên, hoặc bất kì gợi ý nào vì tôi đang vô cùng bế tắc. Biết ơn mọi người lắng nghe câu chuyện của tôi.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Bố lớn tiếng đuổi vợ tôi ra khỏi nhà, câu chuyện phía sau khiến tôi khó xử

Tôi cưới vợ đến nay đã được 7 năm. Ngày em bước về làm dâu, cả gia đình tôi vẫn ở trong căn nhà cấp 4 cũ kỹ của bố mẹ. Mái ngói đã bạc màu, tường loang lổ từng mảng vôi, nhưng với tôi đó là mái ấm. Vì ở đó có đủ bố mẹ, có vợ và sau này sẽ có những đứa con.
Hai năm sau ngày cưới, vợ sinh cho tôi một cô con gái. Con bé vừa biết gọi tiếng "bố" thì tôi quyết định đi lao động ở nước ngoài. Người ta bảo đàn ông lấy vợ rồi còn đi xa là thiệt thòi cho cả hai. Nhưng tôi nghĩ chỉ cần cố vài năm, sau này cả nhà sẽ sống sung túc hơn.
Ở nước ngoài, tôi gần như không có ngày nghỉ. Ban ngày làm trong xưởng, tối tranh thủ tăng ca, cuối tuần ai thuê gì làm nấy. Có những hôm mệt đến mức vừa ăn cơm vừa ngủ gật, nhưng cứ nghĩ đến căn nhà mới là tôi lại có thêm động lực.
Mỗi tối, tôi đều gọi về nhà. Bố mẹ vẫn khỏe, con gái ngày một lớn, còn vợ lúc nào cũng cười bảo ở nhà mọi thứ đều ổn. Tôi tin tất cả những điều mình nhìn thấy qua màn hình.
Đúng 5 năm sau, tôi trở về. Việc đầu tiên tôi làm là lấy sổ tiết kiệm ra tính toán. Số tiền tích góp đủ để phá căn nhà cũ và xây một căn nhà 2 tầng khang trang. Tôi còn hí hửng tìm mẫu nhà trên mạng, bàn với bố mẹ chỗ nào làm phòng khách, chỗ nào làm phòng của con gái.
Bố tôi cười suốt cả buổi. Ông bảo cả đời chưa bao giờ dám nghĩ có ngày con trai xây được nhà to như vậy. Mẹ tôi thì đi khoe với mấy bác hàng xóm rằng cuối năm sẽ có nhà mới. Nhìn ánh mắt của bố mẹ, tôi thấy bao năm xa nhà của mình cuối cùng cũng có ý nghĩa.
Tối hôm ấy, tôi hào hứng kể kế hoạch với vợ. Tôi tưởng em sẽ vui như tôi. Không ngờ em chỉ ngồi im, rất lâu mới khẽ nói một câu: "Hay mình đừng xây ở đây nữa anh?"
Tôi ngạc nhiên nhìn vợ. Em bảo số tiền này nên mua một mảnh đất nhỏ trước. Sau đó hai vợ chồng gom góp thêm rồi xây một căn nhà vừa đủ ở. Còn bố mẹ vẫn ở căn nhà cũ, mình vẫn qua lại chăm nom như bình thường.
Nghe xong, tôi thấy hụt hẫng vô cùng. Tôi biết, nàng dâu nào cũng thích sống riêng, không muốn sống chung với bố mẹ chồng. Còn tôi thì vẫn tin rằng sống cùng bố mẹ mới là điều đúng đắn nhất.
Sau cuộc nói chuyện hôm ấy, tôi không nhắc lại chuyện xây nhà nữa. Vợ tôi cũng không nói thêm. Em vẫn dậy sớm nấu cơm, đưa con đi học rồi phụ bố mẹ làm việc nhà. Mọi thứ diễn ra bình thường đến mức tôi nghĩ câu chuyện hôm trước chỉ là một phút bốc đồng của em.
Cho đến một ngày, nhà tôi có đám giỗ. Họ hàng về rất đông, người ngoài sân, người trong bếp, tiếng cười nói rộn ràng cả căn nhà cũ. Bất ngờ, tôi nghe dưới bếp có tiếng nói lớn. Ban đầu chỉ là vài câu qua lại. Nhưng càng lúc giọng mẹ tôi và vợ càng căng thẳng hơn. Tôi vừa đứng dậy thì bố tôi từ trong nhà bước ra.
Ông chỉ thẳng vào mặt vợ tôi, giọng đầy tức giận: "Mày là con dâu mà dám cãi mẹ chồng à? Không ở được thì ra khỏi nhà tao" .
Mọi người ai nấy đều như chết lặng. Những người họ hàng đang cười nói cũng im bặt. Vợ tôi không nói nữa, chỉ cúi đầu rồi lặng lẽ đi vào phòng. Tôi nhìn theo mà trong lòng nặng trĩu.
Đêm ấy, khi con gái đã ngủ, tôi chủ động ngồi xuống cạnh vợ. Tôi bảo em đừng để bụng lời bố. Tôi còn nói bố chỉ nóng giận nhất thời, vài hôm rồi sẽ quên thôi.
Vợ nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt ấy không còn giận dữ nữa, mà giống như một người đã mệt mỏi đến mức chẳng còn muốn giải thích. Rồi em khẽ hỏi: "Anh có biết vì sao em muốn ở riêng không?".
Em kể, suốt 5 năm tôi đi nước ngoài, chưa một lần em dám kể những chuyện trong nhà. Mỗi lần tôi gọi điện, em chỉ nói mọi người đều khỏe vì sợ tôi phân tâm. Em muốn tôi yên tâm kiếm tiền, chứ không muốn mang thêm gánh nặng.
Em bảo thật ra chẳng có chuyện gì quá lớn. Chỉ là những chuyện rất nhỏ, lặp đi lặp lại mỗi ngày. Nay ăn rau gì, nấu món gì, dạy con ra sao, đi đâu, về lúc mấy giờ... em đều phải nhìn ý bố mẹ trước.
"Ở đây, em chưa từng được tự quyết một việc gì. Đến cả cái rèm cửa em muốn thay, em cũng không dám tự mua. Nếu trái ý, bố sẽ nói em không ở được thì ra khỏi nhà".
Tôi im lặng. Em lại nói tiếp: "Em không trách bố mẹ. Mỗi thế hệ có một cách nghĩ, cách sống riêng. Nhưng em luôn có cảm giác mình đang ở nhờ trong nhà bố mẹ chồng".
Bấy lâu nay, tôi chỉ nghĩ đến việc xây một căn nhà thật đẹp. Tôi chưa từng nghĩ người phụ nữ ngủ cạnh mình mỗi đêm lại không xem nơi đó là nhà. Hóa ra, cùng sống chung nhưng cảm nhận của mỗi người lại khác nhau.
Đêm ấy, tôi ra trước sân ngồi rất lâu. Tôi nhìn căn nhà cấp 4 đã gắn bó với tuổi thơ mình. Trong mắt tôi, đó là nơi chứa đầy kỷ niệm. Nhưng trong mắt vợ, có lẽ đó lại là nơi em luôn phải sống bằng sự nhẫn nhịn.
Nếu mua đất, số tiền tôi tích cóp suốt 5 năm sẽ chỉ đủ dựng một căn nhà nhỏ lợp mái tôn. Giấc mơ về căn nhà 2 tầng dành cho bố mẹ sẽ phải gác lại. Tôi cũng sợ hàng xóm sẽ xì xào rằng con trai có tiền rồi chỉ lo tổ ấm riêng, bỏ bố mẹ già ở lại trong căn nhà cũ.
Nhưng nếu vẫn xây nhà trên mảnh đất này, liệu vợ tôi có thật sự hạnh phúc? Một căn nhà có thể rất rộng, nhưng nếu vợ tôi luôn có cảm giác đó không phải nhà mình, liệu nó có còn là tổ ấm?
Một bên là công sinh thành của bố mẹ, một bên là người vợ đã chờ tôi suốt 5 năm và cô con gái cần một mái ấm bình yên. Có lẽ điều khó nhất của một người đàn ông không phải kiếm tiền xây nhà, mà là giữ cho người thân đều cảm thấy mình được yêu thương, che chở.
Nếu là các bạn, các bạn sẽ làm gì? Tiếp tục thực hiện giấc mơ xây ngôi nhà lớn để cả gia đình cùng sống, hay mua một mảnh đất nhỏ sống riêng để vợ thoải mái nhưng có thể khiến cha mẹ buồn lòng.
Theo các bạn, ở riêng là bất hiếu hay đôi khi chính khoảng cách vừa đủ mới giúp tình thân được bền lâu?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

