Trước đó, mạng xã hội xuất hiện bài đăng cho rằng khoảng 16h ngày 5-4, một bé trai bị hai người lạ bế lên xe máy chở đi.
Người đăng tự xưng là mẹ cháu bé, kêu gọi cộng đồng mạng chia sẻ để hỗ trợ tìm kiếm, kèm nội dung “cứu con tôi với, xin bà con Đà Nẵng chia sẻ gấp”.
Bài đăng mô tả một người đàn ông mặc áo thun bế bé trai mặc áo trắng, quần xanh lên xe máy rồi rời khỏi hiện trường, đồng thời để lại số điện thoại liên hệ.
Chỉ trong thời gian ngắn, bài đăng thu hút hàng nghìn lượt chia sẻ cùng nhiều bình luận.
Nhiều người dùng mạng là cư dân sống ở khu vực này nhận ra hình ảnh trong bài viết không trùng khớp với thực tế tuyến đường Phần Lăng 9.
Một số người dùng mạng chỉ ra các dấu hiệu hình ảnh “bắt cóc trẻ em” trên được tạo bằng trí tuệ nhân tạo (AI).
Khi liên hệ qua số điện thoại trong bài viết, người nghe máy là một người đàn ông và cho biết không biết, không liên quan đến nội dung bài đăng.
Cùng ngày, Công an phường Thanh Khê thông báo đây là tin đồn thất thiệt, sai sự thật. Hiện công an đang truy xét tài khoản đăng tin để xử lý theo quy định.
Công an TP Đà Nẵng khuyến cáo người dân không chia sẻ, bình luận tiếp tay cho việc lan truyền thông tin sai sự thật trên mạng xã hội.
Tình Yêu Giới Tính
Có con với cả vợ và bồ, giám đốc cay đắng nhận ra mình chỉ là người đổ vỏ

Tôi tên là Trường, 51 tuổi. Tôi có nhân tình bên ngoài, vợ biết nhưng không nói. Ban đầu tôi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng hiểu ra vợ rất thức thời, thấu rõ vật chất quyết định ý thức. Trong gia đình này tôi là trụ cột, tiền tôi đưa vợ hằng tháng vứt đi cũng gấp 5 lần tổng số lương còm của vợ.
Với nhân tình, tôi giao hẹn đẻ được con trai, tôi sẽ làm di chúc nhà đất cho thằng bé tất cả. Không ngờ đứa nhỏ trong bụng cô ấy lại là con trai thật. Tôi vui lắm, tự tính toán, lên kế hoạch tiền nong, tặng quà cho tình nhân rất nhiều.
Từ khi biết có con trai, tôi thường qua lại chỗ nhân tình nhiều hơn. Thế nhưng vợ tôi hình như không hề có ý định ngăn cản. Nhân tình sinh cho tôi một cậu con trai, vợ cũng biết nhưng tuyệt nhiên không ý kiến.
Ban đầu tôi hoảng khi biết vợ đã phát hiện ra. Nhưng đáp lại sự căng thẳng của tôi chỉ là nụ cười bao dung hiểu chuyện. Tận sau này tôi mới hiểu ý nghĩa, chứ tại thời điểm đó tôi cảm động vô cùng.
Thay vì làm lớn chuyện, vợ tôi không tỏ vẻ ghen tuông, đố kỵ. Đàn ông chúng tôi ra ngoài xã hội "đầu đội trời, chân đạp đất", về gia đình vẫn giữ được kỉ cương, đó là điểm đáng để tự hào.
Tôi giải thích thái độ bình thản, lạnh nhạt của vợ là tỉnh táo, khôn ngoan. Cô ấy thực sự rất khôn ngoan mới thế. Chúng tôi lấy nhau 4 năm mới có mụn con gái, sau đó vợ tôi không mang thai thêm được.
Nhiều năm tôi bị trêu cho ngồi chiếu dưới vì mang tiếng con trưởng mà không biết đẻ con trai. Giờ thì tôi đã có một cậu ấm đáng đồng tiền bát gạo, yên tâm sau này có thằng chống gậy lúc về già.
Vốn dĩ tôi chỉ định làm mọi thứ trong âm thầm nhưng chẳng hiểu thế nào vợ tôi cái gì cũng biết, chỉ có ghen tuông là không. Điều này khiến tôi cảm thấy vô cùng thành tựu. Gia đình tôi trong ấm, ngoài êm, cả vợ và nhân tình đều yên ổn.
Họ yêu thương, chiều chuộng tôi và hòa thuận lẫn nhau. Hai người phụ nữ của tôi rõ ràng đều vô cùng đẳng cấp. Tuy nhiên trái đắng cuối cùng cũng đến, vượt qua những gì mà trí não tôi có thể tưởng tượng ra.
Nhân dịp con trai nhỏ đầy tháng, tôi mạnh dạn ngỏ ý với vợ, mở tiệc cho 2 chị em gặp nhau và các con chính thức thành người một nhà. Vợ tôi hào phóng gật đầu, chỉ nhắc nhẹ nên tổ chức nhỏ, không nên làm lố.
Chẳng ngờ bữa tiệc hôm đó không những lố mà tôi còn bị biến thành thằng hề trong trò chơi của vợ. Sau màn ăn uống, vợ tôi khéo léo nhắc con gái về phòng học bài. Chỉ còn 3 người lớn và đứa nhỏ đang ẵm trên tay.
Vợ tôi nhẹ nhàng hỏi nhân tình: "Em nói thật đi, thằng bé có phải con anh Trường không?". Nhân tình của tôi bực bội nói xẵng: "Chị lớn tuổi, nên nói chuyện tử tế". Vợ tôi mặt không biến sắc nói như đinh đóng cột: "Em cũng giống chị, đều lừa anh ấy cả. Chồng chị làm gì có khả năng sinh con".
Phút giây ấy tôi hiểu rõ ràng một điều, phụ nữ không bao giờ đơn giản và tốt nhất không cho họ gặp nhau.
Tôi lấy lại vai trò làm chủ, quát nhẹ để áp đảo vợ, bày tỏ thái độ sẵn sàng bảo vệ nhân tình. Cô nhân tình nhỏ của tôi được đà cũng làm ra vẻ thách thức rất căng. Tuy nhiên vợ tôi không sa vào tranh cãi, chỉ nói một câu mà phần thắng nghiêng hẳn về cô ấy: "Con gái tôi cũng không phải con anh. Tôi định giữ kín chuyện này nhưng thấy anh ngu quá, tôi không đành lòng im lặng".
Chuyện còn lại thì các bạn biết rồi đấy. Tôi điên tiết, hậm hực đi xét nghiệm khắp nơi và ngậm đắng nuốt cay nghe nhân tình thú nhận đứa nhỏ là con của cô ấy với bạn trai cũ. Hiện tại, cô ta vẫn lén lút quan hệ với người yêu ở sau lưng tôi.
Vợ tôi sau khi gây ra phong ba bão táp thì vẫn tỏ vẻ nhẹ nhàng, cao thượng, trực tiếp đề nghị với tôi: Hoặc quay về nhà, tiếp tục làm bố của con gái chúng ta, sống để bụng chết mang theo, tuyệt đối không cho con biết. Hoặc làm đơn ly hôn, để lại toàn bộ tài sản vì vi phạm nghiêm trọng hôn nhân một vợ một chồng. Anh có muốn cho thiên hạ biết anh vô sinh không?
Tôi phải thừa nhận đúng là tôi thất bại. Thứ duy nhất khiến tôi còn giá trị là cái mác giám đốc, có công ty, có tiền và tài sản tương đối. Nhưng tình yêu, sự tôn trọng và một gia đình thực sự thì tôi không còn.
Hiện tại, tôi cố gắng trấn tĩnh để suy nghĩ thấu đáo và thực tế nhất về đề nghị của vợ. Tôi có nên tiếp tục sống với vợ con như trước, thiết lập cuộc sống giả vờ như yên ổn để bảo toàn danh dự và tài sản của mình?
Hay là chấp nhận ly hôn? Mất tài sản (nhiều chứ không ít) và coi đây là cái giá tôi phải trả để xóa đi tất cả, làm lại từ đầu? Theo mọi người tôi nên làm thế nào để cuộc sống sau này dễ chịu hơn?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Gianluigi Buffon đã thông báo từ chức khỏi vị trí trưởng đoàn tuyển Ý. Trước đó, Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Ý (FIGC) Gabriele Gravina cũng đã rời khỏi vị trí lãnh đạo của mình, sau khi Azzurri không giành được vé dự World Cup 2026.
Thủ môn huyền thoại người Ý cũng đã viết tâm thư khá dài trên trang mạng X để bày tỏ nỗi lòng của mình. Buffon viết: "Giờ đây, khi Chủ tịch Gabriele Gravina đã quyết định rút lui, tôi cảm thấy tự do để làm điều mà tôi cho là một hành động có trách nhiệm. Đây là một hành động khẩn cấp, xuất phát từ sâu thẳm trong tôi, tự phát như những giọt nước mắt và nỗi đau mà tôi chia sẻ với tất cả các bạn.
Mục tiêu của chúng tôi là đưa Ý trở lại World Cup. Nhưng chúng tôi đã không thành công.
Đối với tôi, được cống hiến cho đội tuyển quốc gia là một vinh dự và là sự khát khao ngay từ khi còn nhỏ. Tôi đã cố gắng hoàn thành vai trò của mình bằng cách dồn toàn bộ năng lượng vào đó, kết nối tất cả các đội, làm việc với các huấn luyện viên trưởng khác nhau để xây dựng một dự án bắt đầu từ lứa tuổi trẻ nhất và kéo dài đến đội U21...
Nhưng tất cả đã diễn ra không như ý. Tôi trân trọng tất cả những gì mình có, ngay cả trong kết thúc đầy đau buồn này".
Việc hàng loạt quan chức bóng đá Ý từ chức khiến bóng đá nước này rơi vào khủng hoảng trầm trọng và Chủ tịch UEFA Aleksander Ceferin đã cảnh báo rằng họ có nguy cơ mất quyền đồng đăng cai Euro 2032.
Ông Ceferin nhấn mạnh: "Euro 2032 đã được lên kế hoạch và chắc chắn sẽ diễn ra. Tôi chỉ hy vọng rằng cơ sở hạ tầng ở Ý sẽ sẵn sàng. Nếu không, giải đấu sẽ không được tổ chức ở Ý. Có lẽ các chính trị gia Ý nên tự hỏi tại sao cơ sở hạ tầng bóng đá của họ lại thuộc hàng tệ nhất châu Âu".
Tình Yêu Giới Tính
Yêu người tính “tiểu thư”, đến khi cưới tôi kiệt sức vì vợ sống bừa bộn

Tôi năm nay 34 tuổi, làm ngành bất động sản, thu nhập khá ổn định. Tôi kết hôn được 9 năm và có 2 con nhỏ. Tôi viết những dòng này không phải để kể xấu vợ mình, mà chỉ muốn trút bớt cảm giác ngột ngạt đã giữ trong lòng quá lâu.
Vợ kém tôi 2 tuổi, là con út trong gia đình, từ nhỏ đã được bố mẹ cưng chiều. Nhà cô ấy không giàu có kiểu đại gia, nhưng đủ điều kiện để con gái không phải đụng tay vào bất cứ việc gì. Thời đi học, cô ấy có mẹ lo cơm nước, quần áo. Khi lớn lên đi làm, cô ấy vẫn hay được bố đưa đón, quen được chăm sóc, thích gì làm nấy, không bị ai thúc ép hay yêu cầu phải sống kỷ luật.
Ngay từ lúc yêu, tôi đã thấy cô ấy có tính hơi “tiểu thư”. Cô ấy quen nhận được sự phục vụ hoặc chiều chuộng từ người khác, thiếu tính tự lập. Ví dụ, mỗi lần cùng nhau ăn uống, cô ấy luôn để tôi dọn dẹp, đồ đạc trong phòng hay bày bừa, đi đâu cũng chậm chạp vì phải chuẩn bị rất lâu.
Nhưng lúc đó tôi nghĩ đơn giản rằng cô ấy có nhiều ưu điểm như ngoại hình đẹp, gia đình nề nếp, công việc văn phòng cũng ổn định nên đời thường sống cảm tính một chút cũng không sao.
Hơn nữa khi yêu, vợ tôi lại là kiểu biết làm nũng, nói chuyện ngọt ngào. Cô ấy cũng rất tình cảm, hay quan tâm tôi theo cách riêng nên tôi bỏ qua hết những điều vụn vặt ấy. Tôi từng nghĩ sau này cưới nhau, có gia đình, có con cái thì cô ấy cũng sẽ tự thay đổi, có trách nhiệm hơn.
Nhưng hóa ra tính cách và nếp sống là thứ rất khó đổi. Sau khi cưới, những điều tôi từng nghĩ là “khuyết điểm nhỏ” bắt đầu trở thành mâu thuẫn lớn. Nhà cửa lúc nào cũng trong tình trạng bừa bộn. Quần áo chất đống trên giá treo, đồ dùng lấy ra không bao giờ để lại chỗ cũ, nhà tắm thường xuyên ẩm ướt. Tôi đi làm về nhiều hôm nhìn nhà cửa ngổn ngang mà mệt đến mức không muốn nói thêm câu nào.
Khi mới cưới, tôi nhẹ nhàng góp ý. Tôi nghĩ vợ còn trẻ nên chưa quen việc chăm lo gia đình. Nhưng rồi năm này qua năm khác, mọi thứ gần như không thay đổi. Cô ấy thường thuê giúp việc theo giờ hoặc vài ngày mới dọn dẹp nhà cửa một lần. Có lúc con khóc, nhà cửa bừa bộn đồ chơi, nhưng cô ấy vẫn nằm bấm điện thoại hàng giờ.
Mỗi dịp cuối tuần, mẹ tôi thường ghé nhà, đi chợ hộ chúng tôi, sơ chế các món ăn để cấp đông trong tủ lạnh, còn vợ vẫn vô tư đi cà phê với bạn bè, hoặc nếu có ở nhà thì cũng phụ vài việc vặt chứ không bao giờ có ý thức sắp xếp chu đáo chuyện bếp núc.
Tôi góp ý nhẹ nhàng thì cô ấy cười cho qua, nói nhiều thì cô ấy giận dỗi, khóc lóc hoặc bảo tôi quá khó tính, gia trưởng. Điều khiến tôi áp lực nhất là cảm giác mình luôn phải là người đi sau quan sát, tính toán mọi thứ. Trong khi đó, vợ tôi vẫn giữ thói quen sống theo cảm xúc, thích gì làm nấy, ỷ lại người khác, không bao giờ có ý thức vun vén tổ ấm. Từ chuyện sinh hoạt hàng ngày đến việc chăm con, chuyện gì vợ cũng trong tình trạng "để đó rồi tính".
Tôi không đòi hỏi vợ phải hoàn hảo, phải siêng năng, phải làm tốt mọi việc như "siêu nhân", nhưng ít nhất tôi vẫn cần thiện chí từ vợ. Nhưng có vẻ như cô ấy không muốn thay đổi, không muốn trưởng thành. Những chuyện nhỏ nhặt về nếp sống tôi nhắc nhở suốt 9 năm liền mà vẫn không có tác dụng gì, khiến tôi dần chán nản, bất lực.
Tôi nhận ra nhiều người bước vào hôn nhân bằng tình yêu, nhưng sống với nhau lâu dài lại là câu chuyện của tính cách, thói quen và trách nhiệm. Khi còn yêu, người ta có thể bỏ qua rất nhiều điều vì cảm xúc lấn át. Nhưng hôn nhân là những ngày lặp đi lặp lại với cơm áo, con cái, nhà cửa và hàng trăm chuyện không tên.
Có những mâu thuẫn không đến từ phản bội hay tiền bạc, mà đến từ việc một người luôn cố gắng vun vén, còn người kia mãi sống như chưa từng phải gánh trách nhiệm gia đình.
Gần đây tôi rất mệt mỏi. Cảm giác bản thân đang dần cạn sạch tình cảm với vợ sau quá nhiều năm cố gắng chịu đựng và hy vọng cô ấy sẽ thay đổi. Tôi thấy mình đang sống cùng một người luôn chọn sự dễ dãi, hưởng thụ với bản thân hơn là trách nhiệm với gia đình. Tôi nên làm gì lúc này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

